Chương 49
Nuôi Quỷ - Mộc Tô Lý

Chương 49: Bị lừa đá.

Tô Khốn nhìn trừng trừng vào bà lão và đại sư, nhưng hai người kia thì cứ hết nhìn đông lại ngó tây, hết nghiên cứu trần nhà lại nghiên cứu sàn nhà, sống chết không chịu nhìn cậu. Rõ ràng là biết gì đó nhưng không chịu nói, khiến trong lòng Tô Khốn ngứa ngáy như có móng mèo cào, khó chịu vô cùng.

Cố tình câu kéo sự tò mò của người ta mà lại không cho đáp án, thật quá đáng. Đúng là kiểu đào hố mà không chịu lấp!

Tô Khốn bực dọc trừng mắt, quay đầu nhìn chằm chằm vào đồng chí Mặc Bảo, ánh mắt đầy mong đợi, nói: “Anh cùng phe với họ, họ biết thì chắc chắn anh cũng biết. Họ không chịu nói thì anh nói cho tôi biết đi.”

Đồng chí Mặc Bảo đan mười ngón tay đặt lên đầu gối, ngồi ngay ngắn đoan chính, ưu nhã suy nghĩ một hồi rồi lắc đầu: “Thôi, đợi đến khi nào cậu nên biết thì tự nhiên sẽ biết thôi.”

Tô Khốn đập lên tay vịn ghế sofa, tức giận nói: “Tôi hai mươi lăm tuổi rồi, tôi không phải đồ ngốc! Cái kiểu nói chuyện này chuyên là để dỗ bọn nhóc con, anh tưởng tôi sẽ tin chắc?! Ngây thơ quá rồi đấy!”

Mặc Bảo im lặng quay mặt đi: “Khụ… tôi mong là cậu sẽ tin.”

Tô Khốn: “…” Quá đáng thật!

Thấy Tô Khốn trưng ra vẻ mặt hôm nay không làm rõ chuyện này thì sẽ cùng người ta đồng quy vu tận, Cố Diễm mím môi, lặng lẽ lướt đến bên cạnh đại sư, thừa lúc ông không để ý, dồn lực nhấc con chim nhỏ lông đỏ đang nằm trong tay ông lên, lắc lắc trước mặt đại sư, lạnh lùng nói: “Không muốn con vật nhỏ bé này bị trọc đầu thì đừng nói năng nửa vời.”

Tô Khốn: “Làm tốt lắm!”

Khóe miệng đại sư giật giật, trừng mắt nhìn Cố Diễm đang cầm con chim lông đỏ tên Thạch Lựu, giậm chân mắng: “Tôi dạy cậu tụ thần tụ lực đâu phải để cậu đi nhổ lông chim nhà tôi đâu, tiểu tử thối!”

Cố Diễm vẫn giữ nguyên bộ mặt đơ, nhìn ông, tay khống chế lực rất chuẩn, đủ để giữ chặt Thạch Lựu mà không khiến nó thấy khó chịu. Hơn nữa, có lẽ vì bản thân anh có nhiệt độ cơ thể thấp, toàn thân lạnh như băng nên khi bị anh cầm lấy, Thạch Lựu có vẻ cảm thấy mát mẻ dễ chịu, nó còn dụi dụi đầu vào lòng bàn tay anh, sau đó lại quay sang phía đại sư kêu “chíp” một tiếng, bộ dáng như sắp phản chủ, thúc giục ông đừng vòng vo nữa, nói nhanh lên.

Đại sư tức giận mắng: “Chíp cái đầu mày! Tao bảo bao nhiêu lần rồi, lúc biến nhỏ thì đừng học tiếng gà!”

Thạch Lựu lại ngẩng đầu, kêu một tiếng rõ to: “Chíp!!!”

Đại sư: “…Ngu hết chỗ nói.”

