Chương 53
Tháng 3, học kỳ mới của Đại học Dung Thành bắt đầu.
Một sinh viên xuất hiện ở trường đã thu hút sự chú ý của vô số người – chính là Tạ Vân Phàm, sinh viên năm tư khoa Thiết kế, người đã liên tục giành giải thưởng trong kỳ nghỉ đông và phủ sóng khắp các bảng tin "Tin vui" của trường.
Cậu ta về đây làm gì? Đồ án tốt nghiệp không phải đã qua rồi sao? Học kỳ cuối năm tư cũng đâu có môn nào đâu?
Các sinh viên xôn xao bàn tán.
Cuối cùng, sự thật được phơi bày – cậu ta về để thi lại.
Học kỳ trước, Tạ Vân Phàm đã nỗ lực thi lại, hoàn thành phần lớn các môn đã nợ, chỉ còn lại hai môn, nhà trường sắp xếp lịch thi lại vào ngày 13 và 15 tháng 3, cậu về tham gia kỳ thi theo quy định.
Trong phòng thi, có không ít sinh viên tham gia kỳ thi vét tốt nghiệp.
Trước đây những sinh viên này chẳng thèm để ý đến Tạ Vân Phàm, hôm nay lại thay đổi thái độ, vô cùng nhiệt tình chạy đến chào hỏi cậu.
"Vân Phàm, lâu rồi không gặp!"
"Cậu giỏi thật đấy, lại có thể giành được hai giải lớn ở lễ trao giải thường niên ngành Game."
"Studio của các cậu tuyển đủ người chưa?"
Thậm chí có người còn nói đùa: "Studio còn thiếu người không, tôi đến làm chân sai vặt cho cậu nhé!"
Tạ Vân Phàm lịch sự đáp: "Hiện tại các vị trí đều đã tuyển đủ rồi, xin lỗi nhé."
Trước đây cậu không muốn tiết lộ danh tính thật chính là vì lo lắng tình huống này sẽ xảy ra.
Haizz, thi xong phải chuồn lẹ thôi!
Tạ Vân Phàm nộp bài thi lần này cực nhanh, chỉ 45 phút đã làm xong và rời đi.
Cậu đến văn phòng Viện trưởng khoa Thiết kế, Viện trưởng Tề xúc động nắm tay cậu: "Vân Phàm, lần này em về trường chỉ để dự thi, thi xong là lại về studio ngay phải không?"
"Vâng thưa viện trưởng, em thi hai ngày 13 và 15. Năm tư không có môn học, thời gian còn lại em sẽ ở công ty, đến lúc đó sẽ về tham dự lễ tốt nghiệp ạ." Tạ Vân Phàm ngừng lại một chút, nói: "À, chuyện em từng nói sẽ lấy Studio Dương Phàm làm cơ sở thực tập cho khoa Thiết kế của Đại học Dung Thành, thầy đã xem xét thế nào rồi ạ?"
Viện trưởng Tề vội nói: "Cái này tùy theo yêu cầu của em, nhà trường sẽ phối hợp với sắp xếp của em."
Tạ Vân Phàm nói: "Nửa đầu năm em khá bận, không có thời gian chăm sóc các đàn em. Bắt đầu từ tháng 9, sẽ cho sinh viên năm tư khóa sau đến công ty em thực tập, em sẽ dành ra 10 suất, nhà trường sẽ đánh giá tổng hợp rồi gửi danh sách."
"Ngoài ra, hè năm sau studio của em sẽ về trường tổ chức tuyển dụng, những sinh viên xuất sắc có thể nhận được lời mời làm việc, đến lúc đó phiền viện trưởng giúp em tuyên truyền một chút."
Viện trưởng Tề kích động khôn xiết.
Các công ty lớn thường chỉ đến các trường đại học trọng điểm để tuyển dụng, chứ không đến những trường bình thường như Đại học Dung Thành. Tạ Vân Phàm là vì nể mặt trường cũ nên mới đồng ý về trường tuyển dụng. Dù cuối cùng có tuyển được bao nhiêu người, cậu đối với ngôi trường này cũng đã là tận tình tận nghĩa.
