Chương 50
Sở Thác khẽ gật đầu chào anh: “Tôi về thu dọn nốt đồ đạc.”
Kỷ Hoài Xuyên rủ mắt, im lặng không đáp, cũng chẳng có ý định mở lời.
Sở Thác đi thẳng lên lầu, nhanh chóng thu xếp quần áo vào vali rồi kéo xuống phòng khách: “Đồ của tôi ở đây xong rồi. Bên nhà cũ vẫn còn một ít, bố anh cũng muốn tôi thứ Sáu này về ăn cơm một bữa. Bà nội anh phẫu thuật xong hồi phục rất tốt, hôm đó chúng ta cứ tìm đại một lý do, hoặc là nói thẳng mọi chuyện ra cũng được.”
Kỷ Hoài Xuyên mím môi, chỉ “ừ” một tiếng hờ hững.
Cái tên đàn ông tồi tệ này, cô thầm mắng trong lòng. Sở Thác chẳng buồn nói thêm lời nào, kéo vali đi thẳng ra cửa. Đến chỗ huyền quan, cô đặt chiếc chìa khóa xuống kệ. Tiếng kim loại va chạm khô khốc vang lên trong không gian tĩnh lặng: “Chìa khóa tôi để đây nhé. Tôi đi đây.”
Rầm. Cánh cửa đóng sập lại. Cô đi thật rồi.
Chiều thứ Sáu, tại Kỷ gia.
Sở Thác cùng Kỷ Hoài Xuyên bước vào nhà. Bà Đinh Mân đang mải giáo huấn cậu con út Kỷ Tri Hành, vừa thấy cô liền cau mày: “Sao cô lại tới đây?”
“Đinh Mân!” Ông Kỷ Nghiêm quát lớn, vẻ mặt cực kỳ nghiêm nghị. “Bà câm miệng ngay cho tôi.”
Sở Thác thầm bĩu môi, cái nơi quái quỷ này cô cũng chẳng thiết tha gì đâu. Đúng lúc đó, Hứa Miểu đẩy xe lăn đưa bà nội từ ngoài vườn vào. Vừa thấy Sở Thác, bà cụ Từ Súc Năm đã mừng rỡ vẫy tay: “Sở Sở lại đây với bà nào. Hoài Xuyên bảo dạo này con bận công tác suốt, giờ nghỉ rồi thì ở lại trò chuyện với bà nhiều hơn nhé.”
Nhìn nụ cười hiền hậu của bà, những lời định nói bỗng nghẹn lại trong lòng Sở Thác. Cô tiến tới thay Hứa Miểu đẩy xe cho bà: “Bà ơi, chiếc khăn bà dệt cho con đẹp lắm, quàng vào ấm vô cùng, con thích lắm ạ!”
Bà cụ cười móm mém, vỗ vỗ tay cô: “Ngoan, để mấy nữa bà dệt thêm cho con đôi găng tay, dệt kiểu tình nhân cho con với Tiểu Xuyên luôn nhé? Bà nghe bảo người trẻ các con thích kiểu đó lắm.”
Sở Thác cúi đầu, lòng khẽ thở dài một tiếng.
Bữa cơm diễn ra trong không khí náo nhiệt giả tạo. Sở Thác nhiều lần định mở lời về chuyện ly hôn nhưng không tìm được thời cơ. Cô liên tục nháy mắt ra hiệu cho Kỷ Hoài Xuyên, nhưng anh cứ như một khúc gỗ, hoàn toàn không tiếp nhận tín hiệu. Sở Thác bực mình, uống liền nửa ly rượu cho bõ tức. Gương mặt cô bắt đầu nóng bừng và tâm trí hơi choáng váng.
Cô xin phép về phòng trước, tạt nước lạnh lên mặt cho tỉnh táo rồi bắt đầu dọn đồ. Quần áo, mũ nón, khăn quàng… cô cứ xếp rồi lại dỡ. Đầu óc quay cuồng khiến cô ngồi bệt xuống sàn, nhìn đống đồ hỗn độn mà chẳng biết mình đang làm gì.
