Chương 53
Tất nhiên là có rồi.
Khi anh mất kiểm soát gào lên trong xe, sau đó nghẹn ngào cúi người nhún nhường, nhiêu đó thôi đã đủ để Thư Uyển mềm lòng rồi.
Người con gái ngẫm nghĩ, có phải mình tàn nhẫn quá hay không? Dẫu sao đã ở bên nhau từng ấy thời gian rồi, đến cả những chuyện nhỏ nhặt nhất của cô anh cũng để tâm đến, lúc nào anh cũng dịu dàng, thỏa đáng và tinh tế thế kia mà.
Nhưng có lẽ vì ngay từ lúc bắt đầu anh đã biểu hiện hoàn hảo quá thể nên bây giờ chỉ cần phát hiện ra chút khuyết điểm nhỏ thôi cũng khiến người ta chẳng tài nào chấp nhận được, đã thế Thư Uyển còn là người trong mắt không thể chứa được hạt cát, vậy nên dù có mềm lòng đến đâu thì ấy cũng chỉ là cảm xúc thoáng qua mà thôi, chẳng đáng nhắc đến.
Đôi trai gái cứ thế ngủ suốt một đêm trong trong phòng ngủ riêng của mình.
Sáng sớm hôm sau không ai đề cập đến trận cãi vã tối qua, Giang Yến vẫn giữ lời gọi người chuyển tất cả đồ dùng hàng ngày của Thư Uyển về chung cư.
Anh không đến công ty mà lái xe chở cô qua đó, hai người im lặng suốt dọc đường khiến bầu không khí trở nên ngột ngạt vô cùng.
Đợi đến khi Thư Uyển sắp xếp xong hết mọi thứ thì Giang Yến chỉ nói một câu “em nhớ chăm sóc tốt cho bản thân nhé.”
Người con gái đáp em sẽ chăm sóc bản thân mà, cuối cùng vào lúc anh đang ngập ngừng muốn nói lại thôi thì cô hờ hững bổ sung thêm một câu, “Đợi em sắp xếp hết mấy thứ này xong thì em sẽ liên lạc với anh, trước lúc đó chúng ta đừng gặp nhau.”
Khoảnh khắc nghe thấy ba chữ “đừng gặp nhau” ấy trái tim Giang Yến như bị người ta cầm dao xẻo mất một miếng thịt.
Anh cụp mắt xuống không muốn nhìn vẻ mặt lạnh nhạt của người con gái trong lòng mình, chỉ nhẹ nhàng ừ một tiếng rồi xoay người đi vào thang máy.
Bóng lưng của anh cô đơn và u sầu quá đỗi, tựa như những chiếc lá khô cuối thu sắp rụng đang chờ đợi một cơn mưa lớn để chôn vùi bản thân vào trong đất cát.
Tính tình vốn không thuộc về anh này đều là do Thư Uyển gây ra.
Người con gái biết rõ là do mình nhưng cô không dám nhìn anh nên vội vàng đóng cửa lại, bỗng dưng cô nhớ đến cái đêm mà ống nước trong chung cư mình bị hư.
Lúc ấy Giang Yến long đong vất vả chạy đến đây, mang theo hơi lạnh chống tay lên khung cửa thở hổn hển, khi đó anh nói thang máy chậm quá, mà anh sợ cô đợi lâu nên chạy thẳng lên đây.
Cũng chính đêm đó anh đón cô đến Xuyên Lan.
*
Thư Uyển dựa lưng vào cửa không suy nghĩ nữa.
Người con gái thở dài tự nhủ đừng nghĩ đến chuyện đó nữa rồi bước vào phòng khách.
Đây là lần đầu tiên cô đến đây kể từ khi căn chung cư được sửa lại.
Cách bày biện và trang trí đều giống hệt như những gì cô đã chọn ban đầu, cho thấy người sửa cực kì chú tâm đến.
Từ đơn giản chuyển sang xả xỉ thì dễ, nhưng từ xa xỉ xuống giản đơn thì lại khó.
Thư Uyển ở Xuyên Lan chưa được nửa năm, nhưng bây giờ trở về căn chung cư nhỏ này vậy mà cô cảm thấy nơi này khá chật chội.
Cô giễu cợt mình rồi đi vào bếp rót một ly nước lạnh, sau đó bước ra ban công hít thở không khí trong lành, nhưng cô không ngờ rằng mình vừa vô tình nhìn thoáng xuống dưới lầu thì đã nhìn thấy xe của Giang Yến đang đậu ở dưới.
