Chương 50
Nô Lệ Bóng Tối - Q1: Đứa Con Của Bóng Tối

Chương 50: Cái bẫy chết người

Con Cua Ăn Xác đã chết, nhưng Sunny không phải người đã giết nó.

Trong lúc đi vòng ra sau lưng mục tiêu, cậu đã quá tập trung nên vào việc ẩn thân và không để kẻ địch phát hiện sự hiện diện của mình trước khi đến được vị trí tốt nhất. Sau đó thì cậu chỉ nhìn thấy lưng của nó.

Đó là tại sao cậu còn không nhận ra cái vết thương khủng khiếp chạy thẳng từ thân trên đến xuống đến những cái chân của nó, bị làn nước mưa làm nhạt đi.

Cái mai bất khả xâm phạm bị cắt toang ra như hộp thiết rỗng. Có thể nhìn thấy máu thịt và nội tạng bên trong vết thương của nó, máu xanh vẫn đang chảy ra. Nhưng lại bị dòng nước mưa cuốn trôi đi.

Sunny nuốt nước miếng.

Có lẽ cậu đã cảm thấy ngượng nghịu vì thực hiện một cuộc phục kích hoàn hảo trên một cái xác chết, nếu như không phải đang sợ hãi thứ gì đã giết nó trước bản thân.

Nhìn quanh, cậu chần chừ một chút rồi lại triệu hồi Lưỡi Kiếm Xanh, rồi dùng bóng quấn lấy nó.

Cái đảo nhỏ vẫn yên lặng, nếu không tính tiếng gió gào thét. Mưa vẫn đổ xuống, tạo thành một tấm màn che cho những chi tiết ở xa. Một tia chớp đôi lúc khiến cả vùng trời sáng rực. Rồi theo sau là tiếng sấm khiến bầu trời run rẩy.

Với sự sợ hãi lạnh lẽo chìm vào xương cậu, Sunny cẩn thận đi về phía con ăn xác tiếp theo. Cậu có thể nhìn thấy ngay cả khi ở xa, nó đã chết, nhưng vẫn phải lại gần để đảm bảo. Đúng là như vậy: sinh vật này suýt bị cắt làm đôi bởi một hung thủ chưa rõ. Nội tạng của nó nằm bữa bãi trên mặt đất.

Bóng tối đã không còn mang lại cảm giác an ủi, thay vì đó, nó đã trở thành kinh khủng và đè nén. Sunny rùng mình.

...Đến lúc kiểm tra cả tám con quái vật và xác nhận chúng đều chết cả, cậu cảm thấy buồn nôn và sợ đến tái mặt. Ban đầu, khi Sunny nhận ra những bóng đen tưởng chừng là đống đất đá lại hóa ra là những con Cua Ăn Xác, cậu đã cho rằng tình huống đã không thể nào tệ hơn được nữa. Giờ thì, cậu không còn chắc với đánh giá của mình.

Sự thật, cậu cũng biết là tình hình vốn đã tồi tệ lại trở nên còn tồi tệ hơn nhiều.

Đứng cạnh cái xác cuối cùng, Sunny quan sát xung quanh và nghĩ đến việc quay lại chỗ Neph và Cassie. Có lẽ kẻ tàn sát khiếp đảm đã rời khỏi hòn đảo rồi. Họ có thể ẩn núp và hi vọng không đụng phải nó. Ít nhất như vậy thì cậu không chỉ đứng đây một mình.

Nhưng mà, không biết có mối nguy hiểm gì ẩn núp trong bóng tối sẽ khiến cậu phát điên trước khi bình minh đến. Hơn nữa, với cái Thuộc Tính [Định Mệnh], thì "hi vọng" không gặp thứ gì không may chả khác gì người mơ nói mớ.

Đó là tại sao, dù cơ thể đầy mồ hôi lạnh, Sunny nghiến răng và chậm rãi đi về phía gờ đá đang che khuất phần còn lại của hòn đảo. Đến gần, cậu bắt đầu leo lên, cố im lặng hết sức có thể.

Gờ đá không quá cao, nên cậu dễ dàng leo lên nó. Bám sát vào mặt đá, cậu ngẩng đầu lên và nhìn xuống.

Rồi, cậu ngay lập tức muốn thả tay và ngã xuống đất.

Ngay dưới cậu, cách chỉ vài mét, một cái bóng đen dựa trên mặt đá. To hơn nhiều đám ăn xác vừa rồi, với những cái gai mọc ra từ bộ mai dày cộm. Bộ giáp chitin đen và đỏ, như một bộ giáp cổ đại rướm máu tươi. Thay vì càng, hai cái lưỡi hái đáng sợ mọc ra từ khớp tay.

