Chương 50
Nuôi Quỷ - Mộc Tô Lý

Chương 50: Thân thể tóc da.

Gần cuối hè, thời tiết cũng bắt đầu se lạnh, sắp vào thu rồi, nhưng đám muỗi vẫn vo ve khắp nơi chưa chịu buông tha.

Tiểu khu mà Tô Khốn đang sống là khu nhà cũ, tường vách loang lổ xám xịt, ánh sáng trong hành lang cũng chẳng ra sao, tầng lầu không cao, mỗi toà nhà đều được bao quanh bởi những bồn cây. Mấy cụ già rảnh rỗi thường trồng đủ loại thực vật trong đó, từ cây ăn trái hoa cỏ lớn nhỏ, đến hành tỏi ớt… um tùm xanh mướt, nhìn qua đúng là mát mắt, nhưng cũng vì thế mà khu này nhiều muỗi hơn mấy chỗ khác rất nhiều.

Xui ở chỗ, thể chất của đồng chí Tô Khốn hút muỗi.

Cảnh Tử Mặc thường xuyên vắt chân ngồi lắc lư, hả hê vỗ vai Tô Khốn mà cảm khái: “Hồi ở nhà, muỗi chỉ bu lại mình tao, tao tưởng tao thảm nhất đời rồi. Ai ngờ sau khi dọn đến đây ở chung với mày, chẳng còn con muỗi nào nhớ đến tao nữa… Thể chất này, tinh thần này, làm ơn nhớ giữ gìn cho tốt nhé!”

Vậy nên mỗi khi đến mùa hè, Tô Khốn như lâm vào tình thế chiến đấu, luôn cảnh giác cao độ: Cửa lưới chống muỗi luôn đóng chặt, về nhà đóng cửa trước rồi mới bật đèn, để tránh ánh đèn dụ muỗi từ hành lang bay vào nhà.

Hôm nay cũng như thường lệ, cậu đẩy cửa bước vào, vừa cúi người đổi dép, tay với ra sau lưng đóng cửa lại.

Ánh đèn vàng vọt từ nhà hàng xóm ngoài hành lang bị che khuất sau cánh cửa, cả căn nhà bỗng chìm vào bóng đêm tĩnh mịch. Ánh sáng mờ nhạt của đèn đường rọi qua cửa sổ ban công, hắt bóng vật dụng linh tinh đặt ở ban công trải xuống nền nhà.

Đổi dép xong, Tô Khốn đứng thẳng người dậy, tháo túi đeo vai ra treo lên giá móc ở cửa, tay cậu vừa với tới công tắc đèn bỗng nghe thấy tiếng cửa lưới chống muỗi bị đẩy ra.

Cậu dừng tay định bật đèn, ngờ vực nhìn về phía ban công theo hướng phát ra âm thanh. Kết quả là nhìn thấy cánh cửa lưới chống muỗi ngoài cùng bị đẩy hẳn sang một bên, một bàn tay từ bên ngoài thò vào, nắm lấy khung cửa sổ.

Đệch–– ăn trộm hả?!

Tiểu khu này trước kia có một số người trẻ dư dả chút tiền sinh sống, nhưng mấy năm gần đây, đa số họ đều đã chuyển sang khu vực phía Nam thành phố Lê, chỗ đó có các khu đô thị mới. Hiện tại người sống ở đây phần lớn là các cụ già không muốn chuyển đi, hoặc những người trẻ như Tô Khốn, mới đi làm chưa lâu, tiền tích lũy còn ít, nên phải thuê nhà ở đây. Nhiều năm trôi qua, nơi này gần như chưa từng nghe đến chuyện trộm cắp, bởi không có tên trộm nào dại dột mạo hiểm lẻn vào khu chung cư nghèo nàn này.

