Chương 50
Con Trai Nuôi Nhà Hào Môn Trọng Sinh, Cầm Chắc Kịch Bản Hắc Hóa

Chương 50

Chương 50: Con muốn trở về sao?

 

Lưu Tiểu Mai xoay người muốn đi tìm con gái nhưng đã bị Trương Minh Phát đi ra theo ngăn lại: "Mẹ, đây là ai?"

 

Khi nói chuyện, hắn nhìn chằm chằm chiếc xe kia, hai mắt phát sáng, lại dời ánh mắt lên người Cố Thanh Yến, đánh giá từ trên xuống dưới càng thêm kinh ngạc, mà khi ánh mắt hắn dịch qua nhìn thấy Lục Vọng, lập tức ớn lạnh sống lưng, lông tơ đều dựng thẳng đứng.

 

Lưu Tiểu Mai không trả lời hắn, bước nhanh trở vào trong phòng nói với Chu Tử Hân: "Hân à, con thu dọn một chút đồ của cháu, về nhà với mẹ hai ngày."

 

"Ấy ấy ấy, đây là có chuyện gì?" Mẹ Trương Minh Phát cau mày, "Sao lại về nhà mẹ đẻ chứ?"

 

Lưu Tiểu Mai cũng không rõ bên ngoài rốt cuộc xảy ra chuyện gì, sợ bà ăn nói bậy bạ, hàm hồ nói: "Tiểu Kỳ đã trở về, tôi đưa A Hân và đứa bé về nhà ngủ một đêm."

 

Chu Tử Kỳ đi thành phố học đã rất lâu không trở về, nói như vậy cũng không có gì trở ngại, sắc mặt mẹ Trương Minh Phát tốt hơn một chút, "Cậu của con bé là người thông minh, để con bé mang cháu về gần gũi với cậu nhiều hơn dính lấy chút hào quang của cậu nó cũng tốt, đáng tiếc là một đứa con gái, trước sau gì cũng phải gả đi, không cần phải học nhiều......"

 

"Chờ tiểu nha đầu này lớn hơn một chút để chúng nó sớm sinh thêm cho tôi một đứa bé trai để ẵm bồng, nhân lúc bà thông gia cũng còn trẻ, cũng có thể phụ một tay"

 

Giọng điệu vênh váo hất hàm sai khiến làm Lưu Tiểu Mai nghe được trong lòng rất không thoải mái.

 

Ban đầu họ vốn muốn tìm cho một người thành thật để gả con gái cho, nhưng khi Trương Minh Phát bắt đầu theo đuổi con gái đã ngọt ngào đến không chịu nổi, dụ dỗ con gái nếu không phải hắn thì không gả, sau lại phát hiện mang thai, không còn cách nào chỉ có thể nhanh chóng đi đăng ký kết hôn.

 

Và cũng từ lúc này trở đi, hai mẹ con liền bắt đầu thay đổi, đặc biệt là mẹ Trương Minh Phát, nói cái gì chưa kết hôn đã có thai quá mất mặt, các người không phải là muốn bán con gái đổi lấy sính lễ cưới vợ của các người đấy chứ? Nếu không phải, vậy thì cho cái của hồi môn 6699 mong chúng thiên trường địa cửu là tốt rồi.

 

Lễ cưới bà cho vài nghìn tệ còn nói hai vợ chồng họ thu mua phế liệu kiếm lời không ít, người trong thôn đều nhìn thấy, nếu của hồi môn quá keo kiệt sẽ làm mất thể diện của con gái.

 

Bọn họ không muốn con gái tủi thân, chỉ có thể cho của hồi môn một chiếc xe máy mười vạn để không phải đi bộ cùng một ít vòng tay, dây chuyền và một số đồ trang sức khác.

 

Sau này con gái sinh ra một bé gái, mẹ Trương Minh Phát lại ở đó kêu eo đau đầu đau không chăm cháu được, bà sức khỏe yếu con gái đau lòng mẹ không muốn mẹ chăm nên đã nghỉ việc, ở nhà tập trung chăm con...... Dù sao thì đó cũng chỉ là những chuyện vụn vặt trong cuộc sống, con gái chỉ kể chuyện tốt, không kể chuyện xấu, cho đến khi con gái bị con rể đánh đến phải gọi điện cho họ, bọn họ mới biết được con gái sau khi kết hôn vẫn luôn sống không tốt!