Đúng lúc đó, Kỷ Hoài Xuyên đẩy cửa bước vào. Thấy cô ngồi thẫn thờ giữa đống đồ đạc, gương mặt ửng hồng vì men rượu, anh khựng lại. Sở Thác ngước lên nhìn anh, nở nụ cười rạng rỡ nhưng xa cách: “Hi, người lạ. Chúc anh hạnh phúc nhé.”
Kỷ Hoài Xuyên nghẹn lời. Người lạ? Chỉ vì nửa ly rượu mà cô coi anh là người lạ sao? Hay trong lòng cô, chỉ có gã họ Đào tặng hoa hồng kia mới là người quen?
Anh bước tới, ngồi xổm xuống và lẳng lặng gấp lại những bộ quần áo cô vừa làm rối: “Em định đi đâu?”
“Về nhà chứ đâu! Tôi thích nhà của chính mình hơn.”
Sắc mặt Kỷ Hoài Xuyên bỗng thay đổi: “Cái tin nhắn ngày hôm đó… ý tôi không phải như em nghĩ.”
“Hả?”
“Tôi nói ‘kết thúc’, là kết thúc việc chúng ta đóng kịch làm vợ chồng, chứ không phải kết thúc mối quan hệ với em.”
“Hả? Không hiểu?” Sở Thác ngây ngô hỏi lại.
Kỷ Hoài Xuyên nâng cằm cô lên, ngón tay vuốt nhẹ trên làn da mịn màng: “Ý tôi là… tôi không muốn để em đi.”
Lòng tự trọng của con người thật kỳ lạ. Khi tỉnh táo, anh luôn hối hận vì dòng tin nhắn mập mờ ấy. Những đêm dài mất ngủ, anh chỉ muốn quay ngược thời gian. Anh đã đi tìm cô nhưng cô như biến mất khỏi thế giới của anh. Anh chỉ có thể lén nhìn cô qua những tấm ảnh trên mạng, thấy cô cười rạng rỡ bên người đàn ông khác, thấy cô hạnh phúc khi ăn hạt dẻ cùng ai kia…
Anh ghen. Anh hối hận. Nhưng anh không biết phải nói thế nào.
Ngày cô để lại chìa khóa và rời đi, anh đã muốn chạy theo ôm chặt lấy cô, bắt cô ở lại và cấm cô cười với bất kỳ ai khác. Giờ đây, khi cô đang say, những lời khó nói bỗng trở nên dễ dàng hơn vạn lần.
Sở Thác lảo đảo né tránh tay anh: “Không được đâu… Kỷ Hoài Xuyên, tôi… tôi ký đơn ly hôn rồi.”
Ánh mắt Kỷ Hoài Xuyên trầm xuống, anh nắm chặt cổ tay cô: “Đơn gì cơ?”
Sở Thác cười hì hì: “Đơn ly hôn đó.”
Kỷ Hoài Xuyên như bị dội một gáo nước lạnh. Người đàn ông vốn luôn thanh cao, lạnh lùng giờ đây ánh mắt dậy sóng: “Em nhắc lại lần nữa xem?”
Sở Thác cảm nhận được luồng khí áp nguy hiểm, bản năng sinh tồn trỗi dậy khiến cô cúi gầm mặt tiếp tục gấp quần áo, hoàn toàn phớt lờ anh.
Kỷ Hoài Xuyên cảm thấy lồng ngực mình như bị khoét một lỗ hổng lớn: “Sở Thác. Chúng ta đã thỏa thuận ngày ly hôn phải do cả hai cùng quyết định… Sao em có thể tự tiện như thế…”
Sao em có thể vì thích người khác mà vội vàng bỏ rơi tôi như vậy?
