Chương 53
Sau Khi Thành Hôn Với Đối Thủ Một Mất Một Còn

Chương 53

Dung Kim Dao... xuất hiện ở đây sao?

Trong thoáng chốc mơ hồ, Sở Ý tưởng là tiếng gió bên tai đánh lừa, chẳng qua chỉ là ảo giác mà thôi.

Mãi cho đến khi hắn nghiêng đầu, ánh mắt xuyên qua màn sương mù dày đặc, dừng lại trên bóng hình thướt tha trong làn sương mờ ảo kia, mọi thứ bỗng trở nên chân thực.

‘Phảng phất như mây vờn bóng nguyệt

Phiêu diêu tựa gió xua hoa tuyết

Xa ngóng, sáng tinh như nắng sớm lọt sương mai

Gần xem, tươi tắn tựa sen hồng chen nước biếc...’ *

[*] Trích từ 4 câu trong bài Lạc Thần Phú của Tào Thực thời Tam Quốc, miêu tả vẻ đẹp siêu phàm của thần nữ sông Lạc.

Tựa như thần nữ trong Lạc Thần Phú giáng trần.

Sở Ý đứng dậy, khóe mắt hơi rủ, gót giày nghiền nát cành khô lá úa, đi vòng qua cái tên đã được vạch trên nền đất. Hắn tiến về phía thần nữ, từng bước, từng bước, đi rất chậm.

Thần nữ từ trong màn sương mù uyển chuyển hiện ra, những đốm sáng li ti rơi trên vai nàng, khóe môi nhẹ nhàng nở nụ cười: "Sao chàng không nói gì vậy?"

Đó là một gương mặt hắn quá đỗi quen thuộc.

Thấy hắn vẫn im lặng, thần nữ cũng không tức giận, ngược lại còn cong môi, lúm đồng tiền hiện ra, ý tứ nói: "Sở Ý, ta tìm được chàng rồi nhé."

Sở Ý nhìn nàng đăm đăm, trong đôi mắt đen láy bừng lên ánh hào quang rực rỡ, cổ họng bật ra tiếng cười khẽ: "Ừm, nàng tìm được ta rồi."

Vào lúc mệt mỏi nhất, trên đỉnh núi ở vùng ngoại ô kinh thành, hắn đã vô thức dùng cành cây khô viết tên Dung Kim Dao.

Khi nét bút cuối cùng vừa hạ xuống, nàng đã kỳ diệu xuất hiện tại nơi đây.

Nàng nói, nàng tìm được hắn rồi.

Ngày tân hôn, mái ngói xanh ở ngôi miếu cũ dột mưa, khoảnh khắc nhìn thấy Dung Kim Dao, hắn đã đếm nhịp tim của mình, tổng cộng sáu mươi ba nhịp.

Giờ phút này, khoảng cách giữa hai người không gần không xa, chỉ một câu "Ta tìm được chàng rồi nhé" đã khiến nhịp tim của hắn đập đủ chín mươi chín nhịp.

Bước chân hắn không sao sánh bằng ngọn lửa hoang dại đang thiêu đốt trong lòng, những bước đi chậm rãi ban đầu lập tức biến thành những bước chạy nhỏ ba bước gộp làm hai.

Đến trước mặt Dung Kim Dao, Sở Ý dừng bước, hai cánh tay không kiểm soát được nâng lên một khoảng, nhưng không ôm lấy nàng, chỉ nói: "Chúng ta về nhà thôi."

Dung Kim Dao còn đang đợi hắn chủ động ôm mình, đến cả cánh tay cũng đã dang ra: "Người ta nói tiểu biệt thắng tân hôn, người khác không biết chàng ở đâu, chỉ có mình ta biết, chàng chẳng có chút biểu hiện gì sao?"

"Biểu hiện à..." Sở Ý trầm ngâm một lúc: "Nàng muốn biểu hiện gì?"

Nàng chớp mắt, gợi ý: "Ví dụ như... ôm một cái chẳng hạn?"

Ôm?

Khớp ngón tay Sở Ý khẽ siết chặt.

Sự mệt mỏi vì thức trắng đêm cùng với trận chiến hao tổn tâm sức khiến hắn muốn ôm Dung Kim Dao vào lòng.

