Chương 49
Trầm Lạc - Sơ Hòa

Chương 49: LÃNG MẠN CẤP BẬC VŨ TRỤ.

Làn sương mù màu đen óng ánh tựa pha lê từ trên cổ, trên người Nghê Vũ được thu lại, giáp cốt được chế tạo từ ‘lưu’ được hoa văn phượng hoàng và bụi gai trên lưng thu hết vào trong, tựa như một tấm tơ lụa thượng đẳng đang trượt xuống.

 

Nghê Vũ bị Trầm Trì kéo sát vào người mình, nhưng khi môi anh sắp chạm vào thì cậu lại vô thức vươn tay lên, nhẹ nhàng để lên ngực Trầm Trì.

 

Đôi mắt đen như mực của Trầm Trì thoáng chốc như ngưng tụ.

 

Nghê Vũ cũng không hiểu tại sao mình lại làm như thế.

 

Từ trước đến giờ cậu rất thích hôn Trầm Trì, lại càng thích được Trầm Trì hôn, ban đầu kỹ năng hôn của cậu rất kém, là Trầm Trì đã ôm eo cậu, kéo cậu vào lòng, dạy cậu từng chút từng chút một.

 

Cậu rất mạnh, lúc nào cũng muốn chủ động hôn, nhưng dù cho trước đó khí thế của cậu có hùng hổ như thế nào thì khi môi lưỡi bị Trầm Trì xâm chiếm, cậu c*̃ng chỉ có thể cố gắng liều mạng chống đỡ mà thôi.

 

So với con người thì người ký sinh quả thật có rất nhiều khuyết điểm. Ví dụ như, con người khi bị hôn nhiều sẽ quên hết tất cả, nhiều lắm c*̃ng chỉ là đỏ mặt, tim đập loạn nhịp và mắt thì mơ màng, vậy nhưng người ký sinh lại biểu hiện ra những đặc điểm của dã thú.

 

Cậu không chỉ đỏ mặt mà lúc vừa hôn, tai báo của cậu cũng hiện ra luôn.

 

Đã có lúc cậu cảm thấy rất xấu hổ vì điều này, nhưng bây giờ cậu lại cảm thấy khổ sở không thể giải thích được.

 

Tai báo đã bị cậu cào nát, và sẽ không bao giờ xuất hiện lại lần nữa. Cũng giống như những chuyện đã xảy ra, không thể xem như hoàn toàn chưa xảy ra được.

 

“Nghê Vũ.” Trầm Trì gần như kề sát bên môi cậu, dùng hơi thở của mình gọi tên cậu.

 

Cậu rũ mắt, mi mắt run lên nhè nhẹ, hai tay vô thức nắm chặt lấy quần áo nơi thắt lưng Trầm Trì, “Tiên sinh, tôi…”

 

Cậu muốn giải thích, thế nhưng lại không thể nói ra được một câu đàng hoàng.

 

“Xin lỗi.” Giọng nói của Trầm Trì đầy sự đau lòng, cánh tay anh siết chặt, lần nữa ôm Nghê Vũ vào lòng mình.

 

Nghê Vũ lắc đầu, dường như cậu đã hiểu vì sao Trầm Trì lại xin lỗi, rồi lại không hiểu hết. Tựa như lúc này, trong lòng cậu thật sự rất khát khao được Trầm Trì hôn, nhưng theo bản năng cậu lại đi chống cự.

 

Trầm Trì ôm cậu rất chặt, nhiệt độ từ trong lòng đã truyền đến viền mắt, đến hai má và cả trên vành tai cậu.

 

Vành tai, tóc mai của bọn họ chạm vào nhau giữa cái nóng hừng hực như thế.

 

Cơ thể căng thẳng của Nghê Vũ cũng dần dần được thả lỏng, hai mắt khẽ nhắm lại nhưng mí mắt vẫn còn đang run rẩy. Trầm Trì như một liều thuốc đang chữa trị những vết thương đau đớn khắp người cậu trong mấy tháng qua.

 

Vành tai bị hôn một cái, cảm xúc bắt đầu từ đó lan tỏa toàn thân cậu.

