Chương 50
Vị Pháp Y Này Có Chút Lạnh

Chương 50

“Hôm qua, một ngôi nhà dân hai tầng ở trung tâm thành phố bất ngờ đổ sập, hiện không có thương vong về người. Điều tra sơ bộ cho thấy nguyên nhân vụ tai nạn là do việc đào móng không đúng cách tại công trường xây dựng gần đó…”

Một chiếc Santana đang đậu trên đường, radio trên xe đang phát tin tức buổi sáng.

Người tài xế châm một điếu thuốc, cánh tay trái thò ra ngoài cửa sổ, ngón tay rũ tàn thuốc, bực bội nói: “Đi ẻ thôi mà làm gì rề rà thế!”

Hắn hút xong điếu thuốc thì bước xuống xe, đóng cửa xe lại, đi về hướng đồng bọn vừa đi.

Đi được một đoạn, trước mặt hắn xuất hiện một đường ray xe lửa, xung quanh không có ai. Hắn nhìn xung quanh bốn phía, không thấy đồng bọn đâu, liền gào to: “Con mẹ mày rớt xuống hố rồi à?”

Lúc này, một chiếc tàu chở hàng lao tới từ phía trước, hắn vội vàng lùi lại, sợ bị tàu đâm trúng.

Tiếng tàu rất lớn, át đi tiếng hắn gọi đồng bọn.

Người đàn ông có vẻ rất vội vàng, bước nhanh dọc theo bên kia đường ray: “Mày không ra nữa là tao đi đó!”

Tàu giảm tốc độ chạy qua, một vật trắng hếu bị văng ra từ bánh xe, rơi ngay bên chân hắn.

Hắn cúi đầu nhìn xuống, một bàn chân người máu thịt lẫn lộn xuất hiện trước mắt.

Hắn lập tức sợ mất hồn vía, vừa lăn lộn vừa bò lùi lại phía sau, miệng phát ra tiếng la hét, nhưng đều bị tiếng tàu lửa đang lao nhanh che lấp.

Tàu giảm tốc độ chạy chậm dần, rất lâu sau cuối cùng cũng dừng lại.

Người đàn ông từ từ hoàn hồn, một mùi máu tanh xộc thẳng vào mặt. Hắn thấy những mô người trắng hếu dính vào gầm tàu, từng mảng nhỏ rơi xuống như thịt vụn nát bét…

Hắn cuối cùng cũng không nhịn được, “ọe” một tiếng nôn thốc nôn tháo xuống đất.

**

“Vừa nhận được điện thoại từ trung tâm chỉ huy, thôn Mã Gia có người chết…”

Sáng sớm, Hà Lạc đã hấp tấp bước vào văn phòng đội trưởng, vừa bước vào phòng, cậu ta đã thấy một cảnh tượng mà cậu ta có nghĩ nát óc cũng không thể hiểu được…

Vị lão đại quyết đoán uy phong của cậu ta, lúc này đang bóc trứng gà luộc bỏ vào bát của Lãnh Ninh.

Lãnh Ninh rốt cuộc là thánh thần phương nào, lại có thể khiến Lão đại phải bóc trứng cho!

Cậu ta nhất thời không dám tin vào những gì mình nhìn thấy, trong đầu đã tự biên tự diễn ra vô số tình tiết Lãnh Ninh áp bức, ức h**p Địch Diệp.

Làm sao mà cậu ta làm được?

“Cậu đơ ra đấy làm gì? Nói tiếp đi!” Địch Diệp trộn bún lòng lên, kẹp lòng heo và bún cùng lúc đưa vào miệng, húp soàn soạt ăn hết một phần tư cái bát.

“Họ nói là tàu hỏa đâm chết người, cảnh sát ở đồn đã đến rồi.” Hà Lạc nói.

Địch Diệp: “Gọi Lão Lý chuẩn bị, năm phút nữa xuất phát.”

“Lão Lý tối qua đi công tác ở nông thôn rồi.”

Địch Diệp dừng ăn: “Ông ấy đi làm gì?”