Thế nhưng, mùi m.á.u tanh trên áo giáp vẫn chưa tan hết, lúc hắn xông thẳng vào lều trại của tướng địch, trường kiếm đ.â.m xuyên cổ họng kẻ đó, trên người hắn cũng bị b.ắ.n không ít máu.

Ngay cả đôi tay hắn cũng bẩn, dính đầy bụi đất.

Dung Kim Dao đang vận một chiếc váy lụa mỏng màu nguyệt bạch, không nên vấy phải những thứ ô uế này, cho nên vừa rồi hắn đã kịp thời thu tay lại, cùng với sự rung động khó kìm nén trong lòng, đều bị hắn đè nén xuống.

Sở Ý cúi đầu nhìn nàng: "Thôi..."

Hắn định nói 'thôi bỏ đi', chỉ có điều nửa câu sau đã bị chặn đứng khi Dung Kim Dao lao tới ôm chầm lấy hắn.

Sở Ý cố gắng đẩy nàng ra, nhưng vì e ngại bộ dạng bẩn thỉu này của mình, nhất thời không biết phải làm sao.

Người trong lòng lại hoàn toàn không để ý,  nàng áp mặt vào n.g.ự.c hắn, đầu ngón tay v**t v* giáp vai còn vương máu: "Chàng trốn gì vậy?"

Sở Ý cúi đầu, tầm mắt hắn chỉ nhìn thấy búi tóc và những bông hoa lụa của nàng.

Hắn đáp: "Trên người ta bẩn, có máu."

"Ta đâu có chê chàng." Dung Kim Dao lại siết c.h.ặ.t t.a.y thêm ba phần, ánh mắt khẽ ngước lên, đôi mắt long lanh như làn nước mùa thu thoáng chút tinh nghịch: "Chẳng lẽ chàng chê ta?"

Sở Ý giang rộng cánh tay dài ôm nàng vào lòng mình, chậm rãi đáp: "Y phục hôm nay rất đẹp, hoa lụa trên đầu cũng đẹp, màu son môi rực rỡ, gương mặt dù không chút son phấn cũng rất xinh đẹp."

"Vì vậy, sao ta lại chê được?" Hắn nói, "Ta rất thích."

Vành tai Dung Kim Dao ửng đỏ.

Người này sau khi biết yêu rồi, nói lời tình tứ quả thực là dễ như trở bàn tay.

Ngoài sự ngọt ngào, nàng lại không nhịn được nhớ lại bộ dạng hay nói móc mỉa của hắn trước đây, nàng không khỏi khẽ thở dài một tiếng: "Đúng là xưa không bằng nay."

Đuôi mày Sở Ý khẽ nhướng lên, ngón cái xoa nhẹ d** tai đỏ hồng của nàng: "Sao vậy?"

Ánh mắt Dung Kim Dao chạm phải ánh mắt hắn, ngẩng cằm lên: "Trước đây chàng chỉ biết thăm dò ta, bây giờ lại khen ta."

Sở Ý thừa nhận: "Là lỗi của ta."

"Biết là tốt rồi." Dung Kim Dao khẽ mỉm cười, mắt cong thành vầng trăng khuyết.

Thế nhưng... dường như Sở Ý đột nhiên nghĩ đến điều gì đó, khóe môi vốn đang cong lên khẽ mím lại, nói: "Công chúa không phải nói đợi ta khải hoàn sẽ trọng thưởng sao?"

Hắn hỏi: "Thưởng đâu?"

"..."

Dung Kim Dao sững người, đôi mắt hạnh đang cười lập tức mở to, trên mặt hiện lên vẻ bối rối, nhất thời không biết nên đáp lại thế nào.

Lúc này nàng mới nhận ra điều mình đã bỏ sót – nàng từng hứa với Sở Ý, ngày khải hoàn sẽ thưởng cho hắn.

Thế nhưng trong thời gian Sở Ý xuất chinh không hề gửi thư về, đến tận sáng nay nàng mới biết tin Bạch Vũ quân khải hoàn về kinh. Lúc đó trong lòng tràn ngập kích động, chỉ nghĩ đến việc đi gặp hắn, hoàn toàn quên khuấy việc này.

Quan trọng nhất là, nàng còn chưa nghĩ ra thưởng cái gì, nhất thời có chút luống cuống.