 

Trương Minh Phát là tên nói như rồng leo, làm như mèo mửa ham ăn biếng làm, căn bản không quan tâm con gái, hắn hành động như một bậc người lớn trong nhà, trước kia là mẹ hắn hầu hạ, bây giờ là vợ hầu hạ. Vợ bị đau lưng vẫn phải thức cả đêm cho con uống sữa thay tả, hắn chẳng đả động gì đến ngủ đến khi mặt trời lên cao, thức dậy còn phải có cơm nước sẵn sàng!

 

Lưu Tiểu Mai càng nghĩ càng đau lòng, không hề để ý tới hai mẹ con Trương Minh Phát, ôm cháu ngoại, để Chu Tử Hân đi thu dọn đồ đạc.

 

Trương Minh Phát đoán Chu Tử Kỳ về nhà hai vợ chồng già nhất định sẽ chuẩn bị một bàn lớn đồ ăn ngon cho con trai, cũng muốn đi theo ăn ké, kết quả vừa ra cửa muốn đuổi theo đã bị một thiếu niên có khuôn mặt tuấn tú khí chất nổi bật chặn.

 

Cố Thanh Yến lạnh lùng nhìn tên trói gà không chặt Trương Minh Phát, giọng điệu cao ngạo khinh thường: "Đồ đánh vợ lăn ra xa một chút!"

 

Trương Minh Phát không biết cậu có địa vị gì, nhưng thấy dáng vẻ cậu không tầm thường, còn có nam nhân lạnh lùng làm người không dám nhìn thẳng rõ ràng rất có địa vị đi theo, lái con xe không biết mấy trăm vạn, về cơ bản không chọc nổi, lập tức xấu hổ giận dữ đến mặt đỏ hết lên.

 

Nghe thấy Cố Thanh Yến nói, Chu Thịnh Long hung dữ trừng mắt nhìn Trương Minh Phát, Trương Minh Phát sợ đi qua thôn Chu gia sẽ bị thanh niên trong thôn đánh, không dám đi theo nữa.

 

Chu Thịnh Long cũng không dám đề cập đến thân phận của Cố Thanh Yến ở trước mặt hắn cũng như ba người, Chu Kiến Quốc còn cho rằng Cố Thanh Yến là bạn của Chu Tử Kỳ, rất khách sáo, khéo léo từ chối lời đề nghị để bọn họ lên xe cùng nhau về nhà của Cố Thanh Yến.

 

Vì thế Chu Thịnh Vượng lái xe điện chở Chu Tử Hân, Chu Kiến Quốc thì chở vợ mình về.

 

Dân trong thôn tụ tập trước cửa từ xa trong thấy họ trwor về đều kích động vô cùng, đặc biệt là những bà cô lắm mồm, từng cặp mắt nhìn chằm chằm Cố Thanh Yến đang xuống xe.

 

Cố Thanh Yến không quan tâm những ánh mắt khác thường ấy, đi theo vợ chồng Chu Kiến Quốc và Chu Tử Hân vào nhà họ.

 

Lục Vọng bảo tài xế đứng canh cửa, không ai dám đi theo nghe lén.

 

Khí thế của Lục Vọng quá mạnh, tùy tùy tiện tiện đứng đó cũng khiến người sợ hãi, vợ chồng Chu Kiến Quốc rất câu nệ, khô khan mời anh ngồi xuống uống trà.

 

Chu Tử Hân ôm con trong lòng không hiểu chuyện gì, cẩn thận đánh giá Cố Thanh Yến và Lục Vọng.

 

Trong sân chất đầy các loại đồ được thu gom, được phân loại sắp xếp theo từng chồng một, trong phòng cũng được dọn dẹp rất sạch sẽ, tuy rằng không có quá nhiều đồ đạc, mang phong cách nông thôn bình dân, nhưng cả ngôi nhà và chủ nhân của nó đều toát ra nét giản dị thiện lương.