“Bộ xương trắng mang về lần trước có tiến triển, ông ấy về đó phối hợp công tác điều tra.” Hà Lạc vừa nói vừa đưa cằm về phía Lãnh Ninh: “Đây chẳng phải đang có sẵn pháp y sao?”

Địch Diệp nhìn Lãnh Ninh, chỉ thấy Lãnh Ninh đang cắn từng miếng nhỏ bánh bao: “Hay là, cậu đi cùng tôi đến hiện trường một chuyến đi?”

“Được thôi.” Lãnh Ninh cắn một miếng trứng, còn lại hai phần ba.

Địch Diệp: “Chúng ta phải cho pháp y Lãnh một chút thời gian ăn uống, 15 phút nữa xuất phát.”

“Được, vậy em đi chuẩn bị.” Hà Lạc quay người ra khỏi văn phòng.

Địch Diệp húp soàn soạt ăn hết bún lòng trong hai ba miếng, ngẩng đầu lên, anh thấy một mẩu lòng đỏ trứng dính trên khóe miệng Lãnh Ninh.

Mẩu lòng đỏ đó đung đưa theo động tác ăn của Lãnh Ninh, mnh nhìn vài lần, không nhịn được đưa tay ra.

Ngón tay thô ráp, có vết chai mỏng khẽ lau hạt lòng đỏ trứng ở khóe miệng, khoảnh khắc đó, Lãnh Ninh như bị điện giật, ngay cả động tác ăn cũng dừng lại.

Các dây thần kinh nhạy cảm ở môi truyền tải cảm giác từ ngón tay mang lại. Mặc dù là một cái chạm rất nhẹ, nhưng lại khiến Lãnh Ninh cảm thấy cả miệng đều tê dại.

Cậu lại nghĩ đến cảm giác tiếp xúc và sức mạnh bùng nổ từ bàn tay kia khi ôm eo mình tối qua, nhất thời quên cả nhai đồ ăn.

“Ăn nhanh đi, ăn xong thì lên xe tôi ngồi đến hiện trường.” Ánh mắt Địch Diệp nhìn xuống, dừng lại trên chiếc áo sơ mi trắng và quần tây Lãnh Ninh mặc hôm nay.

Lãnh Ninh mặc quần áo thời niên thiếu của anh, điều này mang lại cho anh một cảm giác rất kỳ diệu.

Mặc dù bộ quần áo này đã được giặt sạch, nhưng anh vẫn cảm thấy có hơi thở của mình trên đó. Cậu ấy mặc quần áo có hơi thở của anh, cứ như thể cậu ấy là của anh vậy.

Lãnh Ninh đặt chiếc bánh bao còn một miếng xuống: “Đi thôi.”

“Miếng cuối cùng rồi, ăn xong rồi đi.”

“Ăn không…”

Ba chữ “ăn không nổi” chưa kịp nói ra, Địch Diệp đã đút miếng bánh bao cuối cùng đến miệng Lãnh Ninh: “Đừng lãng phí thức ăn.”

Lãnh Ninh thuận theo tay đối phương ăn nốt miếng bánh đó, trên mặt lập tức phồng lên một cục nhỏ: “Tôi đi thay quần áo.”

Địch Diệp vẫn còn đắm chìm trong ý nghĩ của mình: “Đừng thay.”

Lãnh Ninh: “… Tôi đi thay quần áo giải phẫu.”

**

Hiện trường vô cùng khó coi.

Khi Lãnh Ninh đến, toàn bộ đường ray đều là những mô người vỡ nát, ruồi bâu lượn lờ trong không khí, bay thẳng vào mặt người. Trên đầu có giống chim vỗ cánh bay qua, thỉnh thoảng truyền đến tiếng quạ kêu như tiếng trẻ con khóc.

Lãnh Ninh ngồi xổm bên cạnh tàu hỏa, đèn pin soi qua lại giữa các trục bánh xe dưới gầm, cậu thấy một đoạn kết tràng người treo lủng lẳng giữa các trục, phân bị ép ra khỏi ruột, mùi rất gay mũi.

Bên kia, Địch Diệp đang hỏi người báo cảnh sát: “Nạn nhân có phải bạn của anh không?”

