Chương 51
Nộp đơn xong, Lâm Kình cảm thấy cả người mình nhẹ bẫng.
Cô thong thả bàn chuyện sẽ uống cà phê vị gì cùng đồng nghiệp, đồng nghiệp còn chia cho cô thức ăn vặt, bầu không khí vui vẻ.
Quản lý Chu từ bên ngoài bước vào, vui vẻ đùa giỡn với mọi người.
Chị Triệu hỏi ông ấy: “Kình Kình mời cà phê, anh có muốn uống không?”
Bình thường quản lý Chu chỉ uống trà, nghe có người mời cà phê, ông ấy tranh thủ lao vào uống chùa. Ông ấy thân thuộc ngồi lên tay vịn trên ghế của chị Triệu, đặt tay lên vai chị ấy, mập mờ lại trắng trợn, nghe mọi người miêu tả món nào ngon, sau đó lại thân mật vui đùa cùng người bên cạnh, bị đồng nghiệp khác mắng là “liếc mắt đưa tình”, “vợ chồng ở chỗ làm”.
Mí mắt của Lâm Kình khẽ rũ xuống, cô nhìn đi nơi khác, nhớ hồi trước Tết, họ đập bàn trong văn phòng, đe dọa nghỉ việc, suýt nữa là động tay động chân chỉ vì mấy ngàn tệ.
Chưa bao lâu đã làm hòa, còn nhanh hơn vợ chồng làm hòa sau khi cãi nhau.
Lâm Kình đảm bảo mọi người đã chọn xong mới bấm đặt đơn.
Sau đó, quản lý Chu gửi thông báo của trụ sở chính vào nhóm trò chuyện, để mở rộng hoạt động vui chơi giải trí ở chung cư, một lễ hội đọc sách sẽ được tổ chức vào cuối tháng hai. Bộ phận truyền thông đã làm mô hình mẫu cho hoạt động này, mỗi chung cư dựa vào đó để thực hiện.
Hoạt động đọc sách yêu cầu từng chung cư phải thi đua với nhau, hạng nhất và hạng nhì sẽ có phần thưởng.
Quản lý Chu càm ràm mấy câu trong nhóm trò chuyện: “Mọi người tích cực liên hệ chủ nhà tham gia hoạt động này để giành phần thưởng, vậy thì tháng sau sẽ có trà chiều.”
Sau đó ông ấy @ Lâm Kình, bảo cô lên kế hoạch tổ chức hoạt động này.
Lâm Kình nhìn tin nhắn, không biết có nên trả lời hay không, bởi vì cô sắp rời đi, cũng không quan tâm đến trà chiều tháng sau. Cô chỉ muốn bàn giao công việc hiện tại.
Cô úp điện thoại xuống bàn.
Ăn trưa xong, quản lý Chu nhìn thấy đơn nghỉ việc của Lâm Kình trên OA, lúc này mới gọi cô vào văn phòng: “Sao lại nghỉ việc nữa? Cô cũng không báo trước với tôi.”
Lâm Kình: “Bây giờ báo với anh cũng chưa muộn mà. Một tháng sau khi nộp đơn mới chính thức nghỉ việc, anh cũng có thể tìm người thay thế tôi.”
Quản lý Chu hoang mang và khó xử, giống như thông tin này đã đánh gục ông ấy: “Bây giờ không tốt sao? Ra khỏi nhà là đến chỗ làm, tôi cũng không tạo áp lực nhiều cho cô, kiếm tiền lại khá, dù sao gia đình của cô cũng đâu có phụ thuộc vào cô.”
Ông ấy nghĩ đến tất cả mọi lý do có thể khiến Lâm Kình nghỉ việc, không nghĩ cô có lý do khác.
Dù sao vẫn còn chạm mặt ở chung cư này, Lâm Kình cũng không có ý định giải thích nhiều với đối phương: “Đơn giản là không muốn làm thôi, muốn nghỉ ngơi một thời gian.”
Quản lý Chu không biết nói gì, đây là lần thứ hai Lâm Kình xin nghỉ việc, mà cô không đòi nghỉ việc luôn miệng như chị Triệu, cô rất nghiêm túc.
Thấy thái độ kiên quyết của cô, Chu Kiến chỉ biết tiếc nuối nói: “Được rồi, cô đã quyết định như vậy thì tôi sẽ phê duyệt, cũng không thể ép buộc cô ở lại.”
Lâm Kình: “Cảm ơn quản lý Chu.”
