Chương 49
Thập Niên 70: Đại Tiểu Thư Dọn Sạch Gia Sản, Theo Quân Được Sủng Lên Trời

Chương 49: Tổ chức hôn lễ

Lục Uyển Uyển cười khúc khích, ghé vào tai Cố Minh Nguyệt trêu: “Anh cả em nhìn đến ngẩn người rồi kìa.”

Được mọi người nhắc nhở, Lục Lẫm mới sực tỉnh.

Khóe miệng anh nhếch lên thật cao, đưa tay về phía Cố Minh Nguyệt, dịu dàng nói: “Minh Nguyệt, anh đến đón em.”

Cố Minh Nguyệt chậm rãi đặt tay mình vào lòng bàn tay anh, hai người nhìn nhau cười tình tứ.

Trong tiếng reo hò của mọi người, Cố Minh Nguyệt bước lên xe hoa.

Chiếc xe được trang trí bằng dải lụa đỏ thắt nơ hỷ khí, nhà họ Lục thuê hẳn sáu chiếc xe, lấy con số may mắn.

Dù tình hình hiện tại không cho phép phô trương nhưng anh vẫn muốn trong khả năng của mình mang lại cho Cố Minh Nguyệt một hôn lễ khó quên.

Đoàn xe nhanh chóng dừng trước cửa nhà mới, các bậc trưởng bối trong nhà họ Lục đã đợi sẵn ở đó.

Trong sân chật kín người, trên tường dán chữ Hỷ đỏ chót, trên cửa sổ dán giấy cắt hình song hỷ, cá chép và hoa sen, ngụ ý niên niên hữu dư, sớm sinh quý tử.

Mọi người cười nói vui vẻ nhường đường, Lục Lẫm và Cố Minh Nguyệt sóng vai bước vào.

Anh lén siết nhẹ tay cô, hơi ấm từ lòng bàn tay anh khiến trái tim đang căng thẳng của cô dần bình tĩnh lại.

Do tình huống đặc biệt, sau khi hai người cúi đầu chào các vị trưởng bối, Cố Minh Nguyệt được đưa về phòng tân hôn nghỉ ngơi.

Bị dựng dậy từ sáng sớm để rửa mặt trang điểm, cô mới ăn được hai quả trứng gà, lúc này bụng đã đói cồn cào.

“Chị dâu.”

Đang lúc Cố Minh Nguyệt phân vân có nên ra ngoài tìm đồ ăn không thì Lục Uyển Uyển từ ngoài bước vào, trên tay bưng một bát mì trứng, bên trên còn có một cái đùi gà to đùng.

“Mẹ đoán chị đói rồi nên bảo em mang vào cho chị.”

Cố Minh Nguyệt ngẩn ra một chút rồi vội vàng nhận lấy, bát mì nóng hổi thơm phức mùi trứng gà hòa quyện với mùi nước dùng gà béo ngậy.

Cô không kìm được nuốt nước miếng: “Cảm ơn Uyển Uyển nhé.”

Lục Uyển Uyển nháy mắt tinh nghịch: “Đùi gà là em đặc biệt xin thêm cho chị đấy.”

Cố Minh Nguyệt bật cười, cúi đầu cắn một miếng đùi gà, thịt gà mềm ngọt, nước dùng đậm đà, sưởi ấm cả dạ dày lẫn trái tim cô.

Đang ăn dở thì Lục Lẫm đẩy cửa bước vào, liếc mắt cái đã thấy cái đùi gà trong bát cô, giả vờ bất mãn nói: “Được lắm, hai chị em hợp sức lại bắt nạt anh đấy à.”

Lục Uyển Uyển lè lưỡi trêu anh: “Ai bảo anh không về sớm, cái này là của chị dâu.”

Lục Lẫm đi tới ngồi xuống bên cạnh Cố Minh Nguyệt, đưa tay nhéo nhẹ d** tai cô thì thầm: “Ăn từ từ thôi kẻo bỏng.”

Cố Minh Nguyệt ngước mắt nhìn anh, trong lòng như có dòng nước ấm chảy qua.

