Chương 49
Sáng sớm hơi se lạnh, Tống Đàn khoác thêm một chiếc áo gile rồi nhóm lửa nấu nước, chuẩn bị bữa sáng.
Bữa ăn sáng rất đơn giản, hắn nấu một nồi cháo đặc nóng hổi. Phần của Hạ Minh Nghĩa thì tách riêng ra một chút, cho vào tiểu sa đỉnh, thêm nhân sâm và hoàng kỳ, để ủ bên bếp cho ấm.
Làm xong, hắn lại vào nhà khiêng bàn ghế ra sân.
Kim Tiểu Kim đến, ngửi thấy mùi cháo thơm liền nhiệt tình phụ Tống Đàn dọn bàn ghế.
Tống Đàn múc cháo ra bát, lại cắt thêm hai quả trứng vịt muối đỏ au, béo ngậy, bày cùng các món ăn kèm: dưa muối và cá khô chiên giòn tổng cộng bày ra bốn năm dĩa nhỏ.
Kim Tiểu Kim đưa cho hắn một chiếc bánh nướng dầu giòn của mình, rồi ngồi xuống đối diện.
(đổi Kim Tiểu Kim thành cậu cho đỡ nhầm)
Trong lúc trò chuyện, cậu nói đến việc hôm nay đến Thần Cung Giám để lo chuyện lớn.
“Hòang Thừa Phúc bị tống vào ngục rồi, cả gia sản cũng bị tịch thu.” Kim Tiểu Kim nói, “Vị đại nhân họ Khúc kia mang đi toàn bộ sổ sách ba năm gần nhất của Thần Cung Giám, tính ra thiếu hụt đến hai mươi tám vạn chín nghìn một trăm lượng bạc. Mà đó mới chỉ là bạc ghi trên sổ, chưa tính vật phẩm bày biện trong Hiếu Lăng, hay các loại hoa cỏ quý hiếm trồng trong đó.”
“Khúc đại nhân lệnh cho Hoàng Thừa Phúc hoàn bạc, ông ta không trả nổi, đành để người ta lục soát nhà. Cả đám thái giám dưới trướng cũng bị dính, tổng cộng tịch thu được mười hai vạn lượng.”
Tống Đàn hỏi: “Sao ngươi biết rõ thế?”
Kim Tiểu Kim cười hề hề: “Ta bị điều đến hầu bên cạnh Khúc đại nhân rồi.”
“Ồ?” Tống Đàn khẽ nhướng mày, “Thăng chức rồi à, chúc mừng chúc mừng.”
Kim Tiểu Kim xua tay, cố nén vẻ đắc ý: “Không hiểu sao ngài ấy lại chọn ta giữa bao người như thế, quả nhiên người từ Kinh thành đến có con mắt tinh tường, biết nhìn ra kẻ có tài.”
Tống Đàn cười nhạt: “Chẳng phải vì ngươi nghèo rớt mồng tơi đó sao? Nhìn một cái đã biết chưa từng tham ô. Chỉ cần trong sạch, dù chẳng biết làm gì, cũng có thể sai đi chạy việc vặt.”
“Ngươi ghen với ta đấy à,” Kim Tiểu Kim chẳng để bụng, cười đáp, “Ta gặp được quý nhân, tiền đồ xán lạn trước mắt rồi.”
Cậu vỗ vai Tống Đàn: “Ngươi theo ta đi, ngươi thông minh như vậy, lại có chỗ dựa, qua giúp ta là hợp lắm. Đợi ta phát đạt, ta sẽ cùng ngươi về Kinh thành, để kẻ từng đày ngươi tới đây há hốc mồm mà nhìn, cho bõ tức.”
Tống Đàn cười, “Nếu ngươi dám vả mặt họ, e rằng tai họa sẽ đến nhanh hơn đó.”
Kim Tiểu Kim vẫn không chịu thôi: “Ngươi qua giúp ta đi, giúp ta đi mà.”
Bị cậu làm phiền đánh rơi cả miếng lòng đỏ trứng muối, Tống Đàn nói: “Ngươi còn muốn làm gì nữa, Hoàng Thừa Phúc chẳng phải đã bị bắt rồi sao?”