Cố Diễm nhìn đôi chủ tớ có bản chất chẳng khác nhau là mấy này, mặt càng thêm đơ, trong lòng thầm nghi hoặc: Chẳng lẽ thế giới này ai cũng có chút ngờ nghệch, hay do mình xui nên toàn gặp phải kiểu người này?

Tô Khốn lon ton chạy đến bên cạnh Cố Diễm, duỗi một ngón tay chọt chọt lên cái đầu tròn vo phủ đầy lông tơ đỏ của Thạch Lựu, rồi nói với đại sư: “Lão nhân gia, ông càng giấu giấu giếm giếm thì tôi càng tò mò đấy. Chim nhà ông hiện giờ nằm trong tay tôi!”

Đại sư liếc nhìn bà cụ, rồi lại nhìn sang Mặc Bảo, cuối cùng ngửa mặt nhìn trần nhà, vuốt vuốt chòm râu dê dưới cằm, hắng giọng nói: “Khụ— Thực ra cũng không có gì to tát. Lúc đó bà già kia và tôi nhận nhầm cậu là quỷ bởi vì…”

“Vì sao?”

Tô Khốn thấy ông nhây mãi không dứt, sốt ruột thúc giục.

Đại sư dời mắt khỏi chiếc đèn trần, quan sát Tô Khốn từ trên xuống dưới một lượt, cuối cùng dừng ở cổ cậu, im lặng một hồi lâu rồi mới đưa tay chỉ vào trước ngực cậu, nói: “Thật ra là vì miếng ngọc treo trên cổ cậu.”

Bà cụ và Mặc Bảo nãy giờ căng thẳng nhìn đại sư, sau khi nghe ông nói ra câu này thì thoáng sững người, rồi đồng loạt liếc ông một cái, ánh mắt như đã ngầm hiểu ra gì đó, trông có vẻ bất đắc dĩ.

Đương nhiên, những hành động nhỏ của họ không bị Tô Khốn để ý, bởi vì lúc này cậu đang trừng to mắt, vẻ mặt khó hiểu chờ đại sư đưa ra lời giải thích rõ ràng. Cố Diễm đang lơ lửng bên cạnh Tô Khốn lại nhìn rõ mồn một sự thay đổi biểu cảm ở họ. Anh không nhắc Tô Khốn, cũng không lên tiếng cắt ngang lời giải thích của đại sư, chỉ nắm chặt Thạch Lựu, rũ mắt thất thần một lúc, rồi nhìn Tô Khốn một cái, vẻ mặt hơi trầm ngâm…

“Miếng ngọc trên cổ tôi?”

Tô Khốn từ khi gặp Cố Diễm đã biết miếng ngọc đó không hề tầm thường. Nhờ việc hấp thụ tàn hồn của Cố Diễm, Tô Khốn nhận ra suốt hai mươi năm miếng ngọc ấy luôn nằm trên người cậu, không biết đã nhiễm bao nhiêu oán khí, tạp niệm, tàn hồn vụn vía, chắc hẳn làm cho quanh cậu mang khí âm nặng nề, đến mức khiến bà lão và đại sư nhận nhầm cậu thành quỷ cũng không lạ.

Nghĩ như vậy, cậu hơi do dự một chút rồi gật đầu, xem như chấp nhận lời giải thích của đại sư. Có điều, lời này lại khơi dậy sự tò mò mới trong lòng cậu.

Tô Khốn từ lâu đã suy đoán đủ kiểu về nguồn gốc của miếng ngọc này, nhưng hầu hết đều là phỏng đoán của bản thân, cậu hoàn toàn không biết rõ nguồn gốc của nó và tại sao nó lại đặc biệt như vậy.

Nay đại sư đã chủ động nhắc tới, Tô Khốn cảm thấy ông chắc chắn biết ít nhiều gì đó, bèn truy hỏi: “Lão nhân gia, ông biết gì về miếng ngọc này sao?”

“Ây—— cũng không hẳn là biết.”

