Chương 52
Lên Đời - Mạnh Trung Đắc Ý

Chương 52: 052: Anh chỉ thích mấy thứ phèn như này thôi

Cậu em họ của Lạc Bồi Nhân hỏi Cốc Kiều:

– Chị hay đến đây ăn ạ?

Cốc Kiều thành thật trả lời:

– Chị mới đến lần đầu thôi, nhưng nghe danh quán này lâu rồi.

Khác với Cốc Kiều, dù cũng là lần đầu tiên ghé quán, nhưng hai người kia lại chẳng lạ gì món Triều Châu.

Cốc Kiều của hai năm sau đã hoàn toàn khác trước. Mang tâm thế của người mời khách, cô gọi một lèo những món Bành Châu giới thiệu trước khi những người khác kịp lên tiếng, từ bào ngư hầm, ngỗng sốt bào ngư cho đến ốc tù và nướng than… Những món ấy đắt đỏ thì Cốc Kiều còn hiểu được, nhưng cô không tài nào lý giải nổi vì sao một cái đầu ngỗng lại có giá trên trời như vậy.

Mãi mới có dịp đãi cơm, Cốc Kiều không muốn tỏ ra bủn xỉn. Cô mỉm cười hỏi người phục vụ:

– Cho hỏi, đầu ngỗng Trừng Hải có phải là món đặc sản của quán mình không ạ?

Nếu đi một mình, hẳn cô đã hỏi thẳng tại sao một cái đầu ngỗng lại đắt đến thế, trong khi cả con ngỗng to cũng chẳng đáng bao tiền.

Sau khi giải thích một thôi một hồi về việc nuôi ngỗng sư tử công phu ra sao, người phục vụ hỏi Cốc Kiều muốn chọn loại đầu ngỗng ba năm hay trên năm năm tuổi, dĩ nhiên là giá cả của chúng cũng chênh lệch đáng kể.

Cốc Kiều vẫn giữ nguyên nụ cười trên môi khi chọn loại đắt hơn.

Lạc Bồi Nhân lặng lẽ quan sát Cốc Kiều, ngắm đôi môi cô càng thêm đỏ mọng vì được đôi khuyên tai tôn sắc. Chỉ cần nhìn khẩu hình của Cốc Kiều, anh cũng đoán được quyết định này chẳng hề dễ dàng, hẳn cô đã phải gắng gượng nuốt chữ “ba” vào bụng.

Trên bàn ăn này, ngoài Cốc Kiều ra, chẳng ai nghĩ cô sẽ là người trả tiền. Hai người em họ của Lạc Bồi Nhân vốn có thói quen gọi món chẳng bao giờ nhìn giá, và lần này cũng không ngoại lệ. Đến lượt Lạc Bồi Nhân, anh chỉ gọi thêm một đĩa rau.

Trong lúc chờ món, Cốc Kiều rất ra dáng chủ nhà, niềm nở hỏi han hai người em họ đã đến Trung Quốc được mấy hôm và đi chơi những đâu rồi. Nhờ cô khơi chuyện, không khí trở nên rôm rả hơn hẳn. Cô gợi ý nếu có thời gian, họ nên thử chèo thuyền đêm ở Di Hòa Viên.

– Vừa có tuyết rơi xong, buổi tối cảnh ở đó đẹp lắm.

– Chị đi chưa ạ?

– Sau hôm tuyết rơi thì chị chưa đi.

Lần gần nhất cô đến đó là vào mùa thu, giữa lúc hoa quế nở rộ. Khi giơ máy lên chụp vài tấm ảnh, cô đã bất giác nghĩ đến Lạc Bồi Nhân và thầm ao ước giá như anh cũng ở bên cạnh mình.

Cô em họ của Lạc Bồi Nhân tiếc nuối than:

– Tiếc quá! Ngày kia bọn em phải đi Thượng Hải rồi, chắc là không tới đó được.

Họ đã tham quan Di Hòa Viên vào ban ngày và còn những kế hoạch khác, nên không thể xếp thêm một buổi chèo thuyền đêm vào lịch trình.

– Ngày kia đã đi Thượng Hải rồi sao?

Cốc Kiều băn khoăn không biết “bọn em” mà cô nàng nói có tính cả Lạc Bồi Nhân không, bởi cô vẫn còn muốn mời anh thêm vài bữa nữa.

Suốt bữa ăn, Cốc Kiều vẫn luôn trò chuyện với hai người em họ của Lạc Bồi Nhân, nhưng người cô mong được nghe giọng nhất lại là anh. Thế mà không hiểu sao, trước mặt cô bây giờ, anh dường như còn trầm lặng hơn cả trước kia. Chẳng lẽ anh không có gì muốn nói với cô sao? 

Qua cuộc trò chuyện, Cốc Kiều biết được hai người em họ tuy là công dân Singapore nhưng hiện đang du học ở Anh.

Họ cũng hỏi lại cô:

– Còn chị học trường nào thế?

Khi biết Cốc Kiều đang kinh doanh quần áo, song không phải nhà thiết kế mà chỉ là chủ một sạp hàng, cả hai đều không giấu nổi vẻ ngạc nhiên.

Cốc Kiều bèn kể cho họ nghe về công việc của mình. Trông thì có vẻ như cô đang trò chuyện với hai người em họ, nhưng thực chất, những lời này đều cốt để nói cho Lạc Bồi Nhân nghe, bởi cô hy vọng anh có thể hiểu thêm về mình.

