Chương 53
Sổ Tay Sinh Hoạt Của Beta Viêm Mũi

Chương 53: Cuộc đụng độ bất ngờ trong rạp chiếu phim

Mùng một Tết ăn no mới có sức chơi, năm mới mới vui vẻ được.

Vì quán ăn nhà nông nằm dưới chân núi, gà được thả rông chạy bộ mỗi ngày, chỉ ăn cỏ ăn sâu không ăn cám nên thịt chắc và ngọt, khiến bốn người vốn đang mải mê những suy nghĩ riêng ăn xong đều thấy thư thái.

"Nghe bảo gà ở đây còn được nghe các sư thầy tụng kinh mỗi ngày đấy, chúng ta ăn thế này có thất đức không?" Má Triệu no bụng rồi lại bắt đầu suy diễn, "Bồ Tát có trách tội không?"

"Bò nghe nhạc mày còn ăn được, gà nghe kinh thì có gì mà không ăn được?" Bùi Kha bảo Triệu Đỉnh Thiên bớt diễn sâu, "Với lại, đấy chỉ là chiêu trò marketing tăng giá thôi, mày cũng tin à."

Sát thủ ức gà Thành Việt Long gật đầu lia lịa: "Người nghe kinh còn chưa chắc đã hiểu, nói chi là gà."

"Xe đâm vào cây biết rẽ, nước mũi chảy vào mồm biết hỉ, ăn xong rồi mới biết tội lỗi, lúc đầu mày đi đâu rồi?" Khúc Hầu nhả miếng xương cánh gà ra, "Triệu Đỉnh Thiên, tao ghen tị với sự chậm tiêu của mày thật đấy."

Má Triệu chắp tay A Di Đà Phật: "Tôi chỉ thuận miệng nói thôi, các vị thí chủ đừng công kích cá nhân, cảm ơn."

"Thế mày nói cái gì vui vẻ đi." Khúc Hầu đang bực mình thở dài, "Ví dụ như kể về đám học sinh làm gì cũng giỏi trừ làm nghệ thuật của mày ấy."

Má Triệu lườm: "Học sinh của tao không phải trò đùa của mày, cảm ơn, với lại dạo này chúng nó ngoan lắm, sắp thoát kiếp đồ đệ hư rồi."

"Thế thì đáng mừng thật."

Bùi Kha nể mặt vỗ tay hai cái, nhưng Khúc Hầu thấy chán phèo, cậu ta quay sang Thành Việt Long đang cắm cúi ăn, hắng giọng hỏi: "Em Long về ăn tết có kế hoạch gì không?"

Thành Việt Long khựng lại, nghĩ bụng "ăn tết cùng anh Bùi" có tính là kế hoạch không?

Nhưng trước mặt Khúc Hầu và má Triệu đương nhiên không thể nói toẹt ra thế, đành lau miệng nói tránh đi: "Cũng không có gì đặc biệt, nhưng tôi định đi xem mấy phòng gym đang sang nhượng, qua tết tính thuê lại một cái."

"Thế cậu không đi làm bảo vệ nữa à?" Má Triệu ngạc nhiên.

Bùi Kha trả lời thay: "Ban ngày đứng gác làm bảo vệ, tối về làm ông chủ phòng gym, cũng đâu có xung đột gì."

Thành Việt Long gật đầu: "Tôi cũng tính thế."

Dòng tiền của cậu còn mong manh hơn trái tim má Triệu, trong thời gian ngắn doanh thu phòng gym chắc chắn không đủ gánh chi phí vận hành, nên chỉ có nước ngày đi làm bảo vệ ở tòa nhà Funny, tối về làm huấn luyện viên kiêm ông chủ, lấy lương đi làm nuôi quân.

Triệu Đỉnh Thiên và Khúc Hầu nghe mà mắt tròn mắt dẹt, so ra mới thấy mình vẫn chưa thảm lắm.

Khúc Hầu còn vỗ vai Thành Việt Long: "Thế này đi, bao giờ khai trương cậu đưa anh ít vé tập thử, anh để ở cửa hàng phát cho khách giúp cậu quảng cáo."

"Thế để anh giới thiệu cho học sinh của anh nữa." Triệu Đỉnh Thiên tiếp lời, "Nếu cậu không phiền chúng nó vào phòng gym vẽ vời."

Thành Việt Long rối rít cảm ơn nhưng trong lòng lại thấy áy náy, hai ông anh này tuy tình cảm lăng nhăng không ra gì nhưng đối xử với mình tốt thật.

