Chương 51
Mây Hồ - Tuế Nguyên

Chương 51: Thố Sơ là hồ sâu

Sau khi thành viên mới gia nhập, Khương Linh Duật đã bận rộn suốt cả buổi chiều để sắm sửa đủ thứ đồ dùng mới cho nó.

Đến môi trường mới, chú mèo nhỏ tỏ ra rất nhút nhát, cứ trốn tịt dưới gầm ghế sofa không chịu ra. Chú mèo nhị thể đen trắng này bị Thố Sơ nhất quyết đặt tên là Sữa Bò.

“Sữa Bò ơi, ra đây nào.” Linh Duật bê bát thức ăn ngồi xổm trước sofa, nhìn chằm chằm vào đôi mắt đang sợ hãi của chú mèo.

Cậu dịu dàng dỗ dành nửa ngày trời mà nó vẫn bất động. Thế nhưng khi Thố Sơ vừa đi tới gọi một tiếng, Sữa Bò liền lon ton chạy ra, dụi đầu vào lòng anh.

“…”

“Tại sao thế nhỉ?” Linh Duật nhìn cái đứa nhỏ đang nằm gọn trong lòng Thố Sơ ăn ngon lành chỗ thức ăn mình mua mà lòng thấy cực kỳ bất công.

Thố Sơ v**t v* bộ lông của sữa bò, thản nhiên nói: “Đây là mèo bản địa của tụi anh, đương nhiên là nó thấy thân thiết với anh hơn rồi.”

Linh Duật chẳng thể phản bác được gì, bèn bĩu môi đi xuống lầu.

Cậu ngồi dưới gốc cây hải đường để chỉnh sửa kịch bản phân cảnh, trong đầu không ngừng hình dung những thước phim sẽ quay. Sửa xong các cảnh toàn, bắt đầu đến phần quay Thố Sơ.

Linh Duật xoay xoay cây bút, thầm nghĩ xem góc độ nào của Thố Sơ là đẹp nhất, rồi nghĩ mãi thành ra… nghĩ xa xôi.

Lúc quay phim Thố Sơ sẽ phải mặc trang phục truyền thống của người Tạng, lần đầu gặp mặt cậu chưa chú ý lắm, giờ chỉ cần tưởng tượng thôi cũng đủ khiến cậu thấy thiếu oxy não rồi.

Bỗng nhiên, một vật nhỏ lông xù chạm nhẹ vào khuỷu tay cậu. Linh Duật ngơ ngác cúi đầu, hóa ra là Sữa Bò đang ghé vào tay cậu ngó nghiêng khắp nơi. Lòng cậu bỗng mềm nhũn, khẽ xoa đầu nó rồi mới ngước nhìn Thố Sơ đang đứng bên cạnh.

“Sao thế anh?”

 Dưới sự chứng kiến của sữa bò, Thố Sơ cúi người đặt một nụ hôn lên môi Linh Duật: “Ba mẹ có ân ái thì con cái mới mau lớn được.”

Lời nói “mặt dày” của anh khiến vành tai Linh Duật đỏ ửng, cậu phản bác: “Chẳng phải sữa bò thân với anh hơn sao?”

 “Em ghen à?” Thố Sơ thích thú nhìn chằm chằm khuôn mặt Linh Duật.

Cậu nghẹn lời, rồi mắt chợt đảo quanh: “Em ghen vì nó được anh ôm khi ăn cơm đấy.”

 “…”

Thố Sơ cười đầy vẻ phong trần, nhìn cậu từ trên cao: “Học hư rồi đấy hả?”

“Gần mực thì đen mà.” Nhận thấy ánh mắt ranh mãnh của Thố Sơ, Linh Duật vội ôm lấy sữa bò định đứng dậy bỏ chạy.

Thế nhưng đã không kịp nữa, cậu bị Thố Sơ bế thốc lên đặt ngồi lên đùi anh, khiến Sữa Bò trong lòng cũng khẽ run lên.

“Anh… anh làm đứa nhỏ sợ rồi.” Linh Duật lắp bắp.

Ánh mắt Thố Sơ sâu thẳm, bàn tay áp lên bụng Linh Duật, trêu chọc một cách đầy ám muội: “Ở đây có không nhỉ?”

