Chương 53
Chương 53: Che cái gì – Kiềm chế một chút
*
Tô Đình tỉnh dậy, mở mắt ra thì thấ
y mình đang ở một nơi xa lạ, ngẩn người một lúc rồi mới từ từ ngồi dậy bước ra khỏi phòng.
Vừa ra đến bếp, điều đầu tiên cô nghe được là tiếng cãi nhau giữa một người và một con chó. Chương Tuyết Dương đang mắng Lion: “Lại là mày nữa hả?”
Anh trông đúng là chẳng có mối quan hệ gì tốt đẹp với Lion cả, không giống như Vương Tư Kiều hay đăng ảnh mèo lên mạng, còn trong trang cá nhân của Chương Tuyết Dương thì gần như chẳng thấy nổi một tấm hình của Lion.
Đi lại gần xem, Chương Tuyết Dương đang bóc lòng đỏ trứng, còn Lion thì chạy qua chạy lại. Khi anh cho bí đỏ vào nồi, nó liền đưa chân quơ một cái, anh hỏi: “Không muốn ăn à?”
Lion sủa một tiếng, Chương Tuyết Dương gật đầu: “Vậy thì khỏi ăn luôn đi.” Câu nói lạnh lùng đến mức Lion đành lúng túng thu chân lại, quay đầu thấy Tô Đình, ánh mắt nó lập tức sáng rỡ, chạy vọt tới, nhảy lên mấy cái.
“Chào buổi sáng.” Tô Đình xoa xoa tai nó, Lion ngẩng cao đầu, mắt dán chặt vào tay cô. Đợi cô đứng dậy, nó lại lon ton theo sát phía sau.
Bước đến bên cạnh Chương Tuyết Dương, Tô Đình thấy anh vậy mà đang nấu đồ ăn cho chó: “Mỗi ngày đều là anh nấu cho Lion ăn à?”
“Thỉnh thoảng thôi.” Chương Tuyết Dương mở vòi nước rửa tay, bưng tô thức ăn cho chó nhìn qua Lion, chẳng cần gọi, nó đã tự động chạy đến, ngoan ngoãn vô cùng.
Đúng là, cho dù có tinh quái cỡ nào, cũng phải cúi đầu vì miếng ăn.
Anh thêm chút chất bổ sung vào nước uống, liếc sang Tô Đình, cô đang chăm chú quan sát đồ ăn cho chó, hai cánh tay trắng mảnh chống lên dép lê, tóc xõa trước ngực, nhưng vẫn không che hết đường cong nơi cổ áo. Anh từng chạm qua, cảm giác trong tay thật mềm.
“Em không mặc nội y à?” Chương Tuyết Dương lạnh nhạt hỏi.
Tô Đình ngớ người ra, lập tức đứng dậy, hoảng hốt đưa tay che ngực.
“Che cái gì, chẳng phải anh từng nhìn rồi sao?” Đã hôn qua, đã cắn qua, đến giờ mới biết ngại thì muộn rồi.
Chương Tuyết Dương đứng dậy trở vào bếp: “Ăn sáng muốn ăn mì không?”
“Dạ… được.” Tô Đình vẫn giữ tay ở cổ áo, nhưng không kìm được tò mò, theo anh vào xem anh nấu thế nào: “Anh biết nấu ăn à?”
“Ông nội, ba và chú anh đều từng làm đầu bếp.” Khi tiệm Chương Ký mới mở, bếp núc đều do người nhà họ Chương trông coi.
Không trách được miệng anh kén thế, Tô Đình ngáp một cái, lại nghe anh hỏi: “Bình thường em ăn sáng thế nào?”
“Bữa sáng hả?” Tô Đình nói: “Em toàn qua chỗ Tạ Hoài mua, bạn trai của Phùng Ninh đó, anh ấy làm ở bếp sau.”
“Là cậu từng làm phụ bếp cho anh Trung à?”
Không ngờ anh lại nhớ, Tô Đình gật đầu: “Đúng rồi, chính là anh ấy. Anh ấy rất lanh lợi, cũng rất chịu khó.”
Chương Tuyết Dương bắc chảo lên, đổ dầu nóng: “Em cứ đứng đây làm gì, muốn phụ anh hay sao? Không đi rửa mặt đánh răng à?”
“Có đồ em dùng không?” Tô Đình ngập ngừng hỏi.
“Không có, nhưng ít nhất cũng phải rửa mặt đi chứ?” Chương Tuyết Dương nghiêng đầu nhìn cô: “Nước dãi khô dính đầy trên mặt rồi kìa.”
