Chương 50
Trao Em Một Đời An Yên

Chương 50

Dụ Viên.

Phó Tắc Dịch ngồi trong lương đình dưới chân Trụ Nguyệt Các, đặt điện thoại xuống, ngước nhìn vầng trăng trên cao, đang là giữa tháng, trăng tròn treo cao, đêm nay thời tiết rất đẹp.

Cây dạ lai hương thân gỗ bên tường đã nở hoa, hương thơm nồng nàn.

Quả thực anh vừa mới tiếp khách xong, chỉ là sáng nay bác Thân gọi điện cho anh, hỏi tối nay anh có về ăn cơm không.

Chẳng phải dịp lễ tết gì, anh bèn hỏi: “Có chuyện gì sao ạ?”

Bác Thân cười ha hả, nói: “Hôm qua Tiểu Từ bảo hôm nay về, nên tôi cũng hỏi cậu xem sao.”

Lúc đó anh im lặng một lát rồi đáp: “Cháu sẽ cố gắng.”

Cuối cùng lịch trình vẫn không kịp để về ăn tối, nhưng tiệc tàn anh vẫn trở về.

Bác Thân ra mở cửa còn ngạc nhiên một hồi, hoàn hồn mới vội nói: “Ôi chao, nghe nói hôm nay Tiểu Từ bị kéo dài giờ học nên không về được!”

Anh im lặng, thấp giọng đáp: “Không sao ạ, tối nay cháu ngủ lại Dụ Viên.”

Về Nam Viên, vì hơi men chưa tan, bèn ra ngồi dưới lương đình Trụ Nguyệt Các một lát, cân nhắc thời gian, cuối cùng vẫn gọi điện cho cô.

Ghép các chữ hoặc ký tự ở vị trí số lẻ trong câu tiếp theo rồi truy cập vào đó để đọc nội dung đầy đủ và miễn phí, riêng chữ "chấm" thì thay bằng dấu chấm nhé. Truyen con ngon chim tinh non chấm trên i cành d cây chấm hót v líu n

Dụ Viên.

Phó Tắc Dịch ngồi trong lương đình dưới chân Trụ Nguyệt Các, đặt điện thoại xuống, ngước nhìn vầng trăng trên cao, đang là giữa tháng, trăng tròn treo cao, đêm nay thời tiết rất đẹp.

Cây dạ lai hương thân gỗ bên tường đã nở hoa, hương thơm nồng nàn.

Quả thực anh vừa mới tiếp khách xong, chỉ là sáng nay bác Thân gọi điện cho anh, hỏi tối nay anh có về ăn cơm không.

Chẳng phải dịp lễ tết gì, anh bèn hỏi: “Có chuyện gì sao ạ?”

Bác Thân cười ha hả, nói: “Hôm qua Tiểu Từ bảo hôm nay về, nên tôi cũng hỏi cậu xem sao.”

Lúc đó anh im lặng một lát rồi đáp: “Cháu sẽ cố gắng.”

Cuối cùng lịch trình vẫn không kịp để về ăn tối, nhưng tiệc tàn anh vẫn trở về.

Bác Thân ra mở cửa còn ngạc nhiên một hồi, hoàn hồn mới vội nói: “Ôi chao, nghe nói hôm nay Tiểu Từ bị kéo dài giờ học nên không về được!”

Anh im lặng, thấp giọng đáp: “Không sao ạ, tối nay cháu ngủ lại Dụ Viên.”

Về Nam Viên, vì hơi men chưa tan, bèn ra ngồi dưới lương đình Trụ Nguyệt Các một lát, cân nhắc thời gian, cuối cùng vẫn gọi điện cho cô.

Dụ Viên.

Phó Tắc Dịch ngồi trong lương đình dưới chân Trụ Nguyệt Các, đặt điện thoại xuống, ngước nhìn vầng trăng trên cao, đang là giữa tháng, trăng tròn treo cao, đêm nay thời tiết rất đẹp.

Cây dạ lai hương thân gỗ bên tường đã nở hoa, hương thơm nồng nàn.

Quả thực anh vừa mới tiếp khách xong, chỉ là sáng nay bác Thân gọi điện cho anh, hỏi tối nay anh có về ăn cơm không.