Vì thế nên Tô Khốn khi ra ngoài vẫn thường để mở cửa sổ ban công và bếp cho thoáng, chỉ để lại cửa lưới chống muỗi, suốt hai năm chưa từng gặp rắc rối gì, thế mà lần này giống như trúng số độc đắc, cậu lại đụng độ ngay một vụ đột nhập ngay khi bước vào nhà – đụng mặt trực tiếp luôn, khiến cậu nhất thời chẳng biết phải phản ứng thế nào.

Trong đầu cậu đang xoay nhanh các phương án: liệu có nên rút lui ngay ra ngoài để tránh va chạm hay là trốn tạm sau lưng ghế sofa rồi lén gọi 110?

Đúng lúc này, có một bóng người dùng tay bám vào khung cửa làm điểm tựa, nhẹ nhàng lật người nhảy vào bên trong, động tác cực kỳ nhanh nhẹn, cơ thể uyển chuyển như báo săn, cơ bắp dẻo dai mạnh mẽ. Khi người đó từ cửa sổ nhảy xuống, thậm chí còn không phát ra một chút tiếng động nào.

Tô Khốn: “……” Mẹ ơi–– Còn là cao thủ nữa! Giờ chạy còn kịp không?!

Tô Khốn vừa định quay người chuồn lẹ, thì người kia đã quay mặt lại, y đứng thẳng người dậy, trong nhà rất tối, vậy mà chỉ một cái liếc mắt đã nhìn thấy cậu.

Người đó đứng sững lại, mặt hướng về phía Tô Khốn, hỏi: “Sao tối rồi mới về?”

Giọng nói trầm như nước chảy, mang theo cảm giác lành lạnh, chất giọng so với lúc bị thu nhỏ nghe từ tính hơn nhiều, mỗi lần rót vào tai Tô Khốn đều khiến cậu cảm thấy như có một chiếc cọ nhỏ lướt dọc từ tai xuống cổ. Cảm giác đó lần này còn rõ rệt hơn, khiến tay cậu đang vịn vào tay nắm cửa đột nhiên mềm nhũn.

“…Cố Diễm?!” Tô Khốn ngu ngơ há miệng nhìn cái bóng cao lớn đang đứng trước ban công, thậm chí quên cả bật đèn, vẫn mềm oặt đưa tay ra sau lưng nắm chốt cửa, đầu óc hoàn toàn chưa xử lý kịp: “Anh về rồi! Ủa không đúng… Sao anh lại ‘bự’ ra rồi?!”

Vừa dứt lời, cậu đã thấy bóng người cao lớn kia bước từ ban công vào phòng khách, tiến về phía mình…

Khoan đã! Sao lại bước đi? Không phải trước giờ toàn bay lơ lửng hả?!

Tô Khốn ngửa mặt nhìn người kia đến gần, còn chưa kịp hết thắc mắc, thì lại đớ người ra nữa.

Ban nãy khi ở ban công, Cố Diễm đứng ngược sáng nên cậu chỉ thấy dáng người đại khái, hoàn toàn không nhìn rõ mặt mũi tóc tai. Chỉ khi đến gần, ánh sáng ngoài ban công mới lờ mờ soi lên sườn mặt anh, khiến đường nét gương mặt anh thêm sâu và sắc – lông mày, sống mũi đều nổi bật rõ ràng. Mấy cái đó không có gì lạ, nhưng…

Cái đầu tóc ngắn đang khẽ lay động trong gió kia là sao?!

“Thảo nào lúc đầu tôi không nhận ra, còn tưởng ăn trộm trèo vào nhà!” Tô Khốn trợn mắt, ngước lên nhìn mái tóc mới của Cố Diễm, không nhịn được vươn tay định sờ thử: “Anh đánh quái ở thị trấn bên cạnh, tiện thể cắt tóc luôn hả?”

Cố Diễm dường như có chút khó chịu với chuyện tóc tai, nghe Tô Khốn hỏi tới thì cau mày, đáp: “Đương nhiên không phải tôi cắt, ‘thân thể tóc da là của cha mẹ’, sao có thể tùy tiện cắt xén tổn hại?”

