Chương 5
Tương Ngữ - Miêu Đại Phu

Chương 5: Ở trong mây -5

Một phút trước, bên ngoài cabin bầu trời vẫn còn xanh ngắt, ánh nắng chói chang khiến sắc trời trong suốt.
Nhiều hành khách chọn cách che nắng kín mít, ánh nắng còn sót lại tràn ngập vài ô cửa sổ nhỏ.
Khi máy bay hạ xuống, thân máy bay chìm vào lớp mây dày, ngoài cửa sổ trở nên mờ mịt một mảnh, sâu bên trong đám mây, không có phương hướng.
Tiếp viên tưởng một lần nữa nhắc nhở hành khách mở tấm che, tiếp viên mới đi theo đoàn tiếp viên tuần tra khoang phổ thông. Còn Kiều Vũ Tụng sắp xếp đồ đạc như bình thường.
“Sư huynh, anh bay thời gian bao lâu rồi?” Thanh niên tuần tra khoang trở về, nhỏ giọng hỏi.
Kiều Vũ Tụng liếc cậu một cái, đáp: “Sáu năm.”
“Sáu năm? !” Thanh niên trợn tròn cặp mắt.
Lần này, Kỷ Vi Ny và Kiều Vũ Tụng lại bay cùng chuyến. Nhìn thấy người mới vừa đến ồn ào, Kỷ Vi Ny cười nói: “Chưa thấy sao? Anh Kiều em, ba mươi rồi.”
“Ba…ba mươi?!” Đôi mắt cậu sợ cho không thể trợn lớn hơn nữa.
“Nhìn cậu ta xem.” Chu Tuyết Lỵ không nhịn được cười, nháy mắt với Kỷ Vi Ny, “Vừa mới cất cánh, cậu ấy vui vẻ nói với Tiểu Kiều rằng Đằng Lập Quân đang ngồi ở khoang hạng nhất, Tiểu Kiều thậm chí còn không chớp mắt. Cậu ấy quay lại nói thầm với tôi, nói: anh Kiều thật cao lãnh, có đại minh tinh ở đây cũng không kích động.”
Mặc cho thanh niên đỏ mặt vì xấu hổ, Kỷ Vi Ny vẫn cười nói: “Thằng nhỏ ngốc. Anh Kiều em lúc bay tuyến quốc tế tại Tích Tân, đừng nói là Đằng Lập Quân, minh tinh Hollywood cũng đã từng gặp qua!”
 “Anh bay nhiều hơn – cũng thấy nhiều hơn, không có gì ngạc nhiên đâu.” Kiều Vũ Tụng bình tĩnh bắc thang cho người thanh niên bước xuống.
Thanh niên cười đến ngại ngùng, nói: “Hoàn toàn không nhìn ra anh đã ba mươi. Em còn tưởng rằng… nhiều lắm anh lớn hơn em 1-2  tuổi đây.”
Đứa nhỏ này năm ngoái mới tốt nghiệp trung học, nghe thấy lời bình luận từ trong miệng cậu nói ra, đừng nói đám người Kỷ Vi Ny, Kiều Vũ Tụng cũng không biết nên cười hay là nên khóc.
Vẻ ngoài trẻ trung của Kiều Vũ Tụng di truyền từ gia đình. Cả cha mẹ anh đều như vậy, thậm chí bây giờ, họ trông vẫn trẻ hơn ít nhất mười tuổi so với bạn bè cùng trang lứa.
Kiều Vũ Tụng không phải khuôn mặt trẻ thơ, sau khi đã trưởng thành đến một mức độ nhất định, thời gian dường như dừng lại với anh, giống như đang chờ người nào, không dám già đi trước họ.
Không thể không nói, khuôn mặt của Kiều Vũ Tụng mang lại cho anh rất nhiều lợi ích. Hành khách thích tiếp viên hàng không nữ trẻ đẹp, tiếp viên hàng không nam anh tuấn. Nghề này là nghề ăn cơm thanh xuân, mà Kiều Vũ Tụng thanh xuân vừa vặn kéo dài.
Nhưng đồng thời cũng có nhược điểm, anh thường bị hành khách không đọc bảng tên nhầm là người mới, tùy tiện sai phái, khách không vừa ý, anh sẽ bị quy là người mới chưa quen với công việc.