Cô đi đến cửa, Chu Kiến lại gọi cô: “Nhưng tháng này cô vẫn phải làm tốt công việc của mình, đừng làm qua loa, chuẩn bị hoạt động của chung cư cho tốt.”
“Biết rồi.” Lâm Kình đóng cửa, thầm nghĩ người này hay thật, đến nước này mà cũng không quên lợi dụng người khác.
Không bao lâu sau, tất cả mọi người trong văn phòng đều biết Lâm Kình sắp nghỉ việc, không phải Lâm Kình tự nói, mà đương nhiên là xuất phát từ Chu Kiến to mồm, tin tức này giống như một cơn bão, làm người ta hoang mang hết sức.
Cô không hé răng nửa lời, vẫn trò chuyện với mọi người như thể nửa tiếng trước không hề xảy ra chuyện gì.
Chị Triệu nhạy bén hỏi cô: “Em có thai rồi sao? Hay là chuẩn bị mang thai?”
Lâm Kình lắc đầu: “Không có.”
Chị Triệu im lặng nhìn Lâm Kình, tự dưng không biết nói gì, bởi vì chị ấy phát hiện mình cũng không hiểu Lâm kình, chỉ nói: “Làm việc với nhau hơn một năm, chị không nỡ xa em.”
“Không sao, dù sao cũng sẽ gặp nhau thường xuyên mà.”
Gần đến giờ tan làm, mọi người mới dần dần tiếp nhận chuyện này, đồng nghiệp đùa giỡn nói cô không đi làm cũng không sao, dù sao ông xã cũng biết kiếm tiền, về nhà làm nội trợ cũng tốt.
Lâm Kình không vui lắm, chỉ trả lời câu hỏi của đồng nghiệp: “Cô đi guốc trong bụng tôi à, tôi còn chưa quyết định, cô đã biết rồi sao?”
*
Buổi tối về nhà, Lâm Kình nghiêm túc nghiên cứu hoạt động đọc sách, tự dưng cảm thấy đây là một cơ hội rất tốt để luyện tập.
Cô nhắn tin WeChat cho Trương Kỳ Kỳ, hỏi có hoạt động nào tương tự để tham khảo hay không, Trương Kỳ Kỳ nhanh chóng tìm vài tiền lệ, nhưng phong cách lại khác xa, quy mô, ngân sách và mục tiêu đều khác, căn bản là không có giá trị tham khảo.
Trương Kỳ Kỳ hỏi cô: [Cô định làm kiểu gì?]
Lâm Kình nói: [Hơi sáng tạo một chút.]
Trương Kỳ Kỳ tiếc nuối: [Chưa từng làm dự án tương tự, không giúp được cô rồi hu hu.]
[Không sao.] Lâm Kình thấu hiểu nói.
Trương Kỳ Kỳ hỏi: [Lần trước nghe cô nói cô sắp nghỉ việc đúng không? Né được thì né, kết thúc nhẹ nhàng không phải tốt hơn sao?]
Lâm Kình nói: [Phải. Nhưng lâu rồi tôi chưa làm dự án, muốn tìm lại cảm giác. Tháng này rảnh rỗi, tôi sẽ thử một chút, nếu làm được thì có thể bổ sung vào lý lịch của tôi, cũng không lãng phí thời gian.]
Trương Kỳ Kỳ gửi biểu tượng giơ ngón cái: [Nghe hay đấy. Khi nào triển khai thì cứ tìm tôi.]
[Được rồi!]
Thoát khỏi WeChat, Lâm Kình mím môi, cô biết hoạt động kiểu này không khác nào một bữa tiệc nho nhỏ, ngân sách rất thấp, chỉ đủ tiền chuẩn bị nguyên vật liệu. Phải tự thân vận động, không thể mời đội ngũ chuyên nghiệp.
Động lực để Lâm Kình nhanh chóng bắt tay vào làm là vì cô phát hiện khi tập trung làm việc này, cô vui vẻ như được trở về vùng an toàn của mình.
Ý tưởng xuất hiện liên tục trong đầu.
Đêm hôm sau, cô hoàn thành kế hoạch, đúng lúc Trương Kỳ Kỳ thêm cô vào nhóm xem triển lãm, Lâm Kình chia sẻ ý tưởng với mọi người, nhận được phản hồi rất tích cực.
Trương Kỳ Kỳ rất ngạc nhiên: [Lễ hội đọc sách nghe thì buồn tẻ, nhưng kết hợp với hoạt động cosplay lại rất vui.]