Hơn nữa, những sinh viên có biểu hiện xuất sắc trong kỳ thực tập, biết đâu có thể được chuyển thành nhân viên chính thức và ở lại Studio Dương Phàm. Sau này, sinh viên khoa Thiết kế của Đại học Dung Thành lại có thêm một con đường việc làm.
Có một cựu sinh viên như Tạ Vân Phàm, đúng là nhặt được báu vật mà!
Viện trưởng Tề quyết định ngay, "Bức tường danh dự cựu sinh viên" trong nhà tưởng niệm của trường sẽ lập tức dành một vị trí cho Tạ Vân Phàm, Studio Dương Phàm, sau này sẽ là bảng hiệu vàng của Đại học Dung Thành.
...
Cuộc nói chuyện với Viện trưởng Tề rất vui vẻ, viện trưởng tính tình hiền hòa, thân thiện, không có chút dáng vẻ nào của một người lãnh đạo, đối với Tạ Vân Phàm cũng vô cùng khách sáo. Việc hợp tác với nhà trường nhanh chóng được quyết định.
Ngày 15, Tạ Vân Phàm về trường thi nốt môn cuối cùng, sau đó được một chiếc xe đến đón đi.
Người lái xe đến đón Tạ Vân Phàm chính là anh trai cậu, Tạ Tinh Hà.
Dự án phát triển 《Đại Sư Đối Kháng》 của Khải Hàng đã ở giai đoạn cuối, Tạ Tinh Hà lo lắng cho em trai nên đã xin phép Lạc Hàng về trước, không ngờ việc tuyển dụng của Studio Dương Phàm đã kết thúc cả rồi.
Trong lòng Tạ Tinh Hà có chút hụt hẫng. Anh luôn cảm thấy em trai đã lớn, hoàn toàn không cần đến mình nữa.
Tạ Vân Phàm nhận ra cảm xúc của anh, mỉm cười nói: "Anh, đến khu công nghiệp xem thử đi."
Tạ Tinh Hà bẻ lái, quay đầu xe về phía nam thành phố.
Tòa nhà A, khu công nghiệp Nam Dương, tầng 18.
Vừa bước ra khỏi thang máy, đã thấy logo bảng hiệu khổng lồ của "Studio Dương Phàm", hình ảnh chiếc thuyền buồm nhỏ màu trắng lướt trên đại dương xanh, logo được thiết kế ba chiều tinh xảo và bắt mắt.
Đi qua cánh cửa kính tự động, Tạ Tinh Hà không khỏi sáng mắt lên.
Bộ sofa màu ấm ở khu vực nghỉ ngơi mang lại cảm giác dễ chịu, máy pha trà, máy pha cà phê, các loại đồ uống đều có đủ, tủ đồ ăn vặt chất đầy các loại thực phẩm, đi tiếp về phía trước, bên cạnh những ô cửa sổ sát đất rộng lớn, cứ vài mét lại có một chậu cây xanh khiến người ta cảm thấy vô cùng thư thái.
Phía trước là các văn phòng được ngăn cách riêng biệt. Trên cửa văn phòng có treo các bảng hiệu như "Nhóm Lập trình", "Nhóm Biên kịch", ngoài cửa còn có bảng tên nam châm, trên đó xếp ngay ngắn thẻ tên của tất cả nhân viên.
Bàn ghế trong phòng được sắp xếp gọn gàng, từng chiếc máy tính đang được kiểm tra khởi động.
Đào Tuệ và vài người trong bộ phận hậu cần đang sắp xếp đồ đạc trong công ty.
Tạ Vân Phàm bước tới nói: "Chị Tuệ, vất vả cho chị rồi."
Chị Tuệ có kinh nghiệm phong phú, toàn bộ không gian văn phòng được chị chăm chút sạch sẽ, gọn gàng, ngăn nắp. Sau hơn mười ngày bận rộn, công ty bây giờ đã ra dáng ra hình, chỉ chờ nhân viên đến làm việc.