Giang Yến ngồi trong xe, tay trái cầm bật lửa hơi cúi đầu xuống chạm đầu điếu thuốc lá đang ngậm trong miệng vào ánh lửa đỏ rực trước mắt, sau đó anh ngồi thẳng dậy ngả người ra sau, giơ tay rút điếu thuốc ra khỏi miệng nặng nề phà khói thuốc ra, ngẩng đầu lên nhìn về phía Thư Uyển.
Anh nhìn lên ban công, hình như trong vô số khoảnh khắc anh đều ngước lên ngắm nhìn cô.
Trên cây cầu vòm, dưới gốc cây hoa loan.
Sau đó họ cùng nhau uống một ly rồi nằm kề bên nhau, nhưng dường như những khoảnh khắc ấy chưa chạm đến trái tim cô dù chỉ một lần.
Thậm chí trong những ngày tháng đó anh chưa từng nghe Thư Uyển nói thích anh bao giờ.
Ngày trước anh nghĩ rằng, rốt cuộc phải làm sao mới khiến cô thích mình da diết, đậm sâu thêm một chút nữa đây.
Nhưng bây giờ anh chỉ có một suy nghĩ, rằng rốt cuộc phải làm sao để giữ cô lại bên cạnh mình đây?
Giang Yến âm trầm nghĩ ngợi, ngón tay trắng trẻo vân vê điếu thuốc, sau ra đưa tay ra ngoài cửa sổ búng tàn thuốc.
Cách một tấm kính mờ mờ của xe, không ai có thể nhìn thấy cảm xúc của đối phương.
Lúc ánh mắt của họ chạm nhau Thư Uyển hơi giật mình.
Nhưng giây tiếp theo cô nhìn sang nơi khác, lùi về phía sau rồi xoay người đi lên lầu về phòng.
Cô không biết Giang Yến đi khi nào.
Chỉ là sau ngày hôm đó cô và anh không hề gặp lại nhau.
Họ không có nhiều bạn bè chung trên WeChat, chỉ cần không cố ý chạm mặt thì thực sự rất khó dính dáng đến nhau.
Chỉ là thỉnh thoảng Giang Yến sẽ đặt mua một số thứ cho cô, chẳng hạn như đồ ăn nhẹ, những món đồ nhỏ, vé xem triển lãm tranh cô yêu thích, những thuốc màu dùng sắp hết và ngày nào cũng tặng cho cô một bó hoa tươi khác nhau.
Anh không xuất hiện trước mặt Thư Uyển, những món đồ ấy đều kêu người khác giao tới cho cô.
Thỉnh thoảng bên trong những món đồ ấy sẽ kẹp một tờ ghi chú do chính tay anh viết, nội dung cũng không có gì đặc biệt, đa phần đều là nhắc nhở quan tâm, dặn cô chú ý đến sức khỏe đừng để mình quá mệt mỏi. Cũng nhờ những hành động này của Giang Yến mới khiến mối quan hệ tưởng chừng sắp xa lạ này của họ không cắt đứt liên lạc hoàn toàn.
Sau khi biết Thư Uyển và Giang Yến cãi nhau rồi Thư Uyển chuyển ra ngoài thì Hạ Mãn Nguyệt sợ tâm trạng cô không ổn nên chạy thẳng đến chung cư ở cùng Thư Uyến mấy đêm.
Mấy ngày ở chung Hạ Mãn Nguyệt mua một đống bia về, còn gọi thêm thịt nướng của một quán ăn nổi tiếng trên mạng ở gần trường tới, cô nàng và Thư Uyển ra ban công ngồi uống bia trò chuyện.
Tửu lượng của Thư Uyển rất tốt, ngày xưa lớp cô đi ăn thịt nướng ở ngoại ô, cuối bữa tiệc hầu hết mọi người đều say khướt nhưng Thư Uyển vẫn tỉnh như sáo, hơn nữa cô còn giúp họ dọn dẹp đống bừa bộn.
Nhưng hôm nay Thư Uyển mới uống có hai lon bia đã im thin thít.
Hạ Mãn Nguyệt nhìn bạn mình, thấy cô đang cầm lon bia khoanh chân ngồi trên ghế tràn đầy tâm sự nhìn về phía chân trời xa xôi.
Ánh hoàng hôn rực rỡ chiếu xuống góc nghiêng của cô, nhuộm đỏ gương mặt trắng nõn ấy.