Người đàn ông vẫn còn hoảng hồn, môi vẫn còn trắng bệch: “Hình như là, mà hình như không phải, tôi cũng không biết. Hắn thành ra thế này rồi, làm sao mà nhận ra được!”

Địch Diệp liền khoác vai người đàn ông, dẫn hắn đến bên cạnh tàu hỏa: “Nhìn quần áo hắn mặc, có phải bộ này không?”

Người đàn ông không dám nhìn, nghiêng đầu sang một bên, chân run như sàng.

Địch Diệp thô bạo ấn đầu đối phương, chĩa vào bộ quần áo dính máu treo dưới bánh xe: “Một bộ quần áo mà anh sợ cái quái gì?”

Người đàn ông bị động cúi đầu sát gầm xe, nhút nhát nhìn một cái: “Không, không, không phải.”

“Không phải?”

Địch Diệp buông người đàn ông ra: “Thế bạn của anh đâu?”

“Không, không, không biết. Hắn nói hắn bị, bị tiêu chảy, kết quả mãi mà không, không thấy về.”

Lúc này Hà Lạc đang căng dây cảnh giới, căng được nửa chừng thì bỏ cuộc: “Lão đại, cái này phân tán xa tít thế này, làm sao mà quây lại được?”

Tàu hỏa sau khi đâm trúng người đã phanh gấp, ít nhất đã trượt hơn 800 mét. Hiện trường lớn như vậy, đây là lần đầu tiên Địch Diệp thấy.

“Trước hết kiểm soát đám đông hiếu kỳ, đừng để bọn họ phá hoại hiện trường.”

Anh vừa nói xong, một con chó già đã chạy vào, bắt đầu ngửi những miếng thịt trên mặt đất.

Địch Diệp ngồi xổm xuống làm động tác nhặt đá, con chó lập tức khặc khặc ch** n**c mũi, kẹp đuôi chạy mất, nhưng không chạy xa, nó vẫn nhìn chằm chằm ở gần đó, nước dãi chảy dọc xuống theo râu.

Và sau lưng con chó già đó, còn có vài con chó khác đánh hơi chạy về phía này.

Địch Diệp bỗng nhiên nhận ra, thứ phá hủy hiện trường có thể không phải là người, mà là chó.

Trong khi Địch Diệp đang nhe răng trợn mắt đuổi chó, Lãnh Ninh đã đứng dậy, có vẻ đang trầm tư.

“Có phát hiện gì không?” Địch Diệp đi tới hỏi.

“Đặc điểm của vết thương do đường ray xé rách là da và mô mềm bị xé toạc, mép vết thương không đều, kèm theo chảy máu nhiều. Lượng máu là một căn cứ để phán đoán nguyên nhân cái chết, nhưng lượng máu tại hiện trường khó đánh giá. Phải nhặt các mảnh thi thể về ghép lại phân tích.”

Địch Diệp: “Phải nhặt đến khi nào?”

Người bị cuốn vào gầm xe nội tạng đều bị ép ra ngoài cơ thể, xương gãy nát, không có một mảnh thịt nào nguyên vẹn.

Trong đầu Lãnh Ninh đã có một hình ảnh hoàn chỉnh về toàn bộ quá trình: Khi người bị cuốn vào bánh xe, mô mềm và xương gãy vụn, sau đó bị bánh xe kéo theo xoay tròn, lại bị bánh xe thứ hai cuốn vào. Giữa hai bánh xe tạo ra lực kéo khổng lồ, giống như ngũ mã phanh thây, trực tiếp xé đứt người, rồi lặp đi lặp lại quá trình này, cho đến khi xác chết rải khắp đường ray.

Hầu hết các mảnh thi thể này đều bị nghiền nát hoặc ép vào gầm xe hoặc khe hở đường ray, chỉ có thể dùng tay để móc ra.

Địch Diệp nhìn Lãnh Ninh ngồi xổm dưới đất, nâng từng cục mô người lên cho vào túi, một cảm giác buồn nôn xộc thẳng l*n đ*nh đầu, nhưng dù sao anh cũng là tướng lĩnh kinh qua trận mạc, vẫn có một chút khả năng miễn dịch này.

