Chương 53
Cứu Rỗi Thiếu Gia Vạn Người Ghét

Chương 53: Đánh chính là ngươi

Tần Văn Ngạn vừa đến Tô Thành, vốn định bảo Giang Yển phái người ra đón. Ai ngờ tên này vừa cúp điện thoại xong thì tắt máy luôn, báo hại bọn gã phải tự bắt xe đến đây, giờ lại còn bị nhốt ngoài cổng, thử hỏi làm sao mà có sắc mặt tốt cho được.

Rõ ràng nhà họ Tần cũng là quê hương của gã, dựa vào cái gì mà bây giờ lại do một mình Giang Yển định đoạt!

Tuy trong lòng ấm ức như vậy nhưng Tần Văn Ngạn lại không dám nói ra. Ai bảo hiện giờ cả nhà gã đều phải dựa hơi Giang Yển. Nếu không có Giang Yển, với tình cảnh hiện tại, bọn gã chỉ có nước dọn đến khu ổ chuột rách nát nhất Hải Thành mà sống cuộc đời trâu ngựa.

Dì Vương đứng bên trong cũng do dự. Theo bà biết thì ông chủ và đám họ hàng này quan hệ không tốt lắm. Bà đang định gọi điện xin ý kiến thì thấy Chúc Lê đã đi tới, bèn lập tức nói: “Tiểu thiếu gia, người này nói là anh họ của ông chủ, muốn tìm ông chủ có việc.”

Ông chủ từng dặn, Chúc tiểu thiếu gia cũng giống như hắn, đều là chủ nhân của cái nhà này, nên hỏi ý kiến Chúc Lê cũng như nhau cả thôi.

“…” Sắc mặt Tần Văn Ngạn khó coi vô cùng. Từ bao giờ mà chuyện gã vào nhà mình lại cần một người ngoài quyết định?!

Tuy trước đây chưa từng nhìn thấy Chúc Lê – cũng phải thôi, Giang Yển chẳng bao giờ cho người nhà họ Tần phương thức liên lạc – nhưng gã cũng có nghe phong thanh chuyện bên cạnh Giang Yển xuất hiện thêm một người như vậy.

Tên Giang Yển kia đúng là sa đọa, nhưng cũng dễ hiểu. Từ nhỏ cha không thương mẹ không yêu, chẳng ai ưa nó, lớn lên cũng không có lấy một mống bạn bè. Dù có tiền thì ích gì? Chẳng phải vẫn là kẻ cô độc một mình sao. Mấy hôm trước gã còn nghe nói tên này lén đi gặp bác sĩ tâm lý, không chừng cũng sắp điên giống bà mẹ nó rồi.

Nếu không thì sao tự dưng lại rước một thằng đực rựa về nhà nuôi? Bỏ tiền mua tình cảm chứ gì, nghĩ cũng thật đáng thương.

Nghĩ đến đây, cảm giác ưu việt của Tần Văn Ngạn lại trỗi dậy. Gã không thèm để Chúc Lê vào mắt, chỉ liếc nhìn đầy khinh miệt: “Mở cửa cho tao vào, tao có việc cần nói với em họ.”

Gã coi thường Chúc Lê ra mặt. Chỉ là một con chim hoàng yến được bao nuôi thôi mà. Cho dù quan hệ giữa gã và Giang Yển không tốt, nhưng tốt xấu gì cũng có huyết thống. Giang Yển dù thế nào cũng chẳng đến mức vì một thằng nhóc bao nuôi mà xung đột với gã.

Huống chi lần này gã còn mang theo cả em họ nhỏ (tiểu biểu đệ) bên đằng ngoại. Giang Yển chẳng phải thiếu thốn tình cảm sao? Thay vì tìm người lạ, chi bằng tìm người biết rõ gốc rễ. Em họ này mặt mũi sáng sủa, xu hướng tính dục cũng phù hợp yêu cầu của Giang Yển, tính tình lại đúng gu mà đám đàn ông thích nam sắc. Chỉ cần được vào nhà, gã có cách thuyết phục Giang Yển giữ biểu đệ lại.

Nhưng mà, Chúc Lê không hề làm theo ý gã, chỉ cảnh giác trừng mắt nhìn Tần Văn Ngạn: “Anh muốn nói chuyện gì với bọn tôi?”

