Chương 49
Không Lối Thoát - Xuân Sắt

Chương 49: Thời điểm ta không ở đó

Dưới ánh đèn đỏ lay động, một chiếc đèn lồng treo lơ lửng trên đầu y, ánh sáng mờ mờ phủ lên gương mặt không rõ đường nét, chỉ biết, y đang nhìn nàng.Tống Thanh Thư hiếm khi đi dạo phố về đêm như một người dân bình thường, dù con đường này hắn đã phi ngựa qua vô số lần, gây nên cảnh người ngã ngựa đổ, hỗn loạn thành một mảng, nhưng chưa bao giờ hắn thật sự bình tâm tản bộ nơi này như hôm nay.Phố xá càng về khuya càng đông đúc; quán rượu người ra kẻ vào, các cửa hàng tơ lụa, trang sức dần đóng cửa, phía trước bắt đầu xuất hiện những gánh hàng rong bày bán đồ ăn, phần lớn là những chiếc xe ba bánh nhỏ, hơi nóng bốc lên, mùi hương thơm phức lan khắp không trung. Gương mặt ai nấy đều hớn hở, chờ đón khách qua đường.“Nặc Nặc, ngươi xem kìa, hàng bánh hoa mai kia vừa mới ra lò. Có muốn nếm thử không?”Tống Thanh Thư vốn chẳng ưa gì mấy món ngọt, nhưng thấy Nặc Nặc ăn vui vẻ, hắn cũng cảm thấy sung sướng lây.Tư Nam chỉ cảm thấy tim như muốn nhảy khỏi lồng ngực, liền giơ tay tùy ý chỉ về phía bên đường, nơi có hai người đang ôm bó cây liễu to: “Người đông quá, ngươi qua đó mua đi, ta hơi mệt, sẽ chờ ngươi ở bên kia.”Tống Thanh Thư liếc nàng, ánh mắt vẫn ẩn ý cảnh giác, không hề giấu giếm vẻ thiếu tin tưởng: “Nặc Nặc, lát nữa đừng để ta phải đi tìm ngươi, biết không?”Giọng nói vừa mềm vừa trầm, câu chữ như luôn mang theo ràng buộc vô hình, mà Tư Nam thì hiểu rất rõ.Nàng bước đến gần hơn, khẽ vẫy tay: “Ta sẽ ở đây.”Ban đầu vốn định nói “Ta sẽ chờ ngươi”, nhưng khi mở miệng, nàng lại đổi thành “ở đây”.Tư Nam chưa chờ được bao lâu, phía sau đã vang lên một thanh âm quen thuộc, khẽ run run, mang theo xúc động nghẹn ngào:“A Nam.”Nghe thấy, toàn thân nàng run lên, như muốn xoay người lại, thì giọng người đó vội vàng vang lên tiếp: “Đừng động. A Nam, ta không có nhiều thời gian, chỉ có nói ngắn gọn thôi. Đông Dung ở lại Nguyệt thị làm ăn rất tốt, ta đã tiếp quản hết mấy việc buôn bán kia rồi. Dựa vào những gì nàng viết trong thư, tuy không kiếm được nhiều, nhưng đủ để mọi người sống yên ổn.”“Tộc nhân Tư gia cũng đã lần lượt rời đi, không ai ở lại Đại Dung nữa. Mọi người đều nguyện ý ra ngoài mưu sinh. Bá phụ, bá mẫu đều khỏe mạnh, nàng đừng lo.”Tư Nam đứng không vững, chỉ hận không thể quay đầu nhào vào lòng y, khóc thật lớn một trận, đem hết những ủy khuất, nhục nhã, cô độc trong bao năm qua hóa thành nước mắt mà trút ra, để y an ủi nàng, thương nàng, dỗ nàng bình tâm như thuở trước.Nhưng đúng lúc ấy, nàng thoáng thấy Tống Thanh Thư quay đầu lại, liền ép mình nuốt xuống nỗi run rẩy cùng phẫn hận, gượng cười vẫy tay với hắn.Tay còn chưa hạ xuống, đôi chân đã mềm nhũn.Có lẽ vì hắn hiểu nàng, hoặc vì thấy nàng yếu đuối đến vậy, một đôi tay liền từ phía sau nâng lấy lưng nàng.Khoảnh khắc ấy, trong lòng Tư Nam dâng lên một nỗi cảm động không sao tả được, thứ cảm xúc lặng lẽ không lời, mà đầy thấu hiểu.Lộ Huấn nhanh chóng nhét một xâu hạt tròn nhỏ như đậu đỏ vào tay nàng, giọng nói gấp gáp: “A Nam, đây là thuốc tránh thai mà nàng từng nói qua. Bá phụ dặn, mỗi ngày uống một viên. Hiện giờ chỉ có bấy nhiêu, nàng uống trước, đợi qua một thời gian ta sẽ tìm cách mang thêm đến.”“Ngoài ra… nàng phải nhớ kỹ, đừng sợ hãi. Tất cả chúng ta… đều đang ở nhà, chờ nàng trở về.”Nghe những lời ấy, toàn thân Tư Nam run lên, trái tim như bị hai bàn tay thô ráp siết chặt, “trong nhà”… đúng vậy, nàng vẫn còn có nhà.Nàng vô lực chống tay lên thân cây liễu, mười ngón bấu chặt vào lớp vỏ sần sùi cứng rắn khiến tay nàng cộm đến phát đau.Ngay khoảnh khắc ấy, tất cả sợ hãi và bất an trong lòng nàng đều tan biến.Sự tin tưởng vô điều kiện, niềm chở che đến từ người thân và người yêu, tựa như ngọn lửa giữa mùa đông khắc nghiệt, sưởi ấm trái tim đã nguội lạnh bao lâu nay.Tên ngốc ấy… y thậm chí chưa từng chất vấn nàng, chưa từng hỏi nàng có thay lòng đổi dạ hay không, có còn yêu mình hay