Dung Kim Dao bực bội vỗ trán, có chút nghẹn lời: "Thưởng à..."

Sở Ý thấy vẻ mặt nàng biến hóa khuôn lường, trước tiên nhướng mày, sau đó trong mắt lóe lên một tia cười, trong lòng lập tức hiểu ra, đưa tay véo nhẹ bầu má mềm mại của nàng: "Giờ mới nhớ ra à?"

Dung Kim Dao gật đầu, ngây thơ nhìn hắn, ánh mắt trong veo sáng ngời.

Sở Ý khoanh tay đứng đó, ánh mắt nhìn dán chặt vào mặt nàng, cười như không cười “chậc” một tiếng, thong thả cất lời: "Ta còn tưởng công chúa sẽ chuẩn bị trước cho ta, hóa ra là ta nghĩ nhiều rồi."

Dung Kim Dao nghe thấy lời này, trong lòng khẽ thót lại, chột dạ cúi đầu: "Chắc chàng còn chưa kịp dùng bữa phải không? Trông chàng gầy đi nhiều, chúng ta mau về phủ, đừng dây dưa nữa!"

Nói rồi, nàng không đợi Sở Ý đáp lại, bàn tay ngọc ngà trực tiếp vươn ra nắm lấy cánh tay hắn, hơi dùng sức, liền kéo hắn đi về phía sau.

Sở Ý chẳng qua chỉ cố tình trêu nàng, không phải thật sự đòi thưởng.

Thấy Dung Kim Dao phản ứng như vậy, hắn không khỏi lắc đầu, ý cười bên môi không sao giấu nổi. Đối mặt với sự lôi kéo của nàng hắn cũng không phản kháng, chỉ thuận theo lực kéo của nàng mà bước đi.

Làn gió nhẹ khẽ lay động vạt váy, vạt váy nàng như cánh bướm linh động, lại khẽ lướt qua áo giáp sắt của hắn.

Không hiểu sao, Sở Ý đột nhiên cảm thấy mình cũng không còn mệt mỏi nữa.

...

Hai người bước vào phủ tướng quân vào đúng giờ Tỵ ba khắc (khoảng 9h45 sáng).

Sở Ý đi thẳng về phòng ngủ cởi áo giáp, rửa sạch bụi bặm đường xa, Dung Kim Dao thì đi thẳng đến nhà bếp, dặn dò người làm chuẩn bị vài món ăn thanh đạm vừa miệng.

Nàng chống cằm nhìn bà già đang thái rau, nấu canh, bỗng nhiên nghĩ đến Sở Ý đường xa trở về, e rằng đã đói meo, chưa chắc đã đợi được đến trưa để dùng bữa.

Đuôi mắt nàng bất giác cong lên, ngay sau đó cẩn thận chọn một đĩa bánh quế hoa cho hắn ăn lót dạ trước.

Bà già kia thấy nàng tay cầm đĩa bánh quế hoa, gương mặt hiền từ hơi giãn ra: "Công chúa, trong nồi đất còn có canh tuyết lê xuyên bối, có thể ăn cùng cho đỡ ngấy."

Mắt Dung Kim Dao sáng lên: "Vậy thì tốt quá!"

Bà già cười gật đầu, lau bàn tay còn dính hơi nước, nhanh nhẹn múc một bát canh tuyết lê xuyên bối đưa cho nàng: "Công chúa đi từ từ thôi, vừa mới bắc ra đấy."

Canh trong bát trong veo, những lát tuyết lê mỏng như cánh ve, xuyên bối chìm dưới đáy bát, tỏa ra mùi thuốc thoang thoảng.

Dung Kim Dao đáp một tiếng "Vâng", nàng dùng thìa bạc khuấy đều canh, đợi hơi nóng tan đi bớt mới bưng khay sơn mài đi về phía phòng ngủ.

Không bao lâu sau, đi đến trước cửa phòng, đầu ngón tay trắng nõn chạm vào cánh cửa, vừa đẩy ra, mùi hương trầm đàn hương hòa quyện với mùi bạc hà bồ kết thoảng qua đầu mũi.

"Sở Ý?" Nàng khẽ gọi.

Đáp lại nàng là tiếng thở đều đều.

Động tác Dung Kim Dao dừng lại, nghi hoặc quay đầu nhìn về phía cửa sổ, dung nhan say ngủ của Sở Ý bất ngờ đập vào mắt.