Buổi trưa bận đến quên ăn nên giờ Cốc Kiều đã đói rã ruột, nhưng cách ăn của cô lại chẳng hề phóng khoáng như lúc gọi món. Từng miếng ăn đều được cô đưa lên miệng một cách nhã nhặn, như thể có ai đó đang dõi theo từng cử chỉ của cô.

Khi bữa ăn sắp kết thúc, Cốc Kiều viện cớ vào nhà vệ sinh để ra quầy thanh toán trước. Lúc Lạc Bồi Nhân phát hiện ý định của cô và vội vã theo ra thì cô đã trả tiền xong xuôi.

Hóa đơn khiến cô xót hết cả ruột, nhưng trong cái xót xa ấy lại xen lẫn một niềm vui. Cô muốn cho Lạc Bồi Nhân thấy rằng, cô của bây giờ đã khác hai năm về trước.

Lạc Bồi Nhân vừa rút ví, Cốc Kiều đã biết ngay rằng anh định trả lại tiền cho mình. Cô vội nắm lấy tay anh mà nói:

– Anh họ, hôm qua em đã bảo muốn mời anh ăn cơm mà? Đã bảo là em mời thì phải để em mời chứ.

Ánh mắt Lạc Bồi Nhân dừng lại trên bàn tay cô đang nắm lấy tay anh. Cô giật mình, vội rụt tay về.

Anh cũng dời mắt từ bàn tay lên gương mặt cô, rồi dừng lại ở đôi khuyên tai màu xanh rêu đang đung đưa.

– Nhưng hôm nay đâu chỉ có mình anh.

Cốc Kiều thừa hiểu ngụ ý của Lạc Bồi Nhân. Bữa ăn này không chỉ có riêng anh, nên đáng lẽ cô không cần phải trả tiền. Ấy vậy mà cô vẫn vờ như không biết:

– Vậy ngày mai em mời riêng anh nhé? Mình đi ăn đồ Pháp hay món nướng Triều Tiên ạ?

Đôi mắt Cốc Kiều nhìn anh sáng lấp lánh, chan chứa bao niềm mong đợi.

Với Lạc Bồi Nhân, từ chối ai đó vốn chẳng phải chuyện gì khó khăn, thế nhưng lần này anh lại không tài nào mở miệng được.

Cuối bữa, Lạc Bồi Nhân cố tình cảm ơn Cốc Kiều trước mặt hai người em họ vì đã mời họ dùng bữa.

Cốc Kiều vội xua tay, ý bảo anh đừng khách sáo.

Tiếp đó, cô lấy từ trong túi ra hai hộp quà nhỏ từ, trao cho hai người em họ của Lạc Bồi Nhân. Đó là một đôi móc khóa gấu trúc mà cô đã cất công đến tận quầy bán đồ lưu niệm để chọn mua.

Cốc Kiều cười nói:

– M

Chỉ là một món quà nhỏ thôi, hy vọng hai em sẽ thích.

Cô cũng đã chuẩn bị quà cho Lạc Bồi Nhân, nhưng vì anh nhận lời mời ngày mai nên cô định sẽ đưa riêng cho anh sau.

– Cảm ơn chị ạ! Đẹp quá!

Hai người em họ thoáng thấy xấu hổ, bởi chẳng những được đãi cơm lại còn nhận quà trong khi mình đến tay không. Cô em họ bèn hỏi Cốc Kiều:

– Chị cho em xin địa chỉ được không ạ? Em cũng muốn gửi quà cho chị.

Lịch trình ngày mai và ngày kia của họ đã kín mít nên khó lòng mời cô một bữa để đáp lễ được.

– Không cần phải khách sáo thế đâu.

Nhưng cô em họ không chỉ nói suông, mà đã lấy sẵn bút ra chờ. Thấy cô ấy có lòng như vậy, Cốc Kiều cũng không từ chối nữa, bèn viết địa chỉ nhà mình vào một cuốn sổ nhỏ.

– Lát nữa bọn em sẽ đến Thập Sát Hải trượt băng, chị cũng đi cùng cho vui nhé.

Cốc Kiều chưa vội nhận lời ngay, bất giác hướng mắt sang Lạc Bồi Nhân. Và rồi, cô nghe thấy anh nói:

– Em đi cùng đi.

Lúc đến đây, Lạc Bồi Nhân và hai người em họ đi xe của khách sạn. Nhưng trên đường tới Thập Sát Hải, anh lại sang xe của Cốc Kiều và ngồi vào ghế lái. Anh bảo hai đứa em họ cứ đi trước, còn mình và cô sẽ theo sau.

Vừa lên xe, Lạc Bồi Nhân đã rút ví ra đếm tiền. Thấy anh lại định đưa tiền cho mình, Cốc Kiều vội nói ngay:

– Hai năm nay em cũng kiếm được chút đỉnh, số tiền này với em chẳng đáng là bao.

Lạc Bồi Nhân nghĩ đến căn nhà cấp bốn cô đang ở. Đúng là hai năm qua cô có kiếm được chút đỉnh, nhưng để đến mức “chẳng đáng là bao” thì…

Cốc Kiều đè tay lên chiếc ví của Lạc Bồi Nhân:

– Anh họ, em không thích đẩy tới đẩy lui…

Dứt lời, cô bật cười, đôi mắt sáng lên lấp lánh. Có lẽ Lạc Bồi Nhân đã quên đây chính là câu anh từng nói khi nằng nặc đòi trả lại tiền mua quần jeans và tiền rượu đãi Bách Linh cho cô.