Lâm Kình: [Hôm qua xem thư viện sáng tạo rất lâu mà không nghĩ ra ý tưởng gì, buổi tối đọc tài liệu về ngày hội anime thì nghĩ ra cái này.]
Hai cô gái còn lại cũng nghiêm túc đưa ra các đề xuất cho kế hoạch này, chủ yếu là cổ vũ và khen ngợi.
Sau khi nghĩ ngợi một hồi, cô tập trung chỉnh sửa, đầu óc trở nên vô cùng tích cực, làm mãi đến tận rạng sáng, lúc này mới vội vàng vào phòng ngủ để đi tắm, sau đó đi ngủ.
Hơn bảy giờ, Lâm Kình thức dậy, ngoài trời đã sáng. Rèm không đóng lại, ánh mặt trời rực rỡ chiếu thẳng vào ga giường, cảm giác thật nhàn nhã. Cô giật mình bật dậy trên giường, không để ý điện thoại của Tưởng Nhiên đang được sạc trên tủ đầu giường.
Rửa mặt, thay quần áo xong, ra khỏi phòng ngủ, tự dưng nghe thấy tiếng bước chân ngoài cửa, dọa người ta sợ muốn chết.
Người giúp việc đã nghỉ rồi, ai có thể vào được chứ?
Lâm Kình đẩy cửa, va vào ai đó.
Tưởng Nhiên đang mặc áo choàng ngủ màu xám, mấy lọn tóc ươn ướt rũ xuống trán, đã cạo râu sạch sẽ, vẫn còn thoang thoảng mùi kem cạo râu. Hình như anh vừa tắm xong, gương mặt trẻ trung, anh vô thức nắm cánh tay cô, giữ cho cô không bị ngã ngửa ra sau.
“Dậy rồi à?”
Lâm Kình mở to mắt: “Anh về lúc nào thế?”
Tưởng Nhiên nói: “Lúc rạng sáng, sợ quấy rầy giấc ngủ của em nên ở trong phòng làm việc đến sáng.”
Lâm Kình hơi vui vẻ, cũng hơi thích bất ngờ nho nhỏ này, Tưởng Nhiên nắm cánh tay cô, cô thuận thế vòng tay qua cổ anh, cọ trán vào cằm anh, khóe miệng cũng cong lên trong vô thức.
Tưởng Nhiên vòng tay qua eo cô, bật cười, thấy sắc mặt của cô, anh còn cố tình hỏi: “Có gì mà em vui thế?”
Lâm Kình do dự, không chịu thừa nhận, lại lảng sang chuyện khác: “Chậc, em sắp trễ rồi.”
Tưởng Nhiên ôm cô chặt hơn, còn nói: “Vậy em đi đi.”
Lâm Kình: “Anh ôm như vậy thì sao em đi được?”
Tưởng Nhiên cúi đầu nói chuyện, Lâm Kình chu môi, ghé đến hôn anh. Buổi sáng, thời gian tương đối eo hẹp, hai người không thể đi quá xa, chỉ còn mười mấy phút nữa là đến tám giờ, hai đôi môi mới tách ra.
Tưởng Nhiên mỉm cười xoa đầu cô, chỉ vào bếp: “Ăn sáng rồi đi làm.”
Lúc này Lâm Kình mới phát hiện trên bàn ăn có sandwich cùng trứng chiên, cô nhìn Tưởng Nhiên khó tin: “Mặt trời mọc đằng Tây à? Anh nấu bữa sáng cho em sao, kỳ lạ thật đấy.”
Tưởng Nhiên ngồi đối diện cô, bắt đầu ăn chậm rãi, lát sau mới nói: “Xa nhà lâu nên thấy hơi áy náy, sợ về nhà thì bà xã bỏ đi mất. Phải thể hiện tốt một chút.”
Lâm Kình liếc anh một cái: “Bữa sáng của anh hơi qua loa, không thể mời em ăn cái gì ngon hơn sao?”
“Tiết kiệm thời gian, cũng không khó.” Anh rất thẳng thắn, lại nói, “Buổi tối đi, em muốn ăn cái gì, hôm nay anh không đi làm.”
Buổi sáng thì sao có thể nghĩ tối nay ăn gì được chứ?
Có lẽ thái độ áy náy của anh khiến Lâm Kình hơi kiêu căng, cô nhỏ giọng hừ một tiếng: “Anh không bận nhưng em bận.”
Tưởng Nhiên ngước mắt nhìn cô, hỏi: “Sao thế?”