 

Hốc mắt Cố Thanh Yến hơi phiếm hồng, mấp máy môi, cảm xúc rất sa sút. Lục Vọng duỗi tay xoa đầu cậu, giống như người trưởng bối nói với ba mẹ Chu: "Đừng khách sáo, hôm nay mạo muội đến thăm là có việc liên quan đến con nuôi Chu Tử Kỳ của các vị."

 

Chu Kiến Quốc cùng Lưu Tiểu Mai sửng sốt, không quá hiểu ý anh.

 

"Đây là hai bảng xét nghiệm ADN, các vị hãy xem." Lục Vọng đưa giấy xét nghiệm ADN của Chu Tử Kỳ cùng Lục Văn Đức và Hứa Tuệ Dung qua, "Năm đó con ruột của các vị và Chu Tử Kỳ ở bệnh viện bị hộ lý ôm nhầm rồi......"

 

Ba người kinh ngạc và bối rối nhìn vào báo cáo xét nghiệm ADN, sau đó như sét đánh, khó tin nhìn vào báo cáo xét nghiệm ADN lại nhìn Cố Thanh Yến, "Này, này......"

 

Rất lâu sau đó, Lưu Tiểu Mai mới run rẩy hỏi: "Cho nên, con mới là con ruột của chúng ta, tiểu Kỳ là con trai nhà họ Lục?"

 

Cố Thanh Yến gật gật đầu, hốc mắt Lưu Tiểu Mai lập tức đỏ lên.

 

Một nhà ba người chưa bao giờ gặp phải chuyện buồn cười kỳ quái như vậy, nhất thời tâm trạng phức tạp đến cực điểm.

 

Chu Kiến Quốc lắp bắp hỏi: "Cho nên tiểu Kỳ lên thành phố học lâu như vậy không trở về là vì đã trở lại Lục gia, trở lại bên cạnh ba mẹ ruột của nó sao?"

 

Cố Thanh Yến im lặng, trên mặt Chu Kiến Quốc đầy vẻ bi thương, Lưu Tiểu Mai cũng đau lòng không kém.

 

Nhưng Chu Tử Hân lại như bừng tĩnh nói rất nhẹ nhàng: "Thì ra nó là con trai nhà giàu, khó trách từ nhỏ đến lớn tính tình lại thiếu gia như vậy, cái gì cũng phải là tốt nhất. Xem thường người trong nhà, cảm thấy ba mẹ làm mất mặt, ở trường học thì ra vẻ thanh cao, từ trước đến nay đều không thèm chơi với trẻ con trong thôn......"

 

"Con đừng nói em như vậy, em chỉ là có chút thích sạch sẽ......" Lưu Tiểu Mai nức nở. Con trai nuôi dưỡng mười mấy năm vậy mà lại là con nhà người khác,"con trai ruột của tôi......

 

Ánh mắt bà dừng trên người Cố Thanh Yến, cẩn thận hỏi: " Con trai, vậy con......"

 

"Hôm nay con đặc biệt đến đây một chuyến nói cho chúng ta biết chuyện này, con là muốn, muốn trở về sao?"

 

"Ba mẹ nuôi của con, có phải bọn họ đã bắt con......"

 

Lưu Tiểu Mai nói đến đây nhịn không được khóc òa, trong mắt đều là lo lắng và bối rối.

 

Lời này vừa nói ra, đôi mắt đã ướt của Chu Kiến Quốc và Chu Tử Hân đều nhìn về phía Cố Thanh Yến, tràn đầy mong đợi cũng đầy chua xót bất lực.

 

Bọn họ đã mất đi một người con trai một người em trai, nhưng với điều kiện trong nhà như này của bọn họ, thiếu niên có cuộc sống giàu có như thiếu gia ở Lục gia, sao có thể đồng ý quạy lại chứ?