Mỗi cái đều dài và sắc bén để có thể cắt một con Cua Ăn Xác làm đôi.

Sunny đứng yên, không dám di chuyển. Cậu thậm chí còn không hô hấp.

'Vậy đó là hung thủ.'

Một trong hai con quái vật lấy đi mảnh hồn Siêu Việt mà cậu thấy hôm qua, hoặc là một con khác tương tự như chúng. Cậu vẫn nhớ cách hai sinh vật đó cắt qua đám ăn xác, giết và ném những con quái chậm trễ tránh đường. Làm thịt bảy con trên đảo không hề khó khăn đối với thứ nguy hiểm cỡ này.

Càng không phải nói đến việc giải quyết chỉ ba Người Ngủ.

Cẩn thận không phát ra chỉ một âm thanh, Sunny chậm chạp leo xuống. Cả cơ thể cậu run rẩy, di chuyển chân và tay với độ chính xác cao nhất, cậu bắt đầu leo xuống gờ đá, cầu nguyện không bị nó nghe thấy, cảm giác, hay là nhận ra bằng cách nào đó khác nữa.

May mắn là con quái vật vẫn không biết đến sự tồn tại của cậu.

Tiếp đất, Sunny lui lại vài bước, vẫn đối mặt với gờ đá. Cậu phải bắt buộc bản thân quay người lại. Cảm thấy lưng mình như bị những cây kim vô hình đâm xuyên, cậu cẩn thận đi về phía hai người đồng đội.

Vài phút sau, cậu đã quay lại chỗ Nephis và Cassie. Hai cô gái đều căng thẳng và lo lắng, chờ đợi cậu quay lại từ bóng tối. Trước khi bước ra khỏi cái bóng, Sunny lên tiếng cho họ biết cậu đang lại gần.

"Là tôi."

Nephis rục rịch, hạ kiếm xuống. Gương mặt u ám.

"Tình hình như nào?" Cô nói, cẩn thận giữ giọng nói thấp đi.

Sunny chậm rãi thở ra, cuối cùng cảm thấy một chút an toàn. Lần đầu tiên, cậu thật sự cảm thấy hạnh phúc vì không phải ở cái chốn nguyền rủa này một mình.

"Có tám con ăn xác quanh chúng ta. Nhưng chúng đều chết cả rồi. Kẻ giết chúng là một trong những con quái v*t t* l*n mà chúng ta đã thấy, cái thứ với hoa văn đỏ trên mai và lưỡi hái thay vì càng. Nó đang tránh bão ở dưới gờ đá cách đây không xa."

Một tia chớp đánh xuống, tỏa sáng khắp nơi. Khi nó biến mất, nhìn giống như nó đã thắp lên hai tia sáng màu trắng trong mắt Ngôi Sao Thay Đổi. Hình phản chiếu đó nhanh chóng biến mất, để lại cặp mắt xám không dò xét được.

Cô nghiêng đầu và thì thầm, giống như nói với bản thân.

"Một con Quái Vật Thức Tỉnh."

Sunny l**m môi.

"Đúng vậy. Chúng ta phải làm gì đây?"

Nephis suy nghĩ một lúc, tựa trên thanh kiếm. Rồi cô nhìn về phía cậu và nói:

"Giết nó."

Sunny nhìn chằm chằm vào cô, không nói nên lời. Cuối cùng, cậu tỉnh táo lại và nói ra điều đầu tiên hiện ra trong đầu mình...

"Cô điên à?"

Ý tưởng chiến đấu với thứ đó là nực cười, nếu không nói thẳng là tâm thần. Nhận ra lời nói của mình rất thô lỗ, cậu hắng giọng và nói thêm:

"Ý tôi là... Cô suy nghĩ kĩ chưa? Làm sao chúng ta có thể giết cái thứ quái vật đó?"

Nephis chậm rãi hít vào.

"Đây không phải là vấn đề suy nghĩ kĩ hay không. Chúng ta đơn giản không có lựa chọn."

Cô liếc qua phía Cassie, người đang lắng nghe với gương mặt tái nhợt, và giải thích:

"Chúng ta không thể rời khỏi vách núi trước khi mặt trời mọc, và con quái vật cũng vậy. Nhưng mà, khi bình minh đến, nó sẽ dễ dàng nhìn thấy và tấn công chúng a. Vì vậy, lợi thế duy nhất của chúng ta - yếu tố bất ngờ - sẽ biến mất. Nếu như đằng nào cũng phải đánh. Thì tốt hơn nếu chúng ta là người chủ động khai chiến."