Tới sân trượt băng, ngay khi Cốc Kiều định xuống xe, Lạc Bồi Nhân đã cởi áo khoác của mình ra, nói:

– Ngoài trời lạnh lắm, em mặc áo của anh vào đi.

– Thế anh mặc gì?

– Anh chịu lạnh khá hơn em.

– Em không cần đâu ạ.

Lạc Bồi Nhân chỉ vào chiếc áo len cashmere màu đen đang mặc, nói:

– Áo này dày lắm.

Đoạn, anh kéo cao cổ áo lên che kín tai rồi choàng áo khoác của mình lên người Cốc Kiều.

– Chẳng phải em nói không thích đẩy tới đẩy lui sao? Vậy thì đừng làm thế nữa.

Dứt lời, anh nhảy xuống xe.

Cốc Kiều khoác chiếc áo của Lạc Bồi Nhân lên người, dường như vẫn còn cảm nhận được hơi ấm anh lưu lại.

Trong cả nhóm, chỉ mình Cốc Kiều phải thuê giày vì những người còn lại đều mang theo giày trượt. Vốn trượt băng rất cừ, nhưng vì đôi giày thuê chẳng vừa chân nên cô có phần lóng ngóng, để rồi chẳng may ngã sõng soài trên mặt băng.

Lạc Bồi Nhân tình cờ bắt gặp khoảnh khắc Cốc Kiều bật dậy nhanh lạ thường, cứ như thể chưa từng có chuyện gì xảy ra. Cô cứ ngỡ không ai hay biết, nào ngờ anh đã trông thấy tất cả.

Anh lướt đến, nắm lấy tay Cốc Kiều rồi trượt cùng cô. Qua lớp găng tay, cô siết chặt lấy tay Lạc Bồi Nhân, cảm nhận hơi ấm từ người anh đang truyền sang mình. Vốn có kinh nghiệm từ trước nên Cốc Kiều chẳng mấy chốc đã quen dần. Thấy vậy, Lạc Bồi Nhân định tách ra để cô tự trượt. Nghe lời đề nghị, phải mất vài giây Cốc Kiều mới hiểu ý Lạc Bồi Nhân là muốn cô thả tay anh ra. Cô chợt phát hiện nãy giờ ngón cái mình vẫn vô thức ghì chặt lấy tay anh, liền giật thót mìn, vội rụt về như bị điện giật.

Khi buông tay, cô ngượng nghịu mỉm cười với Lạc Bồi Nhân như ngầm nói mình không hề cố ý. May mà chiếc khăn quàng to sụ đã che gần hết khuôn mặt Cốc Kiều nên chẳng ai trông thấy đôi má đang ửng đỏ của cô.

Dần dà, Cốc Kiều tìm lại được cảm giác tự tại trên sân băng, tựa như được trở về những ngày còn ở quê nhà. Hồi ấy, mỗi độ đông về, hễ con đường nhỏ ở đầu làng đóng băng là cô và đám bạn lại rủ nhau ra đó trượt. Kể từ ngày lên thành phố mải mê kiếm tiền, cô cũng chẳng còn liên lạc gì với những người bạn cũ nữa.

Lúc từ sân băng về, vẫn là Lạc Bồi Nhân lái xe đưa Cốc Kiều về nhà. Vừa lên xe, cô đã thoăn thoắt cởi từng chiếc cúc áo khoác, vội vã muốn trả lại cho anh. Thực ra, nếu Lạc Bồi Nhân không khăng khăng nhìn về phía trước mãi, Cốc Kiều đã chẳng thấy ngại ngùng gì, bởi bên trong cô vẫn còn mặc áo khoác của mình. Nhưng chính thái độ cố tình lảng tránh của anh đã khiến cô bất giác hoang mang, không biết có phải mình quá suồng sã không.

Cô đưa chiếc áo còn vương hơi ấm của mình cho Lạc Bồi Nhân, giục anh mặc vào.

Lạc Bồi Nhân từ chối:

– Giờ anh không thấy lạnh.

Cốc Kiều thầm thở dài, đã là thời đại nào rồi mà anh ấy còn cổ hủ thế không biết? Chẳng phải người đi nước ngoài về thường cởi mở hơn sao?

Lạc Bồi Nhân đưa Cốc Kiều về đến tận cửa. Lần này cô vẫn không mời anh vào nhà, bởi bên trong lạnh như một hầm băng.

Trưa hôm sau, Cốc Kiều gặp Lạc Bồi Nhân như đã hẹn. Lần này, cô mời anh đi ăn thịt nướng Triều Tiên. Sau khi gọi một loạt món ăn, cô quay sang hỏi anh:

– Anh họ, anh có muốn ăn gì nữa không? Cứ gọi thoải mái đi ạ.

Anh khẽ lắc đầu:

– Thế này là đủ rồi.

– Vâng. – Cốc Kiều xác nhận lại thực đơn với nhân viên phục vụ rồi lấy một chiếc hộp quà ra khỏi túi. – Anh họ, em có món quà tặng anh ạ.

Đó là một chiếc thắt lưng da. Dù cô cũng kinh doanh mặt hàng này, nhưng lại cất công ra tận trung tâm thương mại để chọn mua nó.

– Anh mở ra xem đi.

