Chương 501: Có Thể
Ba ngày cho dù Tôn Nguyên không ăn không uống không ngủ, cũng không làm xong hết được.“Sau khi thăng cấp, có thể mua thêm hai người máy không?”
Cố Thanh Thanh gật đầu: “Em đã hỏi hệ thống, có thể.”
“Vậy giữ lại thăng cấp đi, diện tích này đúng là không đủ dùng.”
Ba ngày sau, Cố Thanh Thanh lấy được bản vẽ của Tôn Nguyên.“Vẫn muốn, nhưng tạm thời không phải không đủ chỗ sao, đợi diện tích mở rộng chúng ta có thể kiếm được càng nhiều tiền, đến lúc đó sẽ mua được càng nhiều châu báu.”
Châu báu mua được mấy năm nay, một phần đưa cho Mạnh Phồn bán ra nước ngoài, còn có một phần để Cố Thanh Thanh cất đi.
Lúc này mới mấy năm ngắn ngủi qua đi, Mạnh Phồn vừa đi học vừa có thể kiếm được mấy tỷ, làm giàu tài chính dựa vào đống châu báu của Cố Thanh Thanh.
Còn đống đồ cổ bọn họ kiếm được trước đây, đều thành đồ nhà mình, mọi người không nỡ bán ra nước ngoài, trước mắt còn cầm trong tay.Cố Thanh Thanh cũng từng học về chuyện này, đương nhiên là cô xem hiểu, nhưng mà chuyên nghiệp vẫn là chuyên nghiệp, Tôn Nguyên làm hoàn mỹ hơn cô suy nghĩ nhiều.
Xem ra vẫn phải tìm người chuyên nghiệp làm!
“Được rồi, quy hoạch cứ dựa theo cái này mà làm, cậu vẽ phần còn lại tỉ mỉ ra, kế tiếp tôi sẽ cho người xây dựng dựa theo bản vẽ này. Công trình khởi công sẽ thông báo cho cậu, đến lúc đó cậu phụ trách quan sát.”
Tôn Nguyên sửng sốt một lúc lâu mà không kịp phản ứng.Nhìn đôi mắt thâm của Tôn Nguyên, Cố Thanh Thanh lắc đầu, thời buổi này nhân tài đúng là quá thành thật.
…
“Đây đều là tự cậu làm sao?”
“Không phải không phải!” Tôn Nguyên vội vàng giải thích: “Là em và hai bạn học cùng nhau làm, học tỷ chị yên tâm đi, em đều tìm giáo viên của em xem qua, tính toán cũng không có vấn đề gì lúc này em mới lấy tới đây.”“Vẫn còn 5000 vạn số dư, hay là… Không mua châu báu, tiếp tục giữ lại thăng cấp không gian, diện tích này không đủ dùng.”
Thăng cấp thời gian đã tới cực hạn, kế tiếp thăng cấp là mở rộng diện tích.
Lục Hướng Dương nhìn cô một cái: “Không muốn đống châu báu kia nữa à?”
Cố Thanh Thanh nghĩ một lát đống châu báu xa hoa lộng lẫy kia, thành thật nói:“Làm sao vậy? Có vấn đề gì à?”
Mà người mới, không phải một hai năm sao có thể có thành tích?Mà hiện giờ một nhà xưởng lớn như vậy, học tỷ nói muốn dựa theo thiết kế của anh ta?
Cố Thanh Thanh cầm 500 tệ đưa cho anh ta: “Mau chóng làm xong bản vẽ còn lại, đưa một phần thù lao cho cậu trước.”500 tệ tới tay, Tôn Nguyên vẫn không tin mọi chuyện là thật.500 tệ đấy!Đủ cho anh ta kiếm một năm.Sau khi trở về, anh ta cho hai bạn học giúp anh ta mỗi người 60 tệ, hai bạn học đều không nghĩ tới, mình chỉ giúp chút việc tiện tay mà thôi, vậy mà có thể lấy được 60 tệ.Hai người đều bảo Tôn Nguyên sau này có cần gì cứ tới tìm bọn họ.Trong tay Tôn Nguyên còn dư lại 380 tệ, anh ta đến nhà ăn ăn một bữa thịt kho tàu coi như chúc mừng, trở về tiếp tục vẽ.“Vậy còn gì phải nói nữa? Chỉ cần có thể làm việc, cũng không phải không thể tuyển người tàn tật! Hơn nữa quốc gia thật sự có ưu đãi, cho dù không có, em cũng không phải không thể nhận bọn họ.”
Cố Thanh Thanh trải qua lễ rửa tội nhiều năm như vậy, tâm thái đã rộng mở, đã khác hoàn toàn với dáng vẻ ghét cái ác như kẻ thù.“Chuyện này không khó! Chỉ cần tự gánh vác cuộc sống, chỉ cần tay bình thường, như vậy có thể làm việc. Quốc gia này luôn có chính sách ưu tiên, không có gì không thể dùng.”
Cố Thanh Thanh nghĩ một lát:
“Chẳng qua là xưởng quần áo đặc biệt hơn chút, có một số người cơ thể không tiện không dễ làm, em đưa cho anh 50 suất trước, anh xem mà sắp xếp, đợi sau này nhà xưởng khác khởi công lại sắp xếp.”
Lục Hướng Dương nhìn cô gái trước mặt, có chút ngoài ý muốn cô dễ dàng đồng ý như vậy:Ban ngày giúp làm việc, thuận tiện giải quyết vấn đề đồ ăn của công nhân.