Đại sư phất tay: “Nếu ta thực sự biết, lúc trước đã chẳng nhận nhầm rồi đi hắt máu chó vào người cậu.”

Sau đó ông chỉ vào Cố Diễm, nói tiếp: “Nhưng vài hôm trước thằng nhóc này có nói, miếng ngọc của cậu hình như có tác dụng hút hồn, mà còn là một mảnh ngọc vỡ, không hoàn chỉnh… Vậy nên trông rất giống một món bảo ngọc mà một người quen của bọn ta từng đánh mất. Có điều miếng ngọc đó biệt tích cũng cả trăm năm rồi, bọn ta chỉ nghe ông ấy nhắc đến, chứ chưa từng thấy tận mắt, nên không thể chắc chắn được. Chờ vài hôm nữa ông ấy lên trên này, để ông ấy nhìn qua một cái là rõ.”

Tô Khốn nghĩ một lúc, cảm thấy lời của đại sư có rất nhiều thông tin, cậu ngần ngừ hỏi lại: “ ‘Lên trên’ là sao ạ?”

Bà cụ nãy giờ vẫn im lặng nghe đại sư nói chuyện liền xen vào, khẽ nhón chân gõ xuống mặt đất, đáp: “Ông ấy là người ở dưới, nhưng cứ một thời gian lại lên đây đi dạo một vòng, tiện thể đem đám cô hồn dã quỷ lọt lưới mà bọn ta gom được về dưới đó.”

Khóe miệng Tô Khốn giật giật: Người quen của mấy người là ai? Sao tôi nghe không ổn lắm…”

Bà lão đưa tay lên đầu mình khoa tay múa chân: “Phần lớn thời gian ông ấy đều đội một cái mũ giấy cao chừng này, tay cầm một cây gậy làm bằng xương trắng––”

“Đừng nói là lưỡi của ông ta còn dài lòng thòng thế này nữa nha…” Tô Khốn trợn mắt lè lưỡi làm bộ bắt chước.

Bà lão cười tít mắt khen: “Thông minh thật đấy.”

Tô Khốn: “…Bạch, Bạch Vô Thường.”

Mẹ ơi, hóa ra thứ tôi đeo trên cổ bấy lâu nay là ngọc của Bạch Vô Thường sao? Vậy có tính là được phù hộ không, hay là sắp bạc mệnh đây?!

Cậu còn chưa hoàn hồn sau cú sốc thì đã thấy đại sư đầy vẻ ai oán mà chìa tay ra với Cố Diễm: “Mau thả Thạch Lựu nhà ta ra đi.”

Cố Diễm đáp “ừm”, đặt chú chim đỏ rực vào lòng bàn tay đại sư, nhưng tay thu về lại không buông xuống mà đặt lên đầu Tô Khốn, xoa xoa cái đầu đang sốc đến “chết máy” của cậu.

Đại sư sợ Tô Khốn lại nổi cơn tò mò khiến Cố Diễm lần nữa bắt Thạch Lựu làm con tin, ông nhanh nhẹn kéo bà cụ và đồng chí Mặc Bảo chạy biến.

Theo lời kể của Cố Diễm, trong nhóm họ ngoài đại sư ra thì chẳng ai có nơi cư trú cố định. Từ khi Cố Diễm nhập hội, họ gần như ngày nào cũng lui tới nhà Tô Khốn, coi chỗ này như một trạm căn cứ vậy. Vì thế dù đầu óc Tô Khốn còn đầy nghi vấn, cậu cũng tạm thời nén lại, mặt đầy tiếc nuối nhìn bóng lưng ba người kia rời đi, định bụng để dành đến hôm sau khi họ quay lại sẽ hỏi nữa.