Tô Khốn – người đã “tổn hại” hơn hai mươi năm: “……”

Cái tay lưỡng lự trong không trung của cậu quyết liệt ụp thẳng xuống đầu Cố Diễm, vò hai cái rõ mạnh: “Anh trai à, đây là thế giới khác rồi! Tôi lớn từng này tuổi, đếm trên đầu ngón tay mới thấy được vài ông để tóc dài, mười ông thì hết chín ông là nghệ sĩ trên tivi, còn lại một ông chính là đồng chí Mặc Bảo của các anh đấy!”

Cố Diễm bắt lấy bàn tay đang làm loạn, kéo xuống khỏi đầu mình, nói: “Còn có tôi.”

Ánh mắt Tô Khốn dính chặt vào bàn tay đang bị Cố Diễm nắm lấy, cảm giác mát lạnh từ tay anh truyền đến khiến tim cậu đập “thình thịch” từng hồi, cậu cười khan hai tiếng, nói: “Anh không phải người mà.”

Cố Diễm: “……” Lãnh một dao.

“À đúng rồi, Mặc Bảo giống anh, cũng không phải người.” Tô Khốn vẫn dán mắt vào cái tay bị ai kia nắm chưa buông, tiếp tục cười gượng.

Cố Diễm: “……”

“Anh nói tóc không phải anh cắt, vậy là sao?” Tô Khốn cảm thấy giờ ngoài bàn tay bị nắm và trái tim đang nhảy nhót tưng bừng ra thì toàn thân đều tê liệt, mặt cũng vì cười gượng suốt mà gần như sắp đơ cứng luôn rồi.

“Tự dưng lại cười kiểu gì lạ vậy?” Cố Diễm khó hiểu, cúi đầu nhìn Tô Khốn.

Tô Khốn tiếp tục cười khan, nhưng trong lòng gào thét: Mẹ nó bởi vì anh cứ nắm tay tôi mãi không buông, còn dí sát mặt lại gần tôi nữa! Muốn thử thách độ kiềm chế của tôi hả?!?

Cậu cảm thấy bản thân giờ thật đúng là một đứa ngốc không nỡ nhìn thẳng. Một mặt vì bị hành động của Cố Diễm làm cho ngượng chín mặt, tim gan lá lách nhảy nhót loạn cả lên; Mặt khác lại cứ dây dưa không muốn rút tay ra, cũng không muốn né tránh gương mặt đang áp sát lại kia.

Khó xử quá đi mà…

Tô Khốn nghiêng mặt đi, liếc xéo cánh cửa đang đóng chặt sau lưng, âm thầm rít gào: Tuyệt vời… Anh mà không mau tránh ra là tôi hôn thật đó!

Cậu vốn thuộc kiểu người “khai sáng” khá muộn, mà một khi đã “khai” thì lại theo cách chẳng giống ai. Vì vậy, suốt quãng thời gian trung học sau khi “ngộ” ra xu hướng tình cảm của mình, toàn bộ tâm trí của cậu thuở đó chỉ xoay quanh việc làm sao để giấu kín “tia sáng” đã “khai” ấy, hoàn toàn không còn tâm sức đâu mà nghĩ đến việc thích ai hay không thích ai. Dù có chút cảm xúc mơ hồ nào nhen nhóm, cũng sẽ bị cậu tự tay b*p ch*t từ trong trứng nước.

Lên đại học, cậu lại bị mấy người trên diễn đàn làm cho thất vọng, cái đầu vừa thò ra lại rụt về. Mãi cho đến khi gặp được Cảnh Tử Mặc, cậu mới dần thả lỏng, bắt đầu nghiêm túc đối diện với xu hướng tình cảm của chính mình.