không, có còn để tâm đến người ở Định Xa hay không.Y chưa bao giờ nghi ngờ, chưa từng buông tay, cũng chẳng bận lòng nàng đã trở thành dáng vẻ thế nào.Một thoáng hối hận dâng lên trong lòng Tư Nam, nàng đã nghi ngờ Lộ Huấn, nhưng y thì không.Lộ Huấn không dừng lại, giọng trầm thấp mà vững vàng: “A Nam, ta biết… khi ta không ở bên, nàng vẫn mạnh mẽ hơn bất kỳ ai khác.”Nước mắt trong hốc mắt lặng lẽ rơi xuống, Tư Nam chỉ khẽ gật đầu, cổ họng nghẹn cứng đến mức không dám lên tiếng, chỉ sợ vừa mở miệng, sẽ bật khóc nức nở.Nếu thật sự có một kẻ xuyên qua thế giới này, chắc chắn hắn sẽ cười nhạo nàng vô dụng, rõ ràng là “thai xuyên”, thế mà vẫn sống khổ sở đến vậy. Khi còn nhỏ, không biết nắm lấy cơ hội để tiến thủ, lại chỉ biết chơi trò “mời rượu nấu ăn” với một đứa trẻ con.Nhưng họ đâu hiểu được, đối với một người từng câm điếc như nàng ở kiếp trước, chỉ cần có thể nghe, có thể nhìn, đã là một kỳ tích khiến nàng mừng đến phát cuồng. Nàng hận không thể sống lại tất cả những niềm vui ngây thơ, ngốc nghếch mà mình đã đánh mất trong kiếp trước, sống thêm một lần nữa cho thỏa.Lộ Huấn không chỉ là bạn thuở nhỏ, y là người đã đồng hành cùng nàng suốt chặng đường dài, là sự uy h**p khiến nàng phải tỉnh táo, lại cũng là ánh sáng duy nhất giữa vực sâu tăm tối, là người chống đỡ cả thế giới của nàng.Nhìn thấy Tống Thanh Thư quay đầu, Lộ Huấn không nói thêm, chỉ lặng lẽ nhìn bóng dáng gầy mảnh của nàng. Ánh mắt ấy trĩu nặng, đầy đau lòng, càng không nỡ, như muốn khắc sâu nàng vào tâm can để cả đời không thể quên.Tư Nam cũng chẳng dám nán lại, cây liễu này tuy to, nhưng chẳng thể che giấu được bao lâu.Nàng cố ép bản thân bình tĩnh, nặng nề chớp mắt, muốn vùi lấp hết nỗi rung động trong lòng, nhưng nước mắt vẫn tuôn ra không ngừng, không sao kìm được.Sợ bị người khác nhìn thấy, nàng vội vã chạy về phía Tống Thanh Thư, miệng nói lắp bắp, giọng run run: “Tống Thanh Thư, mắt ta… hình như có hạt cát bay vào, mau giúp ta thổi đi…”Tống Thanh Thư đang bưng điểm tâm quay lại, thấy nàng nước mắt giàn giụa, hai mắt đỏ bừng, chớp không ngừng, thì cười bất đắc dĩ: “Đừng dụi nữa, càng dụi càng không thổi ra được.”Hắn kéo nàng đến chỗ vắng người, để nàng ngửa đầu, khẽ nâng mặt nàng lên rồi nhẹ nhàng thổi vào mắt nàng.Nhưng nước mắt nàng cứ như dòng suối vỡ bờ, càng lau càng chảy, càng lau càng sưng đỏ.“Hạt cát này… thật ngoan cố. Đau quá, ngươi… ngươi có thổi ra được không?”Lồng ngực nàng run rẩy, hai tay khẽ run vì đau, mượn cớ nhìn hắn mà giấu đi hận ý trong mắt, cuối cùng vẫn không chịu nổi, bật khóc thành tiếng.Tiếng khóc nức nở, đứt quãng, tựa như một con thú nhỏ đi lạc, vừa sợ hãi vừa tuyệt vọng, chỉ biết tìm về hơi ấm của mẹ là nơi trú ẩn duy nhất.Tống Thanh Thư chỉ thấy nàng hôm nay khác hẳn thường ngày, yếu đuối đến mức khiến hắn vừa muốn cười, vừa thấy lạ lùng. Từ trước đến nay, Nặc Nặc đâu phải người vì chút chuyện nhỏ mà khóc đến như thế.Hắn thầm nhớ đến lời Thái hậu: những nữ nhân sống trong phú quý, được nuông chiều trong lụa là, cuối cùng đều hóa thành nước, yếu mềm đến độ một cơn gió cũng có thể khiến họ tan vỡ, giống như con chim vẹt bà từng nuôi, giờ dù mở xích cũng chẳng còn sức bay ra khỏi điện.Những gì cứng cỏi, kiêu ngạo, kiên cường trong xương cốt họ, cuối cùng đều bị cuộc sống vàng son ấy mài mòn đến chẳng còn gì.Và giờ đây, Nặc Nặc dường như cũng đang dần thay đổi như thế.Nhìn nàng, Tống Thanh Thư không biết mình nên thất vọng hay nên thấy yên lòng.