 

“A —” Nghê Vũ nhịn không được mà hít sâu một hơi, bàn tay nắm lấy quần áo Trầm Trì càng thêm ra sức. Dường như cậu muốn dùng cách đó để xua tan đi những cảm xúc đang dâng trào, đè nén, không thể kiềm nén được nữa.

 

Trầm Trì vẫn không buông cậu ra, môi cũng không rời khỏi tai cậu, ngược lại còn thuận theo chỗ hôn ban đầu, chậm rãi, nhẹ nhành hôn ra xung quanh đó, từ vành tai lên đến đỉnh tai, tiếp theo là bên cạnh tai và cổ, tay c*̃ng đưa ra sau đỡ gáy cậu, không nặng không nhẹ xoa xoa nơi đó.

 

“Tiên sinh!” Bỗng dưng Nghê Vũ mở to hai mắt, đưa tay giữ chặt thắt lưng Trầm Trì — động tác này nằm ngoài dự liệu của cậu, cậu còn tưởng rằng mình sẽ đẩy Trầm Trì ra.

 

Tai và cổ cậu tựa như bị lửa đốt, Trầm Trì hôn đến chỗ nào thì chỗ đó nóng đến không chịu nổi. Trái tim Nghê Vũ dường như cũng sắp bốc hơi, sức lực cũng bị rút đi từng chút từng chút một khỏi cơ thể cậu.

 

Trầm Trì làm như không nghe thấy tiếng cậu gọi, bàn tay anh ôm lấy cổ cậu cũng di chuyển ra phía trước theo nụ hôn, đầu ngón tay thô ráp xẹt qua mạch đập đang nhảy lên kịch liệt, qua xương quai xanh nhô cao xinh đẹp cùng hầu kết không ngừng nhấp nhô lên xuống, tựa như một cách hôn khác vậy.

 

Cuối cùng, tay Trầm Trì ngừng lại nơi cằm cậu, nắm chặt lấy.

 

Rốt cục, nụ hôn của Trầm Trì cũng rơi xuống đôi môi khô khốc của cậu.

 

Tựa như có thứ gì đó trong cơ thể cậu vừa bị rút đi, vòng eo cứng ngắc của Nghê Vũ dường như cũng được thả lỏng, cơ thể cậu mềm nhũn, miễn cưỡng để Trầm Trì ôm lấy.

 

Được Trầm Trì hôn, cậu chỉ có thể khẽ há miệng th* d*c, biết rõ bản thân mình không có sức chống cự lại, nhưng cậu vẫn muốn cố gắng giãy giụa một phen.

 

Bỗng nhiên Trầm Trì giữ chặt sau gáy cậu, hôn mạnh xuống, cổ họng cậu phát ra những âm thanh mơ hồ không rõ là gì, rồi nhanh chóng bị nhấn chìm giữa quấn quít môi lưỡi và tiếng tim đập ầm ầm.

 

Mắt cậu ươn ướt, đôi con ngươi trong trẻo như dòng suối, nước mắt đã thấm ướt hàng mi, chảy ra khỏi đôi mắt hoe hoe đỏ, làm ướt đẫm hai má cậu.

 

Cậu run rẩy trong cái ôm của Trầm Trì, hơi thở cũng dần dần nhuốm mùi máu tanh, đầu lưỡi cậu đã bị Trầm Trì cắn rách.

 

Rõ ràng đó chỉ là vết thương rất nhỏ không tính là đau lắm, nhưng lại khiến trái tim cậu tê dại, nước mắt rơi càng nhiều hơn.

 

Cậu biết Trầm Trì đã mất khống chế.

 

Thì ra Trầm Trì cũng có lúc mất khống chế, tất cả đều là vì cậu.

 

Trước đây, dù cho có xảy ra bất cứ chuyện gì thì Trầm Trì vẫn luôn trấn định. Chỉ có mình cậu mới là người hoảng loạn, thất thố và thường xuyên làm trò cười, thậm chí cậu còn rất vui vẻ đóng vai một nhân vật như vậy.

 

Cậu muốn gọi Trầm Trì một tiếng, nhưng cậu lại không thể thoát khỏi nụ hôn của Trầm Trì, chỉ có thể đáp lại anh giữa mùi máu tanh càng ngày càng nồng đậm, để cho hai trái tim bùng cháy càng ngày càng dữ dội hơn.