Thế mà mình lại đang âm mưu đào góc tường nhà người ta, định cướp người yêu của họ.

Thành Việt Long đầy mặc cảm tội lỗi nhìn sang Bùi Kha, đúng lúc chạm phải ánh mắt anh, nhưng Bùi Kha lảng đi ngay, hừ hừ hai tiếng: "Tôi cũng sẽ nghĩ cách quảng cáo ở công ty cho cậu."

Hoặc bàn với bên thu mua, dịp lễ tới công ty mua thẻ tập ở chỗ Thành Việt Long làm quà cho nhân viên luôn.

Thành Việt Long mỉm cười: "Cảm ơn anh Bùi."

Bốn người ăn nốt chỗ thức ăn còn lại, nhưng Khúc Hầu càng về sau càng cắm mặt vào điện thoại gõ chữ, rõ ràng là tâm trí đang để đâu đâu. Má Triệu thấy thế hỏi: "Làm gì đấy? Đại gia top 1 ch.ết rồi cơ mà? Lại đội mồ sống dậy nhắn tin cho mày à?"

"Làm gì có, khoa của Bùi Nam đang đặt hoa quả cho bác sĩ trực tết, đang hỏi tao đây này." Khúc Hầu bỏ điện thoại xuống hỏi: "Chiều nay mình làm gì?"

Má Triệu nhìn Bùi Kha: "Làm gì?"

Bùi Kha cạn lời: "Anh giai, lúc ra khỏi nhà mày chả bảo đi theo mày thì mày lo liệu hết hả?"

"Ừ nhỉ, tao quên béng mất." Má Triệu vội lấy điện thoại xem lịch chiếu phim rồi hỏi: "Chiều rảnh thì đi xem phim đi, tao mua vé ngay đây."

Thành Việt Long và Khúc Hầu đương nhiên không ý kiến gì, cả nhóm lên con Jetta đen quay về trung tâm thành phố, đến trung tâm thương mại má Triệu đã đặt vé.

Rạp chiếu phim ngày tết đông chẳng kém gì chùa Long Hòa, bốn người chia nhau hành động, má Triệu lấy vé, Khúc Hầu mua bỏng ngô, Thành Việt Long mua trà sữa, còn Bùi Kha đi vệ sinh.

Vì cú sốc trong chùa, giờ đối với Bùi Kha, cửa nhà vệ sinh cũng giống nắp chai bia trúng thưởng, mở ra là có bất ngờ. Anh phải kiểm tra kỹ càng xem buồng có người không, chốt cửa cẩn thận rồi mới dám hành sự.

Lúc anh nhẹ nhõm đi ra, Thành Việt Long vội hỏi: "Suôn sẻ không anh?"

Bùi Kha: ...

Bùi Kha: "Cậu bị sao thế?"

"Tôi lo anh bị dọa sợ." Thành Việt Long chân thành nói.

Bùi Kha: "Cũng chưa đến mức đấy, hai người kia đâu?"

"Vẫn đang xếp hàng, chắc phải đợi tí nữa." Thành Việt Long đưa cốc trà sữa cho anh, bỗng nhiên nhìn chằm chằm về một hướng rồi đứng hình.

Bùi Kha chưa kịp lấy cốc trà sữa, thấy cậu chàng nhìn chăm chú quá bèn cau mày định hỏi làm cái gì đấy, nhưng chợt nhận ra ánh mắt cậu không bình thường.

"Sao thế?" Bùi Kha vội hỏi.

Thành Việt Long nhìn chằm chằm vào một gia đình đang nói cười vui vẻ, chậm rãi nói: "Anh Bùi, tôi nhìn thấy ông chủ phòng gym S.B rồi!"

"Cái gì!" Bùi Kha sốc tận óc, quay đầu nhìn quanh: "Ông ta ở đâu? Chẳng lẽ ổng chưa đầu thai kiếp khác làm kẻ vô gia cư à!"

Thành Việt Long nghiến răng ken két nhìn tên ông chủ S.B đang cười nói với người nhà: "Rõ ràng là chưa."

Có tiền đi xem phim mà không có tiền trả lương bố mày à!

Lúc này Khỉ và má Triệu cũng xách đồ về, Khúc Hầu giơ hai xô bỏng ngô to đùng cảm thán: "Không đùa đâu, hai xô này là tao cướp được từ chiến trường về đấy."

Thấy mặt mũi Bùi Kha và Thành Việt Long hằm hằm, má Triệu tinh ý hỏi ngay có chuyện gì.