“Bị bắt thì bị bắt, nhưng bạc ăn chặn chưa nộp đủ đâu.” Kim Tiểu Kim hạ giọng nói, “Số còn lại, chúng ta phải lấy về.”
Tống Đàn dừng đũa, hỏi: “Vị đại nhân họ Khúc của các ngươi cũng nghĩ thế sao?”
“Tất nhiên rồi.”
“Thế thì ta khuyên các ngươi nên cẩn thận một chút.” Tống Đàn thong thả nói, “Bắt Hoàng Thừa Phúc, điều tra xong sổ sách của Thần Cung Giám, thế đã là một công lớn rồi.”
Kim Tiểu Kim ngơ ngác: “Ý ngươi là sao? Ta không hiểu lắm.”
“Ngốc thế.” Tống Đàn dùng đũa gõ nhẹ đầu cậu, “Hoàng Thừa Phúc là kẻ bị người ta đẩy ra để dâng công lao cho Khúc đại nhân. Ông ta nhận lấy công, triều đình có câu trả lời, giơ tay một cái, ai nấy đều yên ổn. Còn nếu không chịu nhận, thì gian nan thực sự mới bắt đầu.”
Kim Tiểu Kim vỡ lẽ: “Ra là vậy, bảo sao Khúc đại nhân cứ mãi lo âu.”
Tống Đàn nghĩ một lát, hỏi: “Hoàng Thừa Phúc trên còn ai?”
“Là thái giám thủ bị Kinh Lăng Đặng Xương.” Kim Tiểu Kim đáp, “Nghe nói hôm nay hắn còn mở tiệc mời Khúc đại nhân nữa.”
“Đặng Xương?” Tống Đàn cắn đũa, “Họ Đặng à?”
“Ta nghe người ta bảo, hắn vốn họ Lý, tên Lý Xương.” Kim Tiểu Kim nói, “Năm ấy tiến kinh gặp xưởng công Đặng Vân của Đông Xưởng, liền nhận làm nghĩa phụ, đổi cả họ. Từ đó năm nào cũng dâng cống phẩm về Kinh, ra ngoài luôn xưng mình là con cháu họ Đặng. Hai năm trước, vị Đặng công kia thưởng cho thái giám thân cận một miếng ngọc bội, hắn bỏ nghìn vàng mua lại, ngày ngày đeo bên người, khoe rằng đó là ân sủng của nghĩa phụ.”
Tống Đàn nhếch môi: “Nghe chẳng phải người hiền.”
“Tất nhiên rồi,” Kim Tiểu Kim hạ giọng, “Dựa thế Đặng Vân, Đặng Xương tung hoành ở Kinh Lăng, chẳng những dân thường, ngay cả quan viên cũng từng bị hắn uy h**p, bóc lột.”
Cậu nhìn Tống Đàn: “Ngươi nói xem, nếu Khúc đại nhân muốn động đến Đặng Xương, Đông Xưởng có chịu yên không?”
Tống Đàn suy nghĩ giây lát, rồi nói: “Nghĩa tử của Đặng Vân nhiều vô kể, mất một tên cũng chẳng sao.”
Nghe vậy, Kim Tiểu Kim bật cười: “Ta biết ngay mà, ngươi có chỗ dựa thật. Có câu này của ngươi, ta yên tâm rồi.”
Ăn xong, Kim Tiểu Kim rửa bát, cất bàn ghế, chào Tống Đàn rồi rời đi.
Tống Đàn thay bộ quần áo khác, khoác áo ngoài vải thô, đeo sọt tre sau lưng, mang theo ít măng, ra ngoài tìm A Cảnh ở quán ăn.
Lúc Tống Đàn tới thì đã gần trưa, tiểu nhị chạy ra đỡ sọt, mời hắn ngồi xuống, dâng trà và hạt dưa.
A Cảnh kể: nhà bên cạnh trồng nhiều đỗ quyên, nay phải sửa nhà, hoa đều không giữ lại được. A Cảnh nói xong, Tống Đàn liền bảo muốn nhận hết, hai người hẹn giờ qua bên đó chuyển cây.