 

Đột nhiên, vẻ bạo ngược trong mắt Trầm Trì rút đi, chỉ còn lại sự đau lòng khôn xiết. Nghê Vũ cảm thấy vết thương đau đớn kia được trân trọng đến cực điểm — Trầm Trì đang ngậm lấy chiếc lưỡi đang chảy máu của cậu, dịu dàng dùng đầu lưỡi mình an ủi.

 

Các khớp ngón tay của Nghê Vũ trắng bệch, cậu nắm chặt lưng áo Trầm Trì.

 

Nụ hôn này bắt đầu bằng sự dịu dàng nhẹ nhàng trên vành tai, sau đó biến thành cướp đoạt thô bạo, và cuối cùng là trở lại dịu dàng, lặng lẽ l**m láp thương tổn.

 

Chưa bao giờ Nghê Vũ hi vọng đôi tai báo của mình trở lại nhiều như lúc này, nhưng cậu vẫn không nhìn thấy, c*̃ng không cảm giác được sự tồn tại của nó.

 

Trầm Trì thở dài một hơi, rốt cục cũng buông cậu ra. Cậu thấy ánh mắt anh dừng lại trong mắt mình một hồi lâu mới rời đi.

 

Tim cậu đập loạn xạ, cơ hồ như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực.

 

Chúng nó có còn xuất hiện nữa không?

 

Trầm Trì có thấy được không?

 

Mi tâm Trầm Trì khẽ nhíu một chút cực kỳ nhẹ, ánh mắt lập tức trở nên ảm đạm, nhưng cũng khôi phục lại bình thường rất nhanh.

 

Tâm trạng Nghê Vũ suy sụp, lập tức vươn tay lên, nhưng chưa kịp đụng đến đỉnh đầu đã bị Trầm Trì bắt lấy.

 

“Chúng nó mất rồi, đúng không?” Nghê Vũ muốn rút cổ tay mình về nhưng Trầm Trì lại nắm chặt hơn, nỗi đau xót hiện rõ trong mắt anh.

 

“Là do tôi.” Trầm Trì đè tay cậu xuống rồi mới buông ra, anh đặt tay xuống chỗ đáng lẽ ra tai báo sẽ xuất hiện, nhẹ nhàng xoa xoa hai lần, sau đó để đầu cậu ngã lên bả vai mình, “Nghê Vũ, xin lỗi.”

 

“Tiên sinh, đừng nói lời xin lỗi.” Nghê Vũ lắc đầu, mất mát và hối hận tựa như một ly rượu đắng, “Là do em ngốc nghếch, trước đây em đã ngốc rồi, ngoại trừ đánh đấm ra thì cái gì em cũng không biết.”

 

Trầm Trì khẽ vỗ về lưng cậu, “Em biết rất nhiều chuyện. Em cũng là người duy nhất tặng hoa băng cho tôi.”

 

Nghê Vũ lặng lẽ lau hết nước mắt lên bả vai Trầm Trì, “Anh vì hoa băng mới thích em sao?”

 

Giọng nói của Trầm Trì đã bình tĩnh hơn rất nhiều, “Đúng vậy, nhưng cũng không chỉ có thế.”

 

Nghê Vũ hít hít mũi, mở to mắt, nhìn ra bốn phía xung quanh, “Tiên sinh, chỗ này không phải là địa cầu của chúng ta.”

 

“Ừm. Nơi này là không gian hành tinh N-37 phóng lên địa cầu.”

 

“Vậy có phải bây giờ chúng ta đang ở một vũ trụ khác không?”

 

“Đúng vậy.”

 

“Thật lãng mạn.”

 

Trầm Trì nắm vai Nghê Vũ, “Hả?”

 

Đôi mắt Nghê Vũ đỏ hoe, nhưng lại sáng cực kỳ, ánh sáng đó phản chiếu qua những giọt nước mắt chưa khô, nhìn giống như dải ngân hà lộng lẫy giữa mùa hè, “Tiên sinh, anh hôn em ở một vũ trụ khác.”

 

Ánh mắt Trầm Trì chợt lóe sáng, nhưng sau đó đã nhanh chóng bình thường trở lại, nụ cười nhẹ nhàng như xuyên thấu vào tận đáy mắt, “Em vừa thông minh lại vừa lãng mạn.”