Chẳng phải dịp lễ tết gì, anh bèn hỏi: “Có chuyện gì sao ạ?”

Bác Thân cười ha hả, nói: “Hôm qua Tiểu Từ bảo hôm nay về, nên tôi cũng hỏi cậu xem sao.”

Lúc đó anh im lặng một lát rồi đáp: “Cháu sẽ cố gắng.”

Cuối cùng lịch trình vẫn không kịp để về ăn tối, nhưng tiệc tàn anh vẫn trở về.

Bác Thân ra mở cửa còn ngạc nhiên một hồi, hoàn hồn mới vội nói: “Ôi chao, nghe nói hôm nay Tiểu Từ bị kéo dài giờ học nên không về được!”

Anh im lặng, thấp giọng đáp: “Không sao ạ, tối nay cháu ngủ lại Dụ Viên.”

Về Nam Viên, vì hơi men chưa tan, bèn ra ngồi dưới lương đình Trụ Nguyệt Các một lát, cân nhắc thời gian, cuối cùng vẫn gọi điện cho cô.

Dụ Viên.

Phó Tắc Dịch ngồi trong lương đình dưới chân Trụ Nguyệt Các, đặt điện thoại xuống, ngước nhìn vầng trăng trên cao, đang là giữa tháng, trăng tròn treo cao, đêm nay thời tiết rất đẹp.

Cây dạ lai hương thân gỗ bên tường đã nở hoa, hương thơm nồng nàn.

Quả thực anh vừa mới tiếp khách xong, chỉ là sáng nay bác Thân gọi điện cho anh, hỏi tối nay anh có về ăn cơm không.

Chẳng phải dịp lễ tết gì, anh bèn hỏi: “Có chuyện gì sao ạ?”

Bác Thân cười ha hả, nói: “Hôm qua Tiểu Từ bảo hôm nay về, nên tôi cũng hỏi cậu xem sao.”

Lúc đó anh im lặng một lát rồi đáp: “Cháu sẽ cố gắng.”

Cuối cùng lịch trình vẫn không kịp để về ăn tối, nhưng tiệc tàn anh vẫn trở về.

Bác Thân ra mở cửa còn ngạc nhiên một hồi, hoàn hồn mới vội nói: “Ôi chao, nghe nói hôm nay Tiểu Từ bị kéo dài giờ học nên không về được!”

Anh im lặng, thấp giọng đáp: “Không sao ạ, tối nay cháu ngủ lại Dụ Viên.”

Về Nam Viên, vì hơi men chưa tan, bèn ra ngồi dưới lương đình Trụ Nguyệt Các một lát, cân nhắc thời gian, cuối cùng vẫn gọi điện cho cô.

Dụ Viên.

Phó Tắc Dịch ngồi trong lương đình dưới chân Trụ Nguyệt Các, đặt điện thoại xuống, ngước nhìn vầng trăng trên cao, đang là giữa tháng, trăng tròn treo cao, đêm nay thời tiết rất đẹp.

Cây dạ lai hương thân gỗ bên tường đã nở hoa, hương thơm nồng nàn.

Quả thực anh vừa mới tiếp khách xong, chỉ là sáng nay bác Thân gọi điện cho anh, hỏi tối nay anh có về ăn cơm không.

Chẳng phải dịp lễ tết gì, anh bèn hỏi: “Có chuyện gì sao ạ?”

Bác Thân cười ha hả, nói: “Hôm qua Tiểu Từ bảo hôm nay về, nên tôi cũng hỏi cậu xem sao.”

Lúc đó anh im lặng một lát rồi đáp: “Cháu sẽ cố gắng.”

Cuối cùng lịch trình vẫn không kịp để về ăn tối, nhưng tiệc tàn anh vẫn trở về.

Bác Thân ra mở cửa còn ngạc nhiên một hồi, hoàn hồn mới vội nói: “Ôi chao, nghe nói hôm nay Tiểu Từ bị kéo dài giờ học nên không về được!”

Anh im lặng, thấp giọng đáp: “Không sao ạ, tối nay cháu ngủ lại Dụ Viên.”