Cô nàng không nhìn nổi dáng vẻ tâm sự đầy mình đó của bạn mình nên bộp một tiếng đặt lon bia lên bàn, hỏi thẳng: “Uyển Uyển này, rốt cuộc cậu và Giang Yến đã xảy ra chuyện gì vậy?”
Thư Uyển giật mình tỉnh táo lại, quay sang nhìn Hạ Mãn Nguyệt.
Những câu chữ vừa đến bên môi nhưng lại bị cô nuốt trở về bụng, sau một hồi cuối cùng cô mở miệng kể chi tiết cho Hạ Mãn Nguyệt nghe về cô gái ngồi trên xe lăn và cuộc nói chuyện mà cô đã nghe được trong câu lạc bộ giải trí.
Hạ Mãn Nguyệt: “Vậy cậu đã hỏi anh ấy chưa? Ý mình là … hỏi trực tiếp ấy?”
“Hỏi hay không cũng như nhau thôi.” Thư Uyển cười khổ, “Dù anh ấy có trả lời thế nào thì khoảnh khắc biết được chuyện này thì lòng tin của mình với anh ấy đã giảm phân nữa rồi.”
“Vậy cậu định chiến tranh lạnh thế này mãi à, sau đó chia tay ư?”
“Mình không biết nữa.”
Thư Uyển không biết thật.
Trước giờ cô chưa từng yêu đương, trái tim cô cũng chưa từng rối ren như bây giờ.
Người con gái im lặng một lát rồi ngẩng đầu lên nhìn bạn mình, đùa cợt: “Cậu nói xem, tại sao trước giờ mình không nhận ra cái nết của mình khó ưa như vậy nhỉ?”
“Rung động thì lòng sẽ rối bời thôi.” Hạ Mãn Nguyệt thở dài, nói tiếp: “Nhưng cậu có từng nghĩ tới chưa, rằng cậu còn chưa đi gặp Giang Yến để hỏi rõ ràng nữa. Tại sao cậu chỉ dựa vào suy đoán của mình rồi phán án tử cho anh ấy chứ, lỡ đâu chuyện này có hiểu lầm gì thì sao? Nếu thế chẳng phải cậu bất công với anh ấy quá rồi à?”
Thư Uyển cụp mắt, sau khi uống rượu xong thì trái tim cô trở nên nhạy cảm và mong manh hơn bao giờ hết: “Vậy cậu có biết không? Từ lúc mình nhìn thấy bức ảnh đó ở Pháp mình rất thường nằm mơ.”
“Nằm mơ?”
“Mình mơ thấy cảnh ba mình quấn quýt với những người phụ nữ khác khi mẹ mình đang mang thai đứa con thứ hai, mơ thấy mẹ mình cứ gọi cho ông ta hết lần này đến lần khác, mong ông ta về nhà, mẹ mình đợt ông ta hết đêm này sang đêm khác.”
Hạ Mãn Nguyệt phút chốc ngẩn ngơ.
Hồi giờ cô nàng chỉ biết hoàn cảnh gia đình Thư Uyển hơi phức tạp, Thư Uyển chưa bao giờ chủ động liên lạc với người nhà nhưng cô nàng không ngờ rằng từ lúc tấm bé Thư Uyển đã bị tổn thương, cũng không ngờ cô lại im lặng cất giấu một vết thương lớn như vậy.
Hạ Mãn Nguyệt chưa bao giờ trải qua chuyện như thế này, nhưng là một người biết đồng cảm nên vào lúc này đây cô nàng cảm thấy đau lòng thay cho bạn mình.
Cô nàng nhíu mày vội vàng đứng dậy đi tới chỗ Thư Uyển ôm cô vào lòng.
“Thôi quên đi quên đi.” Cô nàng thì thầm, vòng tay qua cổ Thư Uyển nhẹ nhàng vuốt tóc cô, “Đừng nghĩ đến những chuyện không vui này nữa, nếu cậu đã quyết định ở một mình một thời gian để bình tĩnh lại vậy thì giờ chuẩn bị giấy tờ cần cho việc đi du học đi, dẫu sao trên đời này không có chuyện gì quan trọng hơn tương lai tươi sáng của cậu cả.”
“Còn về phần … về phần cậu và Giang Yến, vậy giờ hãy giống như mấy lời trước đây cậu đã nói với mình đi, cứ để nó thuận theo tự nhiên thôi!”
Thuận theo tự nhiên ư, nhưng thật ra đây chỉ là một cái cớ mà người ta đưa ra cho mình khi không còn lựa chọn nào khác thôi.