Nghe vậy, cả mặt và cổ Linh Duật đều đỏ bừng.

Cậu vùi đầu vào hõm cổ anh, dùng bàn tay còn lại đánh khẽ vào ngực Thố Sơ một cái. “Sao… sao mà có được chứ?”

Sữa bò như nghe hiểu, cũng kêu lên một tiếng tỏ vẻ bất mãn.

Thố Sơ nghiêng đầu sát tai Linh Duật, trầm giọng nói một câu gì đó khiến cậu muốn chạy cũng không xong, đành phải dùng môi lấp kín cái miệng chuyên nói lời suồng sã ấy lại.

Trong lúc tách nhau ra để lấy hơi, Thố Sơ vẫn không quên trêu ghẹo: “Sữa bò đang nhìn kìa.”

Linh Duật một tay ôm mèo, một tay che mắt nó lại, mất hết điểm tựa, cậu hoàn toàn rơi vào thế bị động, đành mặc kệ Thố Sơ xoay vần.

Sữa bò dụi dụi vào lòng bàn tay Linh Duật rồi tìm cách thoát khỏi vòng tay cậu mà chạy mất.

Ngay ngày đầu tiên về nhà, Sữa Bò đã phải chứng kiến những cảnh “trẻ em không nên xem”. Nó nấp dưới giàn hoa, nhìn Thố Sơ bế Linh Duật lên lầu.

Linh Duật nằm trên giường, hơi hồng trên mặt vẫn chưa tan. Lồng ngực cậu phập phồng theo nhịp thở, Thố Sơ giúp cậu lau mồ hôi, rồi thuận thế tựa đầu lên bụng cậu.

 “Tiếc thật.”

“Tiếc… cái gì cơ?” Linh Duật mệt đến thở không ra hơi, chỉ có thể thốt lên từng chữ.

“Tiếc là không có thật.” Thố Sơ dứt lời còn dùng đầu dụi dụi vào bụng cậu, khiến Linh Duật vừa buồn nhột vừa xấu hổ đỏ mặt.

“Ngày mai còn phải đi quay phim, không hành hạ em nữa.” Thố Sơ đứng dậy định vào phòng tắm xả nước ấm.

“Thế ga giường phòng anh đã thay chưa?”

Thố Sơ cười khẽ hỏi lại: “Em muốn anh thay không?”

“Dạ…”

 Linh Duật ngẫm nghĩ một lát rồi bảo: “Thôi khỏi thay cũng được ạ.”

“Thế đi tắm thôi.”

Thố Sơ vừa xả nước vừa nghĩ, mai vẫn nên dọn về phòng ngủ chính thì hơn, để khỏi phải chạy ra ngoài tắm rửa thế này.

Cục Văn hóa Du lịch vốn có nhiếp ảnh gia riêng, nhưng vì Thố Sơ nhiệt tình tiến cử Linh Duật nên cậu mới đến hỗ trợ không công. Linh Duật và một nhiếp ảnh gia khác phân chia công việc, cậu phụ trách cảnh toàn, người kia lo cảnh trung và đặc tả.

Buổi sáng quay xong ở chùa Tùng Tán Lâm, buổi trưa nghỉ ngơi, Thố Sơ đưa Linh Duật đi dạo quanh chùa. Đi qua những dãy vòng kinh luân xếp ngay ngắn, bước qua 147 bậc thang mới đến được cửa đại điện. Ngôi chùa đỏ thắm rực rỡ dưới nắng vàng, bầy chim sơn ưng sải cánh trên bầu trời bao la, nhìn xuống những tín đồ thành kính đang hành lễ.

Đi ngang qua đài quan sát trong chùa, Linh Duật kéo tay Thố Sơ đứng lại. “Thố Sơ, nhìn em này.”

Khi ánh mắt Thố Sơ vừa hướng về phía mình, Linh Duật lập tức bấm máy, lưu lại một khoảnh khắc tuyệt đẹp, bù đắp cho tâm nguyện dở dang lần trước. Từ vị trí này, có thể nhìn thấy hồ Kéo Mộc Ương Thố phía dưới và thành phố ở đằng xa.

“Em đang nghĩ gì thế?” Thố Sơ đứng bên cạnh, bình thản nhìn về phương xa.

