Chương 51
Kiếm Tìm Ánh Sáng - Diệp Chi Tửu

Chương 51: “Lần tới….”

Ngụy Tắc Văn biết rõ, Phùng Nhiên đang lấy Đường Án Trác làm con cờ để ép anh phải ra mặt gặp hắn.

Mà thực tế, đúng là Phùng Nhiên có ý định như vậy.

Cậu ta muốn nhìn xem Đường Án Trác hiện tại khác với mình khi xưa ở điểm nào, thế nên mới cho người âm thầm theo dõi và chụp ảnh.

Nhưng kết quả lại khiến cậu ta phải bừng tỉnh — mọi thứ đều khác.

Ngụy Tắc Văn chưa từng dẫn cậuta  đi ăn, cũng không bao giờ dắt tay hay ôm hôn nơi công cộng. Cậu ta chưa từng có được bất kỳ điều gì như vậy. Cậu ta từng nghĩ chỉ cần kiên nhẫn, ngày này qua ngày khác ở bên cạnh, Ngụy Tắc Văn rồi sẽ yêu mình.

Nhưng đến cuối cùng, cậu ta cũng nhận ra, hóa ra mình chẳng là gì cả, chỉ là một trong số những “người cũ”, một công cụ giải quyết nhu cầu.

Điều duy nhất khiến cậu ta có thể “ở lại” lâu hơn người khác, chỉ là vì cậu ta biết cách im lặng, không tranh giành, không ồn ào — một kiểu ngoan ngoãn được dựng nên bằng sự giả vờ.

Giờ thì vở kịch đó không cần tiếp tục nữa.

Đường Án Trác quen Ngụy Tắc Văn được bao lâu? Còn Phùng Nhiên thì đã đi theo hắn suốt bao nhiêu năm?

Cậu ta đã ở cạnh hắn lâu như thế, vậy mà đến một chút tình cảm cũng không nhận được. Như vậy thì thật sự quá bất công.

Cậu ta biết Ngụy Tắc Văn sẽ không quay lại với mình nữa. Cậu ta hiểu, nên cậu ta hận Đường Án Trác, không cam lòng để cậu sống yên ổn.

Làm tổn thương kẻ địch một nghìn, tự tổn hại chính mình tám trăm.

Phùng Nhiên ném vỏ chai rượu rỗng ra sàn, cả người đổ vật xuống dưới ghế sofa, mái tóc dài rối tung.

Cậu ta từng nuôi tóc dài là bởi Ngụy Tắc Văn thích nắm tóc hắn khi l*m t*nh — từng là thói quen, nhưng giờ nghĩ lại, có lẽ cũng chỉ là để thuận tay mà thôi.

Cửa mở.

Ngụy Tắc Văn luôn giữ chìa khóa căn biệt thự này. Hắn vốn chẳng định bao giờ quay lại đây, phải mất một lúc mới tìm thấy chìa, bụi bám dày đến độ ngạt thở.

Trong phòng tối om, ánh đèn không bật, mùi ẩm mốc, hôi hám xộc thẳng vào mũi khiến hắn cau mày.

Hắn nhìn thấy Phùng Nhiên đang ngồi thẫn thờ dưới chân ghế sofa.

Phùng Nhiên cũng đang nhìn hắn. Đôi mắt vô hồn, men rượu lẫn tàn tro, ánh mắt của cậu ta ban đầu cứ tưởng là ảo giác. Nhưng dần dần, cậu ta nhận ra người trước mặt là thật — ngoài cậu ra, chỉ có Ngụy Tắc Văn mới có thể trực tiếp mở cửa vào nơi này.

Phùng Nhiên bật dậy, loạng choạng bước tới, định ôm lấy người kia. Ngụy Tắc Văn rũ mắt, nghiêng người tránh khỏi cánh tay nọ.

“Quý ngài…”

Ngụy Tắc Văn bước đến bật công tắc đèn gần cửa. Vì không nhớ đèn nào điều khiển chỗ nào, anh bật toàn bộ. Căn phòng lập tức sáng trưng như ban ngày khiến Phùng Nhiên nheo mắt lại.

Ngụy Tắc Văn liếc nhìn cậu ta, thảm hại, tiều tụy, tóc tai rối bù, gương mặt lấm lem vì rượu và khói thuốc, rồi quay đi đầy chán ghét.