Tô Đình dĩ nhiên không tin anh, nhưng vẫn đi vào phòng tắm. Không ngờ trên bàn đã sẵn một bộ đồ dùng mới tinh, còn có cả sữa rửa mặt chưa bóc tem.
Thật ra cô vốn chẳng định ở lại qua đêm, trong lòng còn chuẩn bị tinh thần cho tình huống “đàm phán đổ bể”. Nào ngờ mọi chuyện lại thuận lợi đến mức ngoài dự đoán, chỉ là… cũng mệt đến ngoài dự đoán.
Rửa mặt xong bước ra, cô hỏi: “Anh chuẩn bị mấy thứ đó từ khi nào vậy?”
“Buổi sáng anh dắt chó đi dạo tiện mua luôn.” Chương Tuyết Dương bày đồ ăn lên bàn: “Lại đây ăn đi.”
Anh đúng là nhiều sức thật, tối qua ngủ muộn vậy mà sáng nay vẫn dậy sớm dắt chó đi dạo. Mà người thể lực tốt thì dường như hồi phục cũng nhanh, tần suất ho của anh giảm hẳn so với hôm qua, giọng nói cũng không còn khàn như trước.
“Cảm lạnh còn khó chịu không?” Tô Đình hỏi.
“Gần khỏi rồi.” Chương Tuyết Dương ngồi đối diện cô: “Anh nói rồi, ngủ một giấc là khỏe, ra mồ hôi thì trăm bệnh tiêu tan.”
Một câu hai nghĩa khiến mặt Tô Đình hơi nóng lên. Nhưng sau mấy lần gần gũi, gan cô dường như cũng lớn hơn, khẽ liếc anh một cái rồi cúi đầu ăn cơm.
Bữa sáng là sườn xào gừng hành ăn cùng mì gói, miếng sườn dày và thơm, kết hợp với sợi mì dai trơn, ăn xong thấy bụng ấm lên, mồ hôi lấm tấm.
Sắp đến giờ đi làm, trước khi ra cửa Chương Tuyết Dương đi cạo râu, còn Tô Đình thì giãn cơ trong phòng khách, Lion lại nhân cơ hội chạy đến.
Vẫy đuôi vốn là trò của mèo, vậy mà con chó này cũng làm, đuôi ve vẩy lượn lờ, cuối cùng còn móc vào bắp chân Tô Đình, dáng vẻ vừa đáng yêu vừa nịnh nọt.
Tô Đình vừa định cúi xuống xoa đầu nó thì Chương Tuyết Dương đã bước ra, chỉ nghe tiếng chân thôi cũng đủ khiến Lion sợ lùi hai bước, đứng trên tấm thảm nhìn anh sủa một tiếng. Thấy họ sắp ra ngoài, có lẽ nhận ra Chương Tuyết Dương còn kéo theo vali, nó quyến luyến tiễn đến tận cửa, ư ử hai tiếng.
Chương Tuyết Dương mặt còn phảng phất vẻ ngái ngủ, trông chẳng có chút hứng nói chuyện, nhưng vẫn cúi xuống xoa cằm nó: “Mày mà còn dám cắn sofa, tao lại cho đi chích thêm lần nữa.”
Độc miệng thật.
Ra đến thang máy, Tô Đình bỗng nhớ ra gì đó, quay sang nhìn anh, liền bị anh bắt gặp: “Nhìn gì thế?”
Cô muốn xem vết cào hôm trước còn không, thấy đã mờ nhiều, bèn lắc đầu: “Không có gì.”
Chương Tuyết Dương nhìn cô, giọng bình thản: “Sau này chú ý một chút, đã muốn yêu đương bí mật thì phải biết kiềm chế, đừng để lại dấu khắp nơi.”
Tô Đình quay mặt đi, người không biết kiềm chế rõ ràng là anh chứ ai! Mặt cô đỏ bừng, liếc qua chiếc vali: “Anh đi công tác à?”
“Ừ, đi Thượng Hải một chuyến.”
“Đi lâu không?”
“Tùy tình hình, nhanh thì hai ngày, chậm thì bốn năm ngày.”
“Ồ.” Cô không biết nên nói gì, vừa định chúc “lên đường bình an” thì Chương Tuyết Dương đã vòng tay ôm eo cô, cúi xuống hôn.
Cô ngửa đầu, mái tóc buông xõa che gần hết lưng, anh vừa hôn vừa vuốt, tóc mượt mềm chảy qua tay, anh trượt xuống chạm vào cổ cô, bóp nhẹ hai cái, liền nghe thấy cô khẽ rên, không kìm được.