Nói ra thì… Cố Diễm có thể xem là người đầu tiên — À không, “con quỷ” đầu tiên mà Tô Khốn thích, thích một cách đường hoàng thẳng thắn. Mà người như cậu đã đè nén nhiều năm, lại không có kinh nghiệm về mặt này, một khi đã bung ra thì cứ như vỡ đê, không biết dừng lại ở đâu.

Huống hồ cậu lại là kiểu người chẳng biết giấu cảm xúc, gặp phải Cố Diễm thì chẳng khác gì bị l*t tr*n. Cố Diễm bên này rất nhanh đã nhận ra một số cảm xúc bất thường bên trong đối phương, anh không hỏi thêm gì nữa. Tô Khốn thì ngược lại, vẫn thắc mắc: “Rốt cuộc cái mớ lông trên đầu anh là do ai xén?”

“….” Cố Diễm hơi nghẹn vì chữ “lông”, nghĩ ngợi một chút rồi đáp: “Chuyện dài lắm.”

Tô Khốn: “……Thế thì nói gọn thôi.”

Cố Diễm mặt không đổi sắc: “Bị người ta đốt.”

Tô Khốn khó tin: “Bị đốt? Đốt mà gọn gàng được thế sao?” Đầu tóc của Cố Diễm hiện tại ngắn gọn sạch sẽ, tôn lên các đường nét gương mặt sắc sảo, nhìn cực kỳ hợp với anh.

Mặt Cố Diễm càng thêm đơ: “Đốt xong, bức hoạ biết đi kia sống chết đòi sửa lại cho ngay ngắn… cắt thêm kha khá nữa.”

Tô Khốn: “……” Rất tốt, đồng chí Mặc Bảo lại có thêm một danh hiệu mới rồi.

Cố đại tướng quân rõ ràng vẫn chưa tiêu hóa nổi cú sốc “mái tóc cha mẹ ban cho bị cắt mất”, không muốn bàn thêm về chủ đề này, nên Tô Khốn chuyển đề tài: “Sao anh biến lớn được vậy?”

Cố Diễm hồi tưởng một chút, rồi bảo: “Chuyện dài lắm.”

Tô Khốn: “……” Tôi có thể vặn cổ anh không?

Cố Diễm thấy đối phương sắp bùng cháy tới nơi, rất tự giác tóm tắt: “Nói ngắn gọn thì… là ông lão đó lấy nhầm bùa, lại còn ném sai hướng.”

“Cái ‘đội đặc biệt’ gì đó của anh có đáng tin không đấy?!” Tô Khốn không nhịn được thốt ra một câu, nhưng ngẫm lại thì việc có thể khôi phục dáng vẻ này chắc hẳn Cố Diễm rất vui. Hơn nữa đối với Tô Khốn, cơ hội tiếp xúc với Cố Diễm ở trạng thái bình thường thực sự hiếm có, nên đại sư coi như vô tình làm được một việc tốt. Chỉ là không biết trạng thái này sẽ kéo dài bao lâu.

Câu nói ngắn gọn kia không biết đã chọc đúng điểm nào của Cố Diễm, khuôn mặt “liệt” vạn năm bỗng cong khóe môi cười một cái. Tuy nụ cười rất nhạt, nhưng lại khiến đôi lông mày sắc bén và đường nét khuôn mặt của anh trở nên dịu dàng hơn hẳn.

“Á á á–– khoảnh khắc lịch sử này mà mình không kịp rút điện thoại ra chụp lại!” Tô Khốn bị nụ cười ngắn ngủi ấy làm cho choáng váng, đến khi hoàn hồn lại thì ôm ngực giậm chân đầy tiếc nuối.

Cố Diễm im lặng, chỉ đưa tay xoa đầu cậu một cái. Lúc này như sực nhớ ra điều gì, anh đưa tay về phía công tắc đèn trên tường, hỏi: “Sao không bật đèn?”