Ngôi Sao Thay Đổi nhìn quanh rồi nói tiếp:

"Vẫn chưa hoàn toàn tối hẳn. Dù rất kém, nhưng tôi vẫn có thể thấy đường. Khi màn đêm thật sự đến, thì sẽ không như vậy nữa. Nên chúng ta phải tấn công trước, và sớm."

Sunny lắc đầu.

"Vẫn không giải thích cách chúng ta có thể giết được nó. Thứ đó vừa xử lý tám con Cua Ăn Xác mà không hao tổn chút nào. Chúng ta không phải đối thủ của nó. Chúng ta thậm chí còn không biết điểm yếu của nó nữa!"

Nephis cau mày. Sau khi ngưng một lúc, cô lên tiếng:

"Nó chỉ là một con Quái Vật Thức Tỉnh."

Sunny ngớ người nhìn cô.

"Ý cô là sao, "chỉ là" một con Quái Vật Thức Tỉnh? Cô quên cả ba chúng ta chỉ là Người Ngủ rồi hả?! Nhân loại Ngủ Yên không thể chống lại những con Quái Thú Thức Tỉnh chứ đừng nói đến Quái Vật. Việc chúng ta có thể an ổn giết đám Cua Ăn Xác đã là quá bất thường rồi!"

Cô ta nhìn cậu, không thay đổi, rồi đơn giản trả lời:

"Bởi vì chúng ta bất thường."

Sunny đứng đó, há hốc mồm, không biết phải nói gì.

Nephis thở dài.

"Cả cậu và tôi đều không hẳn là Người Ngủ bình thường. Đúng không? Đừng có chối. Một người thường sẽ không thể sống sót tại nơi này."

Cậu cau mày, không vui vẻ gì với dòng suy nghĩ này. Cùng lúc, Ngôi Sao Thay Đổi vẫn tiếp tục:

"Cậu, tôi, thêm con Quái Thú Thức Tỉnh là Tiếng Vang của cậu, thêm cả lợi thế bất ngờ. Tôi không nói là sẽ dễ dàng thực hiện được. Chúng ta có khả năng sẽ chết. Nhưng cơ hội cao là chúng ta sẽ không."

Cô nhìn xuống, về phía thanh kiếm bạc của mình, rồi nói thêm sau vài giây:

"Dù sao đi nữa. Thì như tôi đã nói, chúng ta không có lựa chọn khác."

Sunny nghiến chặt răng, cố tìm một lời phản bác hợp lý. Nhưng mà, lý lẽ của cô ta có vẻ không bàn cãi được. Cậu chỉ thật sự cảm thấy rất tồi tệ với việc phải chiến đấu với con quái vật đó.

Trong sự im lặng tiếp diễn, Cassie, người vốn yên lặng từ đầu, đột nhiên lên tiếng:

"Cả hai người đều đã quên lợi thế chủ yếu của chúng ta đối với thứ đó."

Cả hai nhìn cô đầy bất ngờ.

Cô gái mù quay đầu để đối mặt với họ và hỏi nâng đầu.

"Chúng ta thông minh, còn con quái vật thì không."

Lời nói của cô vang vọng trong bóng tối. Sunny thở dài.

Có vẻ như một trận chiến với con quái vật và hai cái lưỡi hái của nó là không thể tránh khỏi.

Một lúc sau, cậu đang đứng trong bóng tối, nhìn về phía sinh vật khủng khiếp trước mặt. Nắm chặt Lưỡi Kiếm Xanh, Sunny hít vào thật chậm.

Cảm giác không lành mà cậu đã có trước đây vẫn còn đó, lúc này còn mạnh mẽ hơn bao giờ cả.

'Không thích việc này chút nào.'

Với suy nghĩ đó, cậu thở ra và giơ tay lên.