 

Cố Thanh Yến lẳng lặng đối diện với họ, hít sâu một hơi, nói: "Con đã dọn ra khỏi Lục gia, bây giờ con đang sống ở nhà chú nhỏ, ngày thường con còn phải đi học, nếu có thời gian con sẽ trở về thăm mọi người."

 

Ba người vui mừng khôn xiết, Chu Kiến Quốc lệ nóng lưng tròng, muốn tiến lên vỗ vai Cố Thanh Yến rồi lại sợ bàn tay mình quá mức thô ráp, quần áo quá cũ, giày dép quá bẩn sẽ làm cậu chán ghét chỉ đành xoa xoa lòng bàn tay nói: "Đi học quan trọng nhất!"

 

Lưu Tiểu Mai xoa xoa đôi mắt, đi đến bên cạnh Chu Kiến Quốc, nhỏ giọng nói vài câu gì đó với ông, Chu Kiến Quốc ngẩn ra, ánh mắt hơi do dự, trả lời câu gì đó, Lưu Tiểu Mai cũng hơi lưỡng lự, cuối cùng hai vợ chồng đều nhìn về phía Lục Vọng.

Tùy Chỉnh Giao Diện Đọc
Màu nền
Font chữ
Cỡ chữ: 20px
Giãn đoạn: 1.2
Danh Sách Chương (227)
Chương 1: Chương 1 Chương 2: Chương 2 Chương 3: Chương 3 Chương 4: Chương 4 Chương 5: Chương 5 Chương 6: Chương 6 Chương 7: Chương 7 Chương 8: Chương 8 Chương 9: Chương 9 Chương 10: Chương 10 Chương 11: Chương 11 Chương 12: Chương 12 Chương 13: Chương 13 Chương 14: Chương 14 Chương 15: Chương 15 Chương 16: Chương 16 Chương 17: Chương 17 Chương 18: Chương 18 Chương 19: Chương 19 Chương 20: Chương 20 Chương 21: Chương 21 Chương 22: Chương 22 Chương 23: Chương 23 Chương 24: Chương 24 Chương 25: Chương 25 Chương 26: Chương 26 Chương 27: Chương 27 Chương 28: Chương 28 Chương 29: Chương 29 Chương 30: Chương 30 Chương 31: Chương 31 Chương 32: Chương 32 Chương 33: Chương 33 Chương 34: Chương 34 Chương 35: Chương 35 Chương 36: Chương 36 Chương 37: Chương 37 Chương 38: Chương 38 Chương 39: Chương 39 Chương 40: Chương 40 Chương 41: Chương 41 Chương 42: Chương 42 Chương 43: Chương 43 Chương 44: Chương 44 Chương 45: Chương 45 Chương 46: Chương 46 Chương 47: Chương 47 Chương 48: Chương 48 Chương 49: Chương 49 Chương 50: Chương 50 Chương 51: Chương 51 Chương 52: Chương 52 Chương 53: Chương 53 Chương 54: Chương 54 Chương 55: Chương 55 Chương 56: Chương 56 Chương 57: Chương 57 Chương 58: Chương 58 Chương 59: Chương 59 Chương 60: Chương 60 Chương 61: Chương 61 Chương 62: Chương 62 Chương 63: Chương 63 Chương 64: Chương 64 Chương 65: Chương 65 Chương 66: Chương 66 Chương 67: Chương 67 Chương 68: Chương 68 Chương 69: Chương 69 Chương 70: Chương 70 Chương 71: Chương 71 Chương 72: Chương 72 Chương 73: Chương 73 Chương 74: Chương 74 Chương 75: Chương 75 Chương 76: Chương 76 Chương 77: Chương 77 Chương 78: Chương 78 Chương 79: Chương 79 Chương 80: Chương 80 Chương 81: Chương 81 Chương 82: Chương 82 Chương 83: Chương 83 Chương 84: Chương 84 Chương 85: Chương 85 Chương 86: Chương 86 Chương 87: Chương 87 Chương 88: Chương 88 Chương 89: Chương 89 Chương 90: Chương 90 Chương 91: Chương 91 Chương 92: Chương 92 Chương 93: Chương 93 Chương 94: Chương 94 Chương 95: Chương 95 Chương 96: Chương 96 Chương 97: Chương 97 Chương 98: Chương 98 Chương 99: Chương 99 Chương 100: Chương 100 Chương 101: Chương 101 