Hà Lạc đã không chịu nổi nữa, chạy thẳng ra ngoài dây cảnh giới nôn thốc nôn tháo, nôn cả mật xanh mật vàng.

Cho đến khi Lãnh Ninh kéo ra một đoạn vật thể trắng hếu, Địch Diệp mới biết, mình vẫn còn quá non nớt.

Đoạn kết tràng treo trên trục bánh xe được Lãnh Ninh kéo ra khỏi gầm tàu.

Thức ăn chưa tiêu hóa hết trong ruột là manh mối quan trọng để xác định thời gian tử vong và thực phẩm đã ăn trước khi chết, nên Lãnh Ninh kéo rất cẩn thận.

“Qua giúp một tay.” Lãnh Ninh quay đầu nhìn những người phía sau, nhất thời không ai dám bước lên giúp.

Địch Diệp: “Để tôi.”

Thế là, Lãnh Ninh ngồi xổm dưới đất, đưa từng đoạn ruột nhầy nhụa, dính máu vào tay Địch Diệp.

Anh đặt một túi đựng thi thể phía sau, đoạn ruột được đưa đến tay anh, anh liền nhét vào túi đựng thi thể. Động tác này không biết kéo dài bao lâu, Địch Diệp chỉ cảm thấy hoa mắt, ch** n**c bọt liên tục, có chút buồn nôn.

Lãnh Ninh vừa kéo ra vừa giới thiệu cho Địch Diệp: “Từ trực tràng đến ruột thừa, lần lượt là trực tràng, kết tràng chữ S, hàng kết tràng, hoàng kết tràng và ruột trên.

Cuối manh tràng là ruột thừa, người này không có ruột thừa, chắc đã phẫu thuật cắt ruột thừa.”

Dù thế nào đi nữa, Địch Diệp tự nhủ, tuyệt đối không được không chịu nổi trước mặt Lãnh Ninh.

Khi một luồng axit dạ dày nóng rát trào lên từ dạ dày, anh vẫn hết sức bình tĩnh ngậm chặt lại, rồi âm thầm nuốt xuống.

“Đây là toàn bộ kết tràng, chiều dài trung bình 1.5 mét.”

Lãnh Ninh thở dài một hơi, nhưng không nghỉ lâu lại bắt đầu làm việc.

“Ruột non là phần dài nhất trong ống tiêu hóa, bao gồm hồi tràng, đoạn ruột rỗng và tá tràng, tiếp theo nữa là dạ dày.”

Địch Diệp: “Cậu nói cho tôi biết còn dài bao nhiêu nữa.”

Lãnh Ninh: “Sáu bảy mét.”

Địch Diệp vẫn tỏ vẻ bình tĩnh, tự trấn tĩnh: “Ừm, cũng không quá dài.”

Lãnh Ninh quay đầu nhìn anh.

“Cũng khá dài, tôi muốn nghỉ một lát.”

“Ừm, cậu nghỉ đi, tôi cầm giúp cậu.”

Lãnh Ninh buông tay: “Vất vả rồi.”

Địch Diệp nhìn chằm chằm vào đoạn ruột non dính đầy máu: “Không vất vả, đó là công việc.”

Bảy tám mét ruột cứ thế được Địch Diệp dùng tay từng chút một đo đạc, anh cảm thấy tuần này, thậm chí tháng này, không cần ăn bún lòng nữa.

Khi ruột và các mô cơ thể vương vãi dần dần được cho vào túi, lũ chó cuối cùng cũng không nhịn được nữa. Mặc dù bị người ta dùng gậy đuổi, bị đá ném, chúng vẫn liều mạng lao tới, ngoạm đi được miếng nào hay miếng đó.

Và rồi một chuyện huyền ảo hơn đã xảy ra.

Địch Diệp ngồi xổm giữa một con chó đen và Lãnh Ninh. Con chó đen không ngừng muốn xông vào, mỗi lần đều bị Địch Diệp dùng động tác cơ thể đuổi về.

Đến sau cùng, động tác cơ thể đã không thể khiến con chó đen sợ hãi, cả hai bên đã làm động tác nhe răng trợn mắt.