“Được rồi, đừng khóc nữa, chắc hạt cát đã ra rồi. Ngươi xem, hôm nay khóc đến mấy lượt, y như làm bằng nước vậy.”Tư Nam bĩu môi, không vui với lời hắn nói: “Nữ nhân vốn dĩ là làm bằng nước, chỉ có các ngươi, bọn đàn ông thối, toàn là một đống bùn hôi hám.”Tống Thanh Thư nghe thế liền sầm mặt, không thích nàng nói như vậy: “Ai hôi? Ta mỗi tối đều tắm rửa, nếu thật có mùi, ngươi còn để ta chạm vào ngươi sao?”Tư Nam không đáp, chỉ lẳng lặng cúi đầu, nước mắt vẫn không ngừng chảy, rồi lặng lẽ quay người đi về vương phủ.Thấy nàng như thế, Tống Thanh Thư hơi hoảng: “Chẳng lẽ mắt ngươi có vấn đề thật? Đi thôi, chúng ta về phủ cho thái y xem qua.”Khi hai bóng người dần khuất, hồi lâu sau, chắc chắn không còn ai quanh đó, Lộ Huấn mới từ sau gốc liễu bước ra.Y nhìn theo dáng người mảnh khảnh ấy thật lâu, ánh mắt ngập tràn lưu luyến, rồi cắn răng quay đi, lòng vừa đau vừa yên tâm —A Nam, nàng vẫn là A Nam của mình.Tống Thanh Thư về đến phủ, lập tức gọi thái y đến xem. Cuối cùng, thái y chỉ chẩn rằng quả thật là “có hạt cát bay vào mắt”.Tư Nam thì chẳng muốn đối mặt với hắn, vừa được thả ra liền nói dối rằng mệt, muốn đi rửa mặt súc miệng.Tống Thanh Thư dặn đám nha đầu phải hầu hạ cẩn thận, đừng để vết thương chạm nước, rồi lại gọi Cẩm Sắt đến.Sắc mặt hắn lúc này lạnh như băng, giọng trầm thấp: “Nặc Nặc nhất định đã gặp chuyện gì đó. Không thì sao mấy ngày nay đang ngoan ngoãn, yên tĩnh như thế, hôm nay bỗng thay đổi hoàn toàn? Loại biến hóa này… không bình thường.”Hắn chống tay lên bàn, ánh mắt nghiêm lại: “Những ngày qua Nặc Nặc làm gì, nói gì, ngươi kể rõ từng chữ một.”Cẩm Sắt vốn cũng thấy cô nương gần đây khác lạ, nhưng nhớ lại những ngày vừa qua, trong đầu nàng ta chỉ quanh quẩn vài việc lặt vặt, thật sự chẳng có gì đặc biệt.“Vương gia, dạo gần đây cô nương chỉ thường lui tới với Ngọc Ninh công chúa, ngoài ra không có gì khác. Mà công chúa không thích người khác ở gần khi trò chuyện, nên nô tỳ cũng không rõ họ nói gì.”Nói đến đây, nàng ta bỗng nhớ ra điều gì, vội nói thêm: “Hôm nay cô nương gặp Ngũ gia biểu tiểu thư, sau đó nô tỳ thấy cô nương có vẻ buồn buồn nên mới kể thân thế của vị tiểu thư ấy. Có lẽ cô nương động lòng thương cảm thôi…”Tống Thanh Thư biết rõ tiểu cô nương kia, cũng chẳng xem đó là chuyện trọng yếu, chỉ là mấy lời bát quái của đám nữ nhân, chẳng đáng quan tâm.Hắn lại ngồi trầm ngâm, nghĩ kỹ từng việc mấy ngày qua, quả thật chẳng có gì khác thường.Hôm nay Nặc Nặc ở bờ sông, gặp biết bao người qua lại, mà còn đội mạc nón, ai có thể nhìn rõ nàng được chứ?Có lẽ nàng chỉ thật sự nhớ nhà. Cảnh bùn nước ở Ngọc Đái Hà giống hệt với quê xưa, cũng dễ khiến người ta xúc động.Nhưng rồi hắn lại nghĩ, có phải lúc trước hắn ép nàng quá mức, hay là Ngọc Ninh cô cô đã nói điều gì chăng?Nhưng dù có nói gì đi nữa… thì sao có thể khiến Nặc Nặc thay đổi nhanh đến vậy?Sắc mặt hắn càng lúc càng lạnh. Hắn gọi to: “Phúc Tử!”Khi người hầu vừa bước vào, hắn đã hỏi thẳng: “Hiện giờ ở Định Xa còn bao nhiêu người?”Phúc Tử hơi ngẩn ra, thời gian đã lâu, từ khi ba ngày báo chuyển sang một tháng báo, đến nay vẫn chưa có tin tức mới.“Lần trước nhận tin, còn lại một trăm mười ba người.” Hắn ta dè dặt hỏi thêm: “Vương gia, có cần tăng thêm nhân thủ không ạ?”Ban đầu, số người được phái đi chỉ có bốn mươi, nhưng đó là con số cũ.Tống Thanh Thư ngồi tựa trên ghế gỗ hồng sơn, ngón tay khẽ lướt trên miệng chén sứ, trầm ngâm một lát rồi nhẹ nhàng lắc đầu: “Thu họ về đi. Giữ lại hai ba người là đủ. Nếu những người kia vẫn chưa quay lại, hoàng huynh sẽ sinh nghi.”Đến lúc đó, hẳn là cũng không tránh khỏi một trận bị mắng tơi bời. Tống Thanh Thư khẽ lướt tay dọc theo miệng chén sứ men hoa, ánh mắt dần bình tĩnh lại.Giờ đây hắn đã bắt đầu đảm nhận việc trong triều, nên hiểu rõ có những chuyện phải chủ động buông tay, không thể như trước mà hành xử tùy hứng. Mấy năm qua tuy ăn chơi trác táng, song những điều cần hiểu, hắn vẫn hiểu.Khi Phúc Tử lui xuống, Tống Thanh Thư ngửa đầu tựa lên lưng ghế, trong đầu lại vang lên giọng nói ôn nhu mà nghiêm nghị của mẫu hậu.Từ nhỏ, Thái hậu thường dạy hắn: hoàng huynh là người kế vị, còn hắn không thể quá nổi bật, kẻ quá hữu dụng sẽ khiến vua nghi kỵ.Từ xưa, con đường đế vương chính là cô độc.Thế nhưng hoàng huynh đăng cơ rồi lại không hề đề phòng hắn, ngược lại còn thường xuyên bàn chuyện riêng, thổ lộ tâm tư, chưa bao giờ thể hiện chút nghi ngờ nào.Dù vậy, mẫu hậu vẫn là vì hắn mà lo