Cốc Kiều không giấu nổi vẻ háo hức, ánh mắt cứ dán chặt vào Lạc Bồi Nhân, những mong nhìn thấy biểu cảm kinh ngạc mà mình hằng ao ước. Giờ đây, cô đã đủ sức tặng anh những món quà đắt tiền hơn một chút. Cô đã ngắm nghía rất nhiều thứ, nhưng ngẫm thấy anh dường như chẳng thiếu gì, có tặng cũng chưa chắc anh đã dùng. Chỉ có thắt lưng là vật dụng thiết yếu, có thêm một chiếc cũng không thừa.

Nhận được quà, anh nhất định sẽ ngỡ ngàng trước những bước tiến mà cô đạt được trong hai năm qua.

Cô chưa từng thấy anh có biểu cảm như vậy bao giờ, nên lần này quyết tâm phải thấy cho bằng được, đến mức còn chẳng thấy xót tiền khi thanh toán.

Thế nhưng, Cốc Kiều còn chưa kịp bắt được tia cảm xúc nào trong đáy mắt hay khóe môi Lạc Bồi Nhân thì anh đã rời mắt khỏi món quà, ngước lên nhìn thẳng vào cô.

Cốc Kiều liền cười tươi như hoa, đến cả đôi mắt cũng lấp lánh niềm vui:

– Anh họ, anh có thích không?

– Cảm ơn em nhé.

Lạc Bồi Nhân thầm lấy làm lạ khi thấy Cốc Kiều rõ ràng cũng bán thắt lưng mà lại đi mua hàng của quầy khác, không ngờ một người vốn chi tiêu tằn tiện như cô mà cũng có lúc vung tay quá trán thế này.

Cốc Kiều thoáng chưng hửng. Cô muốn nghe anh nói thích quà mình tặng, chứ không phải một câu cảm ơn khách sáo như vậy.

Anh nói tiếp:

– Chẳng phải em cũng bán thắt lưng sao? Cần gì phải đi mua của người khác? Em mang đi trả đi, nếu thật sự muốn tặng thì cứ tặng anh một chiếc em bán là được rồi.

Nhưng đây là hàng hiệu mà! Chỉ có thứ này mới khiến Lạc Bồi Nhân lập tức nhận ra giá trị của món quà, và qua đó thấy được tấm lòng của cô. Chuyện lần trước tặng găng tay rồi bị anh nói thẳng đó không phải da cừu thật vẫn còn khiến cô canh cánh mãi trong lòng đến tận bây giờ.

Biết anh muốn tiết kiệm tiền cho mình, Cốc Kiều vội đáp:

– Vâng! Vậy anh cứ nhận chiếc này trước đi, hôm nào em lại tặng anh chiếc khác sau.

Bữa cơm này còn chưa kết thúc, cô đã vội vã đặt lịch hẹn cho bữa tiếp theo:

– Dạo này thành phố có nhiều quán mới lắm anh ạ. Anh họ, mai anh có rảnh không? Em mời anh…

Vì muốn rủ Lạc Bồi Nhân đi ăn, cô đã hỏi thăm Bành Châu rất kỹ về những quán ngon trong thành phố. 

Lạc Bồi Nhân ngắt lời cô:

– Ngày mai anh phải đi Thượng Hải rồi.

– Vậy khi nào anh về ạ?

– Chưa biết nữa. Trưa nay em có thời gian không? Nếu rảnh thì ra trung tâm thương mại chọn giúp anh một món quà nhé.

Cốc Kiều vốn không phải người hay câu nệ, liền vui vẻ nhận lời.

– Anh định tặng ai thế ạ?

– Đến nơi rồi anh sẽ nói. Cho anh mượn xe em lái nhé.

– Thôi ạ, cứ để em lái cho. Xe em lạnh lắm, anh không đeo găng tay sẽ cóng tay mất.

Cốc Kiều nhanh nhẹn nhảy lên xe. Động tác dứt khoát của cô khiến đôi khuyên tai màu xanh rêu vẫn còn đung đưa trước mắt Lạc Bồi Nhân ngay cả khi cô đã ngồi ghế lái.

– Anh họ, ở Mỹ anh sống có tốt không?

– Cũng ổn.

– Vậy anh có hay nhớ nhà không?

Lạc Bồi Nhân im lặng.

Cốc Kiều bèn tự cho là anh có nhớ nhà.

– Anh họ, hôm nào rảnh anh đến nhà em ăn cơm nhé, em nấu món anh thích cho.

Lạc Bồi Nhân vẫn không đáp, Cốc Kiều lại tiếp tục:

– Anh họ, hai năm nay khẩu vị của anh không thay đổi chứ? Ở Mỹ anh ăn đồ Trung có tiện không?

Không tiện cho lắm, nhưng dù bất tiện thì vẫn xoay xở được.

Lạc Bồi Nhân ngắt lời cô:

– Chẳng phải hôm kia em đã bảo là hôm nay sẽ kể chi tiết cho anh nghe chuyện hai năm qua của em sao?

– Nhìn chung là suôn sẻ lắm ạ. Thỉnh thoảng cũng có chút trắc trở, nhưng đều là gia vị của cuộc sống thôi.

Cốc Kiều mở đầu bằng một câu tổng kết đầy lạc quan, sau đó mới trình bày chi tiết về cuộc đời suôn sẻ của mình. Cô còn kể cho Lạc Bồi Nhân nghe cả chuyện gia đình, rằng món nợ nhà cô đã trả hết từ tháng trước. Bố mẹ cô giờ đã có một xưởng đồ hộp nhỏ, thuê năm nhân công, chuyện làm ăn cũng dần đi vào ổn định.