Nhưng dường như bây giờ đã đi vào ngõ cụt rồi, Thư Uyển cũng chỉ có thể chờ xem chuyện gì sẽ xảy ra tiếp thôi.
Nhưng có điều từ sau khi chuyển ra khỏi Xuyên Lan về chung cư thì cô cảm thấy mình đã bình tĩnh hơn rất nhiều.
Mỗi ngày cứ chạy qua chạy lại giữa lớp học và phòng vẽ tranh, mặc dù đôi khi bận đến mức thở không ra hơi nhưng hình như cô đã quay trở lại cuộc sống trước đây khi không có bất kỳ sự chung đụng nào với Giang Yến.
Chỉ là thỉnh thoảng bị mất ngủ, hoặc đột ngột thức giấc vào lúc nửa đêm hay vô thức giơ tay sang bên cạnh sờ trúng vào không trung thì bấy giờ hàng mi hơi cụp xuống của cô run lên khe khẽ, lúc này cô mới sực nhớ ra rằng mình không còn ở Xuyên Lan nữa rồi.
Mỗi lần như vậy Thư Uyển đều xuống giường đi rót một cốc nước ấm, sau đó ngồi trong phòng khách tối tăm suy nghĩ miên man, cuối cùng trở về phòng mình đợi đến khi trời sáng.
Hai tuần cứ lặng lẽ trôi qua như vậy, chiều thứ bảy Thư Uyển đang ngồi ở nhà vẽ tranh thì nghe tiếng ai đó bấm chuông cửa dồn dập, cô đặt đồ trong tay xuống nhấc chân bước tới mở cửa như thường lệ.
Hôm nay tới phiên chú Triệu đến giao đồ, vừa mở cửa ra thì bó hoa chuông đập vào mắt.
“Cô Thư, đây là hoa sếp Giang tặng cô, còn đây là một ít đồ ngọt.” Chú Triệu vừa nói vừa đưa từng thứ trong tay qua cho Thư Uyển.
Thư Uyển nhận lấy, nhỏ nhẹ nói cảm ơn.
Nếu là trước đây thì sau khi đưa đồ xong thì chú ấy sẽ nói là “vậy không làm phiền cô nữa, tôi đi trước đây”.
Nhưng hôm nay sau khi đưa xong chú Triệu cứ nhìn cô một hồi, dáng vẻ muốn nói lại thôi, chậm chập không chịu đi về.
Bàn tay không cầm đồ của Thư Uyển đưa ra định đóng cửa lại, nhưng nhác thấy vẻ khác thường của chú Triệu nên cô đứng đó im lặng đợt một lát.
Mặt mày chú Triệu hiện vẻ khó xử, dường như đang cân nhắc chuyện gì đó.
Mãi đến khi Thư Uyển không đợi được nữa đang định mở miệng hỏi ông có chuyện gì nữa sao thì chú Triệu hít sâu một hơi, nhíu mày nghiêm túc nói với cô gái trước mặt mình: “Cô Thư, sếp Giang nhập viện rồi ạ.”
“Cô Thư, nếu hôm nay cô có thời gian thì cùng tôi đến bệnh viện một chuyến thăm ngài ấy được không?”
Nhập viện?
Thư Uyển phút chốc ngớ ra: “Giang Yến nhập viện ư?”