Sở Thác ngơ ngác nhìn anh, đôi mắt sương mù vì men rượu dường như không hiểu anh đang nói gì. Kỷ Hoài Xuyên nhìn cô, khóe môi khẽ nhếch lên một nụ cười tự giễu. Hóa ra bấy lâu nay, người duy nhất lún sâu vào đoạn tình cảm này lại là anh. Anh muốn giữ cô lại, muốn hỏi xem ai cho phép cô đi, nhưng anh nhận ra cô vốn dĩ chẳng hề yêu anh.
Anh đứng dậy, thong thả chỉnh lại góc áo, khoác lên mình bộ giáp xa cách thường ngày rồi bước ra ban công để làn gió lạnh làm dịu đi cơn ghen tuông đang bùng cháy.
Sở Thác loay hoay một hồi rồi lảo đảo vào phòng tắm, tạt nước lạnh lên mặt cho tỉnh táo hơn chút đỉnh. Cô lấy tờ đơn ly hôn đã ký sẵn từ trong túi ra, ngồi bệt xuống đất rồi ngủ quên mất.
Khi Kỷ Hoài Xuyên từ ban công bước vào, anh thấy “kẻ phóng hỏa” trong lòng mình đang ngủ ngon lành trên sàn nhà. Dù đang giận, anh vẫn không thể bỏ mặc cô. Anh khẽ thở dài, bước tới bế thốc cô lên.
Cô gái trong lòng theo bản năng vòng tay ôm cổ anh, rúc đầu vào ngực anh lẩm bẩm: “… Kỷ Hoài Xuyên.”
Cơ thể anh cứng đờ. Cô ấy tỉnh rồi à? Chẳng lẽ nãy giờ cô ấy đều biết mình đang khổ sở sao?
Sở Thác cau mày trong giấc ngủ: “Kỷ Hoài Xuyên… anh nhẹ tay chút đi, tôi đau đầu.”
Anh thở phào, rủ mắt nhìn cô: “Sao em cứ thích trêu chọc tôi như thế hả?”
Khi anh đặt cô xuống giường và định rút tay ra, Sở Thác bỗng mở mắt, nghiêng đầu nhìn anh bằng ánh mắt ngây ngô: “Kỷ Hoài Xuyên… tôi hôn anh một cái được không?”
Cô nghĩ thầm: Đằng nào cũng sắp ly hôn rồi, không “ngủ” được thì ít nhất cũng phải hôn một cái cho bõ công thèm muốn cái nhan sắc này bấy lâu chứ.
Lý trí của cô đã bị cồn quét sạch, chỉ còn lại sự h*m m**n đối với cơ thể cực phẩm trước mắt.
Kỷ Hoài Xuyên giữ chặt vai cô, nhíu mày: “Buông tay ra, đừng có quậy.”
Anh càng nói, Sở Thác càng lấn tới. Cô túm lấy cổ áo sơ mi của anh kéo mạnh, đầu ngẩng lên định hôn nhưng lại đập trúng cằm anh đau điếng. Nước mắt cô ướt lệ: “Sao anh cứ bắt nạt tôi thế?”
Nhìn những chiếc khuy áo sơ mi của cô bị bung ra vì cựa quậy, để lộ làn da trắng ngần, yết hầu Kỷ Hoài Xuyên khẽ chuyển động. Anh cố tránh ánh mắt đi: “Đừng có trêu tôi nữa, Sở Thác.”
Anh đang phải dùng toàn bộ ý chí để không “phát điên” ngay tại đây. Nhưng cô nàng lại tưởng anh keo kiệt: “Hôn một tí thì đã sao… cho tôi hôn đi mà… tôi mặc kệ, tôi muốn hôn!”
Dứt lời, cô bất ngờ túm lấy cà vạt của anh kéo mạnh xuống. Theo đà quán tính, anh đổ ập người xuống, đôi môi anh chạm khít vào cánh môi mềm mại, ấm áp của cô. Kỷ Hoài Xuyên chết lặng.
Sở Thác cười khúc khích: “Cuối cùng cũng hôn được rồi… ưm!”