Cậu cho rằng cùng lắm chỉ phải nín nhịn thêm một đêm là có thể nghe được đáp án, ai ngờ lần này phải chờ hẳn hai ba ngày. Bởi vì ngay trong đêm hôm đó, Cố Diễm đã bị họ gọi đi, nghe nói là ở thị trấn nhỏ kế bên xảy ra chuyện khá rắc rối, nhân lực lại thiếu. Đội đặc biệt ở thị trấn nhỏ ấy chỉ có hai tinh linh thỏ trông coi, đám thỏ này lo mấy chuyện nhỏ thì ổn, hễ gặp việc lớn là sợ đến muốn bỏ chạy, phải nhờ đội ở thành phố Lê chạy sang hỗ trợ.

Hai ngày sau đó Tô Khốn cũng không rảnh rỗi.

Người của hãng trà sữa đã tới thi công. Tay nghề của họ rất chuyên nghiệp, diện tích tiệm của cậu cũng nhỏ, nên chỉ mất một thời gian ngắn đã làm xong đâu vào đó. Thiết bị và nguyên liệu đều đã được chuẩn bị đầy đủ, gần như không cần Tô Khốn lo lắng gì nhiều. Việc duy nhất cậu phải làm là tham gia một khóa học ngắn hạn trong vòng hai ngày, để nắm vững toàn bộ quy trình pha chế.

Chỉ số thông minh của anh chàng họ Tô này ngày thường tuy có vẻ hơi đuối, nhưng một khi nghiêm túc đặt hết trọng tâm vào việc thì lại học rất nhanh. Đến chiều ngày thứ hai, cậu đã có thể pha chế thành thạo tất cả các vị trà sữa, thao tác thuần thục, tốc độ cũng nhanh, hoàn toàn không giống một người mới.

Mọi thứ đã sẵn sàng, chỉ đợi ngày khai trương.

Sau khi tiễn người của hãng trà sữa đi, Tô Khốn cẩn thận dọn dẹp lại cửa hàng một chút, rồi đi đến siêu thị mua nguyên liệu nấu ăn, định về nhà làm một bữa cơm thịnh soạn ăn cùng Cảnh Tử Mặc, ai ngờ vừa ra khỏi cửa siêu thị, đã nhận được tin nhắn của Cảnh Tử Mặc, nói rằng phải làm tăng ca đến tối, ước chừng sau tám giờ mới về đến nhà, bảo Tô Khốn ăn trước, để lại cho cậu ta một ít đồ ăn là được.

Lúc này đã gần cuối tháng, gần đến ngày phải chuyển đến thành phố H, thủ tục cơ bản đã xong, Cảnh Tử Mặc dạo này bận phải bàn giao công việc nên thường xuyên phải làm thêm đến tối muộn, cả ngày chẳng thấy bóng dáng đâu.

Tô Khốn nhắn lại một tin, rồi lên xe buýt, chọn ghế gần cửa sổ. Trong ánh hoàng hôn dần buông, cậu nhìn dòng sáng ngoài cửa sổ nhòe thành những vệt dài, trong lòng bất giác hồi tưởng lại toàn bộ những chuyện xảy ra trong tháng vừa rồi.

Cuộc sống tháng này đúng là như tiểu thuyết, sóng gió dồn dập, cánh cửa thế giới mới cứ mở ra hết lần này đến lần khác, tam quan của cậu bị đập cho vỡ vụn rồi lắp ráp lại, từ đầu tháng đến giờ, mọi chuyện cứ như mơ.

Hai ngày nay Cố Diễm không có nhà, mấy vị kỳ nhân dị sĩ kia cũng không ghé chơi, cuộc sống của cậu dường như quay trở về quỹ đạo ban đầu: Mỗi ngày chạy tới chạy lui khắp nơi, rồi tranh thủ trước khi trời tối hẳn thì xách theo ít nguyên liệu nấu ăn, ngồi xe buýt lắc lư trở về tiểu khu, run run đi qua con hẻm nhỏ, chạy vọt vào nhà… Thế là hết một ngày.

