Chương 5: Lê Ương, cha ruột của Giang Mân Ngọc
5:
“Bình tĩnh lại, chú ý nhịp thở.”
“Thở đều, hít vào.”
Giọng nam khi xa khi gần, như sợi dây leo cứu mạng giữa đầm lầy.
Nhiễm Phàm khép mắt, lồng ngực phập phồng dữ dội, giống con cá cạn nước hấp hối cố hít lấy chút không khí cuối cùng. Rất lâu sau, anh mới thoát khỏi trạng thái thở gấp quá độ.
Anh yếu ớt nhìn về phía người vừa đến. Hầu kết của người đàn ông ở gần ngay trước mắt.
Ánh nhìn chậm rãi dâng lên, bắt gặp một gương mặt xa lạ nhưng lại chắc chắn đã từng để lại dấu ấn trong ký ức.
Bàn tay người đàn ông vẫn đặt sau lưng anh, không rút lại, tay kia nhẹ nhàng dẫn anh đứng vững, “Tự giới thiệu một chút, tôi họ Lê, Lê Ương.”
“Cậu Nhiễm, lên xe trước đã.”
Lê Ương, cha ruột của Giang Mân Ngọc.
Cái tên cũng vậy, gia thế phía sau cũng vậy, nếu tung danh xưng ra ngoài thì không nhiều người bình thường biết đến.
Ngay cả Nhiễm Phàm cũng chỉ đến khi nhìn thấy hồ sơ chi tiết, liệt kê tài sản và sản nghiệp giàu đến mức ngang cả một quốc gia, mới hiểu rằng những gia tộc có thế lực thông thiên như vậy vốn sẽ không bao giờ phơi bày trước người thường để trở thành đề tài bàn tán.
Người ở trên mây, người ở bầu trời.
Nhưng vào lúc này, tất cả đều không còn quan trọng.
Nhiễm Phàm cúi đầu, cơ thể đã không còn run rẩy, nhưng nơi hàng mi vẫn không ngừng trượt xuống những vệt nước.
Một chiếc khăn tay vải lanh màu nhạt được gấp gọn gàng và đưa tới trước mặt anh.
“Đưa cậu về nhà chứ?”
Nhiễm Phàm khẽ khựng lại, rồi gật đầu.
Anh không nói địa chỉ. Hương hoa trà thoang thoảng từ chiếc khăn tay cùng tiếng nhạc nhẹ bất chợt vang lên trong xe, bao phủ lấy anh trước cả khi xe lăn bánh. Suốt quãng đường, không ai nói một lời.
Ngoài cửa sổ, những con phố quen thuộc lướt qua. Nhiễm Phàm cúi người xuống xe.
Chiếc khăn tay đã nhăn nhúm và ướt đẫm nước mắt, chẳng còn hình dạng ban đầu. Nhiễm Phàm ngẩn ngơ nhìn nó, nghe thấy Lê Ương nói: “Không sao đâu.”
Anh đờ đẫn gật đầu, định mở miệng cảm ơn, nhưng người đàn ông lại lên tiếng trước:
“Không cần đâu.”
Nhiễm Phàm chỉ đành xoay người rời đi.
Vừa quay lưng, anh đã bị gọi lại: “Cậu Nhiễm.”
Dung mạo của anh thật sự rất bình thường, nói dễ nghe hơn thì có thể gọi là thanh tú.
Khi nhìn ảnh của Nhiễm Phàm trong hồ sơ, Lê Ương từng nghĩ như vậy. Nhưng giờ đây hắn mới nhận ra, Nhiễm Phàm có một đôi mắt dù đã khóc đỏ khóc sưng thì vẫn vô cùng xinh đẹp.
Trong đôi mắt ấy chứa đựng sự mềm mại, mong manh, cùng những điều quý giá cần được trân trọng. Những thứ mà từ sau tuổi ba mươi, đã nhiều năm rồi Lê Ương không còn nhìn thấy nữa.
Trong thế giới của người trưởng thành tồn tại những quy tắc bất thành văn như không nên dễ dàng rơi nước mắt trước mặt người khác. Dù có khóc, cũng có thể vì gia đình, vì bạn bè, duy chỉ không nên vì người yêu.
Bởi như thế là mất mặt.
Giống như tự tay mổ phanh tấm chân tình của mình ra trước mắt thiên hạ, mặc cho người ta nhìn, người ta cười.
Mà kết cục thường là đến chút da thịt cuối cùng cũng không giữ được, chỉ còn lại mình đầy thương tích.
Nhiễm Phàm là người trưởng thành, nhưng khi yêu lại chọn dốc cạn tất cả, không hề giữ lại đường lui.
Lê Ương nhớ đến những tư liệu điều tra được.
Khi Giang Mân Ngọc còn học tiểu học, trong nhà không ai quản. Ở trường, vì ngoại hình quá nổi bật, cậu ta thường xuyên xung đột với những cậu bé cùng tuổi, thành tích thì bết bát, suýt nữa không lên nổi cấp hai.
Chính Nhiễm Phàm đã lập kế hoạch, ghi chép cẩn thận, ngày này qua ngày khác kèm cặp Giang Mân Ngọc suốt nửa năm.