Người từng đi qua cuộc đời Ngụy Tắc Văn, chí ít cũng không nên thảm hại đến thế. Thật sự làm bẩn mắt hắn.

Đường Án Trác vẫn là tốt nhất.

Ngụy Tắc Văn thầm nghĩ, người của anh là bảo bối quý giá nhất.

Hắn ngồi xuống ghế, thản nhiên lên tiếng: “Phùng Nhiên, cậu muốn gặp tôi phải không?”

Phùng Nhiên gật đầu.

“Tôi còn tưởng ngài sẽ không đến, quý ngài…”

“Thật ra tôi cũng không định đến.” Ngụy Tắc Văn đưa tay, lòng bàn tay úp xuống, nhẹ nhàng ngoắc hai ngón tay.

Đó là động tác cũ, ngày trước anh thường làm, Phùng Nhiên tất nhiên hiểu ý — là bảo cậu ta bò qua.

Cậu ta thầm nghĩ, Đường Án Trác trong mắt Ngụy Tắc Văn cũng chỉ đến thế thôi. Ít ra mình vẫn có chút tác dụng. Chiêu kích tướng thành công rồi, phải không?

Cậu ta quỳ xuống, bắt đầu bò qua, định đặt tay lên đùi anh thì…

Bị đạp thẳng lên vai.

Ngụy Tắc Văn dùng chân đè Phùng Nhiên xuống, phần thân trên hơi ngửa ra sau, như một vị thần lạnh lùng đứng trên đỉnh thế gian nhìn xuống đám phàm nhân đáng thương.

“Đừng nghĩ nhiều. Tôi đến đây chỉ để nói cho cậu biết, vì sao là Đường Án Trác mà không phải cậu.”

“Tôi ngoắc tay một cái cậu đã bò tới như chó, hèn hạ, thấp kém. Nhưng em ấy thì không, tôi chưa bao giờ nỡ đối xử với em ấy như vậy.”

“Tôi yêu em ấy. Tôi muốn cưng chiều, dành thời gian tìm đến em ấy, đưa em ấy đi ăn, đi chơi. Tôi biết có phóng viên chụp ảnh, nhưng tôi vẫn ôm em ấy, hôn em ấy trước ống kính. Mấy thứ này, tôi chưa từng, cũng không muốn dành cho cậu.”

“Cậu mới chính là người được bao nuôi, Phùng Nhiên. Khi xưa tôi cho cậu chút mặt mũi, dù sao cũng là người mẫu nổi tiếng. Tôi nói cậu là tình nhân của tôi, cậu thật sự tưởng mình là tình nhân à?”

“Thôi cũng chẳng quan trọng. Điều cậu cần biết chỉ có một: Đường Án Trác là bạn trai tôi, là người tôi yêu. Em ấy và cậu không giống nhau.”

Giọng Ngụy Tắc Văn càng lúc càng lạnh.

“Phùng Nhiên, đừng thử thách giới hạn của tôi nữa. Xe cậu lái, nhà cậu ở, tiền cậu tiêu đều là tôi cho. Tôi có thể nâng cậu lên, cũng có thể khiến cậu thân bại danh liệt. Hoặc biến mất khỏi Lâm Hoài hoàn toàn.”

“Tôi có rất nhiều cách. So với cậu thì còn cao minh hơn nhiều.”

Ngụy Tắc Văn chưa bao giờ nói với Phùng Nhiên nhiều lời như thế. Giọng điệu bình thản đến mức gần như thờ ơ, nhưng mỗi câu nói ra đều như dao sắc, không ngừng xoáy vào vết thương, khiến nó mãi mãi không có cơ hội lành lại.

— “Cậu hèn hạ thấp kém.”

— “Tôi yêu em ấy.”

— “Những gì dành cho em ấy, tôi chưa bao giờ muốn dành cho cậu.”

— “Người yêu của tôi.”

— “Em ấy không giống cậu.”

Người yêu…

Cậu còn chẳng được xem là tình nhân, vậy mà Ngụy Tắc Văn lại dùng từ “người yêu” để gọi Đường Án Trác. Hóa ra cậu đã thật sự đánh giá thấp tình cảm của Ngụy Tắc Văn dành cho Đường Án Trác. Cậu cứ ngỡ rằng trong mắt hắn, tất cả những người ở bên gối đều được đối xử như nhau.