Một nửa số nợ đó do cô gánh vác. Ban đầu, bố mẹ không chịu nhận tiền, cô bèn lựa lời khuyên họ rằng không thể để chủ nợ đợi mãi được, nếu thế thì hai đứa em gái đến bộ quần áo mới cũng chẳng dám mua vì sợ người ta dị nghị. Nghe con gái nói vậy, bố mẹ cô mới chịu nhận. Dẫu thế, Lâu Đức Dụ vẫn khăng khăng đòi viết cho con gái một tờ giấy nợ, trên đó ghi lãi suất hẳn hoi, thậm chí còn cao hơn cả lãi suất gửi ngân hàng kỳ hạn năm năm. Cô kiên quyết không nhận giấy nợ, nhưng Lâu Đức Dụ ép cô phải cầm. Ông quả quyết rằng một người bố dù khốn kiếp đến đâu cũng không thể tiêu tiền của con gái mình.

Thấy Lâu Đức Dụ cương quyết như vậy, mẹ Cốc Kiều cũng khuyên cô nên cầm lấy, bấy giờ cô đành phải nhận. Tuy vậy, cô chưa bao giờ có ý định bắt gia đình phải trả tiền cho mình thật.

Trước đây, mẹ Cốc Kiều từng bảo Lâu Đức Dụ lên thành phố phụ cô một tay, nhưng cô từ chối, nói rằng một mình cô có thể lo liệu ổn thỏa. Cô bảo ông cứ yên tâm ở nhà, bởi gia đình cần ông hơn.

Suốt câu chuyện, Cốc Kiều không hề hé răng nửa lời về những cơ cực mình đã trải qua.

Đứng trước quầy trang sức vàng trong trung tâm thương mại, thứ Cốc Kiều để mắt tới đầu tiên là nhẫn, nhưng Lạc Bồi Nhân lại bảo cô chọn lắc tay.

– Anh muốn mua tặng em một món quà, em tư vấn giúp anh nhé. Nhớ là phải chọn đúng món em thật sự thích đấy.

Cốc Kiều không biết Lạc Bồi Nhân có ý gì, chẳng rõ anh thật tâm muốn tặng quà cho mình hay chỉ đơn thuần muốn đáp lễ chuyện cô mời cơm. Nhưng dù là vì lẽ gì đi nữa, cô cũng không hề có ý định nhận quà của anh.

Trong mắt Cốc Kiều lúc này, Lạc Bồi Nhân trước hết là một sinh viên chưa có thu nhập ổn định. Chút hiểu biết ít ỏi của cô về mẹ anh đều là nghe nhóc Tư kể lại. Từ những thông tin đó, cô đoán mẹ anh có lẽ thuộc tầng lớp trung lưu ở một nước phát triển. Tuy ở trong nước anh sống khá sung túc, nhưng số tiền đó khi đổi sang đô la Mỹ chưa chắc đã đủ để anh tiêu xài.

– Anh họ, em không thích vàng đâu. Trông phèn lắm.

Câu cô vừa nói chẳng khác nào một câu đùa.

– Phèn? 

Lạc Bồi Nhân nhìn đôi môi vừa thốt ra từ đó, ngỡ như mình vừa nghe một câu chuyện tiếu lâm. Cốc Kiều mà lại chê vàng phèn sao?

Anh nhìn thẳng vào mắt Cốc Kiều, nói:

– Nhưng anh chỉ thích mấy thứ phèn như này thôi. Mong em đừng chê nhé.

Cốc Kiều chưa bao giờ có ý định bỏ tiền ra mua mấy món trang sức vàng kiểu này. Cô thà ra thẳng ngân hàng tậu vàng miếng còn hơn, bởi một chỉ vàng ở đó chỉ hơn sáu mươi tệ, trong khi vàng trang sức cùng khối lượng đã bị đội giá lên gần trăm tệ.

Cô đành chỉ vào sợi mảnh nhất giữa một dãy lắc tay, nói:

– Em thích cái sợi ạ.

– Sợi này không hợp với em. 

Lạc Bồi Nhân cảm thấy Cốc Kiều không thể nào thích sợi này được. Với một người chuộng những thứ phô trương và ấn tượng như cô, sợi lắc này quả thực quá mảnh.

Cuối cùng, Lạc Bồi Nhân chọn một sợi nặng gấp ba lần sợi Cốc Kiều vừa chỉ.

Cô nhìn sợi lắc ấy, do dự lên tiếng:

– Chẳng phải anh nhờ em tư vấn sao? Anh họ à, anh không thấy nó hơi…

Cô chợt nhớ Lạc Bồi Nhân vừa bảo anh thích mấy thứ phèn, một điều hoàn toàn trái ngược với ấn tượng của cô về anh.