Chương trướcChương tiếp Báo lỗi chương Bình luậnBạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.Liên hệ: [email protected] Truyện Full - Đọc truyện online, đọc truyện chữ, truyện hay. Website luôn cập nhật những bộ truyện mới thuộc các thể loại đặc sắc như truyện tiên hiệp, truyện kiếm hiệp, hay truyện ngôn tình một cách nhanh nhất. Hỗ trợ mọi thiết bị như di động và máy tính bảng.đam mỹ hài truyện xuyên nhanh ngôn tình sủng ngôn tình hài truyện teen hay ngôn tình hay truyện đam mỹ truyện ngôn tình ngôn tình hoàn ngôn tình ngược truyện kiếm hiệp hay truyện tiên hiệp hay truyện hệ thốnghttps://kiemtraphat.net/kiemtraphat.netblog.kiemtraphat.net
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License
Đăng nhập thành viên x TRUYENFULL Đọc truyện online, miễn phí, chất lượng hàng đầu Việt Nam Đăng nhập Đăng ký Email đăng nhập Mật khẩu Đăng nhập Bạn chưa có tài khoản? Đăng ký Họ và tên Email Giới tính Nam Nữ Khác Mật khẩu Nhập lại mật khẩu Đăng ký Bạn đã có tài khoản? Đăng nhập Email đăng ký tài khoản Lấy lại mật khẩu Bạn đã có tài khoản? Đăng nhập Tài khoản của tôi Xin chào, Xin chào, Đăng xuất Đăng xuất Thông tin cá nhân
Để mở chặn quảng cáo vui lòng xác thực email
Thông tin cá nhân Sửa thông tin Họ và tên Email Đã xác thực Số điện thoại Ngày sinh Họ và tên Email Số điện thoại Ngày sinh Lưu thay đổi Đổi mật khẩu Mật khẩu mới Xác nhận mật khẩu mới Lưu thay đổi Hủy Truyện đang đọc Chưa có truyện đọc
Đơn hàng của bạn Chưa có đơn hàng nào
Lịch sử mua gói Chưa có lịch sử mua gói
Mua Thẻ Chặn Quảng Cáo 📛 × 1 tháng 19.000 VNĐ 2 tháng 38.000 VNĐ 6 tháng 149.000 VNĐ Tiếp tục thanh toán Quyền lợi khi mua
- Hạn dùng theo tháng được mua
- Tất cả quảng cáo sẽ bị chặn.
- Nâng cao trải nghiệm đọc truyện.
Lưu ý: Yêu cầu chuyển đúng nội dung chuyển khoản, nếu sai nội dung hệ thống sẽ không hỗ trợ Thanh toán mã QR Đang tải mã QR...
Hoặc thanh toán thủ công Ngân hàng: BIDV Chủ tài khoản: CONG TY TNHH ECONTENT HUB Số tài khoản: 96488888888 Số tiền: 0 VNĐ Nội dung CK:
Sau khi chuyển khoản thanh toán, vui lòng đợi 3 đến 5 phút để hệ thống kiểm tra và chặn quảng cáo cho bạn, nếu không được vui lòng đăng nhập lại
Mọi thắc mắc, liên hệ, hỗ trợ chat trực tiếp tại đây 💳 📛 Nhấn để mua thẻ chặn quảng cáo 📛 Mua Chặn Quảng Cáo Gói chặn quảng cáo Giá: 19.000 VNĐ Gói chặn tất cả quảng cáo trên trang trong 1 tháng Gói chặn quảng cáo Giá: 38.000 VNĐ Gói chặn tất cả quảng cáo trên trang trong 2 tháng Gói chặn quảng cáo Giá: 149.000 VNĐ Gói chặn tất cả quảng cáo trên trang trong 6 tháng MUA NGAY X 📬 Hòm Thư Góp Ý – Cùng Truyenfull Hoàn Thiện Từng Ngày!
Truyenfull luôn trân trọng sự đóng góp từ bạn – những độc giả thân thiết đã đồng hành cùng chúng tôi trong hành trình xây dựng một không gian đọc truyện tốt hơn.
💬 Tin vui: Chúng tôi đã lắng nghe và hành động!
Thông qua hòm thư góp ý thời gian qua, chúng tôi nhận được nhiều phản hồi về việc quảng cáo xuất hiện quá nhiều. Hiện tại, Truyenfull đã giảm bớt số lượng quảng cáo và thu nhỏ những quảng cáo không thể gỡ bỏ để hạn chế ảnh hưởng đến trải nghiệm đọc truyện.
🙏 Rất mong bạn thông cảm: quảng cáo là một phần nguồn thu giúp chúng tôi duy trì hoạt động website, nên vẫn cần giữ lại ở mức cần thiết.
📱 Truyenfull đã có App chính thức!
Chúng tôi vừa ra mắt ứng dụng đọc truyện riêng dành cho điện thoại. Bạn có thể tải và trải nghiệm tại đây:
👉 [Link tải app]
Rất mong bạn sẽ trải nghiệm và gửi góp ý tại chính hòm thư này, để chúng tôi có thể tiếp tục hoàn thiện ứng dụng, mang lại trải nghiệm tốt nhất cho người dùng.
📩 Mọi ý kiến của bạn đều rất quý giá với chúng tôi.
Hãy chia sẻ suy nghĩ của bạn ngay tại đây:
✍️ Link gửi góp ý: Tại đây
Cảm ơn bạn đã đồng hành và góp phần xây dựng Truyenfull ngày càng hoàn thiện! 💖
$('head').append(''); if(!window.jwtInfo?.ads_hidden || window.jwtInfo?.ads_hidden