Chương 102: Chương 102 Chương 103: Chương 103 Chương 104: Chương 104 Chương 105: Chương 105 Chương 106: Chương 106 Chương 107: Chương 107 Chương 108: Chương 108 Chương 109: Chương 109 Chương 110: Chương 110 Chương 111: Chương 111 Chương 112: Chương 112 Chương 113: Chương 113 Chương 114: Chương 114 Chương 115: Chương 115 Chương 116: Chương 116 Chương 117: Chương 117 Chương 118: Chương 118 Chương 119: Chương 119 Chương 120: Chương 120 Chương 121: Chương 121 Chương 122: Chương 122 Chương 123: Chương 123 Chương 124: Chương 124 Chương 125: Chương 125 Chương 126: Chương 126 Chương 127: Chương 127 Chương 128: Chương 128 Chương 129: Chương 129 Chương 130: Chương 130 Chương 131: Chương 131 Chương 132: Chương 132 Chương 133: Chương 133 Chương 134: Chương 134 Chương 135: Chương 135 Chương 136: Chương 136 Chương 137: Chương 137 Chương 138: Chương 138 Chương 139: Chương 139 Chương 140: Chương 140 Chương 141: Chương 141 Chương 142: Chương 142 Chương 143: Chương 143 Chương 144: Chương 144 Chương 145: Chương 145 Chương 146: Chương 146 Chương 147: Chương 147 Chương 148: Chương 148 Chương 149: Chương 149 Chương 150: Chương 150 Chương 151: Chương 151 Chương 152: Chương 152 Chương 153: Chương 153 Chương 154: Chương 154 Chương 155: Chương 155 Chương 156: Chương 156 Chương 157: Chương 157 Chương 158: Chương 158 Chương 159: Chương 159 Chương 160: Chương 160 Chương 161: Chương 161 Chương 162: Chương 162 Chương 163: Chương 163 Chương 164: Chương 164 Chương 165: Chương 165 Chương 166: Chương 166 Chương 167: Chương 167 Chương 168: Chương 168 Chương 169: Chương 169 Chương 170: Chương 170 Chương 171: Chương 171 Chương 172: Chương 172 Chương 173: Chương 173 Chương 174: Chương 174 Chương 175: Chương 175 Chương 176: Chương 176 Chương 177: Chương 177 Chương 178: Chương 178 Chương 179: Chương 179 Chương 180: Chương 180 Chương 181: Chương 181 Chương 182: Chương 182 Chương 183: Chương 183 Chương 184: Chương 184 Chương 185: Chương 185 Chương 186: Chương 186 Chương 187: Chương 187 Chương 188: Chương 188 Chương 189: Chương 189 Chương 190: Chương 190 Chương 191: Chương 191 Chương 192: Chương 192 Chương 193: Chương 193 Chương 194: Chương 194 Chương 195: Chương 195 Chương 196: Chương 196 Chương 197: Chương 197 Chương 198: Chương 198 Chương 199: Chương 199 Chương 200: Chương 200 Chương 201: Chương 201 Chương 202: Chương 202 Chương 203: Chương 203 Chương 204: Chương 204 Chương 205: Chương 205 Chương 206: Chương 206 Chương 207: Chương 207 Chương 208: Chương 208 Chương 209: Chương 209 Chương 210: Chương 210 Chương 211: Chương 211 Chương 212: Chương 212 Chương 213: Chương 213 Chương 214: Chương 214 Chương 215: Chương 215 Chương 216: Chương 216 Chương 217: Chương 217 Chương 218: Chương 218 Chương 219: Chương 219 Chương 220: Chương 220 Chương 221: Chương 221 Chương 222: Chương 222 Chương 223: Chương 223 Chương 224: Chương 224 Chương 225: Chương 225 Chương 226: Chương 226 Chương 227: Chương 227: Hoàn chính văn