Đây chính là cảm giác gia đình, có cơm nóng canh ngọt và có người luôn nhớ đến mình.

Đợi Cố Minh Nguyệt ăn xong, Lục Lẫm dọn bát đũa mang ra ngoài, bảo em gái ở lại trò chuyện với vợ mình thêm một lúc.

Lục Uyển Uyển cảm thán: “Không ngờ anh cả em lại có lúc tâm lý thế này, đúng là đàn ông có vợ có khác.”

Tai Cố Minh Nguyệt nóng lên, giả vờ giận dỗi: “Giỏi nhỉ, giờ còn biết trêu cả chị nữa cơ đấy.”

Cô cố tình cù vào eo Lục Uyển Uyển, hai chị em cười đùa vui vẻ.

Nếu không có tiếng gõ cửa thì chắc hai người còn nô đùa nữa.

Người đến là Hạ Tuệ Anh và Chung Dục Tú.

“Bà nội, cô...”

Chung Dục Tú cười ngắt lời: “Còn gọi là cô à, phải đổi cách xưng hô rồi chứ.”

Cố Minh Nguyệt đỏ mặt, lí nhí gọi: “Mẹ.”

Chung Dục Tú: “Ơi!”

Hạ Tuệ Anh hôm nay cười không khép được miệng, bà nắm tay Cố Minh Nguyệt nói: “Cuối cùng Nguyệt Nguyệt cũng trở thành con dâu nhà ta rồi.”

Tuy trước đây khi cô đến, nhà họ Lục đã coi cô như con dâu trong nhà nhưng có nghi thức kết hôn này thì danh chính ngôn thuận hơn nhiều.

Chung Dục Tú nhét một chiếc hộp vào tay cô: “Đây là của hồi môn mẹ tích cóp từ thời trẻ, hôm nay chính thức trao lại cho con.”

Cố Minh Nguyệt có chút ngại ngùng: “Mẹ ơi, cái này quý quá.”

“Đứa trẻ ngốc này, con là con dâu nhà họ Lục rồi, cầm lấy đi.” Chung Dục Tú vỗ nhẹ vào tay cô, ánh mắt tràn đầy yêu thương.

Hạ Tuệ Anh cũng bảo cô nhận lấy: “Đây là bảo vật gia truyền của nhà ta, truyền từ đời này sang đời khác, mẹ truyền cho Dục Tú, giờ Dục Tú truyền lại cho con, sau này con lại truyền cho con cháu.”

Lúc này Cố Minh Nguyệt mới chịu nhận.

Sau khi hai vị trưởng bối rời đi, Tôn Thiến Thiến và Tống Minh Vũ cũng vào trò chuyện với cô.

Mãi đến khi mặt trời xuống núi, không khí náo nhiệt mới dần lắng xuống.

Lục Lẫm bị bạn bè chuốc cho mấy ly rượu, mặt hơi chếnh choáng hơi men trở về phòng tân hôn.

“Em dâu, ngại quá, bọn anh lỡ tay chuốc hơi mạnh, Lục Lẫm say mất rồi.”

Hình Nghị gãi đầu áy náy, đêm tân hôn mà chú rể say bí tỉ thì còn ra thể thống gì nữa.

Cố Minh Nguyệt giúp anh ta đỡ Lục Lẫm nằm xuống giường rồi mới hỏi: “Anh ấy uống bao nhiêu ạ?”

Hình Nghị gãi đầu: “Chắc tầm một cân rượu trắng?”

Không thể nào, với tửu lượng của Lục Lẫm thì ngần ấy sao say được nhưng nhìn bộ dạng anh lại không giống đang giả vờ.

“Thế này nhé em dâu, đợi cậu ấy tỉnh lại em đừng mắng cậu ấy nhé, có trách thì trách anh đây này.”

Cố Minh Nguyệt cười bất lực, cô trông dữ dằn lắm hay sao mà lại mắng người chứ.

Hình Nghị xác nhận đi xác nhận lại là cô sẽ không mắng Lục Lẫm mới yên tâm rời đi.