Cậu giới thiệu: "Đây là trưởng phòng hậu cần của chúng ta, chị Đào Tuệ. Còn đây là Tạ tổng, anh trai em."
Đào Tuệ chào hỏi: "Chào Tạ tổng!"
Tạ Tinh Hà ngẩn ra một lúc, rồi cười gật đầu với cô.
Tạ Vân Phàm nói: "Anh, lên tầng 21 xem văn phòng của anh đi."
Hai người cùng đi thang máy lên tầng 21, Tạ Tinh Hà nhìn văn phòng rộng rãi mà em trai đã chuẩn bị cho mình, cảm động đến đỏ cả mắt: "Anh còn tưởng, công ty của em không cần anh nữa."
Tạ Vân Phàm giải thích: "Gần đây không phải anh đang bận với 《Đại Sư Đối Kháng》 sao? Nên em không tìm anh. Đợi《Đại Sư Đối Kháng》 ra mắt xong, anh phải nhớ về công ty làm việc đấy nhé."
Bản thân mở công ty mà cứ để anh trai ở lại Khải Hàng "ăn nhờ ở đậu", chắc chắn sẽ bị người ta đàm tiếu.
Tạ Tinh Hà tuy không phải là người có thiên phú làm game, nhưng anh lại có độ nhạy bén rất cao, từ nhỏ đã chơi game, trong nhà sưu tập cả một đống mô hình và vật phẩm ăn theo game.
Tạ Vân Phàm suy đi tính lại, quyết định để anh trai phụ trách phòng marketing, cùng với các bộ phận như hậu cần, nhân sự, và mạng lưới. Sau này, cậu sẽ chuyên tâm làm game, còn anh trai sẽ lo mảng sản phẩm ăn theo và trang web.
Như vậy, Tạ Tinh Hà có việc để làm, Tạ Vân Phàm cũng có thể giảm bớt rất nhiều áp lực. Dù sao thì quy mô công ty sẽ ngày càng lớn, một mình cậu cũng không quản xuể, cần có người san sẻ.
Các bộ phận do Tạ Tinh Hà quản lý sẽ không ảnh hưởng đến quyết định của nhóm sản xuất, nếu mảng sản phẩm ăn theo của phòng marketing làm tốt, còn có thể mang lại lợi nhuận khổng lồ cho công ty.
Phân công hợp tác, đôi bên cùng có lợi.
Tạ Vân Phàm nói: "Anh, sau này, em sẽ phụ trách làm game. Anh phụ trách các bộ phận marketing, mạng lưới và hậu cần, làm hậu phương vững chắc cho em, được không?"
Tạ Tinh Hà tươi cười rạng rỡ: "Không vấn đề gì! Em chịu để anh đến giúp, anh thật sự rất vui!"
Tạ Vân Phàm nói: "Vừa hay trưởng phòng marketing phải ba tháng nữa mới nhận chức, đợi 《Đại Sư Đối Kháng》 làm xong, anh về cùng anh ấy phát triển sản phẩm ăn theo game. Cấu trúc trang web cũng cần thời gian, đến lúc đó, trang web chính thức và cửa hàng sản phẩm ăn theo của chúng ta có thể ra mắt cùng lúc."
Tạ Tinh Hà mừng rỡ gật đầu: "Được, mọi chuyện cứ nghe theo sắp xếp của em!"
...
Ngày 20 tháng 3, là ngày lứa nhân viên mới của Studio Dương Phàm chính thức báo danh.
Nhiều người đã đến công ty từ rất sớm, ai nấy đều vô cùng phấn khích khi trông thấy văn phòng rộng rãi và sáng sủa. Có người thử ngồi xuống ghế và nhận ra chiếc ghế công thái học này quả thực rất thoải mái. Hơn nữa, mỗi người đều có bàn làm việc riêng, được trang bị máy tính cấu hình cao nhất cùng một chiếc màn hình siêu lớn...
Môi trường làm việc này đúng là không chê vào đâu được!