 

Nghê Vũ nhớ tới ý nghĩa tên của mình, chợt tâm huyết dâng trào, “Vậy có phải là anh nên đặt cho em một cái tên mới không. Thông minh như cái gì đó, lãng mạn như cái gì đó, tĩnh lặng như cái gì đó, ‘Em còn hơn cả cái gì và cái gì đó’, và tên mới của em là ‘Cái gì cái gì’ đó.”

 

Nếu như là người khác thì chắc sẽ bị những câu “Cái gì đó” liên tiếp khiến cho hôn mê, nhưng Trầm Trì lại biết cậu đang ám chỉ câu nói “Rạng rỡ như cầu vồng, nhanh như vũ bão, em còn hơn cả cầu vồng và vũ bão” .

 

“Ừm…” Trầm Trì nói: “Vậy thì cứ gọi là Báo Báo đi.”

 

Nghê Vũ kinh ngạc đến ngây người.

 

“Thông minh như Báo Báo, lãng mạn cũng như Báo Báo.” Trầm Trì cười.

 

Nghê Vũ nhướng mi, suy nghĩ một hồi lâu xem mình nên phản bác như thế nào, nhưng cuối cùng cậu lại nói: “Đã sớm là Báo Báo rồi.”

 

Trầm Trì lại lần nữa vỗ vỗ lên chỗ vốn nên có hai tai báo, anh nói: “Đi thôi.”

 

Lúc này Nghê Vũ mới nhớ ra, mình xuất hiện trong không gian này không phải để hẹn hò lãng mạn cấp bậc vũ trụ với Trầm Trì.

 

“Tiên sinh.” Cậu nắm lấy tay Trầm Trì, nghiêm túc nói: “Lần trước lúc ở trong không gian chỗ sa mạc đó, em lại bị lây nhiễm thêm lần nữa, tất cả những người vào trong đó đều bị lây nhiễm, doanh trại 097 cũng vì lính đánh thuê biến dị mà gặp đại nạn, chỉ có tình huống của em và Thuần An là không giống vậy. Tụi em bị lây nhiễm cấp cao rồi trở thành….”

 

Cậu dừng lại một chút, “Anh có muốn nhìn hình thái chiến đấu của em bây giờ một chút không?”

 

Rất dữ tợn, không dễ nhìn chút nào.

 

Thế nhưng, c*̃ng nhờ vậy mà em đã thông minh hơn, mạnh mẽ hơn, có thể bảo vệ anh, làm được nhiều điều cho anh hơn, những việc mà trước đây em không thể làm được.

 

Bỗng nhiên hai má cậu được nâng lên, đồng tử Nghê Vũ co rút lại.

 

“Tôi đã thấy rồi.” Ngón tay Trầm Trì v**t v* khuôn mặt cậu.

 

Nghê Vũ lo lắng, “Xấu lắm đúng không?!.”

 

Trầm Trì nói: “Độc nhất vô nhị.”

 

Nghê Vũ hỏi: “Xấu độc nhất vô nhị đúng không?”

 

Trầm Trì bước ra phía sau cậu, buộc mái tóc dài đang tản ra của cậu, “Em biết không phải là như vậy mà.”

 

Nghê Vũ sờ sờ vào mái tóc đã được buộc cao gọn gàng, “Chút xíu nữa là đã bị em cắt bỏ rồi.”

 

“Vì muốn quên tôi?”

 

“… Ừ.”

 

Trầm Trì nói: “Nếu như tôi chết trong cuộc chiến này, tôi hi vọng em có thể quên tôi.”

 

Nghê Vũ lập tức lắc đầu, “Anh sẽ không sao!”

 

Trầm Trì nở nụ cười rồi nói đến chuyện chính: “Trước tôi còn có bốn chiếc phi hành khí vũ trang đã xông vào đây. Tôi hạ xuống mặt đất an toàn, nhưng giờ lại không thấy tăm hơi bọn họ đâu cả. Phòng hội nghị thượng đỉnh không phải chỉ có tám vị thủ lĩnh, những người khác ở chỗ nào? Em khởi động giáp cốt rồi chúng ta đi dọc theo hòn đảo này tìm kiếm thử.”