Trước đây, tuy anh không thể chạm vào những thứ này, nhưng mỗi ngày anh đều nhìn Tô Khốn và Cảnh Tử Mặc đưa tay ấn vào cái nút vuông vắn đó, đèn trên trần sẽ sáng. Nhìn nhiều, anh tự nhiên cũng biết cách sử dụng. Giờ thấy Tô Khốn vẫn đang nhảy nhót không chịu bật đèn, anh bèn giúp cậu một tay.

Nào ngờ Cố đại tướng quân chỉ vừa chạm ngón tay lên công tắc, tay đã tê tê như bị kim châm, sau đó chỉ nghe một tràng tiếng nổ tí tách vang lên dọc theo đường dây âm tường, ánh đèn trong các phòng lóe sáng hai cái rồi phụt – tắt ngúm.

Cố Diễm đơ mặt, âm thầm thu tay về.

Tô Khốn: “……”

[Edit by TeiDii]
Chương trướcChương tiếp Báo lỗi chương Bình luậnBạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.Liên hệ: [email protected] Truyện Full - Đọc truyện online, đọc truyện chữ, truyện hay. Website luôn cập nhật những bộ truyện mới thuộc các thể loại đặc sắc như truyện tiên hiệp, truyện kiếm hiệp, hay truyện ngôn tình một cách nhanh nhất. Hỗ trợ mọi thiết bị như di động và máy tính bảng.đam mỹ hài truyện xuyên nhanh ngôn tình sủng ngôn tình hài truyện teen hay ngôn tình hay truyện đam mỹ truyện ngôn tình ngôn tình hoàn ngôn tình ngược truyện kiếm hiệp hay truyện tiên hiệp hay truyện hệ thốnghttps://kiemtraphat.net/kiemtraphat.netblog.kiemtraphat.net

Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License
Đăng nhập thành viên x TRUYENFULL Đọc truyện online, miễn phí, chất lượng hàng đầu Việt Nam Đăng nhập Đăng ký Email đăng nhập Mật khẩu Đăng nhập Bạn chưa có tài khoản? Đăng ký Họ và tên Email Giới tính Nam Nữ Khác Mật khẩu Nhập lại mật khẩu Đăng ký Bạn đã có tài khoản? Đăng nhập Email đăng ký tài khoản Lấy lại mật khẩu Bạn đã có tài khoản? Đăng nhập Tài khoản của tôi Xin chào, Xin chào, Đăng xuất Đăng xuất Thông tin cá nhân
Để mở chặn quảng cáo vui lòng xác thực email
Thông tin cá nhân Sửa thông tin Họ và tên Email Đã xác thực Số điện thoại Ngày sinh Họ và tên Email Số điện thoại Ngày sinh Lưu thay đổi Đổi mật khẩu Mật khẩu mới Xác nhận mật khẩu mới Lưu thay đổi Hủy Truyện đang đọc Chưa có truyện đọc
Đơn hàng của bạn Chưa có đơn hàng nào
Lịch sử mua gói Chưa có lịch sử mua gói
Mua Thẻ Chặn Quảng Cáo 📛 × 1 tháng 19.000 VNĐ 2 tháng 38.000 VNĐ 6 tháng 149.000 VNĐ Tiếp tục thanh toán Quyền lợi khi mua
- Hạn dùng theo tháng được mua

- Tất cả quảng cáo sẽ bị chặn.