Về Nam Viên, vì hơi men chưa tan, bèn ra ngồi dưới lương đình Trụ Nguyệt Các một lát, cân nhắc thời gian, cuối cùng vẫn gọi điện cho cô.

Rủ mắt nhìn, dừng vài giây rồi trả lời: [Ừ.]

Lúc bỏ điện thoại xuống phát hiện bà nội đang ngồi bên cạnh nhìn mình, anh hơi khựng lại, cong môi hỏi: “Bà có chuyện muốn nói với cháu ạ?”

Bà cụ liếc anh một cái: “Bà với cháu thì có gì mà nói!” Nói xong, nhặt một quả quýt mật trong đĩa hoa quả bóc vỏ, hỏi: “Bao giờ Tiểu Từ xong việc?”

Trên tivi đã bắt đầu chiếu khai mạc đêm hội, anh ngước mắt nhìn: “Tiết mục đổi giờ rồi, phải muộn lắm mới xong.”

Bà cụ tách một múi quýt bỏ vào miệng, liếc nhìn người bên cạnh: “Thế nên tối nay không về nữa?”

Phó Tắc Dịch dừng vài giây, trả lời: “Vâng, cô ấy bảo mai mới về.”

Bà cụ lại liếc anh: “Thế là cháu để nó mai mới về thật đấy à?”

Đúng lúc dì Tần lên dâng trà, Phó Tắc Dịch cong môi, bưng chén trà lên nhấp một ngụm, không đáp lời.

***

Lúc Ngộ Từ diễn xong đã hơn mười giờ, thay đồ ở hậu trường, tẩy trang xong, do dự hồi lâu cuối cùng quyết định lén bắt xe về.

Vừa cầm điện thoại lên đã thấy tin nhắn trả lời của Phó Tắc Dịch, rất ngắn gọn súc tích, một chữ “Ừm”.

Tùy Chỉnh Giao Diện Đọc
Màu nền
Font chữ
Cỡ chữ: 20px
Giãn đoạn: 1.2
Danh Sách Chương (72)
Chương 1: Chương 1 Chương 2: Chương 2 Chương 3: Chương 3 Chương 4: Chương 4 Chương 5: Chương 5 Chương 6: Chương 6 Chương 7: Chương 7 Chương 8: Chương 8 Chương 9: Chương 9 Chương 10: Chương 10 Chương 11: Chương 11 Chương 12: Chương 12 Chương 13: Chương 13 Chương 14: Chương 14 Chương 15: Chương 15 Chương 16: Chương 16 Chương 17: Chương 17 Chương 18: Chương 18 Chương 19: Chương 19 Chương 20: Chương 20 Chương 21: Chương 21 Chương 22: Chương 22 Chương 23: Chương 23 Chương 24: Chương 24 Chương 25: Chương 25 Chương 26: Chương 26 Chương 27: Chương 27 Chương 28: Chương 28 Chương 29: Chương 29 Chương 30: Chương 30 Chương 31: Chương 31 Chương 32: Chương 32 Chương 33: Chương 33 Chương 34: Chương 34 Chương 35: Chương 35 Chương 36: Chương 36 Chương 37: Chương 37 Chương 38: Chương 38 Chương 39: Chương 39 Chương 40: Chương 40 Chương 41: Chương 41 Chương 42: Chương 42 Chương 43: Chương 43 Chương 44: Chương 44 Chương 45: Chương 45 Chương 46: Chương 46 Chương 47: Chương 47 Chương 48: Chương 48 Chương 49: Chương 49 Chương 50: Chương 50 Chương 51: Chương 51 Chương 52: Chương 52 Chương 53: Chương 53 Chương 54: Chương 54 Chương 55: Chương 55 Chương 56: Chương 56 Chương 57: Chương 57 Chương 58: Chương 58 Chương 59: Chương 59 Chương 60: Chương 60 Chương 61: Chương 61 Chương 62: Chương 62 Chương 63: Chương 63 Chương 64: Chương 64 Chương 65: Chương 65 Chương 66: Chương 66 Chương 67: Chương 67 Chương 68: Chương 68 Chương 69: Chương 69 Chương 70: Chương 70 Chương 71: Chương 71: Hoàn chính văn Chương 72: Chương 72: Ngoại Truyện