 

Ra khỏi tòa kiến trúc tĩnh mịch kia rồi Nghê Vũ biến về trạng thái hình thú.

 

Trước đây, trạng thái hình thú của cậu không lớn lắm, cũng không khác báo săn là mấy, nhưng bây giờ cậu lại có thể biến thành cự thú có thân hình khổng lồ với sức chiến đấu kinh người.

 

Ánh sáng bên người bị cản lại hơn phân nửa, Trầm Trì ngẩng đầu lên nhìn “Sủng vật” của mình.

 

“Ây…” Nghê Vũ nói: “Tiên sinh, em đã lớn hơn trước rất nhiều.”

 

Nhưng mà em cũng có thể biến trở về như trước.

 

Trầm Trì nói: “Đúng là lớn hơn so với trước đây.”

 

“Em có thể cõng anh đi.” Nghê Vũ suy nghĩ một chút rồi cúi thấp người xuống, “Anh có muốn em cõng anh không?”

 

Trầm Trì vỗ vỗ lên hai chân trước cường tráng mạnh mẽ của cậu, “Thôi, để lần sau đi.”

 

Nghê Vũ nghe ra chút ý vị sâu xa, “Tại sao lại thôi?”

 

“Trước giờ thể lực luôn là điểm yếu của em.” Trầm Trì nhịn cười, “Chỗ này lại thần bí khó lường, tốt hơn hết là em nên giữ thể lực của mình cho tốt.”

 

“Vèo” một cái, Nghê Vũ kích hoạt giáp cốt được chế tạo từ ‘lưu’, cậu tức giận bọc kín lấy cơ thể mình.
Chương trướcChương tiếp Báo lỗi chương Bình luậnBạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.Liên hệ: [email protected] Truyện Full - Đọc truyện online, đọc truyện chữ, truyện hay. Website luôn cập nhật những bộ truyện mới thuộc các thể loại đặc sắc như truyện tiên hiệp, truyện kiếm hiệp, hay truyện ngôn tình một cách nhanh nhất. Hỗ trợ mọi thiết bị như di động và máy tính bảng.đam mỹ hài truyện xuyên nhanh ngôn tình sủng ngôn tình hài truyện teen hay ngôn tình hay truyện đam mỹ truyện ngôn tình ngôn tình hoàn ngôn tình ngược truyện kiếm hiệp hay truyện tiên hiệp hay truyện hệ thốnghttps://kiemtraphat.net/kiemtraphat.netblog.kiemtraphat.net

Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License
Đăng nhập thành viên x TRUYENFULL Đọc truyện online, miễn phí, chất lượng hàng đầu Việt Nam Đăng nhập Đăng ký Email đăng nhập Mật khẩu Đăng nhập Bạn chưa có tài khoản? Đăng ký Họ và tên Email Giới tính Nam Nữ Khác Mật khẩu Nhập lại mật khẩu Đăng ký Bạn đã có tài khoản? Đăng nhập Email đăng ký tài khoản Lấy lại mật khẩu Bạn đã có tài khoản? Đăng nhập Tài khoản của tôi Xin chào, Xin chào, Đăng xuất Đăng xuất Thông tin cá nhân
Để mở chặn quảng cáo vui lòng xác thực email
Thông tin cá nhân Sửa thông tin Họ và tên Email Đã xác thực Số điện thoại Ngày sinh Họ và tên Email Số điện thoại Ngày sinh Lưu thay đổi Đổi mật khẩu Mật khẩu mới Xác nhận mật khẩu mới Lưu thay đổi Hủy Truyện đang đọc Chưa có truyện đọc
Đơn hàng của bạn Chưa có đơn hàng nào
Lịch sử mua gói Chưa có lịch sử mua gói
Mua Thẻ Chặn Quảng Cáo 📛 × 1 tháng 19.000 VNĐ 2 tháng 38.000 VNĐ 6 tháng 149.000 VNĐ Tiếp tục thanh toán Quyền lợi khi mua
- Hạn dùng theo tháng được mua

- Tất cả quảng cáo sẽ bị chặn.