Biểu ca của Giang Yển ca ca, chẳng phải là cái tên đại xấu xa hồi trước đánh ca ca bị thương sao?! Nói không chừng lại đến đòi tiền ca ca nữa. Cậu tuyệt đối không cho tên này vào làm hỏng tâm trạng của anh ấy.

“… Bọn tôi? Mày đúng là cầm lông gà tưởng lệnh tiễn thật đấy à?” Tần Văn Ngạn cười khẩy một tiếng, nói không chút khách khí: “Nhận rõ thân phận của mình đi. Giang Yển nuôi mày như thú cưng thôi, mày đừng tưởng bở mình là nam chủ nhân của căn biệt thự này chứ? Cũng không nhìn xem ai mới là chủ nhân thật sự.”

“Dù sao cũng không phải là anh!”

Chúc Lê cãi nhau chưa bao giờ thua ai. Thấy tên mặt dày này không chỉ kiêu căng ngạo mạn mà còn làm như mình mới là chủ nhà, cậu lập tức không khách khí đốp chát lại ngay.

Quả nhiên là đám thân thích xấu xa đến đòi tiền ca ca, không chỉ đòi tiền mà còn muốn chiếm cả nhà nữa! Sao trên đời lại có kẻ mặt dày vô sỉ đến thế!

“…”

Tần Văn Ngạn không thể tin nổi nhìn tên nhóc kiêu ngạo trước mặt, không hiểu nó lấy đâu ra tự tin mà nói chuyện với gã như vậy? Hay là do Giang Yển cố tình dạy nó nói thế? Thằng khốn đó định hoàn toàn vạch rõ giới hạn với bọn gã sao?

Thế thì sao được?!

Tần Văn Ngạn đang định mở miệng thì em họ nhỏ bên cạnh đã mất kiên nhẫn, nửa thật nửa giả oán trách: “Anh họ, anh nói nhiều với người ngoài làm gì? Cứ gọi thẳng cho anh Giang Yển là được mà. Địa bàn nhà họ Tần, đến lượt người ngoài làm chủ sao?”

Ổ Ngọc Tử nghe Tần Văn Ngạn bảo Giang Yển vừa đẹp trai vừa giàu có mới đồng ý đi theo xem thử. Y tiêu xài hoang phí nhưng gia cảnh lại bình thường, nếu Giang Yển hợp gu thì đây cũng là một lựa chọn không tồi.

“…” Tần Văn Ngạn suýt thì bị Ổ Ngọc Tử chọc tức chết. Mày tưởng tao không muốn gọi à? Vấn đề là điện thoại của nó tao gọi không được!

Sao lại lòi ra thêm một gã biểu đệ nữa?

Chúc Lê dỏng tai lên nghe, hơi nhíu mày. Trong ký ức, Giang Yển ca ca chưa từng nhắc đến người biểu đệ nào. Nhưng đi cùng với tên biểu ca xấu xa thì chắc chắn cũng chẳng phải người tốt lành gì.

Nghĩ đến đây, Chúc Lê chẳng buồn để ý đến bọn họ nữa, sầm mặt nói: “Các người về đi, ca ca hôm nay rất bận, không có thời gian gặp các người.”

Tần Văn Ngạn hoàn toàn nổi đóa lên, càng chắc chắn là Giang Yển sai người ra đuổi khéo mình. Gã sa sầm mặt mũi quát: “Mày là cái thá gì? Còn chưa xứng nói chuyện với tao đâu! Bảo Giang Yển ra đây!”

Nói rồi Tần Văn Ngạn hướng vào bên trong gào lên: “Giang Yển, tao biết mày ở trong đó! Đừng có giả chết với tao! Tao có lòng tốt đến thăm mày, kết quả mày đối xử với anh họ mình như thế à? Đều là người một nhà mà mày cứ giữ cái tính nết thối tha đó, thảo nào cha mẹ mày đều không cần mày, người trong nhà ai cũng chướng mắt mày!”

Bước chân định rời đi của Chúc Lê khựng lại. Cậu xoay người, giận dữ nhìn Tần Văn Ngạn: “Anh nói bậy bạ cái gì đó?”