Trưa đến nơi, A Cảnh bận tối tăm mặt mũi, Tống Đàn hỏi: “Sao còn chưa xong vậy?”
A Cảnh tranh thủ rót cho hắn một chén canh thịt muối hầm tươi, “Hôm nay có mối lớn, đặt hơn hai chục món, bỏ bạc để làm cả một bàn tiệc. Những món này ta không dám để người khác động, phải tự ta nấu. Các món khác đã sai người mang đi trước, chỉ còn lại món này thôi.”
Món canh thịt tươi hầm măng muối vẫn còn sôi ùng ục, hơi nóng bốc lên nghi ngút.
Tống Đàn cẩn thận thổi mấy hơi liền, mới dám múc một thìa nhỏ nếm thử vừa chạm đầu lưỡi, mày hắn đã giãn ra vì sung sướng.
Nước canh trắng đục, vị béo ngậy; thịt mềm rục, măng giòn tươi hương vị hòa quyện đến mức khiến người ta muốn tan ra theo từng ngụm.
“Vị khách kia không chịu ở lại canh bên nồi mà uống ngụm đầu tiên, thật là lãng phí.” Tống Đàn khẽ cảm thán.
A Cảnh đã gói kỹ phần canh, nồi đất bên ngoài bọc thêm mấy lớp, vừa chắc vừa ấm.
Hắn vừa gọi tên mấy tiểu nhị, người thì bưng món ra, người thì dọn bàn, ai nấy đều bận rộn.
“Để ta mang giúp ngươi.” Tống Đàn nói, “Ngươi thu xếp đi, ta đưa tới nơi rồi quay lại, chúng ta cùng đi.”
A Cảnh đáp một tiếng “được”, cẩn thận đặt nồi canh vào chiếc giỏ mây sau lưng hắn, dặn đi dặn lại: “Nhất định đừng để đổ. Đây, con đường đi thế này, ngươi nhớ kỹ.”
Tống Đàn men theo chỉ dẫn mà đi, địa chỉ giao món ở gần sông Tần Hoài. Hắn từng đến đó rồi, nhưng toàn là buổi tối. Giờ ban ngày, dòng sông lại mang vẻ tĩnh lặng khác hẳn, thỉnh thoảng vài khung cửa sổ tầng trên hé mở, gió sông thổi nhẹ, liễu ven bờ lay động.
Trời u ám, mây đen nặng trĩu, làn gió xao xác thổi qua khiến cảnh vật thoáng mang vẻ mỹ nhân biếng chải đầu, phảng phất nét u hoài.
Tống Đàn tìm đến tòa lầu nhỏ, trước cửa có hai người giữ gác.
Hắn báo tên hiệu của quán ăn A Cảnh, bên trong lập tức có người ra đón.
Không khí nghiêm cẩn khiến Tống Đàn nhớ tới kinh thành, chỉ là từ vệ binh tới người hầu đều nói giọng Nam, nên hắn đoán chủ nhân nơi đây hẳn là quý tộc vùng Giang Nam mà giới quý tộc, nơi nào cũng chung một dáng vẻ như vậy thôi.
Trong hoa sảnh, trên bàn đã bày sẵn một mâm thức ăn toàn là món A Cảnh trứ danh.
Tống Đàn cẩn thận lấy nồi canh ra, canh vẫn còn sôi, bốc hơi nghi ngút, hắn đặt vào giữa bàn.
Một bữa tiệc như thế, chẳng biết có hợp khẩu vị chủ nhân không, Tống Đàn nghĩ ngợi chốc lát, vẫn khách khí nhắc: “Các vị dùng lúc còn nóng sẽ ngon hơn.”
Người hầu dẫn hắn ra ngoài, nhưng vừa bước đến cửa thì mưa đổ xuống hạt to như hạt đậu, rơi lộp bộp, mặt sông Tần Hoài gợn đầy vòng tròn lăn tăn.