Nhưng giờ thì cậu đã hiểu, cho dù sau này Ngụy Tắc Văn có chia tay với Đường Án Trác, thì cậu – Phùng Nhiên – cũng đã thua một cách triệt để.

“Quý ngài…” Phùng Nhiên khẽ gọi.

Ngụy Tắc Văn đứng dậy, “Đừng gọi tôi như thế.”

Chỉ vì cậu gọi tôi là “quý ngài” nên nhóc con ấy đã chẳng còn chịu gọi tôi như thế nữa.

Ngụy Tắc Văn đẩy cửa bước ra, tiếng cửa đóng vang lên khiến Phùng Nhiên rùng mình. Cậu ta quay đầu nhìn dấu giày mờ nhạt trên vai mình. Ngày trước, mỗi khi Ngụy Tắc Văn làm động tác này đều rất nhẹ, bởi khi đó cậu ta chưa có chỗ đứng vững trong giới người mẫu, lịch làm việc kín mít, có khi trong vòng 24 giờ phải bay đến ba thành phố.

Rất mệt, nhưng Ngụy Tắc Văn từng nói với cậu: “Không chịu khổ được thì chẳng thể thành danh.” Thế là cậu ta cắn răng, cam tâm chịu đựng.

Bởi cậu ta tin rằng chỉ cần là lời của Ngụy Tắc Văn, thì nhất định là đúng.

Hắn sợ làm chậm trễ công việc của Phùng Nhiên, nên chưa từng để lại dấu vết gì quá rõ ràng trên người cậu ta, không bầm tím, không vết hồng đỏ, hoàn toàn không.

Nhưng bây giờ đã khác, hắn ra tay không kiêng dè, cứ như muốn nghiền nát người trước mắt. Chiếc áo bị kéo lệch, bả vai đỏ ửng.

Ngụy Tắc Văn đang dùng cả hành động lẫn lời nói để tuyên bố – Đường Án Trác là người không ai được phép chạm vào.

Phùng Nhiên như chết lặng, ngã xuống thảm.

Màn hình điện thoại bên cạnh cậu ta sáng lên, nhưng cậu ta hoàn toàn không còn tâm trạng mà nhìn.

Với tư cách là người của công chúng, cậu ta luôn phải để ý đến tin tức trên mạng, đặc biệt là trên Weibo.

Ngay khi cậu ta đăng bài lên diễn đàn trường của Đường Án Trác, vì có liên quan đến Ngụy Tắc Văn, bài viết lập tức bị lan truyền sang Weibo và nhanh chóng lọt vào top tìm kiếm.

Nhưng giờ đây, Ngụy Tắc Văn dùng tài khoản chính thức của tập đoàn nhà họ Ngụy để ra thông báo – Đường Án Trác là bạn trai của hắn.

Hắn viết: “Mấy người chuyên bịa chuyện bớt bịa đi, bạn trai mà tôi phải cực khổ theo đuổi mới có được, đừng để bị các người làm cho tức giận mà chạy mất.”

Giọng điệu nghe như đang đùa, nhưng từng câu chữ lại đều là cảnh cáo, trực tiếp nhắm thẳng vào kẻ sau màn – Phùng Nhiên.

Thông báo vừa được đăng, lập tức leo lên vị trí tìm kiếm số một.

Bởi đây là bạn trai duy nhất mà Ngụy Tắc Văn công khai, chuyện này so với tin đồn “được bao nuôi” còn khiến người ta tò mò hơn nhiều.

Dù ai cũng biết tập đoàn nhà họ Ngụy giờ cơ bản đã nằm trọn trong tay hắn, nhưng hắn vẫn chưa để cha mình chính thức lui về, vì vậy tài khoản chính thức vẫn mang danh “Chủ tịch Ngụy Chính Thanh”. Nói trắng ra, dù là do Ngụy Tắc Văn hay đội ngũ riêng của hắn sử dụng, thì người ngoài nhìn vào vẫn sẽ nghĩ đó là tiếng nói từ chủ tịch đương nhiệm.

Điều đó có nghĩa – Đường Án Trác đã được phụ huynh của Ngụy Tắc Văn chấp nhận làm con rể. Còn Phùng Nhiên thì sao? Trong mắt Ngụy Chính Thanh, cậu ta chỉ là: “Tắc Văn còn trẻ, thích chơi bời, cứ để nó chơi đi.” Nhiêu năm qua cậu ta chưa từng đến nhà họ Ngụy, thậm chí biệt thự của Ngụy Tắc Văn cậu ta cũng chưa từng đặt chân vào.