Không phải vậy sao? Đáng lẽ đây là một ngày làm ca thư giãn, Kiều Vũ Tụng lại bị phàn nàn sau khi hạ cánh vì không chào đón một vị khách quý trong khoang hạng nhất, bằng tinh thần sảng khoái trước khi khởi hành.
“Này, người phàn nàn là Đằng Lập Quân, hình tượng trên mạng tốt như vậy, người thật sao lại nhỏ nhen? Cậu phụ trách khoang sau, hắn ngồi khoang hạng nhất, còn có một tiếp viên hàng không đang đợi phục vụ, hắn không có chuyện gì trách cứ cậu làm gì?” Tiếp viên tưởng lắc đầu thở dài, “Còn luôn miệng nói Bắc Hàng chúng ta huấn luyện người mới không tốt. Tôi xem đầu óc của hắn mới có vấn đề.”
Mặc dù công ty đã không áp dụng hình phạt nghiêm trọng đối với Kiều Vũ Tụng sau khi biết về vụ việc, nhưng đánh giá đã có kết quả, tiếp viên tưởng ở sau lưng phụ hoạ cũng không có cách nào thay đổi tâm tình Kiều Vũ Tụng. Anh nhếch miệng, không có ý cười chút nào.
Tiếp viên tưởng lo âu nhìn anh, hỏi: “Tiểu Kiều, tháng này tôi đụng phải cậu bao nhiêu lần rồi, làm sao đều mất tập trung vậy? chất lượng công việc không chê được, nhưng nhiệt tình đã đi đâu mất rồi? Xảy ra chuyện gì? Theo lý thuyết, thời gian dài như vậy, cũng nên thích ứng nha. Chúng ta làm nghề này, quan trọng nhất không phải là thích ứng hoàn cảnh năng lực sao?”
“Tôi biết, chị Vân. Tôi sẽ chú ý.” Thấy cuộc trò chuyện sắp kết thúc, mặc dù anh vừa mới bị nhắc nhở, Kiều Vũ Tụng do dự nói, “Chị Vân, thứ tư và thứ năm tới …Tôi có thể đổi ca với chị Phong không. Tôi đã nói chuyện với chị ấy rồi.  Chúng ta sẽ bay ba chặng vào thứ Tư, và chúng ta sẽ bay đến Tĩnh An vào thứ Năm. “
Tiếp viên tưởng kinh ngạc nói: “Nhưng nếu như thế, cậu phải bay 5 ngày liên tục, không sao chứ? Đừng để mệt mỏi.”
Kiều Vũ Tụng gật đầu khẳng định: “Không thành vấn đề, tôi có thể làm được.”
Tiếp viên tưởng lo lắng vô cùng mà nhìn anh, khoảng khắc nói “Được rồi, sau khi hạ cánh chú ý nghỉ ngơi, đừng lo lắng.”
Lịch bay mà Kiều Vũ Tụng chuyển sang ban đầu là một chuyến khứ hồi từ căn cứ đến Tích Tân, sau đó lại bay đến Tuệ Loan, ở lại qua đêm ở Tuệ Loan và bay từ Tuệ Loan đến Tĩnh An vào ngày hôm sau. Sau khi đổi ca, anh ấy đi đi về về giữa “căn cứ – Tuệ Loan”, bay đến Tích Tân và nghỉ đêm ở Tích Tân.
Kiều Vũ Tụng làm vậy cũng không có ý định gì khác, anh chỉ mong được qua đêm ở Tích Tân.
Anh đặc biệt ngốc, biết rõ đêm khuya hạ cánh ở Tích Tân không có ý nghĩa gì, nhưng vẫn là hy vọng có thể ở một đêm, lưu lại một buổi sáng.
Kiều Vũ Tụng thật vất vả từ Tích Tân điều đến Cẩm Dung, sau khi biết Tống Vũ Tiều ở Tích Tân, lại đặc biệt hy vọng có thể xếp lịch bay tới Tích Tân.
Loại ngu ngốc này, Kiều Vũ Tụng chưa bao giờ nói với ai, cũng không phải gần nhất mới bắt đầu ngớ ngẩn.
Có thể, nó bắt đầu từ mười ba năm trước.
