Chương 516: Cô Ta Không Phải Thật Sự Không Biết Xấu Hổ!
Chẳng qua không nghĩ tới, Cố Thanh Thanh sẽ có phản ứng kịch liệt như vậy.Dù sao Dương lão cũng là Dương lão, địa vị cao lai lịch sâu, Cố Thanh Thanh làm vãn bối sẽ không ngu ngốc trực tiếp ầm ĩ tới trước mặt Dương lão, nếu không có lý cũng thành không lý.
Cho nên, cô đi tìm bà tư.
Còn may mắn chính là, bà tư không ở Dương gia.Cố Thanh Thanh tát một cái, “bốp” một tiếng, lại đổi mới nhận thức của Dương Thắng Nam đối với cô.
“Còn dám kiêu ngạo? Đã là lúc này còn dám kiêu ngạo đúng không? Không biết xấu hổ đến mức độ này, hôm nay tôi sẽ khiến cô nhớ lâu, đi theo tôi.”
Cố Thanh Thanh kéo tóc Dương Thắng Nam kéo tới nhà bà tư.Cô ta không phải thật sự không biết xấu hổ!
Trái ngược lại, cô ta rất sĩ diện.
Sở dĩ cô ta dám mơ ước Lục Hướng Dương, chỉ vì cô ta có đủ tự tin, thân phận của nguyên phối thấp kém không dám phản kháng, hay là nói không có năng lực phản kháng.Con người là như thế, bắt nạt kẻ yếu, nếu Cố Thanh Thanh giống như đám người lúc trước chỉ biết nhẫn nhịn khóc thút thít, như vậy đương nhiên là cô ta sẽ làm căng hơn.
Nhưng hiện giờ Cố Thanh Thanh không dựa theo lẽ thường như vậy, trái lại cô ta hơi sợ!
“Cố Thanh Thanh, cô buông tay ra, mau buông tay. Cô lại ầm ĩ như vậy, tôi sẽ không bỏ qua cho cô, cha tôi là Dương Kiến Thụ, cô có thể làm gì tôi? Buông tay…”Khi thấy con gái bị đánh mặt mũi bầm dập, tóc còn nằm trong tay người ta, bà ta mãi mà chưa kịp phản ứng lại.
“Đây là con gái bà đúng không? Bà làm mẹ mà mặc kệ như vậy sao? Thông đồng người đàn ông có gia đình, còn không biết liêm sỉ chạy tới nhà người ta muốn người ta ly hôn, thời buổi này làm kẻ thứ ba còn kiêu ngạo như thế à?”
“Tôi cảnh cáo bà, bà làm mẹ mặc kệ, vậy tôi sẽ tự mình dạy dỗ giúp bà, loại không biết xấu hổ như vậy chính là muốn ăn đánh!”
Cố Thanh Thanh rống xong, kéo Dương Thắng Nam tới điên cuồng đánh một trận nữa.“Dừng tay, tất cả dừng tay lại. Cố Thanh Thanh, cô dám đánh con gái Dương gia, cô không muốn sống nữa có phải hay không? Dừng tay!”
Đám người đang định xông lên trước, Mạnh Huyên dẫn theo bà Lục đuổi tới.“Làm chuyện không biết xấu hổ, kết quả không đánh lại, không mắng lại được, bây giờ lại bắt đầu chơi xấu sao? Ai ôi, bà lớn tuổi bà ghê gớm lắm à? Dạy con gái thành ra như vậy, đây là di truyền ư?”Mạnh Huyên vừa đến xung quanh yên tĩnh một chút, bà Lục cũng ở đây, bà tư không dám l* m*ng.“Đứa bé đánh nhau mà thôi, cô gái nhà tôi còn ít tuổi, nghĩ sao nói vậy không biết cách nói lòng vòng, chúng ta đều đã nhiều tuổi, đừng so đo với đứa bé. Tôi tới dẫn người về nhà, bà cũng dẫn con mình về đi!”
“Mạnh Huyên, sau lưng cô ta không có gì, không có một chút tác dụng nào với Lục gia bà, chỉ biết kéo chân sau, bà thật sự nghĩ kỹ rồi sao?”
Mạnh Huyên cười mỉa một tiếng: “Dương Thắng Nam, thu hồi vẻ mặt tự cho là đúng của cô đi, con dâu nhà tôi rất tốt, người nào cũng kém xa.”Dương Thắng Nam bị đánh đến chật vật không thôi cuối cùng cũng kịp phản ứng, kêu to một tiếng.
Lúc này cô ta đã không rảnh lo trưởng bối gì đó, hôm nay cô ta mất mặt như vậy, nếu còn không đạt được mục đích, vậy tương lai cô ta đâu còn mặt mũi gặp người khác?Mạnh Huyên cười mỉa một tiếng, kéo Cố Thanh Thanh xoay người rời đi.
“Mạnh Huyên!”
“Tôi nói rồi, nếu là gia đình đứng đắn con gái làm ra loại chuyện như thế, không cần người khác ra tay người làm mẹ đã dạy dỗ con gái mình. Bà thì hay rồi, còn bảo vệ con mình, quả nhiên gia giáo khác biệt! Con gái bà như vậy, không hổ là mẹ con ruột với bà!”
“Bà…” Sắc mặt bà tư lập tức khó coi tới cực hạn, nhìn mọi người xung quanh đều lộ ra vẻ mặt khinh thường, bà ta cảm thấy mình chưa từng mất mặt như vậy.