Sau khi tốt nghiệp đại học, Nhiễm Phàm làm bác sĩ thú y ở quê nhà. Nhưng vì Giang Mân Ngọc muốn đến thành phố S học tập, anh từ bỏ công việc ổn định, chuyển đến thành phố S mua nhà, đổi nghề, hạ chức làm trợ lý bác sĩ suốt mấy năm.
Trong mối quan hệ này, ai đúng ai sai, nhìn một cái là rõ.
Nhưng Giang Mân Ngọc là con trai của Lê Ương.
Thời trẻ, Lê Ương giống như con cái của bất kỳ gia đình giàu có nào, thế giới rộng lớn, bên người chưa từng thiếu người bầu bạn.
Không nói đến gương mặt thừa hưởng gen tốt, trời sinh đã có nét phong lưu đào hoa.
Hắn chưa từng để tâm đến giới tính hay thân phận. Yêu vài người linh tinh, khi tình cảm còn nồng thì ở bên nhau, khi phai nhạt thì chia tay trong hòa bình.
Mẹ của Giang Mân Ngọc chỉ là một trong số đó.
Khi người phụ nữ phát hiện mang thai, Lê Ương đã gặp bà, thương lượng xong xuôi, đưa một khoản tiền lớn, hẹn xóa sạch mọi liên hệ.
Khi ấy hắn mới mười bảy tuổi, còn lâu mới đủ chín chắn để làm cha. Chuyện này giống như một nốt lặng trong bản nhạc đối với hắn, tạm dừng rồi tiếp tục, chỉ vậy mà thôi.
Mãi đến nửa tháng trước, khi Lê Ương sắp bốn mươi mà vẫn chưa có con nối dõi, cũng công khai không có ý định kết hôn sinh con, ông cụ trong nhà dù đánh dù mắng cũng vô dụng, cuối cùng ném thẳng thông tin của Giang Mân Ngọc lên bàn hắn.
Lúc đó Lê Ương mới biết người phụ nữ năm xưa đã sinh đứa trẻ ấy, và khi còn trẻ từng nhiều lần ôm con đến nhà họ Lê đòi tiền, nhưng đều bị ông cụ chặn lại, xử lý kín kẽ đến cùng.
Đột nhiên có thêm một đứa con trai, Lê Ương không sinh ra được cảm giác thân cận. Hai mươi hai năm thiếu vắng tình cha, với Giang Mân Ngọc mà nói, cũng không thể nào nảy sinh sự quyến luyến với người cha ruột chưa từng xuất hiện.
Nhưng quan hệ huyết thống đã tồn tại thì không thể chém đứt. Ngoài bù đắp về tiền bạc thì những gì có thể làm Lê Ương đều sẽ cố gắng làm hết, đó là trách nhiệm. Như lúc này đây.
Ít nhất cũng để lại cho Giang Mân Ngọc một chút khả năng cho tương lai.
Hắn từng trải qua nên hiểu rõ một mối tình chân thành xuất hiện sớm, không pha tạp quý giá đến nhường nào.
“Khóc thế nào cũng được, đó là tự do của cậu, cũng là quyền lợi của cậu. Nhưng khóc xong rồi thì đừng nghi ngờ bản thân, đừng tự thương hại mình.”
“Cậu không có chỗ nào không tốt cả. Là Mân Ngọc sai. Nó còn quá trẻ, chưa hiểu trong sinh mệnh thứ gì mới là quý giá nhất, cũng chưa biết mình vừa đánh mất điều gì.”
“Tôi lớn tuổi hơn các cậu, thấy nhiều thứ hơn một chút. Tôi đã thấy không ít người trẻ vừa bước vào vòng danh lợi đã bị vàng son phú quý làm mờ mắt, quên mất con đường mình từng đi tới, cũng tận mắt chứng kiến sau này bọn họ sẽ tỉnh ngộ và hối hận đến nhường nào.”
“Mân Ngọc rồi sẽ hối hận. Ngày đó chắc cũng không còn xa.”
“Nếu cậu vẫn chưa nỡ buông nó, hãy cho nó chút thời gian. Nó sẽ quay đầu lại.”
Rất lâu sau, Nhiễm Phàm không nói gì.
Lê Ương nhìn thấy cơ mặt anh khẽ co giật.
Có lẽ là muốn cười, cũng có thể là muốn khóc.
Đợi đến khi chỉ còn lại bóng lưng Nhiễm Phàm, người đàn ông dõi theo hướng anh rời đi, quay sang nói với trợ lý ngồi ghế phụ:
“Để ý cậu ấy nhiều hơn một chút.”