Lâm Kình lại kể về nhiệm vụ mà công ty giao xuống, làm tăng khối lượng công việc hàng ngày của cô.
“Em vẫn chưa báo nghỉ việc sao?” Tưởng Nhiên hỏi, lại nhìn cô chằm chằm, “Chuyện gì đã quyết định rồi thì đừng dây dưa, tốn công sức. Nghỉ ngơi một thời gian cũng không có gì đáng sợ.”
Lâm Kình nhỏ giọng nói: “Biết rồi, biết rồi.”
Buổi sáng thức dậy, Tưởng Nhiên nhìn thấy cửa phòng làm việc của cô mở ra, trên bàn bày đủ loại sách và bản thảo, laptop cũng chưa đóng lại. Anh định đi vào dọn dẹp giúp cô, nhưng thấy tất cả đều liên quan đến công việc, anh đành bỏ cuộc.
Lâm Kình giải thích: “Vì nhiệm vụ này, em thật sự muốn thử một chút, theo sát từ đầu đến cuối. Em nghĩ nếu mình làm tốt thì có thể viết vào sơ yếu lý lịch trống trải của em, dù sao hai năm qua… Chậc, cuộc đời gian nan, cứ lót đường cho tương lai rộng mở một chút.”
Tưởng Nhiên hiểu tâm tư của cô ngay lập tức, mái tóc ngắn của anh ươn ướt, làm đường nét gương mặt trông càng mạnh mẽ hơn: “Em không cần lo lắng về công việc tiếp theo, dù cho em không thích lời đề nghị của dì, nhưng đúng là tận dụng tốt tài nguyên bên cạnh có thể giúp đường đi của em bớt quanh co hơn. Nếu em muốn làm, anh có thể sắp xếp cho em, chuyện này không có nghĩa là anh không công nhận em. Hiểu không?”
Lâm Kình vuốt vuốt sợi tóc bị rơi xuống, cảm giác như một ly nước lạnh vừa đổ lên đầu mình, ánh mắt cũng rối tung rối mù như sợi tóc kia: “…Không hiểu lắm.”
Tưởng Nhiên ngả người ra sau, hờ hững nói: “Nói vậy không phải là ra lệnh, mà là biểu đạt sự đau lòng của anh.”
Lâm Kình có suy nghĩ riêng của mình, tin đồn mà cô đã nghe suốt thời gian làm quản lý tài sản khiến cô rất phiền muộn.
Đương nhiên cô sẽ không nói ra nỗi lòng của mình với Tưởng Nhiên.
“Nói vậy nghe có khác nào em là người cố chấp lại không biết điều. Bình thường bạn bè đùa giỡn về chúng ta, em cảm thấy rất ngọt ngào. Nhưng nếu trong công việc có người miêu tả em là “bà xã của Jason”, em sẽ không vui.”
Cuối cùng Tưởng Nhiên cũng thỏa hiệp, anh đoán cô đã nghe thấy điều gì đó mà anh không biết, lại đưa tay nhéo má cô: “Được rồi, anh hy vọng công việc của em thuận lợi.”
Lâm Kình nhìn anh: “Anh tức giận sao?”
Tưởng Nhiên nói thẳng: “Thật lòng mà nói, anh rất nhẹ nhõm, nhưng cũng hơi hụt hẫng.”