 “Em nhớ tới một câu nói.”

“Câu gì?”

“Trên cao nguyên lấp lánh ánh Phật quang này, chỉ cần vài bước chân là đến được thiên đường, vậy mà vẫn có biết bao nhiêu người vì lòng nặng trĩu tâm tư mà không thể bước đi nổi.”

“Giờ thì em đã bước lên tới đây rồi.”

Thố Sơ chỉ tay về phía những dải cờ phong mã đã phai màu: “Chỗ đó là đài thiên táng.”

Linh Duật kinh ngạc nhìn theo. Dù hiện tại đã không còn sử dụng nhưng cậu vẫn thấy vô cùng chấn động.

Những ai hiểu về văn hóa thiên táng ở vùng đất này đều sẽ có chung cảm xúc đó. Tại nơi linh thiêng nhất, họ trả thân xác mình về với thiên nhiên, cầu mong linh hồn được bước vào cõi cực lạc.

“Tự sát thì không thể bước vào luân hồi.”

Linh Duật khẽ nói: “Nhưng kiếp sau, em vẫn muốn tìm thấy anh.”

“Được.” Thố Sơ nhìn mặt hồ gợn sóng, bàn tay đang nắm chặt bên hông khẽ nới lỏng ra đôi chút.

Địa điểm thứ hai là công viên Quy Sơn, nơi có chiếc vòng kinh luân khổng lồ. Linh Duật thực sự muốn quỳ xuống tạ ơn trời đất. Chính trên đoạn đường đến đây lần trước, cậu đã lỡ va phải làm đổ cà phê của người ta, để rồi từ đó mới có sự gắn kết thực sự với Thố Sơ.

Buổi chiều, đoàn phim đến hồ Napa.

Ekip chia làm hai tổ, một tổ đi núi tuyết meili, tổ còn lại ở lại thành phố Shangri-La để quay các cảnh khác.

Tháng 5, hồ Napa không còn là một vùng vàng úa khô cằn mà bừng lên một màu xanh mướt mát mắt.

Thố Sơ đã thay trang phục khác, áo lót vàng kim phối cùng lớp áo đen bên ngoài, tay dắt một chú ngựa, phân đoạn này quay cảnh Thố Sơ cưỡi ngựa.

Linh Duật chưa bao giờ nghi ngờ khả năng của anh, nhưng khi nhìn anh hiên ngang rong đuổi trên lưng ngựa qua ống kính máy ảnh, cậu bỗng thấy nhịp thở của mình trở nên dồn dập.

Tiếng vó ngựa lướt qua bãi cỏ, hình ảnh chàng trai trên lưng ngựa từ xa tiến lại gần, lấp đầy khung hình. Làn da anh hơi rám nắng, đôi mắt sắc sảo và rạng ngời. Linh Duật hiếm thấy ai có sống mũi cao thẳng và nam tính như thế.

Khi Thố Sơ tập trung, đôi môi anh thường hơi mím lại, khiến đường nét khuôn mặt tuy đẹp trai nhưng lại mang chút vẻ lạnh lùng, khó gần.

Thố Sơ siết chặt dây cương, những đường gân xanh nổi rõ trên mu bàn tay màu lúa mạch. Linh Duật bỗng nhớ lại đôi bàn tay ấy đã từng lướt qua những nơi khác trên cơ thể mình, đầu óc cậu bỗng vang lên những tiếng ong ong, phải nhắm mắt lại mới xua đi được những tạp niệm ấy. Cũng may bản lĩnh chuyên nghiệp của cậu rất tốt, cuối cùng cũng hoàn thành xuất sắc buổi quay.

Dự định ban đầu là quay xong hồ Napa sẽ đi rừng quốc gia Pudacuo, nhưng trời đã tối, ban đêm quay không đẹp nên đành dời lịch sang hôm sau. Sau khi đoàn phim rời đi, Thố Sơ đưa Linh Duật đi dạo quanh hồ.

 Từ lúc lên xe, Linh Duật cứ im lặng mãi. Thố Sơ mấy lần định nói gì đó rồi lại thôi, cuối cùng anh tấp xe vào lề đường.

“Sao thế, hôm nay anh thể hiện không tốt à?” Thố Sơ vẫn chưa thay đồ, anh gõ tay lên vô lăng, lười nhác nhìn sang cậu.