- Nâng cao trải nghiệm đọc truyện.
Lưu ý: Yêu cầu chuyển đúng nội dung chuyển khoản, nếu sai nội dung hệ thống sẽ không hỗ trợ Thanh toán mã QR Đang tải mã QR...
Hoặc thanh toán thủ công Ngân hàng: BIDV Chủ tài khoản: CONG TY TNHH ECONTENT HUB Số tài khoản: 96488888888 Số tiền: 0 VNĐ Nội dung CK:
Sau khi chuyển khoản thanh toán, vui lòng đợi 3 đến 5 phút để hệ thống kiểm tra và chặn quảng cáo cho bạn, nếu không được vui lòng đăng nhập lại
Mọi thắc mắc, liên hệ, hỗ trợ chat trực tiếp tại đây 💳 📛 Nhấn để mua thẻ chặn quảng cáo 📛 Mua Chặn Quảng Cáo Gói chặn quảng cáo Giá: 19.000 VNĐ Gói chặn tất cả quảng cáo trên trang trong 1 tháng Gói chặn quảng cáo Giá: 38.000 VNĐ Gói chặn tất cả quảng cáo trên trang trong 2 tháng Gói chặn quảng cáo Giá: 149.000 VNĐ Gói chặn tất cả quảng cáo trên trang trong 6 tháng MUA NGAY X 📬 Hòm Thư Góp Ý – Cùng Truyenfull Hoàn Thiện Từng Ngày!

Truyenfull luôn trân trọng sự đóng góp từ bạn – những độc giả thân thiết đã đồng hành cùng chúng tôi trong hành trình xây dựng một không gian đọc truyện tốt hơn.
💬 Tin vui: Chúng tôi đã lắng nghe và hành động!

Thông qua hòm thư góp ý thời gian qua, chúng tôi nhận được nhiều phản hồi về việc quảng cáo xuất hiện quá nhiều. Hiện tại, Truyenfull đã giảm bớt số lượng quảng cáo và thu nhỏ những quảng cáo không thể gỡ bỏ để hạn chế ảnh hưởng đến trải nghiệm đọc truyện.

🙏 Rất mong bạn thông cảm: quảng cáo là một phần nguồn thu giúp chúng tôi duy trì hoạt động website, nên vẫn cần giữ lại ở mức cần thiết.
📱 Truyenfull đã có App chính thức!

Chúng tôi vừa ra mắt ứng dụng đọc truyện riêng dành cho điện thoại. Bạn có thể tải và trải nghiệm tại đây:
👉 [Link tải app]

Rất mong bạn sẽ trải nghiệm và gửi góp ý tại chính hòm thư này, để chúng tôi có thể tiếp tục hoàn thiện ứng dụng, mang lại trải nghiệm tốt nhất cho người dùng.
📩 Mọi ý kiến của bạn đều rất quý giá với chúng tôi.

Hãy chia sẻ suy nghĩ của bạn ngay tại đây:
✍️ Link gửi góp ý: Tại đây

Cảm ơn bạn đã đồng hành và góp phần xây dựng Truyenfull ngày càng hoàn thiện! 💖
$('head').append(''); if(!window.jwtInfo?.ads_hidden || window.jwtInfo?.ads_hidden