Chương trướcChương tiếp Báo lỗi chương Bình luậnBạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.Liên hệ: [email protected] Truyện Full - Đọc truyện online, đọc truyện chữ, truyện hay. Website luôn cập nhật những bộ truyện mới thuộc các thể loại đặc sắc như truyện tiên hiệp, truyện kiếm hiệp, hay truyện ngôn tình một cách nhanh nhất. Hỗ trợ mọi thiết bị như di động và máy tính bảng.đam mỹ hài truyện xuyên nhanh ngôn tình sủng ngôn tình hài truyện teen hay ngôn tình hay truyện đam mỹ truyện ngôn tình ngôn tình hoàn ngôn tình ngược truyện kiếm hiệp hay truyện tiên hiệp hay truyện hệ thốnghttps://kiemtraphat.net/kiemtraphat.netblog.kiemtraphat.net
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License
Đăng nhập thành viên x TRUYENFULL Đọc truyện online, miễn phí, chất lượng hàng đầu Việt Nam Đăng nhập Đăng ký Email đăng nhập Mật khẩu Đăng nhập Bạn chưa có tài khoản? Đăng ký Họ và tên Email Giới tính Nam Nữ Khác Mật khẩu Nhập lại mật khẩu Đăng ký Bạn đã có tài khoản? Đăng nhập Email đăng ký tài khoản Lấy lại mật khẩu Bạn đã có tài khoản? Đăng nhập Tài khoản của tôi Xin chào, Xin chào, Đăng xuất Đăng xuất Thông tin cá nhân
Để mở chặn quảng cáo vui lòng xác thực email
Thông tin cá nhân Sửa thông tin Họ và tên Email Đã xác thực Số điện thoại Ngày sinh Họ và tên Email Số điện thoại Ngày sinh Lưu thay đổi Đổi mật khẩu Mật khẩu mới Xác nhận mật khẩu mới Lưu thay đổi Hủy Truyện đang đọc Chưa có truyện đọc
Đơn hàng của bạn Chưa có đơn hàng nào
Lịch sử mua gói Chưa có lịch sử mua gói
Mua Thẻ Chặn Quảng Cáo 📛 × 1 tháng 19.000 VNĐ 2 tháng 38.000 VNĐ 6 tháng 149.000 VNĐ Tiếp tục thanh toán Quyền lợi khi mua
- Hạn dùng theo tháng được mua
- Tất cả quảng cáo sẽ bị chặn.
- Nâng cao trải nghiệm đọc truyện.
Lưu ý: Yêu cầu chuyển đúng nội dung chuyển khoản, nếu sai nội dung hệ thống sẽ không hỗ trợ Thanh toán mã QR Đang tải mã QR...
Hoặc thanh toán thủ công Ngân hàng: BIDV Chủ tài khoản: CONG TY TNHH ECONTENT HUB Số tài khoản: 96488888888 Số tiền: 0 VNĐ Nội dung CK:
Sau khi chuyển khoản thanh toán, vui lòng đợi 3 đến 5 phút để hệ thống kiểm tra và chặn quảng cáo cho bạn, nếu không được vui lòng đăng nhập lại
Mọi thắc mắc, liên hệ, hỗ trợ chat trực tiếp tại đây 💳 📛 Nhấn để mua thẻ chặn quảng cáo 📛 Mua Chặn Quảng Cáo Gói chặn quảng cáo Giá: 19.000 VNĐ Gói chặn tất cả quảng cáo trên trang trong 1 tháng Gói chặn quảng cáo Giá: 38.000 VNĐ Gói chặn tất cả quảng cáo trên trang trong 2 tháng Gói chặn quảng cáo Giá: 149.000 VNĐ Gói chặn tất cả quảng cáo trên trang trong 6 tháng MUA NGAY X 📬 Hòm Thư Góp Ý – Cùng Truyenfull Hoàn Thiện Từng Ngày!
Truyenfull luôn trân trọng sự đóng góp từ bạn – những độc giả thân thiết đã đồng hành cùng chúng tôi trong hành trình xây dựng một không gian đọc truyện tốt hơn.
💬 Tin vui: Chúng tôi đã lắng nghe và hành động!
Thông qua hòm thư góp ý thời gian qua, chúng tôi nhận được nhiều phản hồi về việc quảng cáo xuất hiện quá nhiều. Hiện tại, Truyenfull đã giảm bớt số lượng quảng cáo và thu nhỏ những quảng cáo không thể gỡ bỏ để hạn chế ảnh hưởng đến trải nghiệm đọc truyện.
🙏 Rất mong bạn thông cảm: quảng cáo là một phần nguồn thu giúp chúng tôi duy trì hoạt động website, nên vẫn cần giữ lại ở mức cần thiết.
📱 Truyenfull đã có App chính thức!
Chúng tôi vừa ra mắt ứng dụng đọc truyện riêng dành cho điện thoại. Bạn có thể tải và trải nghiệm tại đây:
👉 [Link tải app]
Rất mong bạn sẽ trải nghiệm và gửi góp ý tại chính hòm thư này, để chúng tôi có thể tiếp tục hoàn thiện ứng dụng, mang lại trải nghiệm tốt nhất cho người dùng.
📩 Mọi ý kiến của bạn đều rất quý giá với chúng tôi.
Hãy chia sẻ suy nghĩ của bạn ngay tại đây:
✍️ Link gửi góp ý: Tại đây
Cảm ơn bạn đã đồng hành và góp phần xây dựng Truyenfull ngày càng hoàn thiện! 💖
$('head').append(''); if(!window.jwtInfo?.ads_hidden || window.jwtInfo?.ads_hidden