Linh Duật rụt cổ, đầy vẻ chột dạ: “Anh làm tốt lắm ạ.”

 “Thật không?”

Thố Sơ nhướng mày: “Thế anh làm sai chuyện gì khiến em không vui à?”

“… Không phải ạ.” Linh Duật quay người tựa vào cửa sổ xe, quay lưng về phía Thố Sơ.

Sau vài giây im lặng, Thố Sơ mở cửa xe đi vòng sang phía cậu. Anh mở cửa định kéo Linh Duật xuống, ai dè cậu bỗng nhào vào lòng anh, đôi mắt trợn tròn vì hoảng hốt. Cậu càng cố vùng vẫy thì phản ứng tự nhiên của cơ thể lại càng rõ rệt hơn.

Thố Sơ ngẩn người ra, nhìn vành tai đỏ như sắp rỉ máu của Linh Duật rồi đẩy cậu ngồi lại vào ghế phụ. Trong không gian chật hẹp, Thố Sơ lấn tới g*** h** ch*n Linh Duật, quỳ trên ghế xe. Linh Duật chỉ còn biết co chân lại, đạp nhẹ vào hông anh.

“Em ‘có phản ứng’ từ lúc nào thế?” Linh Duật định né tránh ánh mắt anh nhưng bị Thố Sơ giữ gáy kéo lại.

“Thì… từ lúc thấy anh cưỡi ngựa.” Đằng nào cũng không thoát được, Linh Duật đành thành thật khai báo, nhưng hàng mi run rẩy đã tố cáo sự bối rối tột độ trong lòng cậu.

Cậu nghe thấy Thố Sơ cười khẽ một tiếng, bèn ngơ ngác mở mắt ra. Chạm vào đôi mắt màu hổ phách ấy, cậu nghe thấy giọng anh trầm thấp: “Khương Linh Duật, em thích anh đến thế cơ à?”

“Vâng.”

Linh Duật bị nụ cười của anh làm cho mê đắm, cậu vòng tay ôm cổ anh, thì thầm: “Thích anh nhất trên đời.”

Cậu cẩn thận xích lại gần, hôn lên hõm cổ anh. Sau đó, Thố Sơ đỡ lưng giúp cậu ngồi thẳng dậy, để cậu có thể đặt nụ hôn lên đôi môi anh mong nhớ. Linh Duật ngồi hẳn lên đùi Thố Sơ, cậu vô thức cử động nhẹ, khiến nhịp thở của Thố Sơ trở nên nặng nề.

Anh cố gắng giữ chút phong độ cuối cùng, tựa vào bảng điều khiển nhìn cậu: “Em có biết nếu tiếp tục thế này thì chuyện gì sẽ xảy ra không?”

Linh Duật khựng lại một chút, rồi từ từ thả lỏng cơ thể: “Em biết.”

 “Muốn ở ngay đây luôn sao?”

Linh Duật định nhúc nhích thân mình nhưng bị vật nóng bỏng phía dưới chạm vào khiến cậu không dám động đậy.

Hai chữ “về nhà” đã đến bên môi nhưng rồi lại bị cậu nuốt ngược vào trong.

“Có ai nhìn thấy không anh?”

“Không đâu, kính xe dán phim chống nhìn trộm rồi.”

Bên ngoài cửa sổ là một màn đêm tĩnh mịch, chỉ thấy thấp thoáng ánh đèn từ một quán cà phê ở đằng xa. Thố Sơ với tay lấy một hộp quà từ ghế sau mà nhân viên tặng hồi sáng, lấy ra một tuýp kem dưỡng tay. Dưới ánh sáng mờ ảo, lớp kem trắng mịn tuôn ra, Thố Sơ thoa đều lên các ngón tay của mình…

“Thố Sơ…” Linh Duật sắp khóc đến nơi, cậu bám chặt lấy vai anh, sau một tiếng kêu khẽ, Thố Sơ hạ thấp lưng ghế, ôm cậu nằm xuống cùng mình.