Tùy Chỉnh Giao Diện Đọc
Màu nền
Font chữ
Cỡ chữ: 20px
Giãn đoạn: 1.2
Danh Sách Chương (96)
Chương 1: Chương 1: Ác mộng bắt đầu Chương 1.1: Chương 1-1: CHÚ THÍCH (PHẢI ĐỌC) Chương 2: Chương 2: Đoàn xe nô lệ Chương 3: Chương 3: Những sợi chỉ định mệnh Chương 4: Chương 4: Vua Núi Chương 5: Chương 5: Đứt xích Chương 6: Chương 6: Đối đầu Bạo Chúa Chương 7: Chương 7: Ba nô lệ và một anh hùng Chương 8: Chương 8: Không gì cả Chương 9: Chương 9: Suy nghĩ viển vông Chương 10: Chương 10: Người đầu tiên ngã xuống Chương 11: Chương 11: Ngã rẽ Chương 12: Chương 12: Mùi máu Chương 13: Chương 13: Phút giây sự thật Chương 14: Chương 14: Đứa Con Của Bóng Tối Chương 15: Chương 15: Nô Lệ Bóng Tối Chương 16: Chương 16: Tái sinh Chương 17: Chương 17: Bốn từ đơn giản Chương 18: Chương 18: Không ánh sáng Chương 19: Chương 19: Qua cầu Chương 20: Chương 20: Lại bị xa lánh một lần nữa Chương 21: Chương 21: Màn biểu diễn đầu tiên Chương 22: Chương 22: Góc dành cho xác chết Chương 23: Chương 23: Những giấc mơ và ác mộng Chương 24: Chương 24: Thăng tiến Chương 25: Chương 25: Sinh tồn hoang dã Chương 26: Chương 26: Ngôi Sao Thay Đổi Chương 27: Chương 27: Đo lường sức mạnh Chương 28: Chương 28: Quá trình huấn luyện Chương 29: Chương 29: Ngày cuối trên Trái Đất Chương 30: Chương 30: Mảng hắc ám không sao Chương 31: Chương 31: Thuỷ triều thấp Chương 32: Chương 32: Đưa ra quyết định Chương 33: Chương 33: Cua Ăn Xác Chương 34: Chương 34 Chương 35: Chương 35: Cái Bóng, Ngôi Sao và Nhà Tiên Tri Chương 36: Chương 36: Lửa trại Chương 37: Chương 37: Làm quen Chương 38: Chương 38: Câu hỏi trong bóng tối Chương 39: Chương 39: Tây Du Ký Chương 40: Chương 40: Điểm yếu Chương 41: Chương 41: Sức mạnh số đông Chương 42: Chương 42: Tinh tuý của chiến đấu Chương 43: Chương 43: Lặp lại Chương 44: Chương 44: Giấc mơ của Cassie Chương 45: Chương 45: Tiếng cười Chương 46: Chương 46: Kinh nghiệm Chương 47: Chương 47: Tiếng Vang Chương 48: Chương 48: Bão Chương 49: Chương 49: Yếu tố tự nhiên Chương 50: Chương 50: Cái bẫy chết người Chương 51: Chương 51: Cua Bách Trưởng Chương 52: Chương 52: Thấu hiểu Chương 53: Chương 53: Bất Diệt Hoả Chương 54: Chương 54: Chiến lợi phẩm Chương 55: Chương 55: Những kẻ may mắn Chương 56: Chương 56: Thứ nặng nhất trên đời Chương 57: Chương 57: Dùng vũ khí Chương 58: Chương 58: Sàng lọc tự nhiên Chương 59: Chương 59: Bóng của Tòa Tháp Đỏ Chương 60: Chương 60: Dãy Xương Chương 61: Chương 61: Biển tro Chương 62: Chương 62: Trốn tìm Chương 63: Chương 63: Chúa tể tro Chương 64: Chương 64: Bị Ác Ma đuổi theo Chương 65: Chương 65: Ánh sáng trong bóng tối Chương 66: Chương 66: Phần đầu tiên của kế hoạch Chương 67: Chương 67: Chạy đua với thời gian Chương 68: Chương 68: Ánh đèn hiệu tử thần Chương 69: Chương 69: Vị khách Chương 70: Chương 70: Phán quyết của lưỡi kiếm Chương 71: Chương 71: Một sai lầm nhỏ Chương 72: Chương 72: Kẻ Săn Ác Ma Chương 73: Chương 73: Vòng tuần hoàn sự chết Chương 74: Chương 74: Mảnh Vỡ Nửa Đêm Chương 75: Chương 75: Giấc mơ rời rạc Chương 76: Chương 76: Vực thẳm Chương 77: Chương 77: Say mê Chương 78: Chương 78: Sung sướng Chương 79: Chương 79: Bước ngoặt định mệnh Chương 80: Chương 80: Tinh thần thám hiểm Chương 81: Chương 81: Mắt của Weaver Chương 82: Chương 82: Sợ hãi điều không biết Chương 83: Chương 83: Năm Chương 84: Chương 84: Hạt giống đen Chương 85: Chương 85: Từng bước một Chương 86: Chương 86: Gợi ý cuối cùng Chương 87: Chương 87: Kế hoạch trốn thoát Chương 88: Chương 88: Những người xây thuyền Chương 89: Chương 89: Xương Ác Ma Chương 90: Chương 90: Màn đêm buông xuống Chương 91: Chương 91: Trốn thoát Chương 92: Chương 92 Chương 93: Chương 93: Nước đen Chương 94: Chương 94: Chiến đấu ở biển sâu Chương 95: Chương 95: Ánh sao