lắng, hắn cũng không muốn khiến người phải buồn lòng. Thế nên hắn chọn đảm nhận một số công vụ nhỏ, vừa để mẫu hậu yên tâm, vừa khiến hoàng huynh thấy lòng hắn trung thuận, và quan trọng hơn cả, để Nặc Nặc không còn xem hắn như “sâu mọt của quốc gia”.Từ trước đến nay, hắn chưa từng lĩnh bổng lộc, lần đầu tiên nhận lương, nói thật, trong lòng vẫn có chút kích động.Lời Nặc Nặc nói không sai. “Trời sinh ta tài, tất có chỗ dùng.”Mấy ngày nay đã chứng minh, hắn cũng không chỉ biết ăn chơi, mà thật sự có thể làm nên chuyện.Nghĩ đến đây, Tống Thanh Thư khẽ thở dài. Dù lần này hắn làm trái ý mẫu hậu, khiến bà không thèm đoái hoài đến mình, cũng là điều dễ hiểu. Đợi khi chuyện này xong xuôi, hắn sẽ tự tay chuẩn bị lễ vật, sang tạ tội và dỗ cho người vui.—Lúc ấy, Tư Nam đang ở bức thất đầy hơi nước, thong thả bơi qua lại trong ao tắm. Vết thương nơi khuỷu tay đã gần lành, nàng cũng không còn yếu đuối như trước.Phủ Đoan Vương xa hoa đến độ ngay cả hồ tắm cũng được xây dựng tinh xảo, lát gạch ngọc và chạm trổ sen vàng. Nàng nằm ngửa trong làn nước ấm, lặng yên suy nghĩ về hoàn cảnh của chính mình.Nàng biết, Tống Thanh Thư không phải con ruột của Thái hậu, tình cảm giữa họ cũng chẳng chân thành gì cả.Nhưng điều này… hắn có biết không?Còn hoàng đế, liệu có hay chăng?Nàng nhớ đến buổi yến tiệc cuối năm, ánh mắt hoàng đế và hoàng hậu khi đối đãi Tống Thanh Thư, không giống như chỉ giả vờ ân cần.Bất kể thế nào, giờ đây biết tin người nhà đều bình an, Tư Nam cuối cùng cũng thấy lòng nhẹ nhõm. Điều quan trọng nhất là Tư gia đã rời khỏi Đại Dung, tộc nhân đều đã an toàn.May thay, Tống Thanh Thư chỉ dõi theo nàng cùng cha mẹ, chưa chạm tới Lộ Huấn.Nhưng hôm nay hắn nói muốn rút toàn bộ người ở Định Xa, nàng không biết là thật hay giả, chỉ biết, phải báo tin cho Lộ Huấn càng sớm càng tốt.Trong đầu nàng lặng lẽ tính toán, liệu có bao nhiêu khả năng giết được Tống Thanh Thư mà không để lại dấu vết.Nghĩ tới nghĩ lui, nàng lại thất vọng cúi đầu, tuy từng học qua hóa học, nhưng ứng dụng vào việc “chế độc” thế này thì quá xa vời. Lỡ như thuốc độc chưa chế ra, chính nàng đã chết trước, vậy chẳng phải oan uổng lắm sao?Còn nếu bảo nàng cầm dao đâm hắn, e là nàng không dám ra tay. Huống hồ, nàng vốn chẳng phải đối thủ của hắn.Tống Thanh Thư vừa bước vào, liền thấy Nặc Nặc lặng im nằm dưới mặt nước, không nhúc nhích. Bóng nàng ẩn hiện qua lớp nước gợn, không rõ sắc mặt, khiến hắn kinh hoảng cực độ. Không kịp cởi y phục, hắn lập tức nhảy xuống ao, vội vàng bơi tới.“Nặc Nặc! Nặc Nặc, rốt cuộc ngươi làm sao vậy?”Hay là hắn vẫn còn bỏ sót điều gì đó, nhưng hôm nay hắn đã buông bỏ chuyện Định Xa, nàng còn có gì chưa vừa lòng nữa đây?Tư Nam bị hắn kéo mạnh lên khỏi mặt nước, mở mắt trong ngỡ ngàng, nhìn thấy khuôn mặt hoảng loạn của Tống Thanh Thư, liền sững người: “Ngươi làm gì thế? Tống Thanh Thư, ngươi lại phát điên à?”Thấy nàng vẫn khỏe, hắn mới chợt nhớ ra, nàng biết bơi, hơn nữa còn bơi rất giỏi.Nghĩ lại những lần trước nàng cố ý trầm mình để thử hắn, cơn giận trong lòng hắn lập tức dâng lên. Hắn cúi xuống, hung hăng cắn lấy môi nàng, giọng khàn khàn kề sát bên tai: “Nặc Nặc, ngươi đang làm cái gì vậy hả?”Tư Nam giờ đây chỉ cần nhìn thấy hắn liền thấy chán ghét, đẩy mạnh hắn ra, giọng lạnh nhạt: “Ta chỉ muốn thử xem… giờ ta còn nín thở được bao lâu.”Tống Thanh Thư ôm chặt lấy cơ thể trơn mềm, mảnh dẻ trong làn nước, ngọn lửa trong lòng hắn đã sớm bùng lên.Suốt mấy ngày liền kiềm chế, giờ phút này chỉ cần một chút tiếp xúc đã đủ khiến dục niệm bị khơi lên, mà hắn vốn là kẻ chưa từng biết nhẫn nại.Không một chút do dự, hắn cúi xuống, để lại từng dấu hôn nóng bỏng trên làn da trắng mịn của nàng.Nhưng hôm nay, Tư Nam vừa gặp lại Lộ Huấn, tâm tình vốn đã hỗn loạn cực độ. Cảm xúc bị đè nén bao ngày dâng trào, cùng nỗi hận bị khơi lại, khiến nàng chẳng còn sức giả vờ nữa. Nỗi phẫn uất chất chứa trong lòng suốt bao lâu, giờ đây như bị bóc ra từng lớp.Bị hắn trêu chọc, đầu ngón tay thô ráp mà mạnh mẽ, chạm đến đâu cũng khiến thân thể nàng run rẩy.Dòng cảm giác hỗn loạn trong người trào dâng, vừa xấu hổ vừa hoảng hốt, nàng chỉ cảm thấy chính mình như đang phản bội Lộ Huấn. “Mình đang phản bội Lộ Huấn.”