Dưới lầu là công viên sinh thái, đứng trước cửa sổ sát đất có thể nhìn thấy cây cối xanh tươi và hồ nhân tạo xinh đẹp, phong cảnh vô cùng tuyệt vời.
Sếp còn cho mỗi người 3000 tệ để mua bàn phím cùng chuột, nhiều người bình thường không nỡ mua bàn phím quá đắt, lần này cũng cắn răng mua một chiếc thật tốt – dù sao cũng được công ty hoàn trả!
Đúng là gặp được ông chủ có tâm.
Làm việc trong một tòa nhà văn phòng như thế này, thật quá hạnh phúc phải không?
Đặc biệt là những người nghỉ việc từ công ty khác chuyển đến, khi thấy môi trường làm việc của Studio Dương Phàm, rồi nghĩ lại chiếc máy tính cà tàng, cái ghế ọp ẹp và văn phòng chật chội của công ty cũ, liền cảm thấy sảng khoái tinh thần.
...
9 giờ sáng, tất cả mọi người đúng giờ có mặt tại tầng 21.
Ở đây có một phòng họp rất lớn, đủ sức chứa vài trăm người, gần giống như trung tâm hội nghị của khách sạn. Mọi người sau khi vào đều tự tìm bảng tên của mình rồi ngồi xuống.
Trên bàn có đặt sẵn trà nóng, còn có sổ và bút để ghi chép cuộc họp. Trên sổ có in logo của "Studio Dương Phàm", vô cùng chu đáo.
Nhóm hậu cần đã làm việc rất tỉ mỉ.
Thời Tiểu Vũ hào hứng không sao tả xiết, bèn lén lấy điện thoại ra chụp vài tấm ảnh làm kỷ niệm. Ở hàng ghế đầu, một chàng trai đột nhiên quay lại, cười nói: "Hi, trùng hợp quá! Cô cũng được nhận rồi à?"
Chính là anh chàng hướng ngoại ở nhóm biên kịch mà cô đã gặp hôm phỏng vấn.
Thời Tiểu Vũ chào hỏi: "Ừ, chào anh."
Diệp Tường nói: "Anh trai kia cũng được nhận rồi kìa, thấy không?"
Thời Tiểu Vũ nhìn theo ánh mắt của Diệp Tường, quả nhiên thấy được người đàn ông mặt mày phờ phạc, xách theo hành lý đã đến sớm hai tiếng để chuẩn bị vào ngày phỏng vấn hôm ấy.
Thật mừng cho anh ấy!
Hoắc Minh Huy bắt gặp ánh mắt của hai người, bèn thân thiện mỉm cười.
Đúng là có duyên, sau này sẽ là đồng nghiệp cả rồi.
Một lát sau, một người đẹp dáng người cao ráo bước vào phòng họp – đó là trưởng phòng nhân sự Liễu Mộc Dao. Mấy ngày nay mọi người đã làm việc với cô khá nhiều nên rất quen thuộc. Cô là một người chị vô cùng nhiệt tình, đã giúp họ giải quyết không ít vấn đề, thậm chí còn sắp xếp chỗ ở cho những đồng nghiệp ở xa.
Liễu Mộc Dao nói: "Chào các bạn đồng nghiệp, cuộc họp sắp bắt đầu rồi, mọi người vui lòng chuyển điện thoại sang chế độ im lặng nhé. Sau đây, xin chào mừng ông chủ của studio Dương Phàm, Tạ Vân Phàm, sẽ có đôi lời phát biểu."
Tạ Vân Phàm đúng giờ bước vào văn phòng. Hôm nay cậu ăn mặc rất giản dị, chỉ là chiếc áo len màu be đơn giản phối cùng quần dài kaki màu cà phê, trông vô cùng điển trai, năng động và tràn đầy sức sống.
Sếp của chúng ta trẻ thật đấy...
Ngoại trừ mấy người bạn học của cậu, những người còn lại ngồi dưới đều lớn tuổi hơn. Nhưng cậu đã làm ra ba tựa game hot liên tiếp, nên mọi người trong lòng vẫn rất khâm phục.