Giang Yển từ cửa sổ nhìn thấy hai vị khách không mời nên đã đi xuống. Vừa đi tới cửa thì nghe thấy tiếng Chúc Lê quát, ngay sau đó là tiếng Tần Văn Ngạn bất chấp tất cả gào lên:

“Chẳng lẽ không đúng sao?! Ai mà chẳng biết đại thiếu gia nhà họ Giang bị người ta ghét bỏ thế nào. Nó có nhiều tiền thì ích gì? Đến cha mẹ nó còn ghét nó đến mức hận không thể cho nó chết quách đi, cái loại máu lạnh như nó…”

Tần Văn Ngạn vừa nói vừa nhìn Chúc Lê đầy khinh miệt: “Nó tưởng cứ vung tiền ra bao nuôi một thằng nhóc thấy tiền sáng mắt như mày là sẽ được yêu thích sao? Nực cười, cái mày thích chẳng qua là tiền thôi! Có ai lại đi thích một con quái vật như nó chứ. Cái loại quái vật như nó cả đời này sẽ không có ai yêu thương đâu!”

Vành mắt Chúc Lê đỏ bừng vì tức giận. Cậu nắm chặt tay đi ra mở cổng, cứ thế trừng trừng nhìn Tần Văn Ngạn.

Tần Văn Ngạn còn tưởng cậu bị nói trúng tim đen nên chột dạ, thấy cửa mở cũng lười chấp nhặt với cậu, hất cằm ngạo nghễ nói: “Tính ra mày cũng biết điều đấy.”

Vừa dứt lời, Tần Văn Ngạn nhấc chân định bước vào trong, nhưng giây tiếp theo, gã đột nhiên không kịp phòng bị, bị một cú đấm làm cho xây xẩm mặt mày…

“Anh mới là quái vật!”

Góc độ Chúc Lê chọn cực chuẩn, một đấm thẳng vào cằm Tần Văn Ngạn, đánh cho cái cằm đang hất lên trời của gã lệch sang một bên.

“Anh dám bắt nạt người khác chứ gì! Này thì dám bắt nạt Giang Yển ca ca! Này thì dám mắng chửi người khác!” Chúc Lê canh đúng thời cơ, không đợi gã kịp phản ứng đã lao vào đấm túi bụi vào mặt Tần Văn Ngạn.

“Á!”

Tần Văn Ngạn đáng thương, vừa mới đánh nhau một trận với Tần Văn Thành, vết thương trên mặt còn chưa lành giờ lại ăn đòn tiếp.

“Mày dám đánh tao… A!”

“Đánh chính là anh đấy!”

“Biểu… biểu ca!” Ổ Ngọc Tử hoàn toàn không ngờ tới tình huống này, đứng ngẩn tò te ra đó. Mãi lúc sau hoàn hồn lại mới định lao vào giúp đỡ.

Chúc Lê đánh nhau không giỏi, ra đòn cũng chẳng có bài bản gì. Tần Văn Ngạn sau khi ăn mấy cú đấm đã tìm được kẽ hở né sang một bên, đang định phản công thì cảm thấy bụng đau nhói, ngay sau đó cả người bị đá văng ra xa.

Giang Yển thu chân về, nhấc bổng Chúc Lê đang hăng say đánh người ra phía sau mình, nắm lấy tay cậu cau mày hỏi: “Tay thế nào rồi? Có đau không?”

Vừa mới tháo bột xong đã đánh người thế này, có muốn khỏi hẳn không hả?

Tần Văn Ngạn mới bị đá một cú đau điếng không đứng dậy nổi: “…”

Đù má!