Quản gia chú Ưng tuy khách sáo nhưng lại lạnh nhạt với cậu, còn Ngụy Chính Thanh và Lộ Anh Ninh thì thậm chí cậu ta còn chưa từng được gặp mặt.

Thì ra khi Phùng Nhiên còn mải miết mơ tưởng làm sao khiến Đường Án Trác sống không yên, thì người kia đã âm thầm đạt được tất cả những gì cậu ta từng mơ ước.

Cậu ta không cần nghĩ cũng biết, giờ phút này mình nhất định sẽ bị lôi ra so sánh. Nhưng điều đó đã không còn quan trọng nữa. Dù cả thế giới đều cho rằng mình tốt hơn thì có sao? Cậu ta cũng chẳng thể thắng nổi Đường Án Trác. Trong lòng Ngụy Tắc Văn, cậu ta mãi mãi thấp kém như bụi bẩn, còn Đường Án Trác lại là báu vật vô giá.

Huống chi, bây giờ Phùng Nhiên cũng không còn là Phùng Nhiên của ngày trước. Cậu ta không trẻ như Đường Án Trác, cũng không đẹp bằng. Dù rất ghét người kia, cậu ta cũng phải thừa nhận – khuôn mặt của Đường Án Trác đúng là hơn mình một bậc. Và đó mới chỉ là vẻ bề ngoài thôi, rất có thể người kia còn có nhiều điều thu hút Ngụy Tắc Văn hơn thế nữa.

Tóm lại, những điều đó, cậu ta đều không có.

Xưa giờ Ngụy Tắc Văn không muốn tốn tài nguyên công ty để giải thích chuyện đời tư. Trước kia, khi tin đồn tình ái đầy rẫy, bị nói là tay chơi sát gái, hắn cũng chẳng buồn thanh minh, bởi hắn không phải ngôi sao màn bạc, chẳng cần quan tâm người ta bàn tán, mà cũng chẳng ảnh hưởng gì đến danh tiếng.

Nhưng lần này, hắn lại chọn cách công khai như thế là để Đường Án Trác có một danh phận đường hoàng. Bởi vì Đường Án Trác không thể chịu tủi nhục.

Hắn đang che chở cho đứa nhỏ của mình.

Mà Đường Án Trác cũng không ngờ có một ngày mình sẽ trở thành tiêu điểm của tin tức giải trí. Mấy bức ảnh mờ mịt không biết bị moi từ đâu ra, nhưng lần này, cậu thấy người ta thương cậu, ngưỡng mộ cậu chứ không còn là ganh ghét cay độc nữa.

Dưới phần bình luận trên diễn đàn, những người từng ác ý công kích giờ đồng loạt xóa bình luận, như thể chưa từng xảy ra chuyện gì.

Mạng Internet vốn là như vậy, độ hot đến nhanh, đi cũng nhanh, lời đã nói ra thì cũng chỉ là nói ra, chẳng ai cần phải chịu trách nhiệm.

Có lẽ không bao lâu nữa, chẳng còn ai nhắc lại chuyện này. Mọi người sẽ chuyển sang quan tâm chủ đề mới, còn cuộc sống của cậu cũng sẽ không vì thế mà bị xáo trộn nữa.

Cậu gọi điện cho Ngụy Tắc Văn, giọng thậm chí còn run lên.

“Chuyện gì vậy, cậu tiểu Đường?” Ngụy Tắc Văn bật cười nhẹ, gọi cậu như thế.

Đường Án Trác lập tức đỏ mặt, thì ra hắn cũng thấy rồi.

Trong phần bình luận dưới bài đăng của Ngụy Tắc Văn, có người tự nhận là nhân viên của tập đoàn nhà họ Ngụy đứng ra bình luận:“Nói cậu tiểu Đường nhà chúng tôi bị bao nuôi á? Trời đất ơi, mọi người thật sự chưa thấy tổng giám đốc Ngụy công ty chúng tôi cưng chiều như thế nào đâu, rõ ràng là bị vợ quản nghiêm còn gì!”