Chó đen nhe răng, Địch Diệp cũng nhe răng. Chó đen phát ra tiếng “gừ gừ” rung động, Địch Diệp cũng phát ra tiếng “gừ gừ” rung động.

Chó đen tung ra tuyệt chiêu —  “Gâu gâu gâu!”

Địch Diệp: “Ú gâu!”

Lãnh Ninh: “…”
Chương trướcChương tiếp Báo lỗi chương Bình luậnBạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.Liên hệ: [email protected] Truyện Full - Đọc truyện online, đọc truyện chữ, truyện hay. Website luôn cập nhật những bộ truyện mới thuộc các thể loại đặc sắc như truyện tiên hiệp, truyện kiếm hiệp, hay truyện ngôn tình một cách nhanh nhất. Hỗ trợ mọi thiết bị như di động và máy tính bảng.đam mỹ hài truyện xuyên nhanh ngôn tình sủng ngôn tình hài truyện teen hay ngôn tình hay truyện đam mỹ truyện ngôn tình ngôn tình hoàn ngôn tình ngược truyện kiếm hiệp hay truyện tiên hiệp hay truyện hệ thốnghttps://kiemtraphat.net/kiemtraphat.netblog.kiemtraphat.net

Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License
Đăng nhập thành viên x TRUYENFULL Đọc truyện online, miễn phí, chất lượng hàng đầu Việt Nam Đăng nhập Đăng ký Email đăng nhập Mật khẩu Đăng nhập Bạn chưa có tài khoản? Đăng ký Họ và tên Email Giới tính Nam Nữ Khác Mật khẩu Nhập lại mật khẩu Đăng ký Bạn đã có tài khoản? Đăng nhập Email đăng ký tài khoản Lấy lại mật khẩu Bạn đã có tài khoản? Đăng nhập Tài khoản của tôi Xin chào, Xin chào, Đăng xuất Đăng xuất Thông tin cá nhân
Để mở chặn quảng cáo vui lòng xác thực email
Thông tin cá nhân Sửa thông tin Họ và tên Email Đã xác thực Số điện thoại Ngày sinh Họ và tên Email Số điện thoại Ngày sinh Lưu thay đổi Đổi mật khẩu Mật khẩu mới Xác nhận mật khẩu mới Lưu thay đổi Hủy Truyện đang đọc Chưa có truyện đọc
Đơn hàng của bạn Chưa có đơn hàng nào
Lịch sử mua gói Chưa có lịch sử mua gói
Mua Thẻ Chặn Quảng Cáo 📛 × 1 tháng 19.000 VNĐ 2 tháng 38.000 VNĐ 6 tháng 149.000 VNĐ Tiếp tục thanh toán Quyền lợi khi mua
- Hạn dùng theo tháng được mua

- Tất cả quảng cáo sẽ bị chặn.

- Nâng cao trải nghiệm đọc truyện.
Lưu ý: Yêu cầu chuyển đúng nội dung chuyển khoản, nếu sai nội dung hệ thống sẽ không hỗ trợ Thanh toán mã QR Đang tải mã QR...
Hoặc thanh toán thủ công Ngân hàng: BIDV Chủ tài khoản: CONG TY TNHH ECONTENT HUB Số tài khoản: 96488888888 Số tiền: 0 VNĐ Nội dung CK:
Sau khi chuyển khoản thanh toán, vui lòng đợi 3 đến 5 phút để hệ thống kiểm tra và chặn quảng cáo cho bạn, nếu không được vui lòng đăng nhập lại
Mọi thắc mắc, liên hệ, hỗ trợ chat trực tiếp tại đây 💳 📛 Nhấn để mua thẻ chặn quảng cáo 📛 Mua Chặn Quảng Cáo Gói chặn quảng cáo Giá: 19.000 VNĐ Gói chặn tất cả quảng cáo trên trang trong 1 tháng Gói chặn quảng cáo Giá: 38.000 VNĐ Gói chặn tất cả quảng cáo trên trang trong 2 tháng Gói chặn quảng cáo Giá: 149.000 VNĐ Gói chặn tất cả quảng cáo trên trang trong 6 tháng MUA NGAY X 📬 Hòm Thư Góp Ý – Cùng Truyenfull Hoàn Thiện Từng Ngày!