Đúng là thiên tài, không phục không được.
Tạ Vân Phàm vừa xuất hiện, cả căn phòng lập tức vang lên tràng pháo tay như sấm. Đặc biệt là những người vốn nghĩ mình đã trượt phỏng vấn, họ đều rất biết ơn cơ hội mà Tạ Vân Phàm đã trao cho.
Tạ Vân Phàm bước ra giữa, cầm lấy micro, mỉm cười nói: "Chào mừng mọi người gia nhập gia đình Studio Dương Phàm. Tôi rất vui khi được trở thành đồng nghiệp và cùng làm việc với các bạn."
"Studio Dương Phàm chúng ta đề cao một môi trường làm việc tự do, thoải mái. Tôi hy vọng các bạn sẽ làm game với một tâm trạng vui vẻ, chứ không phải ngày nào cũng cảm thấy đi làm là một cực hình. Bởi nếu vậy, game các bạn làm ra, người chơi chơi vào... cũng sẽ thấy cực hình lắm, đúng không?"
Bên dưới vang lên một tràng cười.
Tạ Vân Phàm nói tiếp: "Giờ làm việc của công ty là từ chín giờ sáng đến sáu giờ tối, cuối tuần nghỉ hai ngày. Về nguyên tắc sẽ không tăng ca, nếu bất đắc dĩ phải tăng ca, công ty cũng sẽ trả lương ngoài giờ theo quy định."
Mọi người không dám tin mà nhìn nhau. Không tăng ca? Đùa chắc! Công ty game nào mà lại không tăng ca cơ chứ?
"Tôi nghĩ, chắc mọi người cũng từng nghe những tin tức về lập trình viên của công ty này công ty nọ đột tử vì thức đêm tăng ca rồi phải không?"
Kiếp trước, hẳn là cậu cũng đã lên những bản tin xã hội như vậy. Tạ Vân Phàm chính là đã đột tử ngay tại bàn làm việc sau nhiều ngày thức trắng tăng ca trước thềm ra mắt game. Kiếm nhiều tiền hơn nữa thì có ích gì? Người đã mất rồi, cũng đâu mang theo xuống mồ được!
Sống lại một lần, Tạ Vân Phàm sớm đã nghĩ thông suốt. Tiền bạc với cậu không quan trọng, cậu chỉ muốn làm ra những tựa game thú vị, yêu cầu về doanh thu và lợi nhuận cũng không quá cao. Công ty khác thế nào cậu không quản được, nhưng ở công ty của mình, cậu sẽ cố gắng hết sức để mang lại cho đồng nghiệp một môi trường làm việc tốt nhất.
"Tôi biết ngành game cạnh tranh rất khốc liệt, tăng ca đã là chuyện thường tình. Tuy nhiên, tôi vẫn lo cho sức khỏe của mọi người. Chúng ta làm việc là để kiếm tiền, không phải để bán mạng, công ty sẽ nghiêm túc tuân thủ chế độ nghỉ hai ngày cuối tuần."
"Dĩ nhiên, muốn được nghỉ cuối tuần thì từ thứ Hai đến thứ Sáu, các bạn phải hoàn thành công việc của mình. Làm game cũng giống như chế tạo một cỗ máy, các bánh răng khác nhau phải khớp vào nhau để cùng quay, chỉ cần một cái bị kẹt sẽ khiến cả quy trình bị chậm lại."
"Tôi hy vọng mỗi nhóm đều có thể hoàn thành nhiệm vụ đúng thời hạn, nâng cao hiệu suất công việc. Khi đi làm hãy tập trung, đừng lơ là biếng nhác. Sau giờ làm thì cứ thỏa thích vui chơi, dành thời gian cho gia đình."
"Mọi người đồng tâm hiệp lực thì tiến độ dự án mới thuận lợi được."