Nhuyễn giáp sắt đen vứt tùy ý ở góc tường, thiếu niên buông lỏng sức lực, nằm ngửa trên sập mềm, cổ hơi ngẩng lên, mái tóc dài ướt sũng óng ánh như ngọc đen. Áo lót hở nửa bên, một vết thương mới dài hai tấc ở xương quai xanh hiện ra rõ ràng.

Chắc hẳn hắn đã mệt mỏi đến cực điểm.

Đã thành ra bộ dạng này rồi, trên đường về còn nói chuyện qua lại với nàng.

Dung Kim Dao mím chặt môi, nín thở nhẹ nhàng lui ra ngoài cửa, vừa khép cửa phòng lại, đúng lúc này trong sân đột ngột vang lên tiếng bước chân dồn dập, rõ ràng có người đang chạy nhanh đến gần.

Nàng nhìn theo tiếng động, chỉ thấy Phương Vân Lãng đang ôm một cái bọc gấm, loạng choạng chạy tới.

Trán cậu ta rịn ra một lớp mồ hôi, thở hổn hển nói: "Tiểu Lục tỷ, Tử Chiêm ca có ở trong không?"

Dung Kim Dao chỉ tay vào cửa phòng, nói: "Chàng ấy ngủ rồi."

Bước chân Phương Vân Lãng đột ngột khựng lại, trên mặt thoáng chút thất vọng, khẽ "ồ" một tiếng.

Thấy vậy, Dung Kim Dao có chút ngạc nhiên bước tới, ánh mắt dừng lại trên cái bọc nặng trĩu, tò mò hỏi: "Đệ ôm cái gì trong lòng vậy?"

Vừa nghe có người hỏi, Phương Vân Lãng lập tức phấn chấn, vẻ mặt đầy tự hào đặt cái bọc xuống đất: "Để đệ cho tỷ xem!"

Dung Kim Dao cũng rất hưởng ứng ngồi xổm xuống bên cạnh cậu.

Khoảnh khắc mở cái bọc ra, nào là nhân sâm, nhục quế, phục linh… đủ loại dược liệu đổ ra, Phương Vân Lãng thích thú ngẩng đầu, giọng điệu đầy vẻ đắc ý: "Đệ nghe nói Tử Chiêm ca vừa từ núi Tê Ổ trở về, nên đã đặc biệt đến dược phòng chọn những thứ đại bổ này, đây đều là dược liệu thượng hạng, có thể nấu một nồi canh thập toàn đại bổ đấy!"

Dung Kim Dao nhìn đống dược liệu trên đất, không nhịn được bật cười, mày mắt cong cong: "Cũng không cần bổ đến thế chứ?"

"Sao lại không cần?" Phương Vân Lãng lập tức nghiêm mặt, hùng hồn nói: "Đệ còn đang đợi hai người sinh em bé, để đệ làm tiểu cữu cữu nữa đó..."

"..." Dung Kim Dao dở khóc dở cười, chỉ đành coi câu này là lời nói vô tư của trẻ con: "Đệ cũng đi thúc giục Lục Huyền Phong đi."

Quan hệ của nàng và Sở Ý tuy đã thân thiết hơn nhiều, nhưng đến nay vẫn chưa viên phòng, lấy đâu ra em bé? Huống chi cả hai người họ đều còn trẻ, cũng không vội sinh con.

Phương Vân Lãng rùng mình một cái, vội vàng nói: "Đệ không dám thúc giục huynh ấy đâu."

Nói đoạn, cậu bắt đầu nhặt từng món dược liệu trên đất bỏ vào bọc. Bỗng nhiên, như nhớ ra chuyện gì quan trọng, dừng động tác trong tay lại, ngẩng đầu nhìn Dung Kim Dao bằng ánh mắt nóng rực, cất lời: "Đúng rồi, Tiểu Lục tỷ. Nửa tháng nữa là sinh nhật của Tử Chiêm ca rồi, tỷ... có muốn tặng quà sinh nhật cho huynh ấy không?"

Dung Kim Dao sửng sốt, kinh ngạc nói: "Không phải trước nay chàng ấy không tổ chức sinh nhật sao?"