– Cảm ơn em đã tư vấn. Nhưng anh mới là người quyết định.
Chương trướcChương tiếp Báo lỗi chương Bình luậnBạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.Liên hệ: [email protected] Truyện Full - Đọc truyện online, đọc truyện chữ, truyện hay. Website luôn cập nhật những bộ truyện mới thuộc các thể loại đặc sắc như truyện tiên hiệp, truyện kiếm hiệp, hay truyện ngôn tình một cách nhanh nhất. Hỗ trợ mọi thiết bị như di động và máy tính bảng.đam mỹ hài truyện xuyên nhanh ngôn tình sủng ngôn tình hài truyện teen hay ngôn tình hay truyện đam mỹ truyện ngôn tình ngôn tình hoàn ngôn tình ngược truyện kiếm hiệp hay truyện tiên hiệp hay truyện hệ thốnghttps://kiemtraphat.net/kiemtraphat.netblog.kiemtraphat.net

Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License
Đăng nhập thành viên x TRUYENFULL Đọc truyện online, miễn phí, chất lượng hàng đầu Việt Nam Đăng nhập Đăng ký Email đăng nhập Mật khẩu Đăng nhập Bạn chưa có tài khoản? Đăng ký Họ và tên Email Giới tính Nam Nữ Khác Mật khẩu Nhập lại mật khẩu Đăng ký Bạn đã có tài khoản? Đăng nhập Email đăng ký tài khoản Lấy lại mật khẩu Bạn đã có tài khoản? Đăng nhập Tài khoản của tôi Xin chào, Xin chào, Đăng xuất Đăng xuất Thông tin cá nhân
Để mở chặn quảng cáo vui lòng xác thực email
Thông tin cá nhân Sửa thông tin Họ và tên Email Đã xác thực Số điện thoại Ngày sinh Họ và tên Email Số điện thoại Ngày sinh Lưu thay đổi Đổi mật khẩu Mật khẩu mới Xác nhận mật khẩu mới Lưu thay đổi Hủy Truyện đang đọc Chưa có truyện đọc
Đơn hàng của bạn Chưa có đơn hàng nào
Lịch sử mua gói Chưa có lịch sử mua gói
Mua Thẻ Chặn Quảng Cáo 📛 × 1 tháng 19.000 VNĐ 2 tháng 38.000 VNĐ 6 tháng 149.000 VNĐ Tiếp tục thanh toán Quyền lợi khi mua
- Hạn dùng theo tháng được mua

- Tất cả quảng cáo sẽ bị chặn.

- Nâng cao trải nghiệm đọc truyện.
Lưu ý: Yêu cầu chuyển đúng nội dung chuyển khoản, nếu sai nội dung hệ thống sẽ không hỗ trợ Thanh toán mã QR Đang tải mã QR...
Hoặc thanh toán thủ công Ngân hàng: BIDV Chủ tài khoản: CONG TY TNHH ECONTENT HUB Số tài khoản: 96488888888 Số tiền: 0 VNĐ Nội dung CK:
Sau khi chuyển khoản thanh toán, vui lòng đợi 3 đến 5 phút để hệ thống kiểm tra và chặn quảng cáo cho bạn, nếu không được vui lòng đăng nhập lại
Mọi thắc mắc, liên hệ, hỗ trợ chat trực tiếp tại đây 💳 📛 Nhấn để mua thẻ chặn quảng cáo 📛 Mua Chặn Quảng Cáo Gói chặn quảng cáo Giá: 19.000 VNĐ Gói chặn tất cả quảng cáo trên trang trong 1 tháng Gói chặn quảng cáo Giá: 38.000 VNĐ Gói chặn tất cả quảng cáo trên trang trong 2 tháng Gói chặn quảng cáo Giá: 149.000 VNĐ Gói chặn tất cả quảng cáo trên trang trong 6 tháng MUA NGAY X 📬 Hòm Thư Góp Ý – Cùng Truyenfull Hoàn Thiện Từng Ngày!

Truyenfull luôn trân trọng sự đóng góp từ bạn – những độc giả thân thiết đã đồng hành cùng chúng tôi trong hành trình xây dựng một không gian đọc truyện tốt hơn.
💬 Tin vui: Chúng tôi đã lắng nghe và hành động!

Thông qua hòm thư góp ý thời gian qua, chúng tôi nhận được nhiều phản hồi về việc quảng cáo xuất hiện quá nhiều. Hiện tại, Truyenfull đã giảm bớt số lượng quảng cáo và thu nhỏ những quảng cáo không thể gỡ bỏ để hạn chế ảnh hưởng đến trải nghiệm đọc truyện.

🙏 Rất mong bạn thông cảm: quảng cáo là một phần nguồn thu giúp chúng tôi duy trì hoạt động website, nên vẫn cần giữ lại ở mức cần thiết.
📱 Truyenfull đã có App chính thức!

Chúng tôi vừa ra mắt ứng dụng đọc truyện riêng dành cho điện thoại. Bạn có thể tải và trải nghiệm tại đây:
👉 [Link tải app]

Rất mong bạn sẽ trải nghiệm và gửi góp ý tại chính hòm thư này, để chúng tôi có thể tiếp tục hoàn thiện ứng dụng, mang lại trải nghiệm tốt nhất cho người dùng.
📩 Mọi ý kiến của bạn đều rất quý giá với chúng tôi.