Tống Đàn đang do dự có nên đội giỏ mây lên đầu không, tuy ngốc nhưng ít ra đỡ ướt thì quản sự trong nhà đã bước ra, nói: “Mưa lớn quá, công tử tạm nghỉ nơi đây cho đến khi trời quang rồi hãy đi.”
Người ta đưa hắn vào tiền sảnh tầng một, trong sảnh kê một chiếc án thư sát tường, trên đặt hai bình đồng cổ cùng mấy đĩa trái cây. Dưới cửa sổ là một chiếc ghế, hai bên mỗi bên bày một bàn nhỏ, trên để chậu thường xuân xanh mướt.
Chẳng bao lâu, gia nhân mang lên trà nóng và điểm tâm, còn trải thêm một tấm chăn mỏng.
Tống Đàn cảm tạ, ngồi xuống thong thả nhấp trà.
Trà là loại thanh thuần mà người kinh thành ưa chuộng. Hắn nhớ đến Khúc Dịch Xuân, bèn thử học dáng người kia liếc qua nước trà rồi suy đoán xuất xứ. Tiếc thay, nhìn đến mấy lần, hắn vẫn chẳng đoán ra được gì.
Trời mưa ẩm ướt, trong phòng đốt lò hương, hương trầm nhè nhẹ, tiếng mưa rả rích.
Ngồi trong ghế, Tống Đàn dần thấy mí mắt nặng trĩu, không hay ngủ thiếp đi.
Giấc ngủ chẳng mấy yên ổn hắn mơ hồ cảm thấy như bị trói buộc, chân tay chẳng thể duỗi ra, thở cũng thấy gò bó.
Đến khi tỉnh lại, ngoài kia mưa vẫn rơi ào ào, không hề có dấu hiệu ngớt. Mây đen giăng kín, trời tối sầm lại; rõ ràng là giữa trưa, mà cứ ngỡ như chạng vạng.
Tống Đàn đứng dậy, giãn gân cốt, uống cạn ngụm trà nguội rồi xin cáo từ: “Ta phải đi rồi, nếu tiện, xin cho ta mượn một cây dù.”
Quản sự lên lầu thưa chuyện, chẳng mấy chốc đã quay lại, trên tay là một chiếc áo choàng tơi cùng một cây ô cán trúc. “Trời mưa lại lạnh, công tử chớ để nhiễm hàn.”
Tống Đàn nhận lấy, khẽ cúi người cảm tạ: “Chủ nhân nhà ngươi, quả thật là người tốt.”
Chương trướcChương tiếp Báo lỗi chương Bình luậnBạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.Liên hệ: [email protected] Truyện Full - Đọc truyện online, đọc truyện chữ, truyện hay. Website luôn cập nhật những bộ truyện mới thuộc các thể loại đặc sắc như truyện tiên hiệp, truyện kiếm hiệp, hay truyện ngôn tình một cách nhanh nhất. Hỗ trợ mọi thiết bị như di động và máy tính bảng.đam mỹ hài truyện xuyên nhanh ngôn tình sủng ngôn tình hài truyện teen hay ngôn tình hay truyện đam mỹ truyện ngôn tình ngôn tình hoàn ngôn tình ngược truyện kiếm hiệp hay truyện tiên hiệp hay truyện hệ thốnghttps://kiemtraphat.net/kiemtraphat.netblog.kiemtraphat.net
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License
Đăng nhập thành viên x TRUYENFULL Đọc truyện online, miễn phí, chất lượng hàng đầu Việt Nam Đăng nhập Đăng ký Email đăng nhập Mật khẩu Đăng nhập Bạn chưa có tài khoản? Đăng ký Họ và tên Email Giới tính Nam Nữ Khác Mật khẩu Nhập lại mật khẩu Đăng ký Bạn đã có tài khoản? Đăng nhập Email đăng ký tài khoản Lấy lại mật khẩu Bạn đã có tài khoản? Đăng nhập Tài khoản của tôi Xin chào, Xin chào, Đăng xuất Đăng xuất Thông tin cá nhân
Để mở chặn quảng cáo vui lòng xác thực email
Thông tin cá nhân Sửa thông tin Họ và tên Email Đã xác thực Số điện thoại Ngày sinh Họ và tên Email Số điện thoại Ngày sinh Lưu thay đổi Đổi mật khẩu Mật khẩu mới Xác nhận mật khẩu mới Lưu thay đổi Hủy Truyện đang đọc Chưa có truyện đọc
Đơn hàng của bạn Chưa có đơn hàng nào
Lịch sử mua gói Chưa có lịch sử mua gói
Mua Thẻ Chặn Quảng Cáo 📛 × 1 tháng 19.000 VNĐ 2 tháng 38.000 VNĐ 6 tháng 149.000 VNĐ Tiếp tục thanh toán Quyền lợi khi mua
- Hạn dùng theo tháng được mua
- Tất cả quảng cáo sẽ bị chặn.