Trải qua nhiều chuyện như vậy, Tô Khốn bỗng thấy cuộc sống này tuy bình yên, nhưng lại có phần đơn điệu, thậm chí hơi cô đơn.

Chỉ trong một tháng ngắn ngủi, cậu đã quen với những ngày có thằng bạn thân, có anh mặt đơ, có đủ loại kỳ nhân dị sự, giờ bắt cậu quay về sống yên ổn như trước, hình như cậu có chút không chịu được…

“Được rồi, nguyên nhân chủ yếu là vì anh mặt đơ không có ở nhà thôi…”

Tô Khốn ôm túi rau vừa mở cửa vừa lẩm bẩm: “Mới hai ngày không gặp mà đã nhớ đến lạ, đầu óc mình bị lừa đá rồi chắc…”

[Edit by TeiDii]
Chương trướcChương tiếp Báo lỗi chương Bình luậnBạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.Liên hệ: [email protected] Truyện Full - Đọc truyện online, đọc truyện chữ, truyện hay. Website luôn cập nhật những bộ truyện mới thuộc các thể loại đặc sắc như truyện tiên hiệp, truyện kiếm hiệp, hay truyện ngôn tình một cách nhanh nhất. Hỗ trợ mọi thiết bị như di động và máy tính bảng.đam mỹ hài truyện xuyên nhanh ngôn tình sủng ngôn tình hài truyện teen hay ngôn tình hay truyện đam mỹ truyện ngôn tình ngôn tình hoàn ngôn tình ngược truyện kiếm hiệp hay truyện tiên hiệp hay truyện hệ thốnghttps://kiemtraphat.net/kiemtraphat.netblog.kiemtraphat.net

Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License
Đăng nhập thành viên x TRUYENFULL Đọc truyện online, miễn phí, chất lượng hàng đầu Việt Nam Đăng nhập Đăng ký Email đăng nhập Mật khẩu Đăng nhập Bạn chưa có tài khoản? Đăng ký Họ và tên Email Giới tính Nam Nữ Khác Mật khẩu Nhập lại mật khẩu Đăng ký Bạn đã có tài khoản? Đăng nhập Email đăng ký tài khoản Lấy lại mật khẩu Bạn đã có tài khoản? Đăng nhập Tài khoản của tôi Xin chào, Xin chào, Đăng xuất Đăng xuất Thông tin cá nhân
Để mở chặn quảng cáo vui lòng xác thực email
Thông tin cá nhân Sửa thông tin Họ và tên Email Đã xác thực Số điện thoại Ngày sinh Họ và tên Email Số điện thoại Ngày sinh Lưu thay đổi Đổi mật khẩu Mật khẩu mới Xác nhận mật khẩu mới Lưu thay đổi Hủy Truyện đang đọc Chưa có truyện đọc
Đơn hàng của bạn Chưa có đơn hàng nào
Lịch sử mua gói Chưa có lịch sử mua gói
Mua Thẻ Chặn Quảng Cáo 📛 × 1 tháng 19.000 VNĐ 2 tháng 38.000 VNĐ 6 tháng 149.000 VNĐ Tiếp tục thanh toán Quyền lợi khi mua
- Hạn dùng theo tháng được mua

- Tất cả quảng cáo sẽ bị chặn.