Người đàn ông vốn đang kháng cự bỗng chốc đảo khách thành chủ. Anh cuồng nhiệt m*t mát cánh môi cô, rồi nhanh chóng cạy mở hàm răng, quấn lấy đầu lưỡi cô mà càn quét, cướp đi mọi dưỡng khí. Sở Thác ú ớ định phản kháng nhưng cả người đã nhũn ra như nước.
Một lúc sau, Kỷ Hoài Xuyên khẽ ngẩng đầu, hơi thở dồn dập. Nhìn đôi môi sưng mọng, lấp lánh của cô, ánh mắt anh thâm trầm như muốn nuốt chửng con mồi: “Còn muốn hôn nữa không?”
Sở Thác tức tối hôn trả miếng: “Anh dám cắn tôi! Tôi cũng phải cắn anh!”
Kỷ Hoài Xuyên phì cười. Hóa ra cô nàng này lại có máu ăn thua đủ trong chuyện này. Lý trí anh dần sụp đổ khi cảm nhận được bàn tay cô đang lén lút trượt xuống dọc theo cơ bụng của mình.
Anh nắm chặt cổ tay cô, giọng khàn đặc đầy vẻ ghen tuông: “Em không phải là thích Đào Tri sao?” Cuối cùng anh cũng vứt bỏ lòng tự trọng để hỏi câu này.
Sở Thác bị giữ tay, phụng phịu phản bác: “Ai thèm thích Đào Tri chứ.”
Kỷ Hoài Xuyên sướng rơn trong lòng, anh dịu dàng dụ dỗ: “Thế em thích ai?”
Sở Thác ngước nhìn anh, thốt ra một câu khiến tim anh nổ tung: “Không thích Đào Tri… chỉ thích Anh Trai (Ca ca) thôi.”
Anh siết chặt cô vào lòng, đặt nụ hôn nồng cháy lên môi cô: “Ngoan… ‘Anh Trai’ là ai?”
Sở Thác bị hôn đến mức tâm thần bấn loạn, thào thào: “Là anh chứ ai… đồ ngốc… ưm!”
Và lần này, anh không để cô thoát nữa. Anh giữ chặt cô trong vòng tay, vừa gặm nhấm đôi môi ngọt ngào vừa thì thầm bên tai cô đầy mê hoặc: “Gọi thêm một tiếng ‘Anh Trai’ nữa xem nào…”
Chương trướcChương tiếp Báo lỗi chương Bình luậnBạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.Liên hệ: [email protected] Truyện Full - Đọc truyện online, đọc truyện chữ, truyện hay. Website luôn cập nhật những bộ truyện mới thuộc các thể loại đặc sắc như truyện tiên hiệp, truyện kiếm hiệp, hay truyện ngôn tình một cách nhanh nhất. Hỗ trợ mọi thiết bị như di động và máy tính bảng.đam mỹ hài truyện xuyên nhanh ngôn tình sủng ngôn tình hài truyện teen hay ngôn tình hay truyện đam mỹ truyện ngôn tình ngôn tình hoàn ngôn tình ngược truyện kiếm hiệp hay truyện tiên hiệp hay truyện hệ thốnghttps://kiemtraphat.net/kiemtraphat.netblog.kiemtraphat.net
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License
Đăng nhập thành viên x TRUYENFULL Đọc truyện online, miễn phí, chất lượng hàng đầu Việt Nam Đăng nhập Đăng ký Email đăng nhập Mật khẩu Đăng nhập Bạn chưa có tài khoản? Đăng ký Họ và tên Email Giới tính Nam Nữ Khác Mật khẩu Nhập lại mật khẩu Đăng ký Bạn đã có tài khoản? Đăng nhập Email đăng ký tài khoản Lấy lại mật khẩu Bạn đã có tài khoản? Đăng nhập Tài khoản của tôi Xin chào, Xin chào, Đăng xuất Đăng xuất Thông tin cá nhân
Để mở chặn quảng cáo vui lòng xác thực email
Thông tin cá nhân Sửa thông tin Họ và tên Email Đã xác thực Số điện thoại Ngày sinh Họ và tên Email Số điện thoại Ngày sinh Lưu thay đổi Đổi mật khẩu Mật khẩu mới Xác nhận mật khẩu mới Lưu thay đổi Hủy Truyện đang đọc Chưa có truyện đọc
Đơn hàng của bạn Chưa có đơn hàng nào
Lịch sử mua gói Chưa có lịch sử mua gói
Mua Thẻ Chặn Quảng Cáo 📛 × 1 tháng 19.000 VNĐ 2 tháng 38.000 VNĐ 6 tháng 149.000 VNĐ Tiếp tục thanh toán Quyền lợi khi mua
- Hạn dùng theo tháng được mua
- Tất cả quảng cáo sẽ bị chặn.