- Nâng cao trải nghiệm đọc truyện.
Lưu ý: Yêu cầu chuyển đúng nội dung chuyển khoản, nếu sai nội dung hệ thống sẽ không hỗ trợ Thanh toán mã QR Đang tải mã QR...
Hoặc thanh toán thủ công Ngân hàng: BIDV Chủ tài khoản: CONG TY TNHH ECONTENT HUB Số tài khoản: 96488888888 Số tiền: 0 VNĐ Nội dung CK:
Sau khi chuyển khoản thanh toán, vui lòng đợi 3 đến 5 phút để hệ thống kiểm tra và chặn quảng cáo cho bạn, nếu không được vui lòng đăng nhập lại
Mọi thắc mắc, liên hệ, hỗ trợ chat trực tiếp tại đây 💳 📛 Nhấn để mua thẻ chặn quảng cáo 📛 Mua Chặn Quảng Cáo Gói chặn quảng cáo Giá: 19.000 VNĐ Gói chặn tất cả quảng cáo trên trang trong 1 tháng Gói chặn quảng cáo Giá: 38.000 VNĐ Gói chặn tất cả quảng cáo trên trang trong 2 tháng Gói chặn quảng cáo Giá: 149.000 VNĐ Gói chặn tất cả quảng cáo trên trang trong 6 tháng MUA NGAY X 📬 Hòm Thư Góp Ý – Cùng Truyenfull Hoàn Thiện Từng Ngày!

Truyenfull luôn trân trọng sự đóng góp từ bạn – những độc giả thân thiết đã đồng hành cùng chúng tôi trong hành trình xây dựng một không gian đọc truyện tốt hơn.
💬 Tin vui: Chúng tôi đã lắng nghe và hành động!

Thông qua hòm thư góp ý thời gian qua, chúng tôi nhận được nhiều phản hồi về việc quảng cáo xuất hiện quá nhiều. Hiện tại, Truyenfull đã giảm bớt số lượng quảng cáo và thu nhỏ những quảng cáo không thể gỡ bỏ để hạn chế ảnh hưởng đến trải nghiệm đọc truyện.

🙏 Rất mong bạn thông cảm: quảng cáo là một phần nguồn thu giúp chúng tôi duy trì hoạt động website, nên vẫn cần giữ lại ở mức cần thiết.
📱 Truyenfull đã có App chính thức!

Chúng tôi vừa ra mắt ứng dụng đọc truyện riêng dành cho điện thoại. Bạn có thể tải và trải nghiệm tại đây:
👉 [Link tải app]

Rất mong bạn sẽ trải nghiệm và gửi góp ý tại chính hòm thư này, để chúng tôi có thể tiếp tục hoàn thiện ứng dụng, mang lại trải nghiệm tốt nhất cho người dùng.
📩 Mọi ý kiến của bạn đều rất quý giá với chúng tôi.

Hãy chia sẻ suy nghĩ của bạn ngay tại đây:
✍️ Link gửi góp ý: Tại đây

Cảm ơn bạn đã đồng hành và góp phần xây dựng Truyenfull ngày càng hoàn thiện! 💖
$('head').append(''); if(!window.jwtInfo?.ads_hidden || window.jwtInfo?.ads_hidden