Lúc đầu, Kiều Vũ Tụng đặc biệt từ chối việc chi tiền cho các trường luyện thi, vì nghĩ rằng với thành tích của bản thân thì việc đi học sẽ rất lãng phí. Từ khi biết Tống Vũ Tiều cũng học ở cơ sở đó, Kiều Vũ Tụng học rất siêng năng, học ở trường không cố gắng, suốt ngày nghĩ đến chuyện đi học kèm, dù biết Tống Vũ Tiều không nhất thiết đến mỗi ngày, họ cũng không học cùng lớp, việc gặp gỡ hoàn toàn là tình cờ.
Kiều Vũ Tụng không nghĩ tới, nếu như gặp lại Tống Vũ Tiều, bọn họ có thể làm gì, hay là khả năng phát triển ra cái gì.
Trong quá khứ, anh đã từng có những hy vọng không thể thực hiện, đã sớm tan thành mây khói. Nhưng hy vọng tan vỡ không thể ngăn cản sự quyến luyến của anh với Tống Vũ Tiều, anh chỉ muốn gặp em, không làm bất cứ việc gì, biết Tống Vũ Tiều ở nơi đó, vậy cũng tốt.
Trên thực tế, trong cuộc phỏng vấn tin tức đó, đơn vị công tác của Tống Vũ Tiều đã được tiết lộ.
Chỉ cần Kiều Vũ Tụng có thiện chí, anh có thể tìm kiếm đơn vị của Tống Vũ Tiều theo địa chỉ và tìm thấy cậu.
Là thiết kế trưởng của một dự án lớn như vậy, Tống Vũ Tiều phải có danh tiếng trong đơn vị, không khó để tìm ra cậu, nhưng Kiều Vũ Tụng đã không làm điều đó. Cũng giống như xưa, anh biết Tống Vũ Tiều ở Nhất Trung, anh biết ngôi trường đó chỉ cách nhà 3 cây số, và anh chưa từng đến đó.
Tống Vũ Tiều…
Tống Vũ Tiều là một ngôi sao trên bầu trời, thỉnh thoảng phát ra ánh sáng và rơi xuống người anh. Nhưng anh không thể với tay nắm lấy, bởi vì ánh sáng không thể bắt lấy, nó sẽ biến mất. Anh chỉ có thể đợi những khoảnh khắc nhất định khi mây tan, một chút ánh sáng nào đó có thể rọi vào anh.
Sau khi cho Tống Nhạn số điện thoại, Kiều Vũ Tụng tiếp tục chờ đợi.
Trong hơn một tháng chờ đợi, anh đã bay đến Tích Tân năm lần, nhưng anh không bao giờ nhìn thấy Tống Vũ Tiều hoặc liên lạc với Tống Nhạn.
Vào ngày bay từ Tân Châu đến Tích Tân, Kiều Vũ Tụng không nghĩ sẽ gặp phải Tống Nhạn.
So với thời cấp 3, ngoại hình của Tống Nhạn đã thay đổi rất nhiều.
Trong quá khứ, cô ấy thỉnh thoảng cắt tóc tomboy, Kiều Vũ Tụng có thể nghe thấy tiếng cười trong phòng học của Lớp học bá công ích cách hai dãy phòng học
Tuy nhiên, Tống Nhạn trên chuyến bay hôm đó, uốn tóc dài thành từng chùm nhẹ nhàng và duyên dáng, gương mặt trang điểm thanh tú như thể vừa trải qua phẫu thuật thẩm mỹ.
Ngồi ở hàng ghế cuối của cabin phía sau, cô ấy không bao giờ bấm chuông khi hỏi Kiều Vũ Tụng đồ vật. Cô gọi Kiều Vũ Tụng là “anh chàng đẹp trai” qua tấm màn, Kiều Vũ Tụng đưa cho cô chăn, tai nghe, nước uống và cuối cùng nhận ra cô như ý muốn.
Khoảnh khắc Kiều Vũ Tụng nhận ra Tống Nhạn, trái tim anh bắt đầu đập như sấm. Một khắc kia, anh dường như thông qua Tống Nhạn kết nối lại với quá khứ, liên lạc đồng dạng với Tống Vũ Tiều, người cũng ở trong quá khứ.