Những người ngồi dưới nghe giọng nói trong trẻo của cậu, trong lòng cảm xúc ngổn ngang. Thật ra, lời của Tạ Vân Phàm rất đúng, nếu ai cũng có thể hoàn thành nhiệm vụ đúng hạn thì cần gì phải tăng ca?
Nhưng nhiều khi, phương án của cấp trên cứ thay đổi xoành xoạch... thành quả làm cả tuần bị gạt bỏ, lại phải làm lại từ đầu. Thời gian thì ngày càng gấp rút, chẳng phải tất cả mọi người sẽ phải điên cuồng tăng ca hay sao?
Một đội ngũ có phối hợp ăn ý được hay không, mấu chốt vẫn nằm ở người lãnh đạo. Khi người đứng đầu có ý chí và quyết tâm cao độ, quyết đoán nhanh chóng thì cấp dưới mới dễ dàng theo kịp tiến độ.
Trong lòng mọi người đều có chút thấp thỏm, không thật sự tin vào lời "cố gắng không tăng ca" của Tạ Vân Phàm. Một số người đã đi làm nhiều năm thậm chí còn cho rằng cậu đang vẽ ra một câu chuyện hão huyền, nghe cho vui là được rồi...
Lời của sếp, nghiêm túc là thua.
"Tiếp theo, tôi sẽ giới thiệu với mọi người trưởng nhóm của các tổ. Mọi người hãy nhận diện trưởng nhóm của mình, sau này nhiệm vụ của mỗi tổ sẽ do trưởng nhóm phân công."
"Giám đốc nhân sự Liễu Mộc Dao, giám đốc tài chính Lăng Tiêu, trưởng nhóm hậu cần Đào Tuệ."
Mỗi khi cậu đọc tên một người, người được gọi tên sẽ đứng dậy ra mắt mọi người.
"Trưởng nhóm Mỹ thuật - Ninh Toa; trưởng nhóm biên kịch - Diệp Tường; trưởng nhóm internet - Dụ Bách Xuyên; trưởng nhóm test game - Hoắc Minh Huy."
"Trưởng nhóm Thiết kế màn chơi - Chương Túc; trưởng nhóm Lập trình game - Từ Kiến Sơn; trưởng nhóm Dữ liệu - Mạnh Du; trưởng nhóm Dựng hình - Kiều Kinh Mặc."
Các trưởng nhóm lần lượt đứng dậy chào hỏi mọi người.
Những "lính quèn" chưa được phân công chức vụ ở dưới nhiệt tình vỗ tay.
Studio Dương Phàm này, toàn là sếp lớn không nhỉ!
Tạ Vân Phàm còn trẻ như vậy, liệu có quản nổi từng này người không?
"Vị trí giám đốc marketing tạm thời còn trống. Công ty còn một phó tổng đang đi công tác ở Đế Đô, sẽ trở về tham gia vào ban quản lý sau ba tháng nữa. Phòng marketing tạm thời sẽ do tôi quản lý."
"Về lương bổng, phòng nhân sự đã trao đổi với mọi người rồi, thử việc hai tháng, nhận 80% lương, sau khi hết thời gian thử việc sẽ được nhận lương đầy đủ. Công ty còn có thưởng cuối năm, mọi người hãy cố gắng làm việc, chỉ cần game tiếp theo của chúng ta kiếm được tiền, tiền thưởng cuối năm của mọi người tuyệt đối sẽ không ít."
Bên dưới lại vang lên một tràng pháo tay nhiệt liệt.
Trong buổi họp hôm nay, Tạ Vân Phàm đã vẽ ra không ít chiếc bánh ngon cho mọi người.
Nào là làm từ chín giờ sáng đến sáu giờ tối không tăng ca, cuối tuần nghỉ hai ngày, thưởng cuối năm... rất nhiều người không tin.
Tạ Vân Phàm cũng biết họ không tin, dù sao thì những vị sếp giỏi chém gió, vẽ ra bánh ngon có quá nhiều, dân văn phòng đa phần đã miễn nhiễm với lời của sếp.
Có điều, cậu là người thực tế, trước giờ không bao giờ nói suông.