Trong khoang xe, mùi da thuộc hòa lẫn với hương thơm của kem dưỡng tay…

Trong cơn mơ màng, cậu lại được Thố Sơ bế lên, cơ thể cậu chao đảo theo từng nhịp va chạm, anh giữ chặt eo giúp cậu giữ thăng bằng. Cậu khẽ cúi đầu, đôi mắt đen láy khóa chặt lấy khuôn mặt đang cố giữ vẻ bình thản của Thố Sơ, chỉ có đôi mắt anh là ánh lên những tia sáng rạo rực.

Nếu ví cả con người Thố Sơ như một ngọn núi tuyết hùng vĩ, thì đôi mắt anh chính là mặt hồ sâu dưới chân núi, lặng lẽ mà thâm trầm. Khương Linh Duật ôm chặt lấy cổ Thố Sơ, môi cậu áp vào bờ vai đẫm mồ hôi của anh. Trong cơn mê loạn, Thố Sơ rướn người lên, ôm chặt lấy cậu vào lòng.

Lời tác giả: Kết thúc chương này rồi!!! Chương sau sẽ đăng vào thứ ba, chúc mọi người Tết Đoan Ngọ an khang nhé ~
Chương trướcChương tiếp Báo lỗi chương Bình luậnBạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.Liên hệ: [email protected] Truyện Full - Đọc truyện online, đọc truyện chữ, truyện hay. Website luôn cập nhật những bộ truyện mới thuộc các thể loại đặc sắc như truyện tiên hiệp, truyện kiếm hiệp, hay truyện ngôn tình một cách nhanh nhất. Hỗ trợ mọi thiết bị như di động và máy tính bảng.đam mỹ hài truyện xuyên nhanh ngôn tình sủng ngôn tình hài truyện teen hay ngôn tình hay truyện đam mỹ truyện ngôn tình ngôn tình hoàn ngôn tình ngược truyện kiếm hiệp hay truyện tiên hiệp hay truyện hệ thốnghttps://kiemtraphat.net/kiemtraphat.netblog.kiemtraphat.net

Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License
Đăng nhập thành viên x TRUYENFULL Đọc truyện online, miễn phí, chất lượng hàng đầu Việt Nam Đăng nhập Đăng ký Email đăng nhập Mật khẩu Đăng nhập Bạn chưa có tài khoản? Đăng ký Họ và tên Email Giới tính Nam Nữ Khác Mật khẩu Nhập lại mật khẩu Đăng ký Bạn đã có tài khoản? Đăng nhập Email đăng ký tài khoản Lấy lại mật khẩu Bạn đã có tài khoản? Đăng nhập Tài khoản của tôi Xin chào, Xin chào, Đăng xuất Đăng xuất Thông tin cá nhân
Để mở chặn quảng cáo vui lòng xác thực email
Thông tin cá nhân Sửa thông tin Họ và tên Email Đã xác thực Số điện thoại Ngày sinh Họ và tên Email Số điện thoại Ngày sinh Lưu thay đổi Đổi mật khẩu Mật khẩu mới Xác nhận mật khẩu mới Lưu thay đổi Hủy Truyện đang đọc Chưa có truyện đọc
Đơn hàng của bạn Chưa có đơn hàng nào
Lịch sử mua gói Chưa có lịch sử mua gói
Mua Thẻ Chặn Quảng Cáo 📛 × 1 tháng 19.000 VNĐ 2 tháng 38.000 VNĐ 6 tháng 149.000 VNĐ Tiếp tục thanh toán Quyền lợi khi mua
- Hạn dùng theo tháng được mua

- Tất cả quảng cáo sẽ bị chặn.

- Nâng cao trải nghiệm đọc truyện.
Lưu ý: Yêu cầu chuyển đúng nội dung chuyển khoản, nếu sai nội dung hệ thống sẽ không hỗ trợ Thanh toán mã QR Đang tải mã QR...
Hoặc thanh toán thủ công Ngân hàng: BIDV Chủ tài khoản: CONG TY TNHH ECONTENT HUB Số tài khoản: 96488888888 Số tiền: 0 VNĐ Nội dung CK:
Sau khi chuyển khoản thanh toán, vui lòng đợi 3 đến 5 phút để hệ thống kiểm tra và chặn quảng cáo cho bạn, nếu không được vui lòng đăng nhập lại
Mọi thắc mắc, liên hệ, hỗ trợ chat trực tiếp tại đây 💳 📛 Nhấn để mua thẻ chặn quảng cáo 📛 Mua Chặn Quảng Cáo Gói chặn quảng cáo Giá: 19.000 VNĐ Gói chặn tất cả quảng cáo trên trang trong 1 tháng Gói chặn quảng cáo Giá: 38.000 VNĐ Gói chặn tất cả quảng cáo trên trang trong 2 tháng Gói chặn quảng cáo Giá: 149.000 VNĐ Gói chặn tất cả quảng cáo trên trang trong 6 tháng MUA NGAY X 📬 Hòm Thư Góp Ý – Cùng Truyenfull Hoàn Thiện Từng Ngày!