Chương trướcChương tiếp Báo lỗi chương Bình luậnBạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.Liên hệ: [email protected] Truyện Full - Đọc truyện online, đọc truyện chữ, truyện hay. Website luôn cập nhật những bộ truyện mới thuộc các thể loại đặc sắc như truyện tiên hiệp, truyện kiếm hiệp, hay truyện ngôn tình một cách nhanh nhất. Hỗ trợ mọi thiết bị như di động và máy tính bảng.đam mỹ hài truyện xuyên nhanh ngôn tình sủng ngôn tình hài truyện teen hay ngôn tình hay truyện đam mỹ truyện ngôn tình ngôn tình hoàn ngôn tình ngược truyện kiếm hiệp hay truyện tiên hiệp hay truyện hệ thốnghttps://kiemtraphat.net/kiemtraphat.netblog.kiemtraphat.net
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License
Đăng nhập thành viên x TRUYENFULL Đọc truyện online, miễn phí, chất lượng hàng đầu Việt Nam Đăng nhập Đăng ký Email đăng nhập Mật khẩu Đăng nhập Bạn chưa có tài khoản? Đăng ký Họ và tên Email Giới tính Nam Nữ Khác Mật khẩu Nhập lại mật khẩu Đăng ký Bạn đã có tài khoản? Đăng nhập Email đăng ký tài khoản Lấy lại mật khẩu Bạn đã có tài khoản? Đăng nhập Tài khoản của tôi Xin chào, Xin chào, Đăng xuất Đăng xuất Thông tin cá nhân
Để mở chặn quảng cáo vui lòng xác thực email
Thông tin cá nhân Sửa thông tin Họ và tên Email Đã xác thực Số điện thoại Ngày sinh Họ và tên Email Số điện thoại Ngày sinh Lưu thay đổi Đổi mật khẩu Mật khẩu mới Xác nhận mật khẩu mới Lưu thay đổi Hủy Truyện đang đọc Chưa có truyện đọc
Đơn hàng của bạn Chưa có đơn hàng nào
Lịch sử mua gói Chưa có lịch sử mua gói
Mua Thẻ Chặn Quảng Cáo 📛 × 1 tháng 19.000 VNĐ 2 tháng 38.000 VNĐ 6 tháng 149.000 VNĐ Tiếp tục thanh toán Quyền lợi khi mua
- Hạn dùng theo tháng được mua
- Tất cả quảng cáo sẽ bị chặn.
- Nâng cao trải nghiệm đọc truyện.
Lưu ý: Yêu cầu chuyển đúng nội dung chuyển khoản, nếu sai nội dung hệ thống sẽ không hỗ trợ Thanh toán mã QR Đang tải mã QR...
Hoặc thanh toán thủ công Ngân hàng: BIDV Chủ tài khoản: CONG TY TNHH ECONTENT HUB Số tài khoản: 96488888888 Số tiền: 0 VNĐ Nội dung CK:
Sau khi chuyển khoản thanh toán, vui lòng đợi 3 đến 5 phút để hệ thống kiểm tra và chặn quảng cáo cho bạn, nếu không được vui lòng đăng nhập lại
Mọi thắc mắc, liên hệ, hỗ trợ chat trực tiếp tại đây 💳 📛 Nhấn để mua thẻ chặn quảng cáo 📛 Mua Chặn Quảng Cáo Gói chặn quảng cáo Giá: 19.000 VNĐ Gói chặn tất cả quảng cáo trên trang trong 1 tháng Gói chặn quảng cáo Giá: 38.000 VNĐ Gói chặn tất cả quảng cáo trên trang trong 2 tháng Gói chặn quảng cáo Giá: 149.000 VNĐ Gói chặn tất cả quảng cáo trên trang trong 6 tháng MUA NGAY X 📬 Hòm Thư Góp Ý – Cùng Truyenfull Hoàn Thiện Từng Ngày!
Truyenfull luôn trân trọng sự đóng góp từ bạn – những độc giả thân thiết đã đồng hành cùng chúng tôi trong hành trình xây dựng một không gian đọc truyện tốt hơn.
💬 Tin vui: Chúng tôi đã lắng nghe và hành động!
Thông qua hòm thư góp ý thời gian qua, chúng tôi nhận được nhiều phản hồi về việc quảng cáo xuất hiện quá nhiều. Hiện tại, Truyenfull đã giảm bớt số lượng quảng cáo và thu nhỏ những quảng cáo không thể gỡ bỏ để hạn chế ảnh hưởng đến trải nghiệm đọc truyện.
🙏 Rất mong bạn thông cảm: quảng cáo là một phần nguồn thu giúp chúng tôi duy trì hoạt động website, nên vẫn cần giữ lại ở mức cần thiết.
📱 Truyenfull đã có App chính thức!
Chúng tôi vừa ra mắt ứng dụng đọc truyện riêng dành cho điện thoại. Bạn có thể tải và trải nghiệm tại đây:
👉 [Link tải app]
Rất mong bạn sẽ trải nghiệm và gửi góp ý tại chính hòm thư này, để chúng tôi có thể tiếp tục hoàn thiện ứng dụng, mang lại trải nghiệm tốt nhất cho người dùng.
📩 Mọi ý kiến của bạn đều rất quý giá với chúng tôi.
Hãy chia sẻ suy nghĩ của bạn ngay tại đây:
✍️ Link gửi góp ý: Tại đây
Cảm ơn bạn đã đồng hành và góp phần xây dựng Truyenfull ngày càng hoàn thiện! 💖
$('head').append(''); if(!window.jwtInfo?.ads_hidden || window.jwtInfo?.ads_hidden