Tùy Chỉnh Giao Diện Đọc
Màu nền
Font chữ
Cỡ chữ: 20px
Giãn đoạn: 1.2
Danh Sách Chương (83)
Chương 1: Chương 1: Gặp gỡ Chương 2: Chương 2: Dị thế Chương 3: Chương 3: Muốn biết tên của anh Chương 4: Chương 4: Thân thích cực phẩm Chương 5: Chương 5: Về nhà Chương 6: Chương 6: Gặp lại Chương 7: Chương 7: Trao đổi quà Chương 8: Chương 8: Gặp phụ huynh Chương 9: Chương 9: Con muốn ở lại Chương 10: Chương 10: Kẻ xấu Chương 11: Chương 11: Ép giá Chương 12: Chương 12: Em là may mắn của anh Chương 13: Chương 13: Thế giới kết nối Chương 14: Chương 14: Không dễ làm phu tử cho nhóc ca nhi đâu Chương 15: Chương 15: Cũng là muốn tốt cho ngươi thôi Chương 16: Chương 16: Kiếm tiền rồi! Chương 17: Chương 17: Xung đột Chương 18: Chương 18: Phản kích Chương 19: Chương 19: Tới đi! Cùng nhau điên nào! Chương 20: Chương 20: Ở ác gặp dữ Chương 21: Chương 21: Ca ca ta là lợi hại nhất Chương 22: Chương 22: Thu hoạch Chương 23: Chương 23: Giang Yển và Chúc Lê cùng nhau đi bày quán Chương 24: Chương 24: Ngươi thật có mắt nhìn! Chương 25: Chương 25: Ca ca quá lợi hại! Chương 26: Chương 26: Cùng với Chúc Lê Chương 27: Chương 27: Không được bắt nạt A Lê Chương 28: Chương 28: A Lê sẽ bảo vệ anh! Chương 29: Chương 29: A Lê không sợ! Chương 30: Chương 30: Huyện thái gia tới Chương 31: Chương 31: Tiểu ca nhi vênh váo Chương 32: Chương 32: Bình yên bị phá vỡ Chương 33: Chương 33: Biến cố Chương 34: Chương 34: A Lê nhớ anh Chương 35: Chương 35: Phần thưởng Chương 36: Chương 36: A Lê không muốn điều ước thành sự thật Chương 37: Chương 37: Trưởng thành Chương 38: Chương 38: A Lê tới rồi! Chương 39: Chương 39: Giật mình hoảng sợ Chương 40: Chương 40: A Lê đừng sợ Chương 41: Chương 41: Em trai ở đâu ra? Chương 42: Chương 42: A Lê không tức giận nha Chương 43: Chương 43: A Lê muốn nuôi anh Chương 44: Chương 44: Tiểu đáng thương Chương 45: Chương 45: Ngủ yên Chương 46: Chương 46: A Lê muốn làm gì cũng được Chương 47: Chương 47: Sư phụ Chương 48: Chương 48: Giang Yển tức giận Chương 49: Chương 49: Ca ca là quan trọng nhất Chương 50: Chương 50: Ca ca vất vả rồi Chương 51: Chương 51: Phần ăn tình nhân Chương 52: Chương 52: Dỗ người Chương 53: Chương 53: Đánh chính là ngươi Chương 54: Chương 54: Kẻ điên Chương 55: Chương 55: Là loại thích nào? Chương 56: Chương 56: Anh ấy đang cầu hôn sao? Chương 57: Chương 57: Nhân quả Chương 58: Chương 58: Phát tiền lương Chương 59: Chương 59: Nổi điên Chương 60: Chương 60: Vào cuộc Chương 61: Chương 61: Quản tiền Chương 62: Chương 62: Cầu hòa Chương 63: Chương 63: Bệnh nhân thận nguyên bất cố Chương 64: Chương 64: Em mới là người nhà của ca ca Chương 65: Chương 65: Trở về Chương 66: Chương 66: Về nhà thôi Chương 67: Chương 67: Nhật ký Chương 68: Chương 68: Đoàn tụ Chương 69: Chương 69: Tỉnh táo Chương 70: Chương 70: Giết người Chương 71: Chương 71: Trấn giữ cửa ải Chương 72: Chương 72: Bừng tỉnh Chương 73: Chương 73: Muốn Chương 74: Chương 74: Báo ứng Chương 75: Chương 75: Cổ quái Chương 76: Chương 76: Thăm dò Chương 77: Chương 77: Thân phận bí ẩn Chương 78: Chương 78: Khả nghi Chương 79: Chương 79: Mộng tưởng hão huyền Chương 80: Chương 80: Quyết định Chương 81: Chương 81: Chính văn hoàn Chương 82: Chương 82: Ngoại truyện 1 – Công cụ đến từ tương lai Chương 83: Chương 83: Ngoại truyện 2 – Hạnh phúc