- Nâng cao trải nghiệm đọc truyện.
Lưu ý: Yêu cầu chuyển đúng nội dung chuyển khoản, nếu sai nội dung hệ thống sẽ không hỗ trợ Thanh toán mã QR Đang tải mã QR...
Hoặc thanh toán thủ công Ngân hàng: BIDV Chủ tài khoản: CONG TY TNHH ECONTENT HUB Số tài khoản: 96488888888 Số tiền: 0 VNĐ Nội dung CK:
Sau khi chuyển khoản thanh toán, vui lòng đợi 3 đến 5 phút để hệ thống kiểm tra và chặn quảng cáo cho bạn, nếu không được vui lòng đăng nhập lại
Mọi thắc mắc, liên hệ, hỗ trợ chat trực tiếp tại đây 💳 📛 Nhấn để mua thẻ chặn quảng cáo 📛 Mua Chặn Quảng Cáo Gói chặn quảng cáo Giá: 19.000 VNĐ Gói chặn tất cả quảng cáo trên trang trong 1 tháng Gói chặn quảng cáo Giá: 38.000 VNĐ Gói chặn tất cả quảng cáo trên trang trong 2 tháng Gói chặn quảng cáo Giá: 149.000 VNĐ Gói chặn tất cả quảng cáo trên trang trong 6 tháng MUA NGAY X 📬 Hòm Thư Góp Ý – Cùng Truyenfull Hoàn Thiện Từng Ngày!
Truyenfull luôn trân trọng sự đóng góp từ bạn – những độc giả thân thiết đã đồng hành cùng chúng tôi trong hành trình xây dựng một không gian đọc truyện tốt hơn.
💬 Tin vui: Chúng tôi đã lắng nghe và hành động!
Thông qua hòm thư góp ý thời gian qua, chúng tôi nhận được nhiều phản hồi về việc quảng cáo xuất hiện quá nhiều. Hiện tại, Truyenfull đã giảm bớt số lượng quảng cáo và thu nhỏ những quảng cáo không thể gỡ bỏ để hạn chế ảnh hưởng đến trải nghiệm đọc truyện.
🙏 Rất mong bạn thông cảm: quảng cáo là một phần nguồn thu giúp chúng tôi duy trì hoạt động website, nên vẫn cần giữ lại ở mức cần thiết.
📱 Truyenfull đã có App chính thức!
Chúng tôi vừa ra mắt ứng dụng đọc truyện riêng dành cho điện thoại. Bạn có thể tải và trải nghiệm tại đây:
👉 [Link tải app]
Rất mong bạn sẽ trải nghiệm và gửi góp ý tại chính hòm thư này, để chúng tôi có thể tiếp tục hoàn thiện ứng dụng, mang lại trải nghiệm tốt nhất cho người dùng.
📩 Mọi ý kiến của bạn đều rất quý giá với chúng tôi.
Hãy chia sẻ suy nghĩ của bạn ngay tại đây:
✍️ Link gửi góp ý: Tại đây
Cảm ơn bạn đã đồng hành và góp phần xây dựng Truyenfull ngày càng hoàn thiện! 💖
$('head').append(''); if(!window.jwtInfo?.ads_hidden || window.jwtInfo?.ads_hidden