Biết tin "đi mòn gót giày không tìm thấy, tự nhiên chui đầu vào rọ", má Triệu và Khúc Hầu cũng đứng hình. Má Triệu buột miệng: "Giờ tính sao? Báo cảnh sát à?"

"Tết nhất báo cảnh sát không hay lắm đâu." Khúc Hầu cau mày nhìn Bùi Kha, "Mày chẳng bảo tiền làm thẻ coi như bù vào đống máy móc khuân về còn lãi à? Thôi bỏ qua đi."

Bùi Kha lắc đầu: "Không phải tao tính toán, là em Long."

Thành Việt Long gật đầu nghiêm túc nói ra số tiền lương ông chủ nợ mình, khiến Khúc Hầu đổi giọng ngay tắp lự đòi động thủ luôn: "Khỏi báo cảnh sát, tao thấy bốn đứa mình là đủ rồi."

"Nhưng phim sắp chiếu rồi."

Má Triệu nói xong bỗng bảo mọi người đợi một chút, rồi trước ánh mắt kinh ngạc của ba người, cậu ta đi thẳng về phía gia đình ông chủ S.B —

Rồi lại đi về.

Má Triệu hớn hở nói với Thành Việt Long: "Tao nhìn thấy vé của họ rồi! Cùng một suất chiếu với mình! Cậu cứ yên tâm xem phim xong rồi tính sổ!"

Thành Việt Long: ...

"Tao cứ tưởng mày định hóa thân thành sứ giả công lý, hóa ra chỉ đi soi vé phim người ta." Khúc Hầu không tin vào mắt mình, "Triệu Đỉnh Thiên, mày có phải Alpha thật không đấy?"

Má Triệu tặc lưỡi: "Tao gọi đây là tiên lễ hậu binh, xem phim xong chặn đường nói chuyện phải trái, thế mới không phí tiền vé."

"Cậu thấy sao?" Bùi Kha nhìn Thành Việt Long.

Thành Việt Long cầm điện thoại gật đầu đồng ý, dù sao cậu cũng cần thời gian gọi hội, một bộ phim là đủ để tập hợp lực lượng rồi.

Bốn người thống nhất ý kiến, đeo khẩu trang đi theo sau ông chủ S.B vào rạp.

Thành Việt Long xác định mình không bị phát hiện liền lấy điện thoại cập nhật tình hình trực tiếp trong nhóm chat đòi quyền lợi, thông báo mục tiêu đã vào tầm ngắm, đang theo dõi sát sao.

Bùi Kha ngồi cạnh cậu mà lòng thấp thỏm, anh căng thẳng gọi Thành Việt Long rồi thì thầm: "Nói chuyện tử tế thôi nhé, tuyệt đối đừng động thủ."

Thành Việt Long gật đầu: "Yên tâm đi anh Bùi, cái này tôi biết mà."

Cậu tuyệt đối chỉ động khẩu không động thủ.

Phim nhanh chóng bắt đầu, má Triệu xem say sưa cười hô hố, Khúc Hầu thi thoảng trả lời tin nhắn cũng coi như nghiêm túc thưởng thức, chỉ có Bùi Kha và Thành Việt Long là tâm trí để trên mây.

Lẽ ra phải tận hưởng khoảng thời gian xem phim cùng Bùi Kha, nhưng Thành Việt Long lại dán mắt vào vị trí của ông chủ S.B, thỉnh thoảng lại check điện thoại giục người trong nhóm đến nhanh lên.

Bùi Kha thì lòng rối như tơ vò, vừa lo Thành Việt Long đánh nhau, vừa lo đống máy tập ở nhà bị tịch thu.

Tiện thể còn suy nghĩ chuyện Thành Việt Long đột ngột về sớm để ăn tết cùng mình có phải hơi quá giới hạn không.

Làm sao đây? Tí nữa mình phải làm sao?

Trong mớ cảm xúc hỗn độn ấy, bộ phim tết cuối cùng cũng kết thúc. Đèn vừa bật sáng, má Triệu đang định khen phim hay phết thì thấy Thành Việt Long bên cạnh đứng phắt dậy, sải bước về phía ông chủ S.B.

Ông chủ đang khen phim hay với người nhà thì nhìn thấy cậu, nụ cười tắt ngấm, theo phản xạ quay đầu định bỏ chạy ra cửa.

Không ngờ Thành Việt Long hét lớn một tiếng: "Hổ! Ngay bây giờ!"