- Nâng cao trải nghiệm đọc truyện.
Lưu ý: Yêu cầu chuyển đúng nội dung chuyển khoản, nếu sai nội dung hệ thống sẽ không hỗ trợ Thanh toán mã QR Đang tải mã QR...
Hoặc thanh toán thủ công Ngân hàng: BIDV Chủ tài khoản: CONG TY TNHH ECONTENT HUB Số tài khoản: 96488888888 Số tiền: 0 VNĐ Nội dung CK:
Sau khi chuyển khoản thanh toán, vui lòng đợi 3 đến 5 phút để hệ thống kiểm tra và chặn quảng cáo cho bạn, nếu không được vui lòng đăng nhập lại
Mọi thắc mắc, liên hệ, hỗ trợ chat trực tiếp tại đây 💳 📛 Nhấn để mua thẻ chặn quảng cáo 📛 Mua Chặn Quảng Cáo Gói chặn quảng cáo Giá: 19.000 VNĐ Gói chặn tất cả quảng cáo trên trang trong 1 tháng Gói chặn quảng cáo Giá: 38.000 VNĐ Gói chặn tất cả quảng cáo trên trang trong 2 tháng Gói chặn quảng cáo Giá: 149.000 VNĐ Gói chặn tất cả quảng cáo trên trang trong 6 tháng MUA NGAY X 📬 Hòm Thư Góp Ý – Cùng Truyenfull Hoàn Thiện Từng Ngày!

Truyenfull luôn trân trọng sự đóng góp từ bạn – những độc giả thân thiết đã đồng hành cùng chúng tôi trong hành trình xây dựng một không gian đọc truyện tốt hơn.
💬 Tin vui: Chúng tôi đã lắng nghe và hành động!

Thông qua hòm thư góp ý thời gian qua, chúng tôi nhận được nhiều phản hồi về việc quảng cáo xuất hiện quá nhiều. Hiện tại, Truyenfull đã giảm bớt số lượng quảng cáo và thu nhỏ những quảng cáo không thể gỡ bỏ để hạn chế ảnh hưởng đến trải nghiệm đọc truyện.

🙏 Rất mong bạn thông cảm: quảng cáo là một phần nguồn thu giúp chúng tôi duy trì hoạt động website, nên vẫn cần giữ lại ở mức cần thiết.
📱 Truyenfull đã có App chính thức!

Chúng tôi vừa ra mắt ứng dụng đọc truyện riêng dành cho điện thoại. Bạn có thể tải và trải nghiệm tại đây:
👉 [Link tải app]

Rất mong bạn sẽ trải nghiệm và gửi góp ý tại chính hòm thư này, để chúng tôi có thể tiếp tục hoàn thiện ứng dụng, mang lại trải nghiệm tốt nhất cho người dùng.
📩 Mọi ý kiến của bạn đều rất quý giá với chúng tôi.

Hãy chia sẻ suy nghĩ của bạn ngay tại đây:
✍️ Link gửi góp ý: Tại đây

Cảm ơn bạn đã đồng hành và góp phần xây dựng Truyenfull ngày càng hoàn thiện! 💖
$('head').append(''); if(!window.jwtInfo?.ads_hidden || window.jwtInfo?.ads_hidden