Tùy Chỉnh Giao Diện Đọc
Màu nền
Font chữ
Cỡ chữ: 20px
Giãn đoạn: 1.2
Danh Sách Chương (66)
Chương 1: Chương 1: Nghê Vũ. Chương 2: Chương 2: KẸO BÔNG GÒN THỎ. Chương 3: Chương 3: CÂY GÃI NGỨA. Chương 4: Chương 4: ĐẦU BÁO NÃO BÁO. Chương 5: Chương 5: THIẾU TƯỚNG. Chương 6: Chương 6: KẾT HÔN. Chương 7: Chương 7: LÂY NHIỄM. Chương 8: Chương 8: BAY CAO. Chương 9: Chương 9: LÒNG BÀN TAY. Chương 10: Chương 10: LAM TINH PHU NHÂN. Chương 11: Chương 11: GIẢI PHẪU. Chương 12: Chương 12: SÁCH. Chương 13: Chương 13: TRI ÂN BÁO ĐÁP. Chương 14: Chương 14: ĐÓA HOA CAO LÃNH. Chương 15: Chương 15: TRƯỞNG THÀNH. Chương 16: Chương 16: TÔI SẼ KHÔNG ĐỂ NGÀI PHẢI THẤT VỌNG! Chương 17: Chương 17: PHƯỢNG HOÀNG. Chương 18: Chương 18: LỜI MỜI. Chương 19: Chương 19: MÀU HOA MÂN CÔI. Chương 20: Chương 20: KÍNH BẢO VỆ MẮT MÀU HOA MÂN CÔI Chương 21: Chương 21: MÓNG VUỐT ĐANG RUN RẨY. Chương 22: Chương 22: TỎ TÌNH Chương 23: Chương 23: 1000 ĐỒNG VÀNG. Chương 24: Chương 24: THỂ LỰC KHÔNG ĐỦ. Chương 25: Chương 25: THIẾU TƯỚNG LÀ TÊN LỪA ĐẢO. Chương 26: Chương 26: HỒ ĐỒ Chương 27: Chương 27: Ác chiến Chương 28: Chương 28: THÍCH EM? Chương 29: Chương 29: EM LÀ BẠN ĐỜI CỦA ANH. Chương 30: Chương 30: CẦU VỒNG HAY VŨ BÃO GÌ CŨNG KHÔNG BẰNG EM. Chương 31: Chương 31: Tiên sinh. Chương 32: Chương 32: MỘT NỬA VÒNG TAY. Chương 33: Chương 33: LỄ VẬT CHƯA TỪNG BỊ MẤT. Chương 34: Chương 34: HƯƠNG VỊ THỜI GIAN TRÊN QUẢ ĐÀO MẬT. Chương 35: Chương 35: TIM ĐẬP. Chương 36: Chương 36: GẶP LẠI. Chương 37: Chương 37: ĐAU KHÔNG? Chương 38: Chương 38: CHÚC MỪNG NGHÊ VŨ ĐẠI NHÂN. Chương 39: Chương 39: NGÀN CÂN TREO SỢI TÓC. Chương 40: Chương 40: NHIỄM VIRUS LẦN THỨ HAI? Chương 41: Chương 41: NHIỄM VIRUS CẤP CAO. Chương 42: Chương 42: THẦN LINH. Chương 43: Chương 43: ĐỘNG VẬT MÁU LẠNH. Chương 44: Chương 44: NHƯNG CẬU ẤY PHẢI SỐNG SÓT. Chương 45: Chương 45: BẤT KHẢ CHIẾN BẠI. Chương 46: Chương 46: ĐỒ ĐẰNG. Chương 47: Chương 47: CHÚ ĐỊNH DIỆC VONG. Chương 48: Chương 48: ĐỂ TÔI HÔN EM. Chương 49: Chương 49: LÃNG MẠN CẤP BẬC VŨ TRỤ. Chương 50: Chương 50: TRỜI SINH MỘT CẶP. Chương 51: Chương 51: CÙNG EM ĐI ĐẾN BẤT CỨ NƠI NÀO TRONG VŨ TRỤ. Chương 52: Chương 52: ĐẾN CHỖ CỦA TÔI. Chương 53: Chương 53: EM XỨNG ĐÁNG. Chương 54: Chương 54: CÓ THỂ LÀM BẤT CỨ ĐIỀU GÌ VỚI EM. Chương 55: Chương 55: ĐỂ CHO EM SẢNG KHOÁI TRƯỚC ĐÃ. Chương 56: Chương 56: EM KHÔNG DỄ BẮT NẠT ĐÂU NHA. Chương 57: Chương 57: HÔN LÊN CHÚNG NÓ. Chương 58: Chương 58: DÂY CỘT TÓC HOA BĂNG. Chương 59: Chương 59: CŨNG LÀ BẢO BỐI CỦA EM. Chương 60: Chương 60: EM LÀ MỘT PHẦN CỦA ANH Chương 61: Chương 61: BỞI VÌ EM LÀ DUY NHẤT. Chương 62: Chương 62: BÁO BÁO RẤT THỎA MÃN. Chương 63: Chương 63: ANH MUỐN VÒ TAI BÁO CỦA EM À? Chương 64: Chương 64: BÁO BÁO, BÁO BÁO. Chương 65: Chương 65: Phiên ngoại 1 – BA NĂM SAU (thượng) Chương 66: Chương 66: Phiên ngoại 2 – BA NĂM SAU (hạ)