Em Hổ như cao thủ võ lâm bay người tới túm gọn ông chủ nợ lương, cảnh cáo: "Tôi khuyên ông bỏ ngay ý định chạy trốn và chuẩn bị tiền trả nợ đi, anh em đang đợi bên ngoài cả rồi!"

Ông chủ S.B định hét lên thì bị Thành Việt Long ấn vai từ phía sau.

"Bọn tôi không làm khó ông, chỉ muốn ra ngoài nói chuyện xem ông định tính thế nào thôi." Thành Việt Long hạ giọng, "Tết nhất rồi, người nhà ông đang nhìn đấy, đừng để họ mất mặt."

Khán giả trong rạp ngơ ngác không hiểu chuyện gì, một thanh niên buột miệng hỏi: "Làm cái gì thế kia?"

Bùi Kha thấy thế vội giải thích: "Chắc là after-credit (cảnh quay thêm) của phim đấy."

Thanh niên: ...

Lời tác giả:

Thành Việt Long: Tết đến rồi, tiền của tôi phải đoàn tụ với tôi chứ!

Bùi Kha: Phim 4D có after-credit 4D thì có làm sao?.

Má Triệu: Tao là nho tướng (tướng quân nho nhã).

Khúc Hầu: Tao thấy mày là sâu bò (nhu động) thì có!

*Nho tướng (rújiàng) ý nói người vừa có trí vừa có lễ, phong thái đường hoàng, có học thức. Nhu động (rúdòng) là bò nhúc nhích như sâu, trườn mình. Dùng ở đây có ý mắng xéo là "đồ lề mề", chơi chữ ở chỗ chữ "nho" và "nhu" đồng âm.