Hãy chia sẻ suy nghĩ của bạn ngay tại đây:
✍️ Link gửi góp ý: Tại đây

Cảm ơn bạn đã đồng hành và góp phần xây dựng Truyenfull ngày càng hoàn thiện! 💖
$('head').append(''); if(!window.jwtInfo?.ads_hidden || window.jwtInfo?.ads_hidden

Tùy Chỉnh Giao Diện Đọc
Màu nền
Font chữ
Cỡ chữ: 20px
Giãn đoạn: 1.2
Danh Sách Chương (159)
Chương 1: Chương 1: Quyển 1: Lòng hiếu kỳ – 001: Mở khoá tài khoản dân tộc bị đóng băng Chương 2: Chương 2: 002: Cậu thiếu niên và những quả táo tàu Chương 3: Chương 3: 003: Vị khách không được chào đón Chương 4: Chương 4: 004: Ôi thế ạ, không ngờ anh cũng họ Lạc Chương 5: Chương 5: 005: Dì họ Chương 6: Chương 6: 006: Ở nhà họ Lạc Chương 7: Chương 7: 007: Anh họ Chương 8: Chương 8: 008: Cho em ạ? Chương 9: Chương 9: 009: Thư cảm ơn gửi người công dân nhiệt tình Lạc Bồi Nhân Chương 10: Chương 10: 010: Khi người công dân nhiệt tình trông thấy thư cảm ơn Chương 11: Chương 11: 011: Em họ Chương 12: Chương 12: 012: Người tốt bụng Chương 13: Chương 13: 013: Em có phải người chị thích nhất trong nhà này không? Chương 14: Chương 14: 014: Mai đến lượt em rửa Chương 15: Chương 15: 015: Tôi là anh rể của Cốc Tĩnh Tuệ Chương 16: Chương 16: 016: Tắm nắng Chương 17: Chương 17: 017: Tiền gửi đi đâu mất rồi? Chương 18: Chương 18: 018: Lẽ nào ở quê Cốc Kiều, đạp xe cũng được gọi là “lái xe”? Chương 19: Chương 19: 019: Hiếm khi Chương 20: Chương 20: 020: Đi làm thôi! Chương 21: Chương 21: 021: Mời bạn Lạc Bồi Nhân sau khi nghe thông báo… Chương 22: Chương 22: 022: Cháu chào chú Châu ạ! Chương 23: Chương 23: 023: Hoa quế Chương 24: Chương 24: 024: Tàm tạm Chương 25: Chương 25: 025: Người tốt thực sự Chương 26: Chương 26: 026: Bịt mắt Chương 27: Chương 27: 027: Bày sạp Chương 28: Chương 28: 028: Anh mặc đi Chương 29: Chương 29: 029: Mai trả nhé Chương 30: Chương 30: 030: Đẩy tới đẩy lui Chương 31: Chương 31: 031: Thư của Lâu Đức Dụ Chương 32: Chương 32: 032: Lấy hàng Chương 33: Chương 33: 033: Găng tay Chương 34: Chương 34: 034: Quở trách Chương 35: Chương 35: 035: Găng tay Chương 36: Chương 36: 036: Ngũ hành khuyết Thổ Chương 37: Chương 37: 037: Câu lạc bộ tiếng Anh Chương 38: Chương 38: 038: Đứng Chương 39: Chương 39: 039: Khoảng cách an toàn Chương 40: Chương 40: 040: Đừng lo, có anh ở đây rồi Chương 41: Chương 41: 041: Đừng hiểu lầm (Chương thêm) Chương 42: Chương 42: 042: Một người tốt Chương 43: Chương 43: 043: Giải Nhất Chương 44: Chương 44: Vay tiền (Chương thêm) Chương 45: Chương 45: 045: Xát muối Chương 46: Chương 46: 046: Chào mừng bước sang năm 1990 Chương 47: Chương 47: 047: Bạn sẵn sàng từ bỏ điều gì vì tình yêu? Chương 48: Chương 48: 048: Ngày càng tốt hơn! Chương 49: Chương 49: Quyển 2: Nhà giàu mới nổi – 049: Chiếc van vàng Chương 50: Chương 50: 050: Khẩu vị Chương 51: Chương 51: 051: Anh họ Chương 52: Chương 52: 052: Anh chỉ thích mấy thứ phèn như này thôi Chương 53: Chương 53: 053: Quay thưởng lần hai (Chương thêm 28.10) Chương 54: Chương 54: 054: Sao cái đầu nhỏ của em chỉ toàn nghĩ đến chuyện ăn uống thôi vậy? Chương 55: Chương 55: 055: Anh họ, cháo sắp nguội rồi Chương 56: Chương 56: 056: Châu Toản Chương 57: Chương 57: 057: Sách lậu Chương 58: Chương 58: 058: Có tiền thì ngon lắm à! Chương 59: Chương 59: 059: Phí phạm tài năng Chương 60: Chương 60: 060: Khi được ở bên em Chương 61: Chương 61: 061: Bài học đầu tiên Chương 62: Chương 62: 062: Lửa Chương 63: Chương 63: 063: Năm giờ gặp Chương 64: Chương 64: 064: Nụ hôn đầu Chương 65: Chương 65: 065: Em sẽ không để anh phải chịu khổ cùng em đâu Chương 66: Chương 66: 066: Quá trớn Chương 67: Chương 67: 067: Bài học thứ hai Chương 68: Chương 68: 068: Anh họ từ xa đến Chương 69: Chương 69: 069: Trải nghiệm cuộc sống Chương 70: Chương 70: 070: Cái cây Chương 71: Chương 71: 071: Thú nhận Chương 72: Chương 72: 072: Ngắn ngủi Chương 73: Chương 73: 073: Chàng trai họ Lạc Chương 74: Chương 74: 074: Bloody Mary Chương 75: Chương 75: 075: Vị