Truyenfull luôn trân trọng sự đóng góp từ bạn – những độc giả thân thiết đã đồng hành cùng chúng tôi trong hành trình xây dựng một không gian đọc truyện tốt hơn.
💬 Tin vui: Chúng tôi đã lắng nghe và hành động!

Thông qua hòm thư góp ý thời gian qua, chúng tôi nhận được nhiều phản hồi về việc quảng cáo xuất hiện quá nhiều. Hiện tại, Truyenfull đã giảm bớt số lượng quảng cáo và thu nhỏ những quảng cáo không thể gỡ bỏ để hạn chế ảnh hưởng đến trải nghiệm đọc truyện.

🙏 Rất mong bạn thông cảm: quảng cáo là một phần nguồn thu giúp chúng tôi duy trì hoạt động website, nên vẫn cần giữ lại ở mức cần thiết.
📱 Truyenfull đã có App chính thức!

Chúng tôi vừa ra mắt ứng dụng đọc truyện riêng dành cho điện thoại. Bạn có thể tải và trải nghiệm tại đây:
👉 [Link tải app]

Rất mong bạn sẽ trải nghiệm và gửi góp ý tại chính hòm thư này, để chúng tôi có thể tiếp tục hoàn thiện ứng dụng, mang lại trải nghiệm tốt nhất cho người dùng.
📩 Mọi ý kiến của bạn đều rất quý giá với chúng tôi.

Hãy chia sẻ suy nghĩ của bạn ngay tại đây:
✍️ Link gửi góp ý: Tại đây

Cảm ơn bạn đã đồng hành và góp phần xây dựng Truyenfull ngày càng hoàn thiện! 💖
$('head').append(''); if(!window.jwtInfo?.ads_hidden || window.jwtInfo?.ads_hidden