Truyenfull luôn trân trọng sự đóng góp từ bạn – những độc giả thân thiết đã đồng hành cùng chúng tôi trong hành trình xây dựng một không gian đọc truyện tốt hơn.
💬 Tin vui: Chúng tôi đã lắng nghe và hành động!

Thông qua hòm thư góp ý thời gian qua, chúng tôi nhận được nhiều phản hồi về việc quảng cáo xuất hiện quá nhiều. Hiện tại, Truyenfull đã giảm bớt số lượng quảng cáo và thu nhỏ những quảng cáo không thể gỡ bỏ để hạn chế ảnh hưởng đến trải nghiệm đọc truyện.

🙏 Rất mong bạn thông cảm: quảng cáo là một phần nguồn thu giúp chúng tôi duy trì hoạt động website, nên vẫn cần giữ lại ở mức cần thiết.
📱 Truyenfull đã có App chính thức!

Chúng tôi vừa ra mắt ứng dụng đọc truyện riêng dành cho điện thoại. Bạn có thể tải và trải nghiệm tại đây:
👉 [Link tải app]

Rất mong bạn sẽ trải nghiệm và gửi góp ý tại chính hòm thư này, để chúng tôi có thể tiếp tục hoàn thiện ứng dụng, mang lại trải nghiệm tốt nhất cho người dùng.
📩 Mọi ý kiến của bạn đều rất quý giá với chúng tôi.

Hãy chia sẻ suy nghĩ của bạn ngay tại đây:
✍️ Link gửi góp ý: Tại đây

Cảm ơn bạn đã đồng hành và góp phần xây dựng Truyenfull ngày càng hoàn thiện! 💖
$('head').append(''); if(!window.jwtInfo?.ads_hidden || window.jwtInfo?.ads_hidden

Tùy Chỉnh Giao Diện Đọc
Màu nền
Font chữ
Cỡ chữ: 20px
Giãn đoạn: 1.2
Danh Sách Chương (27)
Chương 1: Chương 1: Đã thấy quân tử Chương 3: Chương 3: Thế chấp tương đương Chương 4: Chương 4: Tấm chăn vàng Chương 6: Chương 6: 6740 mét Chương 7: Chương 7: Khán giả đặc biệt Chương 10: Chương 10: Tiếng tuyết rơi Chương 11: Chương 11: Lịch lịch vạn hương Chương 12: Chương 12: Thiên đài đổ xuống Chương 13: Chương 13: Thế giới sắc màu Chương 14: Chương 14: Tan biến qua kẽ tay Chương 15: Chương 15: Cánh chim giữa hoang mạc Chương 16: Chương 16: Núi xa thăm thẳm Chương 17: Chương 17: Nếu như cái chết là kẻ thù Chương 18: Chương 18: Tôi muốn nghỉ việc Chương 19: Chương 19: Phù du chìm xuống đáy Chương 20: Chương 20: Chúng ta Chương 22: Chương 22: Cuộc sống hướng về cái chết Chương 24: Chương 24: Bộ sưu tập độc quyền Chương 31: Chương 31: Hậu quả tự chịu Chương 51: Chương 51: Thố Sơ là hồ sâu Chương 52: Chương 52: Hãy đến yêu em đi Chương 53: Chương 53: “Duật Duật” Chương 54: Chương 54: Nơi nào tâm an, nơi đó là quê hương Chương 55: Chương 55: “Đúng vậy, anh yêu em” Chương 56: Chương 56: Ngày trở lại, cũng không mưa gió cũng không tình Chương 57: Chương 57: Tiểu Mãn Chương 58: Chương 58: Mây dừng trên mặt hồ