Bên dưới lại có người hùa theo: “Đúng đó đúng đó, cậu tiểu Đường còn trẻ thế, nói cậu ấy đá ngài Ngụy thì nghe còn hợp lý. Tổng giám đốc Ngụy làm sao mà nỡ chia tay chứ, ngồi trong văn phòng mà cứ nhìn ảnh người ta cười ngây ngô kìa.”

Hai bình luận “không sợ chết” này chính là do Lâm Thứ gửi cho Ngụy Tắc Văn xem. Bình thường đám nhân viên này thấy hắn đều sợ đến nín thở, không ngờ sau lưng lại dám trêu đùa như vậy.

Nhưng cũng may, điều họ nói toàn là sự thật. Nhân viên nhà họ Ngụy đúng là quá chân thành!

Ngụy Tắc Văn cúi đầu cười, vừa hay thấy cuộc gọi đến từ Đường Án Trác, liền mở miệng gọi ngay: “Cậu Tiểu Đường.”

Đường Án Trác sững người một thoáng, nghĩ cũng biết là vì thẹn, quả nhiên giọng nhỏ như muỗi bay truyền qua điện thoại: “Ây da, đừng gọi em như vậy mà…”

“Thế gọi là gì?” Ngụy Tắc Văn dựa vào ghế, quay một vòng rồi hỏi, “Cục cưng? Bé con? Hay là vợ yêu?”

Lâm Thứ ở bên cạnh nổi hết da gà, lập tức vội vàng chuồn ra khỏi văn phòng.

Chỉ nghe thôi mà vành tai Đường Án Trác đã đỏ bừng. Ngụy Tắc Văn không hề hạ giọng, cũng không cố tình nói kiểu tình tứ ngọt ngào mà cực kỳ tự nhiên, giống hệt như cách trước đây hắn gọi cậu là “Án Trác”. Cứ như đó là chuyện hiển nhiên, chẳng cần suy nghĩ gì.

Chính sự tự nhiên ấy lại khiến tim Đường Án Trác đập loạn một nhịp.

“Thôi mà… Cảm ơn anh.”

“Hử? Không có cách xưng hô đặc biệt sao?”

Đường Án Trác quay đầu nhìn đám bạn cùng phòng, tuy mỗi người đều đang làm việc riêng, nhưng chắc chắn ai cũng đang vểnh tai hóng.

Cậu biết rõ Ngụy Tắc Văn muốn nghe gì, nhưng vào lúc này thật sự không mở miệng nói ra nổi.

“Chờ lần sau gặp nhau đi… Gặp rồi em gọi.”

“Được rồi, nhưng mà bé con này, em không cần phải cảm ơn anh đâu. Nếu thực sự muốn cảm ơn…”

Ngữ điệu của Ngụy Tắc Văn bỗng kéo dài, rồi cười khẽ: “…Lần tới để anh bắn hai lần đi.”

“……”