Tùy Chỉnh Giao Diện Đọc
Màu nền
Font chữ
Cỡ chữ: 20px
Giãn đoạn: 1.2
Danh Sách Chương (187)
Chương 1: Chương 1: Quyển 1: Tái Dệt Mạng Nhện Chương 01 Chương 2: Chương 2 Chương 3: Chương 3 Chương 4: Chương 4 Chương 5: Chương 5 Chương 6: Chương 6 Chương 7: Chương 7 Chương 8: Chương 8 Chương 9: Chương 9 Chương 10: Chương 10 Chương 11: Chương 11 Chương 12: Chương 12 Chương 13: Chương 13 Chương 14: Chương 14 Chương 15: Chương 15 Chương 16: Chương 16 Chương 17: Chương 17 Chương 18: Chương 18 Chương 19: Chương 19 Chương 20: Chương 20 Chương 21: Chương 21 Chương 22: Chương 22 Chương 23: Chương 23 Chương 24: Chương 24 Chương 25: Chương 25 Chương 26: Chương 26 Chương 27: Chương 27 Chương 28: Chương 28 Chương 29: Chương 29 Chương 30: Chương 30 Chương 31: Chương 31 Chương 32: Chương 32 Chương 33: Chương 33 Chương 34: Chương 34 Chương 35: Chương 35 Chương 36: Chương 36 Chương 37: Chương 37 Chương 38: Chương 38 Chương 39: Chương 39 Chương 40: Chương 40 Chương 41: Chương 41 Chương 42: Chương 42 Chương 43: Chương 43 Chương 44: Chương 44: Quyển 2: Quá Khứ Trở Lại. Chương 44 Chương 45: Chương 45 Chương 46: Chương 46 Chương 47: Chương 47 Chương 48: Chương 48 Chương 49: Chương 49 Chương 50: Chương 50 Chương 51: Chương 51 Chương 52: Chương 52 Chương 53: Chương 53 Chương 54: Chương 54 Chương 55: Chương 55 Chương 56: Chương 56 Chương 57: Chương 57 Chương 58: Chương 58 Chương 59: Chương 59 Chương 60: Chương 60 Chương 61: Chương 61 Chương 62: Chương 62 Chương 63: Chương 63 Chương 64: Chương 64 Chương 65: Chương 65 Chương 66: Chương 66 Chương 67: Chương 67 Chương 68: Chương 68 Chương 69: Chương 69 Chương 70: Chương 70 Chương 71: Chương 71 Chương 72: Chương 72 Chương 73: Chương 73 Chương 74: Chương 74 Chương 75: Chương 75 Chương 76: Chương 76 Chương 77: Chương 77 Chương 78: Chương 78 Chương 79: Chương 79 Chương 80: Chương 80 Chương 81: Chương 81 Chương 82: Chương 82 Chương 83: Chương 83: Quyển 3: Chiếc Dù Đen Hiện Thân. Chương 83 Chương 84: Chương 84 Chương 85: Chương 85 Chương 86: Chương 86 Chương 87: Chương 87 Chương 88: Chương 88 Chương 89: Chương 89 Chương 90: Chương 90 Chương 91: Chương 91 Chương 92: Chương 92 Chương 93: Chương 93 Chương 94: Chương 94 Chương 95: Chương 95 Chương 96: Chương 96 Chương 97: Chương 97 Chương 98: Chương 98 Chương 99: Chương 99 Chương 100: Chương 100 Chương 101: Chương 101 Chương 102: Chương 102 Chương 103: Chương 103 Chương 104: Chương 104 Chương 105: Chương 105 Chương 106: Chương 106 Chương 107: Chương 107 Chương 108: Chương 108 Chương 109: Chương 109 Chương 110: Chương 110 Chương 111: Chương 111 Chương 112: Chương 112 Chương 113: Chương 113 Chương 114: Chương 114 Chương 115: Chương 115 Chương 116: Chương 116 Chương 117: Chương 117 Chương 118: Chương 118 Chương 119: Chương 119 Chương 120: Chương 120 Chương 121: Chương 121 Chương 122: Chương 122 Chương 123: Chương 123 Chương 124: Chương 124 Chương 125: Chương 125 Chương 126: Chương 126 Chương 127: Chương 127 Chương 128: Chương 128 Chương 129: Chương 129 Chương 130: Chương 130 Chương 131: Chương 131 Chương 132: Chương 132: Quyển 4: Ngục Giam Tâm Trí Chương 132 Chương 133: Chương 133 Chương 134: Chương 134 Chương 135: Chương 135 Chương 136: Chương 136 Chương 137: Chương 137 Chương 138: Chương 138 Chương 139: Chương 139 Chương 140: Chương 140 Chương 141: Chương 141 Chương 142: Chương 142 Chương 143: Chương 143 Chương 144: Chương 144 Chương 145: Chương 145 Chương 146: Chương 146 Chương 147: Chương 147 Chương 148: Chương 148 Chương 149: Chương 149 Chương 150: Chương 150 Chương 151: Chương 151 Chương 152: Chương 152 Chương 153: Chương 153 Chương 154: Chương 154 Chương 155: Chương 155 Chương 156: Chương 156 Chương 157: Chương 157 Chương 158: Chương 158 Chương 159: Chương 159 Chương 160: Chương 160 Chương 161: Chương 161 Chương 162: Chương 162 Chương 163: Chương 163 Chương 164: Chương 164 Chương 165: Chương 165 Chương 166: Chương 166 Chương 167: Chương 167 Chương 168: Chương 168 Chương 169: Chương 169 Chương 170: Chương 170 Chương 171: Chương 171 Chương 172: Chương 172 Chương 173: Chương 173 Chương 174: Chương 174 Chương 175: Chương 175 Chương 176: Chương 176 Chương 177: Chương 177 Chương 178: Chương 178 Chương 179: Chương 179 Chương 180: Chương 180 Chương 181: Chương 181 Chương 182: Chương 182 Chương 183: Chương 183 Chương 184: Chương 184: Ngoại truyện: Mục tiêu 01 Chương 185: Chương 185: Ngoại truyện: Mục tiêu 02 Chương 186: Chương 186: Ngoại truyện: Tranh tài 01 Chương 187: Chương 187: Ngoại truyện: Tranh tài 02