Tùy Chỉnh Giao Diện Đọc
Màu nền
Font chữ
Cỡ chữ: 20px
Giãn đoạn: 1.2
Danh Sách Chương (82)
Chương 1: Chương 1: Linh vật đổi vận. Chương 2: Chương 2: Linh vật tai hại. Chương 3: Chương 3: Linh Vật nguy hiểm. Chương 4: Chương 4: Khai quan đại cát. Chương 5: Chương 5: Quan tài Gacha. Chương 6: Chương 6: Quan tài vẫn còn. Chương 7: Chương 7: Ra cửa thám thính. Chương 8: Chương 8: Mặt bằng kỳ lạ. Chương 9: Chương 9: Âm hồn bất tán. Chương 10: Chương 10: Tiểu quỷ phẫn nộ. Chương 11: Chương 11: Tiểu quỷ im lặng. Chương 12: Chương 12: Chủ Sốp lừa đảo. Chương 13: Chương 13: Bảy phần tương tự. Chương 14: Chương 14: Nguy cơ vẫn còn. Chương 15: Chương 15: Đỉnh chuỗi thức ăn. Chương 16: Chương 16: Giải toả khu cũ. Chương 17: Chương 17: Uống nhầm thuốc rồi. Chương 18: Chương 18: Chạy trối chết. Chương 19: Chương 19: Cháo trộn chao đỏ. Chương 20: Chương 20: Trăng mờ gió lớn. Chương 21: Chương 21: Khối ngọc kỳ lạ. Chương 22: Chương 22: Mười lăm tháng bảy. Chương 23: Chương 23: Lãng phí vàng mã. Chương 24: Chương 24: Tên nhóc chết tiệt. Chương 25: Chương 25: Người sống sờ sờ. Chương 26: Chương 26: Hiệp ước hỗ trợ. Chương 27: Chương 27: Hiệu suất cao ghê. Chương 28: Chương 28: Chủ nhà kỳ quặc. Chương 29: Chương 29: Người kỳ quặc. Chương 30: Chương 30: Mượn dao giết người. Chương 31: Chương 31 Chương 32: Chương 32 Chương 33: Chương 33 Chương 34: Chương 34: Nửa tin nửa ngờ. Chương 35: Chương 35: Thay đổi trang phục. Chương 36: Chương 36: Lại xuyên qua rồi. Chương 37: Chương 37: Chủ nhà ghé chơi. Chương 38: Chương 38: Đi lấy chìa khóa. Chương 39: Chương 39: Mời đi uống trà. Chương 40: Chương 40: Đội đặc biệt. Chương 41: Chương 41: Một nhóm quái dị. Chương 42: Chương 42: Quỷ nhi. Chương 43: Chương 43: Tìm kiếm thai linh. Chương 44: Chương 44: Dẫn quỷ nhập hội. Chương 45: Chương 45: Sấm giữa trời quang. Chương 46: Chương 46: Bị bắt quả tang. Chương 47: Chương 47: Quá qua loa rồi. Chương 48: Chương 48: Giấu đầu lòi đuôi. Chương 49: Chương 49: Bị lừa đá. Chương 50: Chương 50: Thân thể tóc da. Chương 51: Chương 51: A-Mi-Tô-Phu. Chương 52: Chương 52: Phá đám chuyện tốt. Chương 53: Chương 53: Nhang muỗi tự nhiên. Chương 54: Chương 54: Phong cách khác biệt. Chương 55: Chương 55: Hồ ly ngàn năm. Chương 56: Chương 56: Thanh lý môn hộ. Chương 57: Chương 57: Đầu quân cho minh chủ khác. Chương 58: Chương 58: Góp tiền sinh hoạt. Chương 59: Chương 59: Nhân viên đột tử. Chương 60: Chương 60: Gần như đoạt xá. Chương 61: Chương 61: Đại sư gọi đến. Chương 62: Chương 62: Sếp kỳ quặc. Chương 63: Chương 63: Quả Nhiên Kỳ Lạ. Chương 64: Chương 64: Hai Nguồn Gốc. Chương 65: Chương 65: Nghĩ mãi chẳng thông. Chương 66: Chương 66: Lại đến nữa. Chương 67: Chương 67: Ổ Quỷ. Chương 68: Chương 68: Điều Khó Nói. Chương 69: Chương 69: Thăm dò tình hình. Chương 70: Chương 70: Ngoài dự liệu. Chương 71: Chương 71: Giết ngay tức khắc. Chương 72: Chương 72: Mọi người Tề Tựu. Chương 73: Chương 73: Quá khứ bị chôn vùi. Chương 74: Chương 74: Cô y tá kỳ quái. Chương 75: Chương 75: Hôn quân đoạt xá. Chương 76: Chương 76: Hai kẻ đối đầu. Chương 77: Chương 77: Kết liễu oán thù. Chương 78: Chương 78: Sự thật quá khứ. Chương 79: Chương 79: Cái gọi là kiếp trước. Chương 80: Chương 80: Bạch tuộc tám chân. Chương 81: Chương 81: Cuối cùng cũng thành. Chương 82: Chương 82: Hồi kết.