Tùy Chỉnh Giao Diện Đọc
Màu nền
Font chữ
Cỡ chữ: 20px
Giãn đoạn: 1.2
Danh Sách Chương (74)
Chương 1: Chương 1: “Nhóc con đáng thương” Chương 2: Chương 2: Rời đi, không bao giờ trở lại Chương 3: Chương 3: “Quý ngài của chúng tôi bảo mang cho cậu” Chương 4: Chương 4: “Là tôi, đừng sợ, đi thôi!” Chương 5: Chương 5: “Là quý ngài của chúng tôi muốn giúp cháu” Chương 6: Chương 6: “Tối tôi đến đón nhóc” Chương 7: Chương 7: “Cậu nhóc xinh đẹp không nên bị thương” Chương 8: Chương 8: “Ngài Ngụy tốt bụng thật đó” Chương 9: Chương 9: “Em ngủ ở đây, phòng tôi sát bên” Chương 10: Chương 10: “Chân đẹp mà mặt còn đẹp hơn” Chương 11: Chương 11: “Lại đây” Chương 12: Chương 12: “Đẹp không ạ, ngài Ngụy” Chương 13: Chương 13: “Bí mật giữa hai ta” Chương 14: Chương 14: “Án Trác, thả lỏng nào” Chương 15: Chương 15: “Đừng sợ, có tôi ở bên em” Chương 16: Chương 16: “Cậu đẹp quá à” Chương 17: Chương 17: “Án Trác nhà chúng tôi” Chương 18: Chương 18: “Cháu đối xử với Tiểu Đường có vẻ không giống người khác” Chương 19: Chương 19: “Hắn nghĩ rằng mình thật sự hơi biến thái” Chương 20: Chương 20: “Có nhớ tôi không” Chương 21: Chương 21: “Đứa trẻ này là người đầu tiên” Chương 22: Chương 22: “Lại đây ôm một cái nào” Chương 23: Chương 23: “Mẹ sống có ổn không” Chương 24: Chương 24: “Ở trước mặt tôi thì không cần cố chịu đựng” Chương 25: Chương 25: “Đúng vậy, con cũng thích” Chương 26: Chương 26: “Án Trác, phải luôn luôn vui vẻ” Chương 27: Chương 27: “Án Trác, lấy khăn tắm giúp tôi” Chương 28: Chương 28: “Tôi thích đàn ông” Chương 29: Chương 29: “Ngài ơi, em không còn mẹ nữa” Chương 30: Chương 30: “Anh sẽ không vứt bỏ em, đúng không?” Chương 31: Chương 31: “Không biết thứ gì chọc chọc em” Chương 32: Chương 32: “Ngài Ngụy, có ngài thật tốt” Chương 33: Chương 33: “Đến khi em không cần tôi nữa mới thôi” Chương 34: Chương 34: “Tôi ôm em ngủ” Chương 35: Chương 35: “Vậy thì em cứ ngủ với ngài là được” Chương 36: Chương 36: “Tôi đi giải quyết” Chương 37: Chương 37: “Ngoan ngoãn chờ tôi” Chương 38: Chương 38: “Bởi vì thích ngài” Chương 39: Chương 39: “Có muốn ở bên tôi không?” Chương 40: Chương 40: “Đừng dọa bạn trai tôi” Chương 41: Chương 41: “Em muốn tìm ba” Chương 42: Chương 42: “Hy vọng Đường Án Trác mãi luôn vui vẻ” Chương 43: Chương 43: “Cho nên anh cảm thấy đây là trả thù?” Chương 44: Chương 44: “Cục cưng, anh rất muốn ôm em” Chương 45: Chương 45: “Bờ vai của em cũng có thể cho anh dựa vào” Chương 46: Chương 46: “Tại sao không muốn em” Chương 47: Chương 47: “Tớ cũng rất yêu anh ấy” Chương 48: Chương 48: “Cậu thật sự xứng với Ngụy Tắc Văn sao?” Chương 49: Chương 49: “Lên giường đi” Chương 50: Chương 50: “Lên giường làm gì” Chương 51: Chương 51: “Lần tới….” Chương 52: Chương 52: “Vậy thì làm đi, nghe lời chồng” Chương 53: Chương 53: “Anh là của em, cưng à” Chương 54: Chương 54: “Là vì em giống anh ấy nên anh mới giúp em sao?” Chương 55: Chương 55: “Không làm nữa, sưng rồi” Chương 56: Chương 56: “Vụ án tiếp diễn” Chương 57: Chương 57: “Thật sự không làm sao?… Em muốn rồi” Chương 58: Chương 58: “Con trai —— Phó Thừa Việt” Chương 59: Chương 59: Điều tra vụ án Chương 60: Chương 60: “Cục cưng nhà tôi ngoan lắm” Chương 61: Chương 61: “Đừng quên cầu hôn” Chương 62: Chương 62: “Ngụy Tắc Văn, em muốn về nhà” Chương 63: Chương 63: “Tự nguyện trao tặng cho người yêu của tôi” Chương 64: Chương 64: “Bó hoa này là dành cho Lữ Quyên” Chương 65: Chương 65: “Đều là tới để hầu hạ trên giường” Chương 66: Chương 66: “Còn muốn ngủ với anh nữa” Chương 67: Chương 67: “Cưng à, em đang cầu hôn anh sao” Chương 68: Chương 68: “Cả thành phố Lâm Hoài, đều tặng cho em.” Chương 69: Chương 69: “Em là tham vọng duy nhất của anh” Chương 70: Chương 70: “Anh chính là ánh sáng của đời em” Chương 71: Chương 71: “Quá khứ coi như đã xóa sạch rồi” Chương 72: Chương 72: “Bệnh tim vì nhớ em mà ra” Chương 73: Chương 73: “Bảy năm, mười bảy năm, bảy mươi năm” Chương 74: Chương 74: “Toàn bộ Lâm Hoài là của em”