Trong ký ức của Kiều Vũ Tụng, bên ngoài Tống Vũ Tiều và Tống Nhạn có mối quan hệ rất tốt, đến nỗi Kiều Vũ Tụng từng nghĩ rằng hai người là chị em với nhau.
Nhiều năm như vậy Tống Vũ Tiều lại ra nước ngoài, liệu hai người còn liên hệ không?
Không biết có phải hay không, khi Tống Nhạn vén màn cười hỏi Kiều Vũ Tụng số điện thoại, anh đã cho cô ấy số mà không do dự.
Ý tưởng của Kiều Vũ Tụng quá ngây thơ và buồn cười. Sau khi đưa số, anh hy vọng rằng mình có thể liên lạc lại với Tống Vũ Tiều thông qua Tống Nhạn. Cho dù hy vọng như vậy cũng giống như đi tìm một ngôi sao trong biển trời mênh mông, dù có nhìn thấy thì vẫn cách xa ngàn năm ánh sáng.
Tuy rằng thời gian qua đi một tháng, đừng nói Tống Vũ Tiều, ngay cả Tống Nhạn người hỏi số điện thoại của anh cũng không liên lạc lại. Thỉnh thoảng Kiều Vũ Tụng vẫn kiểm tra điện thoại di động, trong đó toàn là tin nhắn văn bản. Thậm chí, anh còn bật chức năng “Cho phép tìm thấy tôi qua số điện thoại” trong phần mềm nhắn tin nhưng vẫn chưa có liên lạc mới nào.
E rằng, Tống Nhạn chỉ là nhất thời hưng phấn, qua đi liền quên mất.
Có lẽ Tống Nhạn đã không liên lạc với Tống Vũ Tiều từ lâu, nên việc cô ấy có liên lạc với Kiều Vũ Tụng hay không cũng không thành vấn đề. Ngay cả khi Tống Nhạn vẫn là bạn với Tống Vũ Tiều… Có lẽ, cô ấy không nghĩ đến việc cho Tống Vũ Tiều số của anh, và một điều khác có thể – có thể, sau khi Tống Vũ Tiều có số điện thoại của anh, chưa hề nghĩ tới liên hệ anh.
Tất cả những phỏng đoán này đều làm Kiều Vũ Tụng muốn bỏ cuộc. Dù vậy, mỗi một lần bay Tích Tân đều có mong đợi không giải thích được.
Kiều Vũ Tụng lại bay trên chuyến bay JU5234, trung chuyển đến thành phố Tây, trước khi cất cánh, anh đã thông qua danh sách hành khách, biết rằng Tống Vũ Tiều không có ở đó.
Đã bay bốn chặng vào ngày hôm trước, đêm khuya trở lại căn cứ Kiều Vũ Tụng rã rời.
Anh tắm xong ngã xuống giường, trước khi đi ngủ kiểm tra hộp thông tin và ứng dụng liên lạc của điện thoại di động, không có nội dung mới.
Nhưng nghĩ đến việc ngày mai có thể qua đêm ở Tích Tân, Kiều Vũ Tụng nhắm mắt lại với chút hy vọng.
Kiều Vũ Tụng mơ một giấc mơ, mà Tống Vũ Tiều không còn giống khi học trung học. Cậu ấy đã có một diện mạo mới, một nhà khoa học nho nhã, lịch thiệp trong buổi phỏng vấn trên truyền hình. Cậu tháo kính cận thị của mình, đổi thành Kiều Vũ Tụng mang lên.
Kiều Vũ Tụng không cận thị, sau khi đeo kính vào, không những không thấy rõ Tống Vũ Tiều, mà đầu óc cũng choáng váng.
Những gì Tống Vũ Tiều làm sau đó khiến Kiều Vũ Tụng chóng mặt hơn.
Cách mắt kính, Tống Vũ Tiều hôn lên mắt anh.
Giả.
Trong giấc mơ, Kiều Vũ Tụng biết như vậy, nhưng khi Tống Vũ Tiều hôn môi, anh đã chủ động đưa lưỡi của mình vào trong miệng Tống Vũ Tiều.