“Buông ta ra.” Giọng nàng trầm thấp, ánh mắt sáng rực nhưng đầy kiên quyết, môi mím chặt, gương mặt lộ rõ vẻ cự tuyệt. Nàng không trốn tránh, cũng không muốn hắn chạm vào nữa.Tống Thanh Thư lại nghĩ nàng chỉ đang thẹn thùng, liền cười thấp, giọng đùa giỡn: “Đừng quậy nữa, Nặc Nặc. Trên người ngươi có chỗ nào mà ta chưa từng thấy qua, chưa từng chạm tới?”Chính mấy lời ấy lại như một nhát dao cắm thẳng vào lòng Tư Nam.Nàng giận run cả người, nỗi hận cuồn cuộn như muốn thiêu đốt hết thảy. Hắn coi cơ thể nàng như chiến lợi phẩm, là thứ để khoe khoang trước kẻ chiến bại.Ngày trước nàng vô lực phản kháng, chỉ có thể giả vờ thuận theo, giả vờ mềm yếu để sống sót. Nhưng hôm nay, nàng thật sự không còn muốn chịu đựng.“Tống Thanh Thư, buông ta ra. Đêm nay ta không muốn.” Nàng vẫn nhẫn nhịn chưa chửi ầm lên.Tống Thanh Thư lại say mê hôn lên đôi môi mà hắn khao khát, giọng khàn khàn đứt quãng: “Vì sao? Nặc Nặc… rõ ràng ngươi cũng đang hưởng thụ.” Đôi tay hắn không ngừng lần tìm, và cảm giác truyền cho hắn biết nàng cũng đang đ*ng t*nh.Nghe hắn nói thế, đôi mắt Tư Nam đỏ hoe, giận dữ đến run rẩy.“Ngươi… đánh rắm à!” Một luồng phẫn hận cực độ bùng lên, nàng gào lên, đẩy mạnh hắn ra: “Ngươi con mẹ nó mới đánh rắm đúng không! Nói hươu nói vượn! Cút đi ngay——!”Tiếng nước bắn tung tóe, Tống Thanh Thư bị đẩy ngã về sau, nước trong hồ dội lên, ướt đẫm cả sàn đá.Hắn sững người, ánh mắt tối sầm, lúc này mới nhận ra, nàng không hề nói giỡn.“Nặc Nặc, ngươi hôm nay có chút quá rồi đó.” Giọng hắn lạnh, đôi mắt hằn lên tia băng sắt, dù gương mặt vẫn tuấn lãng, nhưng sát khí mờ mịt, khiến người nhìn cũng phải sợ.Hắn đã dung túng nàng, đã cho phép nàng phát giận, nổi nóng, nhưng vượt qua giới hạn này, hắn sẽ không tha thứ.Tư Nam ngực phập phồng dữ dội, ánh nước lay động như tấm gương vỡ, phản chiếu gương mặt nàng run rẩy. Nàng cố kìm nén, không để ánh hận lộ ra, nhưng toàn thân vẫn run lên, ngọn lửa trong lòng lại bùng cháy dữ dội.Ngay trong khoảnh khắc ấy, một luồng lạnh lẽo như băng tràn vào đầu, trong lòng nàng dâng lên nỗi sợ hãi khó hiểu, nàng không chỉ sợ Tống Thanh Thư, mà còn sợ chính bản thân mình.Nàng hận hắn, hận đến tận xương tủy. Thế nhưng khi nào nàng lại quên mất điều đó? Những ý niệm “phải giết hắn” từng khắc sâu trong đầu, giờ đây đã phai nhạt tự lúc nào, như thể chỉ là một nhiệm vụ bị lãng quên.“Ta làm quá? Tống Thanh Thư, ngươi nói ta làm quá ở chỗ nào?” Tư Nam bước tới, giọng run mà vẫn gằn, mắt long lên: “Ngay cả thân thể này… cũng chẳng còn là của ta nữa.”Tống Thanh Thư không đáp, chỉ chậm rãi cởi bỏ tấm áo ướt, để lộ thân hình cường tráng, bả vai rắn chắc dưới ánh đèn.Hắn nhìn nàng, khuôn mặt thấm nước, đôi mắt đỏ hoe vì khóc, vẫn không tiến lại gần, chỉ lạnh giọng nói:“Ta mang ngươi trở về, là để ngươi phải hiểu rõ hiện thực này.”Hắn chậm rãi bước lên bậc đá giữa làn nước, từng bước một tiến về phía Tư Nam. Theo nhịp chân hắn, tiếng nước róc rách vang lên như khúc ca ra trận.Tống Thanh Thư bước về phía Tư Nam, vung áo ngoài ném sang bờ, động tác dứt khoát mà lạnh lùng, lạ thay lần này hắn không gào thét hay ép buộc nàng như mọi khi.Chỉ là giọng hắn càng thêm lãnh lệ, song khóe môi lại mang ý cười ôn nhu hòa nhã, giọng nói khẽ khàng như gió thoảng, dịu dàng như ngọc, giống hệt như bốn năm trước từng nhẹ giọng dỗ dành nàng: “Nặc Nặc, nhân lúc ta vẫn còn hứng thú với ngươi, ngoan ngoãn lấy lòng ta đi. Có lẽ đến lúc đó, ta sẽ cho ngươi tự do.”Hắn dần hiểu ra, nàng đã không muốn tiếp tục nữa, tất cả ngọn nguồn đều vì muốn thoát khỏi hắn.Chỉ là, Nặc Nặc biết diễn trò… mà giờ đây, hắn cũng sẽ biết cách diễn như nàng.Quả nhiên, Tư Nam bị khơi gợi, ngẩng khuôn mặt nhỏ nhắn đầy nước, đôi