Phương Vân Lãng lặng lẽ áp sát lại gần, hạ thấp giọng: "Từ khi Liễu di mẫu qua đời, Tử Chiêm ca liền không còn tổ chức sinh nhật nữa, lần nào cũng một mình ở trong từ đường của Quốc công phủ. Nhưng dạo trước đệ có gián tiếp nhắc đến chuyện tiệc sinh nhật với huynh ấy, phát hiện huynh ấy cũng không còn chống đối như trước nữa."

Im lặng một lúc, Dung Kim Dao nói: "Đệ có dự định gì?"

"Ngày mồng hai tháng Tám chính là sinh nhật của huynh ấy. Đệ đã tính toán kỹ rồi, vào ngày Trung thu có thể Tiểu Lục tỷ rủ huynh ấy đi du thuyền, vui chơi thỏa thích một phen. Đợi đến ngày hôm sau về nhà, liền có thể nhìn thấy bất ngờ bọn đệ chuẩn bị!"

Cậu bé mày mặt hớn hở khoa tay múa chân, mắt sáng long lanh, như thể đã nhìn thấy vẻ mặt bất ngờ của Sở Ý.

Dung Kim Dao cúi đầu, tỉ mỉ suy nghĩ một lúc, ánh mắt khẽ động: "Hay bây giờ chúng ta đi mua quà sinh nhật luôn đi?"

Vừa hay còn có phần thưởng khải hoàn của Sở Ý chưa chuẩn bị, hôm nay có thể mua luôn một thể, cũng coi như cho hắn một bất ngờ.

Phương Vân Lãng mừng rơn: "Được chứ, được chứ!"

Dung Kim Dao và Phương Vân Lãng ra ngoài chọn quà sinh nhật lúc trời còn sáng, hai người vô cùng hứng khởi đi dạo mấy hiệu buôn, lựa tới lựa lui.

Bất giác, mặt trời đã lặng lẽ lặn về phía Tây tự lúc nào.

Lúc về đến phủ tướng quân, màn đêm đã buông xuống, đèn lồng trên mái hiên lần lượt được thắp sáng, tựa như vàng vụn rải đầy mặt đất.

Lý bá theo lời dặn của Phương Vân Lãng, đã nấu một bát canh thập toàn đại bổ, mùi vị nồng nặc khó ngửi, thấy Dung Kim Dao trở về, ông ấy vội vàng đón lấy, đưa bát canh đến trước mặt nàng.

Ngửi thấy mùi vị, Dung Kim Dao khẽ nhíu mày, hỏi tại sao không trực tiếp bưng cho Sở Ý, Lý bá khẽ thở dài: "Từ trưa đến giờ, cửa phòng vẫn luôn đóng kín, cũng không thấy thắp nến. Lão nô không dám tùy tiện làm phiền, chỉ có thể phiền công chúa đưa bát canh bổ này vào thôi ạ."

Lúc này, hậu viện một mảnh tĩnh lặng. Gió thổi qua cây trong sân, bóng lá không một tiếng động, ánh trăng xuyên qua những tán cây rậm rạp rọi lên phiến đá những vệt sáng lốm đốm.

Trong phòng vô cùng yên tĩnh, Dung Kim Dao đặt bát canh bổ lên bàn, động tác nhẹ nhàng thắp đèn dầu, tim đèn "lách tách" nổ tung những tia lửa.

Trong vầng sáng vàng vọt, Sở Ý vẫn giữ nguyên tư thế ngủ như cũ.

Giấc ngủ này của hắn dài đến thế sao.

Dung Kim Dao nhẹ tay nhẹ chân bước tới, khuỵu gối ngồi xổm bên sập mềm, nương nhờ ánh sáng yếu ớt phác họa gương mặt đang say ngủ của người trên sập. Dưới mí mắt hắn có quầng thâm rõ ràng, trông hắn có vẻ hơi tiều tụy.

Đây là lần đầu tiên nàng nhìn thẳng vào dáng vẻ khi ngủ của hắn.

Lặng lẽ nhìn một lúc lâu, bỗng nhiên, nàng như bị thứ gì đó thôi thúc, không nhịn được đưa tay ra, đầu ngón tay khẽ lướt qua xương mày hắn, men theo sống mũi trượt đến môi.

Khi chạm phải n** m*m m** ấm áp đó, nàng khẽ run lên, do dự giây lát, cuối cùng như bị ma xui quỷ khiến ấn nhẹ một cái.

