Chương 491: Nhờ Vả
Lục Hướng Nam nghĩ, vợ ở cữ ở nhà sẽ có người chăm sóc, ở nhà mẹ vợ khá tốt, trong nhà có mẹ vợ có chị dâu, vợ anh ta chắc chắn không thành vấn đề.
Nhưng mà hiện giờ anh ta thay đổi chủ ý, trực tiếp đưa Tôn Ngọc Lan trở về nhà mình.Nhi nữ song toàn.
Thật tốt!
Vừa rồi ở ngoài cửa, anh ta đã nghe rõ đoạn hội thoại trong phòng, cho nên không cần hỏi cũng biết lần này sinh con trai.
Nghĩ tới chuyện mới xảy ra trong phòng bệnh, đôi mắt Lục Hướng Nam thâm trầm, nhìn gương mặt tái nhợt của vợ, trong đầu anh ta nhanh chóng suy nghĩ biện pháp.Trên giường bên cạnh, con gái anh ta cũng ở đây, dáng vẻ không có tinh thần lắm.
Lục Hướng Nam nhíu mày: “Kiều Kiều, làm sao vậy? Không thoải mái sao?”
“Cha!”
Cô gái nhỏ thấy cha tới, vươn tay muốn cha ôm.“Thật sao? Còn là con trai? Ai da tốt quá, như vậy đủ nếp đủ tẻ, bên mẹ tích trữ không ít thứ tốt, bây giờ sẽ gửi qua cho con. Khi ở cữ con chăm sóc con bé thật tốt, ăn nhiều đồ bổ một chút.”
Lục Hướng Nam vội vàng giải thích:“Mẹ, con không có ý đó, tình huống lần này đặc biệt. Mẹ nghe con nói, lần trước bà cô Tôn gia đến thủ đô, có phải đến nhà chúng ta hay không?”
Nhắc tới bà cụ kia, Mạnh Huyên còn có chút không vui: “Tới, ở đây ăn một bữa cơm rồi rời đi.”
Lục Hướng Nam nói: “Không nói cái gì mà mẹ thiên vị em dâu, thiên vị đứa bé trong nhà, không quan tâm con trai như con sao?”
“Bà già thối này, sớm biết thế bữa cơm kia cũng không cho bà ta ăn ngon như vậy, chiêu tổn hại như thế mà bà ta cũng nghĩ ra được, coi Lục gia chúng ta thành cái gì? Vợ con đồng ý rồi sao?”
“Không có không có!”
Lục Hướng Nam vội vàng trấn an mẹ mình: “Vợ con không đồng ý, mẹ vợ cũng không đồng ý, bọn con đều thích con mình sinh ra.”
“Như vậy mới được chứ!”
Lục Hướng Nam cười nói:“Mẹ, mẹ yên tâm đi, tính tình Ngọc Lan con hiểu, trái phải phân biệt rõ ràng không đến mức hồ đồ như thế, mẹ vợ cũng không tệ.”
“Vậy con còn gọi điện cho mẹ làm gì? Còn muốn long trọng một chút, con…”
Mạnh Huyên giật mình, suy nghĩ một lát lập tức hiểu con trai có ý gì: “Con muốn trấn an vợ con sao?”
Lục Hướng Nam cười nói:“Đúng vậy! Mẹ, gia đình êm ấm thì mọi việc thuận lợi mà! Em dâu đã làm ra cống hiến to lớn cho nhà chúng ta, tốt với em ấy một chút rất bình thường. Hơn nữa em dâu còn ở thủ đô, mới có cuộc sống tốt như vậy, nếu Ngọc Lan dẫn theo đứa bé ở thủ đô, mẹ chắc chắn sẽ không bạc đãi cô ấy.”
“Đạo lý này con hiểu, con không cảm thấy hai vợ chồng con chịu ấm ức gì! Sở dĩ bảo mẹ gửi thêm nhiều đồ bổ tới, còn không phải vì chiếu cố cảm xúc của Ngọc Lan!”
“Phụ nữ mà, sẽ có chút tâm tư này. Lão tam và em dâu đều ưu tú như thế, đứa bé còn nhiều hơn bọn con, còn ở bên cạnh mẹ, nhưng mà con lại là lão đại, giữa chị em dâu khó tránh khỏi sẽ có chút tâm tư nhỏ, người ngoài lại chen chân vào, trong lòng Ngọc Lan lo lắng rất bình thường. Nhưng con đảm bảo với mẹ, chút tâm tư này của cô ấy sẽ không khiến cô ấy mất đi lý trí làm ra chuyện không có thể diện gì.”
Mạnh Huyên cười nói:“Cho nên bây giờ con không muốn buồn bực trong lòng con bé không cân bằng trở nên gay gắt, muốn đè ép xuống đúng không.”
“Đúng vậy!” Lục Hướng Nam trả lời rất chắc chắn: “Dù sao cũng là vợ của con, còn mới sinh con xong, đừng nói là cô ấy không có vấn đề gì lớn, cho dù có vấn đề gì, con cũng không thể giáo huấn cô ấy trong thời gian ở cữ được đúng không? Đợi cô ấy ổn định xong ở cữ, cơ thể khôi phục, sau này con sẽ nói chuyện với cô ấy.”
“Cho nên làm phiền mẹ lần này nhất định phải ra tay, gửi nhiều đồ bổ cho con dâu khát vọng được mẹ chồng yêu thương, biểu đạt một chút mẹ rất coi trọng cô ấy, khiến cô ấy cảm nhận được mình vẫn có chút cảm giác tồn tại. Trong lòng người mẹ chồng như mẹ vẫn nhớ đến cô ấy và đứa bé cô ấy sinh, không hoàn toàn quên cô ấy, khiến cô ấy thông suốt thoải mái ở cữ, sau này con sẽ nói với cô ấy.”