Tùy Chỉnh Giao Diện Đọc
Màu nền
Font chữ
Cỡ chữ: 20px
Giãn đoạn: 1.2
Danh Sách Chương (134)
Chương 1: Chương 1: Trong đám mây-1 Chương 2: Chương 2: Trong đám mây-2 Chương 3: Chương 3: Ở trong mây -3 Chương 4: Chương 4: Ở trong mây -4 Chương 5: Chương 5: Ở trong mây -5 Chương 6: Chương 6: Ở trong mây -6 Chương 7: Chương 7: Ở trong mây -7 Chương 8: Chương 8: Ở trong mây -8 Chương 9: Chương 9: Bão số 7 -1 Chương 10: Chương 10: Bão số 7-2 Chương 11: Chương 11: Bão số 7-3 Chương 12: Chương 12: Bão số 7-4 Chương 13: Chương 13: Bão số 7-5 Chương 14: Chương 14: Bão số 7-6 Chương 15: Chương 15: Bão số 7-7 Chương 16: Chương 16: Ngày tuyết rơi -1 Chương 17: Chương 17: Ngày tuyết rơi-2 Chương 18: Chương 18: Ngày tuyết rơi-3 Chương 19: Chương 19: Ngày tuyết rơi -4 Chương 20: Chương 20: Ngày tuyết rơi-5 Chương 21: Chương 21: Ngày tuyết rơi-6 Chương 22: Chương 22: Cầu vượt – 1 Chương 23: Chương 23: Cầu vượt – 2 Chương 24: Chương 24: Cầu vượt – 3 Chương 25: Chương 25: Cầu vượt -4 Chương 26: Chương 26: Cầu vượt -5 Chương 27: Chương 27: Tiết kiệm Phí Qua đêm-1 Chương 28: Chương 28: Tiết kiệm phí qua đêm-2 Chương 29: Chương 29: Tiết kiệm Phí Qua đêm-3 Chương 30: Chương 30: Tiết kiệm phí qua đêm -4 Chương 31: Chương 31: Tiết kiệm chi phí qua đêm – 5 Chương 32: Chương 32: Tiết kiệm chi phí qua đêm-6 Chương 33: Chương 33: Tiết kiệm chi phí qua đêm-7 Chương 34: Chương 34: Tiết kiệm chi phí qua đêm-8 Chương 35: Chương 35: Tiệm trà sữa và rạp chiếu phim-1 Chương 36: Chương 36: Tiệm trà sữa và rạp chiếu phim-2 Chương 37: Chương 37: Tiệm trà sữa và rạp chiếu phim-3 Chương 38: Chương 38: Tiệm trà sữa và rạp chiếu phim-4 Chương 39: Chương 39: Tiệm trà sữa và rạp chiếu phim-5 Chương 40: Chương 40: Tiệm trà sữa và rạp chiếu phim-6 Chương 41: Chương 41: Tiệm trà sữa và rạp chiếu phim-7 Chương 42: Chương 42: Tiệm trà sữa và rạp chiếu phim-8 Chương 43: Chương 43: Che lấp -1 Chương 44: Chương 44: Che lấp -2 Chương 45: Chương 45: Che lấp -3 Chương 46: Chương 46: Che lấp – 4 Chương 47: Chương 47: Che lấp -5 Chương 48: Chương 48: Che lấp -6 Chương 49: Chương 49: Che lấp -7 Chương 50: Chương 50: Che lấp -8 Chương 51: Chương 51: Xuyên mây -1 Chương 52: Chương 52: Xuyên mây -2 Chương 53: Chương 53: Xuyên mây -3 Chương 54: Chương 54: Xuyên mây -4 Chương 55: Chương 55: Xuyên mây -5 Chương 56: Chương 56: Xuyên mây -6 Chương 57: Chương 57: Xuyên mây -7 Chương 58: Chương 58: Xuyên mây – 8 Chương 59: Chương 59: Một chút dũng cảm ngốc nghếch-1 Chương 60: Chương 60: Một chút dũng cảm ngốc nghếch -2 Chương 61: Chương 61: Một chút dũng cảm ngốc nghếch -3 Chương 62: Chương 62: Một chút dũng cảm ngốc nghếch – 4 Chương 63: Chương 63: Một chút dũng cảm ngốc nghếch -5 Chương 64: Chương 64: Một chút dũng cảm ngu ngốc -6 Chương 65: Chương 65: Một chút dũng cảm ngu ngốc -7 Chương 66: Chương 66: Thu lạnh-1 Chương 67: Chương 67: Thu lạnh – 2 Chương 68: Chương 68: Thu lạnh – 3 Chương 69: Chương 69: Thu lạnh – 4 Chương 70: Chương 70: Thu lạnh -5 Chương 71: Chương 71: Thu lạnh -6 Chương 72: Chương 72: Thu lạnh -7 Chương 73: Chương 73: Thu lạnh -8 Chương 74: Chương 74: Bay nửa đêm – 1 Chương 75: Chương 75: Bay nửa đêm -2 Chương 76: Chương 76: Bay giữa đêm -3 Chương 77: Chương 77: Bay nửa đêm -4 Chương 78: Chương 78: Bay nửa đêm – 5 Chương 79: Chương 79: Bay nửa đêm -6 Chương 80: Chương 80: Thế thân – 1 Chương 81: Chương 81: Thế thân -2 Chương 82: Chương 82: Thế thân -3 Chương 83: Chương 83: Thế thân – 4 Chương 84: Chương 84: Thế thân -5 Chương 85: Chương 85: Thế thân -6 Chương 86: Chương 86: Thế thân -7 Chương 87: Chương 87: Thế thân -8 Chương 88: Chương 88: Thế thân- 9 Chương 89: Chương 89: Cùng bay -1 Chương 90: Chương 90: Cùng bay – 2 Chương 91: Chương 91: Cùng bay – 3 Chương 92: Chương 92: Cùng bay – 4 Chương 93: Chương 93: Cùng bay -5 Chương 94: Chương 94: Cùng bay -6 Chương 95: Chương 95: Cùng bay-7 Chương 96: Chương 96: Scandal và lời đề nghị -1 Chương 97: Chương 97: Scandal và lời đề nghị -2 Chương 98: Chương 98: Scandal và lời đề nghị -3 Chương 99: Chương 99: Scandal và lời đề nghị -4 Chương 100: Chương 100: Scandal và lời đề nghị -5 Chương 101: Chương 101: Scandal và lời đề nghị -6 Chương 102: Chương 102: Scandal và lời đề nghị -7 Chương 103: Chương 103: Scandal và lời đề nghị -8 Chương 104: Chương 104: Scandal và lời đề nghị -9 Chương 105: Chương 105: Đêm tha hương nơi đất khách -1 Chương 106: Chương 106: Đêm tha hương nơi đất khách -2 Chương 107: Chương 107: Đêm tha hương nơi đất khách -3 Chương 108: Chương 108: Đêm tha hương nơi đất khách – 4 Chương 109: Chương 109: Đêm tha hương nơi đất khách -5 Chương 110: Chương 110: Đêm tha hương nơi đất khách -6 Chương 111: Chương 111: Đêm tha hương nơi đất khách -7 Chương 112: Chương 112: Đêm tha hương nơi đất khách -8 Chương 113: Chương 113: Đêm tha hương nơi đất khách -9 Chương 114: Chương 114: Đêm tha hương nơi đất khách -10 Chương 115: Chương 115: Đêm tha hương nơi đất khách -11 Chương 116: Chương 116: Thu đông xuân -1 Chương 117: Chương 117: Thu đông xuân -2 Chương 118: Chương 118: Thu đông xuân -3 Chương 119: Chương 119: Thu đông xuân -4 Chương 120: Chương 120: Thu đông xuân – 5 Chương 121: Chương 121: Thu đông xuân -6 Chương 122: Chương 122: Thu đông xuân – 7 Chương 123: Chương 123: Thu đông xuân-8 Chương 124: Chương 124: Ngày tuyết lại rơi -1 Chương 125: Chương 125: Ngày tuyết lại rơi -2 Chương 126: Chương 126: Ngày tuyết lại rơi -3 Chương 127: Chương 127: Ngày tuyết lại rơi – 4 Chương 128: Chương 128: Ngày tuyết lại rơi -5 Chương 129: Chương 129: Ngày tuyết lại rơi – 6 Chương 130: Chương 130: Ngày tuyết lại rơi -7 Chương 131: Chương 131: Ngày tuyết lại rơi – 8 Chương 132: Chương 132: Ngày tuyết lại rơi -9 Chương 133: Chương 133: Ngày tuyết lại rơi -10 Chương 134: Chương 134: Ngày tuyết lại rơi -11 ( HOÀN)