Hình dáng cánh môi hắn rất đẹp, cảm giác rất mềm mại, rất đàn hồi.

Nhịp tim nàng cũng bất giác đập nhanh hơn vài phần.

Chương trướcChương tiếp Báo lỗi chương Bình luậnBạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.Liên hệ: [email protected] Truyện Full - Đọc truyện online, đọc truyện chữ, truyện hay. Website luôn cập nhật những bộ truyện mới thuộc các thể loại đặc sắc như truyện tiên hiệp, truyện kiếm hiệp, hay truyện ngôn tình một cách nhanh nhất. Hỗ trợ mọi thiết bị như di động và máy tính bảng.đam mỹ hài truyện xuyên nhanh ngôn tình sủng ngôn tình hài truyện teen hay ngôn tình hay truyện đam mỹ truyện ngôn tình ngôn tình hoàn ngôn tình ngược truyện kiếm hiệp hay truyện tiên hiệp hay truyện hệ thốnghttps://kiemtraphat.net/kiemtraphat.netblog.kiemtraphat.net

Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License
Đăng nhập thành viên x TRUYENFULL Đọc truyện online, miễn phí, chất lượng hàng đầu Việt Nam Đăng nhập Đăng ký Email đăng nhập Mật khẩu Đăng nhập Bạn chưa có tài khoản? Đăng ký Họ và tên Email Giới tính Nam Nữ Khác Mật khẩu Nhập lại mật khẩu Đăng ký Bạn đã có tài khoản? Đăng nhập Email đăng ký tài khoản Lấy lại mật khẩu Bạn đã có tài khoản? Đăng nhập Tài khoản của tôi Xin chào, Xin chào, Đăng xuất Đăng xuất Thông tin cá nhân
Để mở chặn quảng cáo vui lòng xác thực email
Thông tin cá nhân Sửa thông tin Họ và tên Email Đã xác thực Số điện thoại Ngày sinh Họ và tên Email Số điện thoại Ngày sinh Lưu thay đổi Đổi mật khẩu Mật khẩu mới Xác nhận mật khẩu mới Lưu thay đổi Hủy Truyện đang đọc Chưa có truyện đọc
Đơn hàng của bạn Chưa có đơn hàng nào
Lịch sử mua gói Chưa có lịch sử mua gói
Mua Thẻ Chặn Quảng Cáo 📛 × 1 tháng 19.000 VNĐ 2 tháng 38.000 VNĐ 6 tháng 149.000 VNĐ Tiếp tục thanh toán Quyền lợi khi mua
- Hạn dùng theo tháng được mua

- Tất cả quảng cáo sẽ bị chặn.

- Nâng cao trải nghiệm đọc truyện.
Lưu ý: Yêu cầu chuyển đúng nội dung chuyển khoản, nếu sai nội dung hệ thống sẽ không hỗ trợ Thanh toán mã QR Đang tải mã QR...
Hoặc thanh toán thủ công Ngân hàng: BIDV Chủ tài khoản: CONG TY TNHH ECONTENT HUB Số tài khoản: 96488888888 Số tiền: 0 VNĐ Nội dung CK:
Sau khi chuyển khoản thanh toán, vui lòng đợi 3 đến 5 phút để hệ thống kiểm tra và chặn quảng cáo cho bạn, nếu không được vui lòng đăng nhập lại
Mọi thắc mắc, liên hệ, hỗ trợ chat trực tiếp tại đây 💳 📛 Nhấn để mua thẻ chặn quảng cáo 📛 Mua Chặn Quảng Cáo Gói chặn quảng cáo Giá: 19.000 VNĐ Gói chặn tất cả quảng cáo trên trang trong 1 tháng Gói chặn quảng cáo Giá: 38.000 VNĐ Gói chặn tất cả quảng cáo trên trang trong 2 tháng Gói chặn quảng cáo Giá: 149.000 VNĐ Gói chặn tất cả quảng cáo trên trang trong 6 tháng MUA NGAY X 📬 Hòm Thư Góp Ý – Cùng Truyenfull Hoàn Thiện Từng Ngày!

Truyenfull luôn trân trọng sự đóng góp từ bạn – những độc giả thân thiết đã đồng hành cùng chúng tôi trong hành trình xây dựng một không gian đọc truyện tốt hơn.
💬 Tin vui: Chúng tôi đã lắng nghe và hành động!