Hôn xong, mặt Tô Đình đỏ bừng, đẩy anh ra: “Có camera đó.” Đúng lúc thang máy đến tầng hầm, cô vội chạy ra ngoài.
Chương Tuyết Dương đi theo phía sau, thong thả, vừa nhận điện thoại của Tôn Văn, hỏi anh sẽ đến nhà hàng trước hay đi thẳng ra sân bay. Nói xong lại nhận được tin nhắn của Trần Tư Quang, báo đã ở phòng chờ.
Anh nhìn đồng hồ, sớm thật.
Tô Đình phải về nhà thay đồ, xe trước tiên chạy về khu Hải Nguyệt. Trên đường, cậu em họ gọi điện hỏi bao giờ cô về, còn hỏi Chương Tuyết Dương có đưa về không.
Những lời đùa của cậu giờ thành thật, Tô Đình bịt micro: “Cô chắc đang bận lắm, rảnh thì phụ giúp chút đi, đừng suốt ngày tám chuyện.”
“Giúp mà, ngày nào chẳng giúp.” Giọng cậu lười biếng: “Nhưng tụi em đâu có chí lớn gì, vậy nên rốt cuộc anh Dương có đưa chị về không? Nếu không thì em ra ga đón nha.”
Còn chưa tới mức đó đâu, Tô Đình nói không cần: “Chị tự bắt xe về.” Từ ga tàu về nhà cũng chỉ hơn nửa tiếng, nhanh hơn việc để họ lái xe qua lại.
Cậu em cười gian, kéo dài giọng: “Biết ngay mà, à nè bà chị, khi nào định dẫn rể về ra mắt đây?”
“Lo chuyện của em đi.” Tô Đình cúp máy, Chương Tuyết Dương ở bên hỏi: “Về quê à?”
Tô Đình gật đầu: “Chị họ em cưới, em về một chuyến. Nhưng trước đó còn phải đi công tác nữa.”
“Đi công tác gì?”
“Chuyến thiện nguyện năm nay, phải tới vùng Tây Quảng.”
Chương Tuyết Dương liếc cô, giọng nhạt nhẽo: “Em còn bận hơn anh.”
Đèn đỏ bật, anh bật xi nhan rẽ trái, đúng lúc có một nhân viên giao đồ ăn phóng ngang đường. Anh khẽ cau mày, nhưng vẫn giảm tốc nhường, chỉ bấm còi nhẹ để cảnh báo, kiểu đó thật quá nguy hiểm.
Tô Đình nhìn chiếc xe giao hàng qua đường, cô thở phào, cúi đầu xem WeChat. Tiết Nhân Nhân gửi ảnh ở sân bay vào nhóm, Phùng Ninh hỏi đi đâu, cô ấy nói đi Thượng Hải.
Trùng hợp thật, Chương Tuyết Dương cũng đi Thượng Hải. Tô Đình vừa nghĩ đến đó, Tiết Nhân Nhân đã nhắn hỏi khi nào cô về quê, nói có thể cho mượn xe.
Tô Đình nhắn: “Không cần đâu, mình đi tàu cao tốc về là được.” Lái xe đường dài vừa mệt vừa tốn thời gian, cô cũng hiểu lần trước Tiết Nhân Nhân vì sao muốn cô lái xe về, nhưng lần này chỉ mượn thôi thì không cần thiết, đi tàu thoải mái hơn.
Tiết Nhân Nhân cũng không nói thêm: “Vậy được, mình sẽ chụp nhiều ảnh ở Tháp Đông Phương và Bến Thượng Hải, vui lắm, lần sau mình cùng đi nhé.”
“Ừ, cậu chơi vui nha.”
Chẳng mấy chốc xe đã tới cổng khu chung cư, Tô Đình cất điện thoại: “Em đi đây.” Cô nhìn quanh, Chương Tuyết Dương chống tay lên cửa xe, nói: “Em cũng có thể khỏi đi, anh chở thẳng tới nhà hàng luôn, sớm vậy ai mà thấy.”
“Em phải về thay đồ.”
“Em thay hay không ai để ý đâu.”
Người bình thường ít nói như anh mà lúc này lại dài dòng thật, Tô Đình tháo dây an toàn: “Chó nhà em còn chưa ăn sáng.”
Nói rồi, cô ôm đồ xuống xe, cúi đầu đi nhanh.