Tùy Chỉnh Giao Diện Đọc
Màu nền
Font chữ
Cỡ chữ: 20px
Giãn đoạn: 1.2
Danh Sách Chương (97)
Chương 1: Chương 1: Chiến dịch hốt đồ trừ nợ tại phòng gym S.B Chương 2: Chương 2: Của đi thay người Chương 3: Chương 3: Oan gia ngõ hẹp Chương 4: Chương 4: Mang cả đồ nghề tới ở Chương 5: Chương 5: Bữa cơm gia đình vui vẻ Chương 6: Chương 6: Giải cứu Hoàng tử tất Chương 7: Chương 7: Cú đấm của thánh sale Chương 8: Chương 8: Chiến thuật thả chó Chương 9: Chương 9: Tiết mục văn nghệ cho tiệc tất niên Chương 10: Chương 10: Nụ cười thân thiện trong phòng trà nước Chương 11: Chương 11: Cuộc đời bấp bênh và công việc bảo vệ lương cao Chương 12: Chương 12: Cuộc họp kín và màn chạm mặt thót tim Chương 13: Chương 13: Chuyện tình máu chó trong trí tưởng tượng Chương 14: Chương 14: Múa cột, à nhầm, múa sổ sách Chương 15: Chương 15: Màn té ngã tập thể lịch sử Chương 16: Chương 16: Đại chiến trong nhà vệ sinh Chương 17: Chương 17: Bí mật của sếp phó và mùi sầu riêng nồng nàn Chương 18: Chương 18: Năm mới, bệnh nhân mới Chương 19: Chương 19: Chuyến thăm bệnh viện đầy sóng gió Chương 20: Chương 20: Câu chuyện tình tay ba đầy máu chó Chương 21: Chương 21: Cuộc chiến giành lại hạnh phúc Chương 22: Chương 22: Lớp học nhảy múa quạt và bí mật chiếc quần rách Chương 23: Chương 23: Mưu đồ bất chính của trưởng phòng Bùi Chương 24: Chương 24: Màn ra mắt bất đắc dĩ trong thang máy Chương 25: Chương 25: Con rể tương lai cực phẩm trong mắt mẹ vợ Chương 26: Chương 26: Chuẩn bị nước rút Chương 27: Chương 27: Kế hoạch cứu rỗi tiết mục tất niên Chương 28: Chương 28: Màn múa lân khoe hàng và điệu múa hàn điện Chương 29: Chương 29: Màn ảo thuật tống tiễn đối thủ Chương 30: Chương 30: Kẻ ăn ốc, người đổ vỏ Chương 31: Chương 31: Kim cương tỏa sáng, oan gia chung đường Chương 32: Chương 32: Bốn người đàn ông và mùi hương khó đỡ Chương 33: Chương 33: Sự cố trên cầu vượt và màn tự hành xác của Má Triệu Chương 34: Chương 34: Nụ hôn mùi khói Chương 35: Chương 35: Nỗi buồn của kẻ đi đánh dấu Chương 36: Chương 36: Chuyện riêng tư của Chiến Thần Áo Trùm Chương 37: Chương 37: Chuyên gia tư vấn tình cảm bất đắc dĩ Chương 38: Chương 38: Kẻ được chọn và kẻ bị gài Chương 39: Chương 39: Sự ân cần đáng ngờ Chương 40: Chương 40: Món quà đầu lợn Chương 41: Chương 41: Tình huống khó đỡ Chương 42: Chương 42: Tình cờ gặp Chương 43: Chương 43: Nghi ngờ Chương 44: Chương 44: Kế hoạch của em Long Chương 45: Chương 45: Đập chậu cướp hoa Chương 46: Chương 46: Sự hối hận muộn màng Chương 47: Chương 47: Nỗi cô đơn đêm giao thừa Chương 48: Chương 48: Cuộc hẹn bất ngờ tại Long Hòa Cung Chương 49: Chương 49: Màn kịch trong nhà vệ sinh Long Hòa Cung Chương 50: Chương 50: Bốn người chạm mặt Chương 51: Chương 51: Sự hiểu lầm tai hại Chương 52: Chương 52: Lời thề trước Bồ Tát Chương 53: Chương 53: Cuộc đụng độ bất ngờ trong rạp chiếu phim Chương 54: Chương 54: Màn đòi nợ bất ngờ Chương 55: Chương 55: Mùa xuân của kẻ phạm Thái Tuế Chương 56: Chương 56: Nỗi oan của má Triệu Chương 57: Chương 57: Vị trí phong thủy Chương 58: Chương 58: Chiếc bụng bầu bí ẩn Chương 59: Chương 59: Đêm say của Bùi Kha Chương 60: Chương 60: Hậu quả của cơn say Chương 61: Chương 61: Sự quan tâm của sếp Thang Chương 62: Chương 62: Nạn nhân của xoài Chương 63: Chương 63: Bí mật của Vua Khỉ Chương 64: Chương 64: Cuộc chiến không cân sức Chương 65: Chương 65: Màn tỏ tình lệch pha Chương 66: Chương 66: Nụ hôn chính thức Chương 67: Chương 67: Tình yêu chớm nở Chương 68: Chương 68: Áo ngọc dát vàng Chương 69: Chương 69: Anh em nhà họ Bùi Chương 70: Chương 70: Sự cố bất ngờ tại công ty Chương 71: Chương 71: Cuộc giải cứu trong thang bộ Chương 72: Chương 72: Màn tỏ tình chấn động Chương 73: Chương 73: Màn tỏ tình trong khách sạn Chương 74: Chương 74: Cơn giận nửa mùa của Thành Việt Long Chương 75: Chương 75: Suýt lộ đuôi khỉ Chương 76: Chương 76: Tôi muốn nằm trên Chương 77: Chương 77: Tuyên bố gây sốc Chương 78: Chương 78: Chuyện tình động trời Chương 79: Chương 79: Bí quyết marketing hút khách Chương 80: Chương 80: Nỗi khổ tâm của má Triệu Chương 81: Chương 81: Bí mật động trời Chương 82: Chương 82: Sự thật phơi bày Chương 83: Chương 83: Đồng hành cùng gia đình Bùi Kha Chương 84: Chương 84: Kỳ nghỉ lễ định mệnh Chương 85: Chương 85: Cuộc di cư của Bùi Nam Chương 86: Chương 86: Bài thuyết trình chấn động Chương 87: Chương 87: Bước ngoặt Chương 88: Chương 88: Khai trương suôn sẻ Chương 89: Chương 89: Chân tướng vụ mai mối Chương 90: Chương 90: Vua Khỉ bái thọ Chương 91: Chương 91: Sự xuất hiện của Đường Tăng Chương 92: Chương 92: Cái kết viên mãn Chương 93: Chương 93: Ngoại truyện 1 - Thế giới động vật núi Funny Chương 94: Chương 94: Ngoại truyện 2 - Nhật ký thanh xuân đầy muộn phiền của Đại Nam (1) Chương 95: Chương 95: Ngoại truyện 2 - Nhật ký thanh xuân đầy muộn phiền của Đại Nam (2) Chương 96: Chương 96: Ngoại truyện 3 - Cuộc sống bình thường (1) Chương 97: Chương 97: Ngoại truyện 3 - Cuộc sống bình thường (2)