mắt sưng đỏ, nửa tin nửa ngờ: “Ngươi nói thật sao?”Trong lòng Tống Thanh Thư khẽ cười lạnh, quả nhiên như hắn đoán. Nhưng ngoài mặt lại hiện lên hứng thú càng sâu, ánh nhìn càng nồng.Lẽ ra phải tức giận, lẽ ra phải giận dữ, vậy mà khuôn mặt hắn vẫn bình thản, thậm chí còn dịu dàng gật đầu: “Nặc Nặc, ngươi có thể thử xem.”Hắn có gì là không tốt? Dung mạo cũng đẹp, quyền thế cũng có, còn nguyện che chở nàng, nếu nói khi bắt đầu đôi bên gặp nhau chẳng tốt đẹp gì, thì bây giờ hắn cũng sẵn sàng bù đắp. Nhưng nàng vẫn chẳng muốn chấp nhận.Thôi thì điều đó có hề gì.Tống Thanh Thư tiến lại gần, ôn hòa bế nàng lên. Trong nước, Tư Nam nhẹ đến mức tựa phù dung vừa hé, sắc mặt tái nhợt, cổ mảnh như tơ, hắn chỉ khẽ dùng lực cũng sợ nàng tan biến trong tay.Tư Nam giãy giụa khẽ khàng rồi thôi, để hắn nghĩ rằng nàng đã thuận theo.Bởi lẽ đêm nay, mọi chuyện quá đột ngột, đến nàng cũng cảm thấy bản thân lạ lẫm.Nép trong ngực hắn, ánh mắt nàng vô tình nhìn thấy chỗ đặt quần áo, nơi ẩn dưới lớp áo kia là chuỗi hạt đen bóng.Nàng nhớ đến Lộ Huấn, y đã nhìn thấu mọi điều trước nàng. Nếu y có thể bình tâm đến thế, nàng cũng phải bình tâm.“Tống Thanh Thư,” nàng khẽ nói, giọng trầm xuống như gió lạnh lướt qua mặt nước, “ta... sẽ có tương lai sao?Âm thanh mỏng manh, như tự hỏi chính mình.Tống Thanh Thư hơi nghiêng người, đem nàng kéo sát, giọng khàn đi vì dục niệm bị đè nén quá lâu: “Nặc Nặc, chúng ta rồi sẽ có một tương lai thật tốt.”Hắn nâng nàng lên cao, vùi đầu vào ngực nàng, đáy mắt ánh lên sắc đỏ, giọng nói khàn khàn như phủ mật: “Nặc Nặc… Nặc Nặc…”Mà Tư Nam đã sớm ngất lịm đi.Sáng sớm hôm sau, Tống Thanh Thư vốn định lặng lẽ rời đi, không ngờ nàng lại tỉnh dậy.“Ta muốn đi xem.” Giọng Tư Nam kiên định, trong mắt lóe lên tia sáng khác thường.“Có lẽ... nhìn một lần nữa, ta sẽ không còn nhớ nhà đến thế.”Tống Thanh Thư chăm chú nhìn nàng, muốn xem trong mắt nàng đang ẩn chứa điều gì.Trời hôm nay u ám, ánh sáng mờ nhạt phản chiếu đôi mắt nàng, phảng phất một tầng xanh xám.Đêm qua hắn hơi quá tay, lại kéo dài quá lâu, nàng chắc chưa nghỉ ngơi được bao nhiêu.“Ngươi trông có vẻ không khỏe, hay là hôm nay nghỉ ở nhà đi.”Nhưng Tư Nam không đợi hắn nói hết, đã đứng dậy mặc y phục: “Không, có những chuyện... phải tận mắt nhìn rõ, mới có thể hiểu.”Tống Thanh Thư nghe xong, tưởng nàng đã thông suốt.Công trình Ngọc Đái Hà cũng sắp hoàn tất, để nàng ra xem vài lần, có lẽ nỗi nhớ nhà cũng nguôi ngoai.Hắn chẳng hiểu nổi thứ tình cảm ấy.Hoàng cung là nơi hắn lớn lên, tám tuổi đã ra vương phủ, chỗ nào cũng như nhau, chỉ cần có mái nhà, là có thể sống.Tư Nam sửa soạn lại tâm trạng, tự nhủ hôm nay qua đi, nàng sẽ không còn một mình nữa.Xe ngựa lắc lư lăn bánh.Tư Nam kéo Cẩm Sắt cùng ngồi trong xe, nàng đêm qua quả thật không ngủ được, nên ngả đầu lên vai Cẩm Sắt nghỉ tạm.Cẩm Sắt nhìn Đoan Vương, trong lòng có chút bất an.Khi còn nhỏ, nàng ta từng suýt gặp họa, nếu không có Tống Thanh Thư cứu giúp, e đã không sống đến nay. Có lẽ hắn chẳng nhớ đến mình, nhưng trong mắt Cẩm Sắt, vị vương gia hoạt bát thuở ấy đã hoàn toàn biến đổi.Giờ hắn lãnh đạm, tâm tư khó dò, khiến người ta vừa sợ vừa thương hại.Tống Thanh Thư liếc nhìn nàng ta, hỏi lạnh nhạt: “Chỗ mẫu hậu, ngươi đã nói gì?”Cẩm Sắt vội vàng lắc đầu, khẽ đáp: “Vương gia, cô nương đối đãi với nô tỳ rất tốt, nô tỳ một lòng trung thành với cô nương. Về phần Thái hậu... nô tỳ không nói thêm lời nào.”Tống Thanh Thư gật đầu: “Tốt. Ngươi là người trong cung ra, Nặc Nặc cũng quý ngươi. Hầu hạ cho tốt, sau này bổn vương sẽ trọng thưởng.”Cẩm Sắt cúi đầu, không dám đáp. Nàng ta chẳng cần thưởng gì cả, chỉ cần được rời khỏi hậu cung, được sống yên ổn nơi này, đã là may mắn.Bên bờ sông, Lộ Huấn đứng lặng nhìn cỗ xe ngựa từ xa tiến đến. Ánh mắt y thoáng run, rồi cố nén mà dời đi nơi khác.Đoan Vương được Thái hậu hết mực sủng ái, Hoàng thượng lại vô cùng tín nhiệm hắn, địa vị vững như bàn thạch, tuyệt không dễ lay chuyển.