Cái dáng lo lắng như sợ bị người ta bắt gặp khiến Chương Tuyết Dương nhìn thêm một lát. Anh lại nhớ đến hơi thở dồn dập và vẻ mặt sắp khóc tối qua của cô, nghĩ một lúc, rồi đặt tay lên vô lăng.
Một cuộc h**n ** cuồng nhiệt, quả thật đáng để hồi tưởng.
Xe khởi động, chạy về nhà hàng.
Ở bãi đỗ gặp Chương Như, trời lất phất mưa khiến cô cảm giác mình như miếng bánh cuốn bị nhúng nước, vội vã chạy vào mái hiên. Thấy Chương Tuyết Dương ung dung bước tới, cô vẫy tay chào: “Morning, đại ca~”
Đeo túi nhìn anh một lúc, không biết có phải do bộ lọc người thân không mà thấy anh hôm nay trông phong độ hơn hẳn: “Tối qua ngủ ngon ha?”
“Cũng tạm.” Chương Tuyết Dương tâm trạng rõ ràng không tệ, còn trả lời tử tế như thế. Nhưng thấy Chương Như cứ nhìn mình từ đầu đến chân, anh dừng lại hỏi: “Lại định giở trò gì nữa?”
Chương Như lắc đầu: “Không có gì.”
Thật ra, cô định nói rằng tối qua ở quán bar cô đã gặp lại đối tượng xem mắt cũ của anh – Từ Bích Song, hơn nữa Từ Bích Song còn chủ động trả tiền cho cô. Nhưng nghĩ đến việc anh dường như rất ghét người họ Từ ấy, nên cô liền lái sang chuyện khác: “Chiếc áo khoác này của anh đẹp đấy.”
Sơ mi trắng phối với quần jean đen, làm phần thân trên của anh trông vừa gọn vừa cao, dáng vẻ vừa ngang tàng vừa quyến rũ.
Mưa bắt đầu rơi nặng hạt hơn, bảo vệ định mang ô ra đón, nhưng Chương Tuyết Dương chỉ phất tay ra hiệu không cần, liếc sang hỏi Chương Như: “Hôm nay em bận gì thế?”
“Bận gì à? Em bận trăm thứ, bận muốn bay luôn đây!” Chương Như lập tức nâng cao cảnh giác, sợ tên ông chủ nhỏ nhà tư bản mưu mô này lại bắt mình làm thêm việc, liền quay người chạy mất.
Chương Tuyết Dương cũng không bắt cô lại, sải bước đi vào trong cửa hàng, xử lý nốt chút công việc trước chuyến công tác.
Xử lý xong thì đã là buổi trưa, lúc xuống lầu anh nhìn thấy Tô Đình đang nói chuyện với một cô tư vấn, đoán rằng cô đang làm việc liên quan đến quan hệ nhân viên, bước chân anh khựng lại một chút rồi tiếp tục đi ra sân bay.
Khi đến Thượng Hải thì đã gần hai giờ, anh bước vào khách sạn, nhìn thấy Trần Tư Quang, bên cạnh còn có một người phụ nữ.
Ánh mắt Chương Tuyết Dương dừng lại, nhìn kỹ một lát mới nhận ra, đó là người lần đầu tiên dẫn Tô Đình đến hộp đêm, cũng từng xuất hiện trong Khoảnh Khắc của cô, chắc là một trong những người chị em thân thiết của cô.