- Nâng cao trải nghiệm đọc truyện.
Lưu ý: Yêu cầu chuyển đúng nội dung chuyển khoản, nếu sai nội dung hệ thống sẽ không hỗ trợ Thanh toán mã QR Đang tải mã QR...
Hoặc thanh toán thủ công Ngân hàng: BIDV Chủ tài khoản: CONG TY TNHH ECONTENT HUB Số tài khoản: 96488888888 Số tiền: 0 VNĐ Nội dung CK:
Sau khi chuyển khoản thanh toán, vui lòng đợi 3 đến 5 phút để hệ thống kiểm tra và chặn quảng cáo cho bạn, nếu không được vui lòng đăng nhập lại
Mọi thắc mắc, liên hệ, hỗ trợ chat trực tiếp tại đây 💳 📛 Nhấn để mua thẻ chặn quảng cáo 📛 Mua Chặn Quảng Cáo Gói chặn quảng cáo Giá: 19.000 VNĐ Gói chặn tất cả quảng cáo trên trang trong 1 tháng Gói chặn quảng cáo Giá: 38.000 VNĐ Gói chặn tất cả quảng cáo trên trang trong 2 tháng Gói chặn quảng cáo Giá: 149.000 VNĐ Gói chặn tất cả quảng cáo trên trang trong 6 tháng MUA NGAY X 📬 Hòm Thư Góp Ý – Cùng Truyenfull Hoàn Thiện Từng Ngày!
Truyenfull luôn trân trọng sự đóng góp từ bạn – những độc giả thân thiết đã đồng hành cùng chúng tôi trong hành trình xây dựng một không gian đọc truyện tốt hơn.
💬 Tin vui: Chúng tôi đã lắng nghe và hành động!
Thông qua hòm thư góp ý thời gian qua, chúng tôi nhận được nhiều phản hồi về việc quảng cáo xuất hiện quá nhiều. Hiện tại, Truyenfull đã giảm bớt số lượng quảng cáo và thu nhỏ những quảng cáo không thể gỡ bỏ để hạn chế ảnh hưởng đến trải nghiệm đọc truyện.
🙏 Rất mong bạn thông cảm: quảng cáo là một phần nguồn thu giúp chúng tôi duy trì hoạt động website, nên vẫn cần giữ lại ở mức cần thiết.
📱 Truyenfull đã có App chính thức!
Chúng tôi vừa ra mắt ứng dụng đọc truyện riêng dành cho điện thoại. Bạn có thể tải và trải nghiệm tại đây:
👉 [Link tải app]
Rất mong bạn sẽ trải nghiệm và gửi góp ý tại chính hòm thư này, để chúng tôi có thể tiếp tục hoàn thiện ứng dụng, mang lại trải nghiệm tốt nhất cho người dùng.
📩 Mọi ý kiến của bạn đều rất quý giá với chúng tôi.
Hãy chia sẻ suy nghĩ của bạn ngay tại đây:
✍️ Link gửi góp ý: Tại đây
Cảm ơn bạn đã đồng hành và góp phần xây dựng Truyenfull ngày càng hoàn thiện! 💖
$('head').append(''); if(!window.jwtInfo?.ads_hidden || window.jwtInfo?.ads_hidden