Chương trướcChương tiếp Báo lỗi chương Bình luậnBạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.Liên hệ: [email protected] Truyện Full - Đọc truyện online, đọc truyện chữ, truyện hay. Website luôn cập nhật những bộ truyện mới thuộc các thể loại đặc sắc như truyện tiên hiệp, truyện kiếm hiệp, hay truyện ngôn tình một cách nhanh nhất. Hỗ trợ mọi thiết bị như di động và máy tính bảng.đam mỹ hài truyện xuyên nhanh ngôn tình sủng ngôn tình hài truyện teen hay ngôn tình hay truyện đam mỹ truyện ngôn tình ngôn tình hoàn ngôn tình ngược truyện kiếm hiệp hay truyện tiên hiệp hay truyện hệ thốnghttps://kiemtraphat.net/kiemtraphat.netblog.kiemtraphat.net

Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License
Đăng nhập thành viên x TRUYENFULL Đọc truyện online, miễn phí, chất lượng hàng đầu Việt Nam Đăng nhập Đăng ký Email đăng nhập Mật khẩu Đăng nhập Bạn chưa có tài khoản? Đăng ký Họ và tên Email Giới tính Nam Nữ Khác Mật khẩu Nhập lại mật khẩu Đăng ký Bạn đã có tài khoản? Đăng nhập Email đăng ký tài khoản Lấy lại mật khẩu Bạn đã có tài khoản? Đăng nhập Tài khoản của tôi Xin chào, Xin chào, Đăng xuất Đăng xuất Thông tin cá nhân
Để mở chặn quảng cáo vui lòng xác thực email
Thông tin cá nhân Sửa thông tin Họ và tên Email Đã xác thực Số điện thoại Ngày sinh Họ và tên Email Số điện thoại Ngày sinh Lưu thay đổi Đổi mật khẩu Mật khẩu mới Xác nhận mật khẩu mới Lưu thay đổi Hủy Truyện đang đọc Chưa có truyện đọc
Đơn hàng của bạn Chưa có đơn hàng nào
Lịch sử mua gói Chưa có lịch sử mua gói
Mua Thẻ Chặn Quảng Cáo 📛 × 1 tháng 19.000 VNĐ 2 tháng 38.000 VNĐ 6 tháng 149.000 VNĐ Tiếp tục thanh toán Quyền lợi khi mua
- Hạn dùng theo tháng được mua

- Tất cả quảng cáo sẽ bị chặn.

- Nâng cao trải nghiệm đọc truyện.
Lưu ý: Yêu cầu chuyển đúng nội dung chuyển khoản, nếu sai nội dung hệ thống sẽ không hỗ trợ Thanh toán mã QR Đang tải mã QR...
Hoặc thanh toán thủ công Ngân hàng: BIDV Chủ tài khoản: CONG TY TNHH ECONTENT HUB Số tài khoản: 96488888888 Số tiền: 0 VNĐ Nội dung CK:
Sau khi chuyển khoản thanh toán, vui lòng đợi 3 đến 5 phút để hệ thống kiểm tra và chặn quảng cáo cho bạn, nếu không được vui lòng đăng nhập lại
Mọi thắc mắc, liên hệ, hỗ trợ chat trực tiếp tại đây 💳 📛 Nhấn để mua thẻ chặn quảng cáo 📛 Mua Chặn Quảng Cáo Gói chặn quảng cáo Giá: 19.000 VNĐ Gói chặn tất cả quảng cáo trên trang trong 1 tháng Gói chặn quảng cáo Giá: 38.000 VNĐ Gói chặn tất cả quảng cáo trên trang trong 2 tháng Gói chặn quảng cáo Giá: 149.000 VNĐ Gói chặn tất cả quảng cáo trên trang trong 6 tháng MUA NGAY X 📬 Hòm Thư Góp Ý – Cùng Truyenfull Hoàn Thiện Từng Ngày!

Truyenfull luôn trân trọng sự đóng góp từ bạn – những độc giả thân thiết đã đồng hành cùng chúng tôi trong hành trình xây dựng một không gian đọc truyện tốt hơn.
💬 Tin vui: Chúng tôi đã lắng nghe và hành động!

Thông qua hòm thư góp ý thời gian qua, chúng tôi nhận được nhiều phản hồi về việc quảng cáo xuất hiện quá nhiều. Hiện tại, Truyenfull đã giảm bớt số lượng quảng cáo và thu nhỏ những quảng cáo không thể gỡ bỏ để hạn chế ảnh hưởng đến trải nghiệm đọc truyện.

🙏 Rất mong bạn thông cảm: quảng cáo là một phần nguồn thu giúp chúng tôi duy trì hoạt động website, nên vẫn cần giữ lại ở mức cần thiết.
📱 Truyenfull đã có App chính thức!

Chúng tôi vừa ra mắt ứng dụng đọc truyện riêng dành cho điện thoại. Bạn có thể tải và trải nghiệm tại đây:
👉 [Link tải app]

Rất mong bạn sẽ trải nghiệm và gửi góp ý tại chính hòm thư này, để chúng tôi có thể tiếp tục hoàn thiện ứng dụng, mang lại trải nghiệm tốt nhất cho người dùng.
📩 Mọi ý kiến của bạn đều rất quý giá với chúng tôi.