Chương trướcChương tiếp Báo lỗi chương Bình luậnBạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.Liên hệ: [email protected] Truyện Full - Đọc truyện online, đọc truyện chữ, truyện hay. Website luôn cập nhật những bộ truyện mới thuộc các thể loại đặc sắc như truyện tiên hiệp, truyện kiếm hiệp, hay truyện ngôn tình một cách nhanh nhất. Hỗ trợ mọi thiết bị như di động và máy tính bảng.đam mỹ hài truyện xuyên nhanh ngôn tình sủng ngôn tình hài truyện teen hay ngôn tình hay truyện đam mỹ truyện ngôn tình ngôn tình hoàn ngôn tình ngược truyện kiếm hiệp hay truyện tiên hiệp hay truyện hệ thốnghttps://kiemtraphat.net/kiemtraphat.netblog.kiemtraphat.net
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License
Đăng nhập thành viên x TRUYENFULL Đọc truyện online, miễn phí, chất lượng hàng đầu Việt Nam Đăng nhập Đăng ký Email đăng nhập Mật khẩu Đăng nhập Bạn chưa có tài khoản? Đăng ký Họ và tên Email Giới tính Nam Nữ Khác Mật khẩu Nhập lại mật khẩu Đăng ký Bạn đã có tài khoản? Đăng nhập Email đăng ký tài khoản Lấy lại mật khẩu Bạn đã có tài khoản? Đăng nhập Tài khoản của tôi Xin chào, Xin chào, Đăng xuất Đăng xuất Thông tin cá nhân
Để mở chặn quảng cáo vui lòng xác thực email
Thông tin cá nhân Sửa thông tin Họ và tên Email Đã xác thực Số điện thoại Ngày sinh Họ và tên Email Số điện thoại Ngày sinh Lưu thay đổi Đổi mật khẩu Mật khẩu mới Xác nhận mật khẩu mới Lưu thay đổi Hủy Truyện đang đọc Chưa có truyện đọc
Đơn hàng của bạn Chưa có đơn hàng nào
Lịch sử mua gói Chưa có lịch sử mua gói
Mua Thẻ Chặn Quảng Cáo 📛 × 1 tháng 19.000 VNĐ 2 tháng 38.000 VNĐ 6 tháng 149.000 VNĐ Tiếp tục thanh toán Quyền lợi khi mua
- Hạn dùng theo tháng được mua
- Tất cả quảng cáo sẽ bị chặn.
- Nâng cao trải nghiệm đọc truyện.
Lưu ý: Yêu cầu chuyển đúng nội dung chuyển khoản, nếu sai nội dung hệ thống sẽ không hỗ trợ Thanh toán mã QR Đang tải mã QR...
Hoặc thanh toán thủ công Ngân hàng: BIDV Chủ tài khoản: CONG TY TNHH ECONTENT HUB Số tài khoản: 96488888888 Số tiền: 0 VNĐ Nội dung CK:
Sau khi chuyển khoản thanh toán, vui lòng đợi 3 đến 5 phút để hệ thống kiểm tra và chặn quảng cáo cho bạn, nếu không được vui lòng đăng nhập lại
Mọi thắc mắc, liên hệ, hỗ trợ chat trực tiếp tại đây 💳 📛 Nhấn để mua thẻ chặn quảng cáo 📛 Mua Chặn Quảng Cáo Gói chặn quảng cáo Giá: 19.000 VNĐ Gói chặn tất cả quảng cáo trên trang trong 1 tháng Gói chặn quảng cáo Giá: 38.000 VNĐ Gói chặn tất cả quảng cáo trên trang trong 2 tháng Gói chặn quảng cáo Giá: 149.000 VNĐ Gói chặn tất cả quảng cáo trên trang trong 6 tháng MUA NGAY X 📬 Hòm Thư Góp Ý – Cùng Truyenfull Hoàn Thiện Từng Ngày!
Truyenfull luôn trân trọng sự đóng góp từ bạn – những độc giả thân thiết đã đồng hành cùng chúng tôi trong hành trình xây dựng một không gian đọc truyện tốt hơn.
💬 Tin vui: Chúng tôi đã lắng nghe và hành động!
Thông qua hòm thư góp ý thời gian qua, chúng tôi nhận được nhiều phản hồi về việc quảng cáo xuất hiện quá nhiều. Hiện tại, Truyenfull đã giảm bớt số lượng quảng cáo và thu nhỏ những quảng cáo không thể gỡ bỏ để hạn chế ảnh hưởng đến trải nghiệm đọc truyện.
🙏 Rất mong bạn thông cảm: quảng cáo là một phần nguồn thu giúp chúng tôi duy trì hoạt động website, nên vẫn cần giữ lại ở mức cần thiết.
📱 Truyenfull đã có App chính thức!
Chúng tôi vừa ra mắt ứng dụng đọc truyện riêng dành cho điện thoại. Bạn có thể tải và trải nghiệm tại đây:
👉 [Link tải app]
Rất mong bạn sẽ trải nghiệm và gửi góp ý tại chính hòm thư này, để chúng tôi có thể tiếp tục hoàn thiện ứng dụng, mang lại trải nghiệm tốt nhất cho người dùng.
📩 Mọi ý kiến của bạn đều rất quý giá với chúng tôi.
Hãy chia sẻ suy nghĩ của bạn ngay tại đây:
✍️ Link gửi góp ý: Tại đây
Cảm ơn bạn đã đồng hành và góp phần xây dựng Truyenfull ngày càng hoàn thiện! 💖
$('head').append(''); if(!window.jwtInfo?.ads_hidden || window.jwtInfo?.ads_hidden