cay Chương 76: Chương 76: 076: Ráng sáng Chương 77: Chương 77: 077: Khoản tiền cọc Chương 78: Chương 78: 078: Anh hết nhận ra tôi rồi hay gì! Chương 79: Chương 79: 079: Erenhot Chương 80: Chương 80: 080: Không sao Chương 81: Chương 81: 081: Gội đầu Chương 82: Chương 82: 082: Anh trông bố em cho Chương 83: Chương 83: 083: Nước sôi Chương 84: Chương 84: 084: Hơi ngắn Chương 85: Chương 85: 085: Ngại ngùng Chương 86: Chương 86: 086: Chúc em sinh nhật vui vẻ! Chương 87: Chương 87: 087: Xin phép Chương 88: Chương 88: 088: Thân phận mới Chương 89: Chương 89: 089: Vấn đề về đạo đức Chương 90: Chương 90: 090: Lối thoát Chương 91: Chương 91: 091: Người mẫu Chương 92: Chương 92: 092: Bình yên Chương 93: Chương 93: 093: Cố nhân Chương 94: Chương 94: 094: Bố Chương 95: Chương 95: 095: Nhà giàu mới phất Chương 96: Chương 96: 096: Anh có cầu hôn thành công không? Chương 97: Chương 97: 097: Chúc cô có một chuyến đi vui vẻ Chương 98: Chương 98: 098: Còn cách hạnh phúc bao xa Chương 99: Chương 99: 099: Mì bò California Chương 100: Chương 100: 100: Vui lên nào! Chương 101: Chương 101: Quyển 3 – 101: Năm 1993 Chương 102: Chương 102: 102: Có người giống anh Chương 103: Chương 103: 103: Chị có quen anh Lạc Bồi Nhân không ạ? Chương 104: Chương 104: 104: Anh họ Chương 105: Chương 105: 105: Danh thiếp Chương 106: Chương 106: 106: Ám riệt như ma Chương 107: Chương 107: 107: Bữa sáng miễn phí Chương 108: Chương 108: 108: Bạn gái Chương 109: Chương 109: 109: Mời cơm ai? Chương 110: Chương 110: 110: Hạ sốt Chương 111: Chương 111: 111: Sốt nhẹ Chương 112: Chương 112: 112: Anh nghĩ em giàu dữ vậy sao? Chương 113: Chương 113: 113: Không hối tiếc Chương 114: Chương 114: 114: Xem thực đơn từ trái sang phải Chương 115: Chương 115: 115: Chia tay rồi Chương 116: Chương 116: 116: Thứ n Chương 117: Chương 117: 117: Ưu điểm Chương 118: Chương 118: 118: Muôn màu muôn vẻ Chương 119: Chương 119: 119: Mập mờ Chương 120: Chương 120: 120: Một người rất khoẻ Chương 121: Chương 121: 121: Thử một lần Chương 122: Chương 122: 122: Thử Chương 123: Chương 123: 123: Chung tình Chương 124: Chương 124: 124: Người cũ Chương 125: Chương 125: 125: 1995 Chương 126: Chương 126: 126: Buổi ra mắt game Chương 127: Chương 127: 127: Sao lại là anh ấy? Chương 128: Chương 128: 128: Dựa dẫm Chương 129: Chương 129: 129: Hối hận Chương 130: Chương 130: 130: Nếm thử Chương 131: Chương 131: 131: Nhớ về Chương 132: Chương 132: 132: Người ngoài cuộc Chương 133: Chương 133: 133: Chu cấp Chương 134: Chương 134: 134: Hai phiên bản Chương 135: Chương 135: 135: Giảm giá Chương 136: Chương 136: 136: Kiệt tác biến mất Chương 137: Chương 137: 137: Đánh giá thấp Chương 138: Chương 138: 138: Mẩn ngứa Chương 139: Chương 139: Món quà lớn Chương 140: Chương 140: 140: Dài lâu Chương 141: Chương 141: 141: Thằng ăn bám Chương 142: Chương 142: 142: Tính sổ Chương 143: Chương 143: 143: Anh họ Chương 144: Chương 144: 144: Chiếc nhẫn Chương 145: Chương 145: 145: Ngũ hành khuyết Thổ Chương 146: Chương 146: 146: Biện minh Chương 147: Chương 147: 147: Rốt cuộc là ai Chương 148: Chương 148: 148: Bữa cơm tất niên Chương 149: Chương 149: 149: Chưa muộn (Hoàn chính văn) Chương 150: Chương 150: Ngoại truyện giả định: Hình như hồi bé mình từng gặp người anh họ này rồi – 150: Thời thơ ấu (1) – Nếu hai ta g� Chương 151: Chương 151: Thời thơ ấu (2) – Em là em họ của anh Chương 152: Chương 152: Thời thơ ấu (3) – Tuổi thơ của bố mẹ: Bánh ngô và kẹo lạc Chương 153: Chương 153: Thời thơ ấu (4) – Đám cưới Chương 154: Chương 154: Thời niên thiếu (1) – Mười sáu tuổi và mười tám tuổi Chương 155: Chương 155: Thời niên thiếu (2) – Anh họ? Là anh ạ? Chương 156: Chương 156: Thời niên thiếu (3) – Cổ hủ Chương 157: Chương 157: Kỳ thi Đại học – Cảm ơn anh! Nhưng mà… Chương 158: Chương 158: Cuộc sống đại học – Người anh họ trong truyền thuyết Chương 159: Chương 159: Ngoại truyện cuối – 159: Đám cưới – Chị dâu và anh rể họ