Đợi đến lúc nhận được thưởng cuối năm thì mọi người sẽ tin thôi.
"Tôi nói đến đây thôi, mọi người hãy về văn phòng của mình để làm quen với môi trường làm việc và làm quen với nhau. Công ty có phần mềm văn phòng nội bộ, mọi người mở máy tính đăng ký đăng nhập, các trưởng nhóm chịu trách nhiệm tạo nhóm làm việc, bên nhân sự sẽ tạo một nhóm chung toàn công ty để gửi thông báo."
"Chiều nay hai giờ rưỡi, các nhóm Lập trình, Thiết kế màn chơi, Dữ liệu, Dựng hình, Mỹ thuật và Kịch bản tập trung tại phòng họp của nhóm sản xuất ở tầng 18 để thảo luận về phương án sản xuất game tiếp theo."
"Được rồi, tan họp!"
Không ngờ cuộc họp toàn thể công ty lại kết thúc nhanh đến vậy.
Mọi người có chút ngơ ngác, đi theo trưởng nhóm của mình về văn phòng, sau đó kết bạn với nhau, mở máy tính làm quen với phần mềm văn phòng, vào nhóm, bận rộn không ngớt.
Tạ Vân Phàm vừa về đến văn phòng thì đột nhiên nhận được một cuộc gọi: "Xin chào, có phải anh Tạ Vân Phàm không ạ? Anh có một đơn giao hoa trong thành phố. Tôi mang thẳng lên hay để ở chỗ bảo vệ rồi anh tự xuống lấy ạ?"
Hoa tươi?
Tạ Vân Phàm ngẩn người, đáp: "Phiền anh mang lên văn phòng ở tầng 21."
Một lát sau, bên ngoài vang lên tiếng gõ cửa.
Cậu mở cửa ra thì thấy một anh chàng giao hàng đang ôm một bó hoa rực rỡ. Hoa vừa mới được hái, có rất nhiều hoa hướng dương căng tràn sức sống, xen lẫn cả hoa hồng và hoa ly, trông vô cùng đẹp mắt.
Tạ Vân Phàm nhận lấy bó hoa, trong lòng vô cùng thắc mắc, hôm nay cũng đâu phải ngày lễ gì, ai lại tặng hoa cho cậu chứ? Cậu cúi đầu nhìn, thấy bên trên có một tấm thiệp tinh xảo.
"Chúc studio Dương Phàm khai trương đại cát – Lạc Hàng."
Hóa ra là Lạc Hàng, đúng là có lòng quá.
Khóe môi Tạ Vân Phàm khẽ nhếch lên, cậu gửi cho Lạc Hàng một tin nhắn: "Lời chúc tôi nhận được rồi, cảm ơn anh nhé."
Lạc Hàng đáp: "Tôi cũng nghe anh trai cậu nói. Studio chính thức khai trương rồi à? Chúc mừng nhé."
Tạ Vân Phàm nói: "Ừm, tuyển hơi nhiều người, mọi người vẫn cần thời gian để làm quen. Chiều nay tôi sẽ họp để nói với họ về dự án cho tựa game tiếp theo."
Lạc Hàng: "Vẫn làm game mobile à?"
Tạ Vân Phàm: "Đúng vậy, trình độ hiện tại của chúng tôi cũng không làm nổi game thực tế ảo. Tựa game đầu tiên này coi như là để cả đội làm quen với nhau. Game lần này khá lớn, lối chơi cũng phức tạp hơn."
Lạc Hàng tò mò hỏi: "Có tiện nói là game thể loại gì không?"
Khải Hàng chỉ làm game thực tế ảo, dự án trọng điểm hiện tại là 《Đại Sư Đối Kháng》.
Lạc Hàng hỏi với tư cách là một người bạn, Tạ Vân Phàm cũng không cần phải giấu anh, cậu gửi qua một icon mặt cười rồi nói thẳng: "Game lần này thú vị lắm, nhân vật chính của chúng ta là một con khỉ."
"Tên của game là 《Tây Thiên Thỉnh Kinh》."