Thông qua hòm thư góp ý thời gian qua, chúng tôi nhận được nhiều phản hồi về việc quảng cáo xuất hiện quá nhiều. Hiện tại, Truyenfull đã giảm bớt số lượng quảng cáo và thu nhỏ những quảng cáo không thể gỡ bỏ để hạn chế ảnh hưởng đến trải nghiệm đọc truyện.

🙏 Rất mong bạn thông cảm: quảng cáo là một phần nguồn thu giúp chúng tôi duy trì hoạt động website, nên vẫn cần giữ lại ở mức cần thiết.
📱 Truyenfull đã có App chính thức!

Chúng tôi vừa ra mắt ứng dụng đọc truyện riêng dành cho điện thoại. Bạn có thể tải và trải nghiệm tại đây:
👉 [Link tải app]

Rất mong bạn sẽ trải nghiệm và gửi góp ý tại chính hòm thư này, để chúng tôi có thể tiếp tục hoàn thiện ứng dụng, mang lại trải nghiệm tốt nhất cho người dùng.
📩 Mọi ý kiến của bạn đều rất quý giá với chúng tôi.

Hãy chia sẻ suy nghĩ của bạn ngay tại đây:
✍️ Link gửi góp ý: Tại đây

Cảm ơn bạn đã đồng hành và góp phần xây dựng Truyenfull ngày càng hoàn thiện! 💖
$('head').append(''); if(!window.jwtInfo?.ads_hidden || window.jwtInfo?.ads_hidden

Tùy Chỉnh Giao Diện Đọc
Màu nền
Font chữ
Cỡ chữ: 20px
Giãn đoạn: 1.2
Danh Sách Chương (82)
Chương 1: Chương 1 Chương 2: Chương 2 Chương 3: Chương 3 Chương 4: Chương 4 Chương 5: Chương 5 Chương 6: Chương 6 Chương 7: Chương 7 Chương 8: Chương 8 Chương 9: Chương 9 Chương 10: Chương 10 Chương 11: Chương 11 Chương 13: Chương 13 Chương 14: Chương 14 Chương 15: Chương 15 Chương 16: Chương 16 Chương 17: Chương 17 Chương 18: Chương 18 Chương 19: Chương 19 Chương 20: Chương 20 Chương 21: Chương 21 Chương 22: Chương 22 Chương 23: Chương 23 Chương 24: Chương 24 Chương 25: Chương 25 Chương 26: Chương 26 Chương 27: Chương 27 Chương 28: Chương 28 Chương 29: Chương 29 Chương 30: Chương 30 Chương 31: Chương 31 Chương 32: Chương 32 Chương 33: Chương 33 Chương 34: Chương 34 Chương 35: Chương 35 Chương 36: Chương 36 Chương 37: Chương 37 Chương 38: Chương 38 Chương 39: Chương 39 Chương 40: Chương 40 Chương 41: Chương 41 Chương 42: Chương 42 Chương 43: Chương 43 Chương 44: Chương 44 Chương 45: Chương 45 Chương 46: Chương 46 Chương 47: Chương 47 Chương 48: Chương 48 Chương 49: Chương 49 Chương 50: Chương 50 Chương 51: Chương 51 Chương 52: Chương 52 Chương 53: Chương 53 Chương 54: Chương 54 Chương 55: Chương 55 Chương 56: Chương 56 Chương 57: Chương 57 Chương 58: Chương 58 Chương 59: Chương 59 Chương 60: Chương 60 Chương 61: Chương 61 Chương 62: Chương 62 Chương 63: Chương 63 Chương 64: Chương 64 Chương 65: Chương 65 Chương 66: Chương 66 Chương 67: Chương 67 Chương 68: Chương 68 Chương 69: Chương 69 Chương 70: Chương 70 Chương 71: Chương 71 Chương 72: Chương 72 Chương 73: Chương 73 Chương 74: Chương 74 Chương 75: Chương 75 Chương 76: Chương 76 Chương 77: Chương 77 Chương 78: Chương 78 Chương 79: Chương 79 Chương 80: Chương 80 Chương 81: Chương 81 Chương 82: Chương 82 Chương 83: Chương 83