Hãy chia sẻ suy nghĩ của bạn ngay tại đây:
✍️ Link gửi góp ý: Tại đây

Cảm ơn bạn đã đồng hành và góp phần xây dựng Truyenfull ngày càng hoàn thiện! 💖
$('head').append(''); if(!window.jwtInfo?.ads_hidden || window.jwtInfo?.ads_hidden

Tùy Chỉnh Giao Diện Đọc
Màu nền
Font chữ
Cỡ chữ: 20px
Giãn đoạn: 1.2
Danh Sách Chương (120)
Chương 1: Chương 1: Chu toàn ngày đầu tiên Chương 2: Chương 2: Chu toàn ngày thứ hai Chương 3: Chương 3: Chu toàn ngày thứ ba Chương 4: Chương 4: Chu toàn ngày thứ tư Chương 5: Chương 5: Chu toàn ngày thứ năm Chương 6: Chương 6: Chu toàn ngày thứ sáu Chương 7: Chương 7: Chu toàn ngày thứ bảy Chương 8: Chương 8: Chu toàn ngày thứ tám Chương 9: Chương 9: Chu toàn ngày thứ chín Chương 10: Chương 10: Chu toàn ngày thứ mười Chương 11: Chương 11: Chu toàn ngày thứ 11 Chương 12: Chương 12: Chu toàn ngày 12 Chương 13: Chương 13: Chu toàn ngày 13 Chương 14: Chương 14: Chu toàn ngày 14 Chương 15: Chương 15: Chu toàn ngày thứ 15 Chương 16: Chương 16: Chu toàn ngày thứ 16 Chương 17: Chương 17: Chu toàn ngày thứ 17 Chương 18: Chương 18: Chu toàn ngày thứ 18 Chương 19: Chương 19: Chu toàn ngày thứ 19 Chương 20: Chương 20: Chu toàn ngày thứ 20 Chương 21: Chương 21: Chu toàn ngày thứ 21 Chương 22: Chương 22: Chu toàn ngày thứ 22 Chương 23: Chương 23: Chu toàn ngày thứ 23 Chương 24: Chương 24: Chu toàn ngày thứ 24 Chương 25: Chương 25: Nàng rất muốn đắc ý (1) Chương 26: Chương 26: Nàng không khỏi đắc ý (2) Chương 27: Chương 27: Nàng vô cùng đắc ý Chương 28: Chương 28: Sau khi chạy thoát mới là quan trọng nhất Chương 29: Chương 29 Chương 30: Chương 30: Sống chết muốn gặp người Chương 31: Chương 31 Chương 32: Chương 32: Nếu nàng không chết Chương 33: Chương 33 Chương 34: Chương 34: Giết người tru tâm (1) Chương 35: Chương 35: Giết người tru tâm (2) Chương 36: Chương 36: Đã qua lâu vậy rồi Chương 37: Chương 37 Chương 38: Chương 38: Hắn vừa mừng vì nàng quá thông tuệ… Chương 39: Chương 39 Chương 40: Chương 40: Tống Thanh Thư, ngươi giết ta đi…!!! Chương 41: Chương 41: Hắn vẫn luôn chán ghét nàng Chương 42: Chương 42: Vũng bùn náo nhiệt Chương 43: Chương 43: Ở trong mắt hắn có thể Chương 44: Chương 44: Có thể chạy là được, có thể… Chương 45: Chương 45: Bất quá trên đời này cũng… Chương 46: Chương 46: Nàng chán ghét Tống Thanh Thư Chương 47: Chương 47: Nặc Nặc còn biết… Chương 48: Chương 48: Trước nay ngươi có phải hay không… Chương 49: Chương 49: Thời điểm ta không ở đó Chương 50: Chương 50: Chọc hắn Chương 51: Chương 51: Chúng ta cùng rời đi nơi này Chương 52: Chương 52: Nặc Nặc, khi đó Chương 53: Chương 53: Đối với hắn chính là thích Chương 54: Chương 54: Tự do thật sự quá nặng Chương 55: Chương 55: Sao có thể có người này Chương 56: Chương 56: Nữ nhân các ngươi Chương 57: Chương 57: Chỉ là tạm thời yêu cầu Chương 58: Chương 58: Nàng muốn gọi Tống Thanh Thư Chương 59: Chương 59: Chỉ cần giết hắn Chương 60: Chương 60: Cái loại thủ đoạn cấp thấp này Chương 61: Chương 61: Phú bà sung sướng Chương 62: Chương 62: Giết người tru tâm Chương 63: Chương 63: Duy trì hận ý Chương 64: Chương 64: Nặc Nặc luôn là như vậy Chương 65: Chương 65: Nàng thần sắc nghiêm túc Chương 66: Chương 66: Hắn muốn đem nàng ngàn đao vạn quả Chương 67: Chương 67: Không thể cùng ngươi Chương 68: Chương 68: Trinh tiết của nữ tử Chương 69: Chương 69: Không thành công liền xả thân… Chương 70: Chương 70: Nàng có hóa thành tro đi nữa Chương 71: Chương 71: Nàng thật sự không muốn Chương 72: Chương 72: Nặc Nặc nàng trốn không thoát Chương 73: Chương 73: Lúc này đây, Tống Thanh Thư… Chương 74: Chương 74: Nặc Nặc, là nàng... Chương 75: Chương 75: Nặc Nặc, lần này ta… Chương 76: Chương 76: Nếu có thể ta còn hi vọng… Chương 77: Chương 77: Hắn muốn thân thủ đem nàng… Chương 78: Chương 78: Tống Thanh Thư, ngươi Chương 79: Chương 79: Là ngươi thất ước Chương 80: Chương 80: Tống Thanh Thư, ngươi Chương 81: Chương 81: Nặc Nặc ngươi nếm thử… Chương 82: Chương 82: Hai người cũng chỉ là… Chương 83: Chương 83: Thù đó đều là… Chương 84: Chương 84: Nặc Nặc, trốn đi Chương 85: Chương 85: Ta cần thiết phải tìm được Chương 86: Chương 86: Không cho nàng một chút thời gian Chương 87: Chương 87: Có lẽ Nặc Nặc nói Chương 88: Chương 88: Hắn mặc kệ nàng ở đâu Chương 89: Chương 89: Lúc này đây, hắn thế nhưng… Chương 90: Chương 90: Nặc Nặc lại là Chương 91: Chương 91 Chương 92: Chương 92 Chương 93: Chương 93 Chương 94: Chương 94 Chương 95: Chương 95 Chương 96: Chương 96 Chương 97: Chương 97 Chương 98: Chương 98 Chương 99: Chương 99 Chương 100: Chương 100 Chương 101: Chương 101 Chương 102: Chương 102: Đây là báo ứng sao? Chương 103: Chương 103: Đáp ứng Chương 104: Chương 104 Chương 105: Chương 105 Chương 106: Chương 106 Chương 107: Chương 107 Chương 108: Chương 108: Kết cục từ đây Chương 109: Chương 109: Phiên ngoại 1 Chương 110: Chương 110: Phiên Ngoại 2 Chương 111: Chương 111: Phiên ngoại 3 Chương 112: Chương 112: Phiên ngoại 4 Chương 113: Chương 113: Phiên ngoại 5 Chương 114: Chương 114: Phiên ngoại 6 Chương 115: Chương 115: Phiên ngoại 7 Chương 116: Chương 116: Phiên ngoại 8 Chương 117: Chương 117: Phiên ngoại 9 Chương 118: Chương 118: Phiên ngoại 10 Chương 119: Chương 119: Phiên ngoại 11 Chương 120: Chương 120: Phiên ngoại 12