Chương 492: rấn An
Mạnh Huyên lập tức nở nụ cười, nắm lấy điện thoại trên mặt là nụ cười xán lạn.“Được đấy con trai, khá lắm, đàn ông Lục gia ta, chính là rất giỏi dỗ phụ nữ!”
Lục Hướng Nam kiêu ngạo nói:
“Đó là đương nhiên, được chân truyền của cha con, cha con giỏi dỗ vợ như vậy, con dỗ vợ vui vẻ, sau này chị em dâu ở chung mới tốt. Mẹ cho nhiều mấy hộp đồ bổ là có thể giải quyết, không cần thiết phải khiến mọi chuyện trở nên gay gắt, để cô ấy suy nghĩ miên man trong thời gian ở cữ. Bà cô kia của Tôn gia, miệng quá khắc nghiệt.”
Mạnh Huyên gật đầu:“Mẹ biết rồi, yên tâm đi, mẹ chắc chắn cho con trai đủ thể diện, gửi nhiều đồ tốt một chút, hiện giờ con bé ở nhà bọn con hay nhà mẹ đẻ?”
“Ở nhà bọn con, con sợ bà cô kia lại đi kích động cô ấy, dứt khoát đưa cô ấy về nhà, mẹ vợ tạm thời ở chỗ bọn con.”
Mạnh Huyên hiểu rõ: “Vậy được rồi, lát nữa mẹ gọi điện cho bà thông gia tâm sự, tăng tình cảm.”
Lục Hướng Nam cười tươi, anh ta biết mẹ mà ra tay, chắc chắn không thành vấn đề mà.“Cảm ơn mẹ!”
Cúp điện thoại, Mạnh Huyên ở phòng khách cười ha ha, sau đó sắp xếp từ ngữ gọi điện tới nhà Lục Hướng Nam.
Lúc này Lục Hướng Nam đang đi làm, anh ta dùng điện thoại ở văn phòng gọi trở về thủ đô, mà bên khu người nhà, trong nhà chỉ có Tôn Ngọc Lan và mẹ Tôn ở nhà.
Điện thoại là mẹ Tôn nghe máy.
“Mẹ chồng con vừa gọi điện thoại tới, biết con sinh con trai, con trai cả của bà ấy đủ nếp đủ tẻ khiến bà ấy rất vui vẻ, muốn con chăm sóc cơ thể thật tốt, có thời gian bà ấy sẽ tới thăm con!”“Còn nói chuẩn bị rất nhiều đồ bổ gửi tới, bảo mẹ nhìn con ăn hết, ngàn vạn lần đừng luyến tiếc. Con xem, bà ấy vẫn để ý cục cưng của chúng ta, Kiều Kiều bà ấy cũng hỏi nhiều, còn nói gửi quần áo mới tới. Mẹ chồng con thật sự không tệ, đừng suy nghĩ miên man, ở cữ thật tốt.”Lúc này Tôn Ngọc Lan tỉnh táo, nghe mẹ nói những lời này cô ta rất chờ mong: “Thật sao? Mẹ chồng con thật sự nói như vậy à?”“Nhưng mà bọn con không ở thủ đô, một năm chỉ gặp mấy lần, dù sao cũng không có tình cảm sâu đậm như đám Nhị Hùng.”Bên trong có ba hộp sữa bột, tổ yến, tần bì gai và táo đỏ, còn có phân lượng không ít. Một cái chăn mỏng cho đứa bé dùng, một cái địu nhỏ làm bằng bông mới, còn có một cái chăn lông vừa vặn cho đứa bé dùng vào mùa đông này.
Còn có bốn bộ quần áo nhỏ, giày tất, nguyên liệu đều là nguyên liệu tốt, rất mềm.
Còn chuẩn bị cho Tôn Ngọc Lan một chiếc váy và một chiếc áo khoác lông cừu.Mẹ Tôn không tán thành nói:
“Con biết cái gì? Mẹ nói cho con biết, đừng nghe bà cô của con nói linh tinh, ánh mắt bà ấy thiển cận, chỉ nhìn cái lợi trước mắt, con không biết Lục gia là gia đình thế nào ư? Đối với đứa bé chắc chắn sẽ dụng tâm bồi dưỡng, nhà lão tam có cháu trai cháu gái, con sinh cũng giống như vậy. Tương lai nếu đứa bé thông minh, chẳng lẽ bọn họ không bồi dưỡng? Sao có thể có chuyện đó?”
“Đâu có ông bà nội không thương cháu trai cháu gái nhà mình? Bà cô của con chịu khổ quá nhiều, chỉ biết thiên vị, Lục gia người ta có tiền có thế, đứa bé nào cũng không bị thiệt!”“Hướng Nam còn chuẩn bị nhiều lương thực tinh ở trong nhà như thế, gà mái già và trứng đã sớm chuẩn bị sẵn, ngày lành như vậy con còn có gì không thỏa mãn? Đống này mất khá nhiều tiền, con đi đâu tìm được mẹ chồng tốt như vậy?”
…
Lục Hướng Nam tan làm trở về phát hiện tâm trạng của vợ khá lên nhiều, trên mặt đều là tươi cười.Bởi vì đồ là do người quen mang tới, cho nên đồ đắt tiền đều cho hết vào trong túi, không sợ mất.
Mẹ Tôn cười tươi nói:
“Con nhìn xem, đây đều là thứ tốt, điều kiện của Lục gia tốt, con mới có ngày lành như vậy. Nếu con gả cho người bình thường, đâu nỡ cho con dâu ăn thứ tốt như vậy?”
“Con nghe mẹ nói, đừng suy nghĩ miên man, ngoan ngoãn điều dưỡng cơ thể, muốn sinh thêm mấy đứa mà nói, con còn trẻ tương lai sinh thêm hai đứa cũng được.”