Tùy Chỉnh Giao Diện Đọc
Màu nền
Font chữ
Cỡ chữ: 20px
Giãn đoạn: 1.2
Danh Sách Chương (82)
Chương 1: Chương 1: Linh vật đổi vận. Chương 2: Chương 2: Linh vật tai hại. Chương 3: Chương 3: Linh Vật nguy hiểm. Chương 4: Chương 4: Khai quan đại cát. Chương 5: Chương 5: Quan tài Gacha. Chương 6: Chương 6: Quan tài vẫn còn. Chương 7: Chương 7: Ra cửa thám thính. Chương 8: Chương 8: Mặt bằng kỳ lạ. Chương 9: Chương 9: Âm hồn bất tán. Chương 10: Chương 10: Tiểu quỷ phẫn nộ. Chương 11: Chương 11: Tiểu quỷ im lặng. Chương 12: Chương 12: Chủ Sốp lừa đảo. Chương 13: Chương 13: Bảy phần tương tự. Chương 14: Chương 14: Nguy cơ vẫn còn. Chương 15: Chương 15: Đỉnh chuỗi thức ăn. Chương 16: Chương 16: Giải toả khu cũ. Chương 17: Chương 17: Uống nhầm thuốc rồi. Chương 18: Chương 18: Chạy trối chết. Chương 19: Chương 19: Cháo trộn chao đỏ. Chương 20: Chương 20: Trăng mờ gió lớn. Chương 21: Chương 21: Khối ngọc kỳ lạ. Chương 22: Chương 22: Mười lăm tháng bảy. Chương 23: Chương 23: Lãng phí vàng mã. Chương 24: Chương 24: Tên nhóc chết tiệt. Chương 25: Chương 25: Người sống sờ sờ. Chương 26: Chương 26: Hiệp ước hỗ trợ. Chương 27: Chương 27: Hiệu suất cao ghê. Chương 28: Chương 28: Chủ nhà kỳ quặc. Chương 29: Chương 29: Người kỳ quặc. Chương 30: Chương 30: Mượn dao giết người. Chương 31: Chương 31 Chương 32: Chương 32 Chương 33: Chương 33 Chương 34: Chương 34: Nửa tin nửa ngờ. Chương 35: Chương 35: Thay đổi trang phục. Chương 36: Chương 36: Lại xuyên qua rồi. Chương 37: Chương 37: Chủ nhà ghé chơi. Chương 38: Chương 38: Đi lấy chìa khóa. Chương 39: Chương 39: Mời đi uống trà. Chương 40: Chương 40: Đội đặc biệt. Chương 41: Chương 41: Một nhóm quái dị. Chương 42: Chương 42: Quỷ nhi. Chương 43: Chương 43: Tìm kiếm thai linh. Chương 44: Chương 44: Dẫn quỷ nhập hội. Chương 45: Chương 45: Sấm giữa trời quang. Chương 46: Chương 46: Bị bắt quả tang. Chương 47: Chương 47: Quá qua loa rồi. Chương 48: Chương 48: Giấu đầu lòi đuôi. Chương 49: Chương 49: Bị lừa đá. Chương 50: Chương 50: Thân thể tóc da. Chương 51: Chương 51: A-Mi-Tô-Phu. Chương 52: Chương 52: Phá đám chuyện tốt. Chương 53: Chương 53: Nhang muỗi tự nhiên. Chương 54: Chương 54: Phong cách khác biệt. Chương 55: Chương 55: Hồ ly ngàn năm. Chương 56: Chương 56: Thanh lý môn hộ. Chương 57: Chương 57: Đầu quân cho minh chủ khác. Chương 58: Chương 58: Góp tiền sinh hoạt. Chương 59: Chương 59: Nhân viên đột tử. Chương 60: Chương 60: Gần như đoạt xá. Chương 61: Chương 61: Đại sư gọi đến. Chương 62: Chương 62: Sếp kỳ quặc. Chương 63: Chương 63: Quả Nhiên Kỳ Lạ. Chương 64: Chương 64: Hai Nguồn Gốc. Chương 65: Chương 65: Nghĩ mãi chẳng thông. Chương 66: Chương 66: Lại đến nữa. Chương 67: Chương 67: Ổ Quỷ. Chương 68: Chương 68: Điều Khó Nói. Chương 69: Chương 69: Thăm dò tình hình. Chương 70: Chương 70: Ngoài dự liệu. Chương 71: Chương 71: Giết ngay tức khắc. Chương 72: Chương 72: Mọi người Tề Tựu. Chương 73: Chương 73: Quá khứ bị chôn vùi. Chương 74: Chương 74: Cô y tá kỳ quái. Chương 75: Chương 75: Hôn quân đoạt xá. Chương 76: Chương 76: Hai kẻ đối đầu. Chương 77: Chương 77: Kết liễu oán thù. Chương 78: Chương 78: Sự thật quá khứ. Chương 79: Chương 79: Cái gọi là kiếp trước. Chương 80: Chương 80: Bạch tuộc tám chân. Chương 81: Chương 81: Cuối cùng cũng thành. Chương 82: Chương 82: Hồi kết.