Hình Nghị vừa đi khỏi, Cố Minh Nguyệt đã rơi vào vòng tay ấm áp của ai đó.

Cô ngơ ngác nhìn người trước mặt: “Hả? Anh cố ý à?”

Lục Lẫm ôm chặt vợ, vùi đầu vào hõm cổ cô, giọng nói khàn khàn: “Đương nhiên là giả vờ rồi, nếu không bọn họ chuốc anh say thật thì sao.”

Với tửu lượng của anh, một hai cân rượu nhằm nhò gì nhưng đúng như Hình Nghị nói, đêm nay là đêm động phòng hoa chúc, anh không muốn người nồng nặc mùi rượu về với vợ.

Nhỡ bị vợ chê bai đá xuống giường thì khóc tiếng Mán.

Cố Minh Nguyệt dở khóc dở cười, thảo nào lúc nãy Hình Nghị cứ lầm bầm bảo anh không thể say được.

Ôm vợ thơm tho mềm mại trong lòng, dưới tác dụng của chút men rượu, Lục Lẫm cảm thấy hơi chếnh choáng.

Anh cúi đầu nhìn đôi môi đỏ mọng của Cố Minh Nguyệt, bỗng thấy nó hấp dẫn lạ kỳ như viên kẹo ngọt ngào đang đung đưa trước mắt.

Giây tiếp theo, mắt Cố Minh Nguyệt mở to hết cỡ.

Cái người này sao lại đánh úp bất ngờ thế chứ!

Khi hai người tách ra, mặt Cố Minh Nguyệt đỏ bừng như quả táo chín, nóng hầm hập, đến cả vành tai cũng nhuộm màu hồng phấn.

Cô cúi đầu, ngón tay vô thức xoắn vặn tà áo, không dám nhìn thẳng vào mắt Lục Lẫm.

Nhìn bộ dạng thẹn thùng của cô, Lục Lẫm lại ghé sát vào, hôn chụt lên má cô một cái.

“Vợ ơi, em đáng yêu quá.”

Cố Minh Nguyệt lườm yêu anh một cái: “Không được hôn nữa, người toàn mùi rượu, mau đi tắm đi.”

Lục Lẫm nghiêm chỉnh giơ tay chào kiểu quân đội: “Tuân lệnh vợ!”

Trong phòng tân hôn có chỗ rửa mặt riêng, Lục Lẫm tắm rửa nhanh chóng rồi thay bộ quần áo mới.

Theo phong tục, tối nay họ phải ăn cơm cùng các bậc trưởng bối.

Khách khứa bên ngoài đã về hết, Chung Dục Tú lên gõ cửa gọi hai người xuống ăn cơm.

Cố Minh Nguyệt vâng dạ rồi giục Lục Lẫm nhanh tay lên.

“Nhanh lên nào, không bố mẹ lại tưởng chúng ta làm gì trong phòng đấy.”

“Vợ à hóa ra em nghĩ thế, biết thế lúc nãy...”

Trước khi Lục Lẫm kịp thốt ra những lời kinh thiên động địa, Cố Minh Nguyệt đã nhanh tay bịt miệng anh lại.

“Cấm nói linh tinh, đi nhanh lên.”

Nhìn bóng lưng tức giận của cô, Lục Lẫm vội vàng chạy theo.

Tùy Chỉnh Giao Diện Đọc
Màu nền
Font chữ
Cỡ chữ: 20px
Giãn đoạn: 1.2
Danh Sách Chương (154)
Chương 1: Chương 1: Xuyên thành đại tiểu thư Thượng Hải Chương 2: Chương 2: Dọn sạch gia sản Chương 3: Chương 3: Tìm đến nơi có hôn ước Chương 4: Chương 4: Chỉ muốn gả cho anh Chương 5: Chương 5: Than phiền về anh cả Chương 6: Chương 6: Thay đổi bản thân Chương 7: Chương 7: Cải tạo Lục Uyển Uyển Chương 8: Chương 8: Giá treo quần áo di động Chương 9: Chương 9: Khá biết dọa người Chương 10: Chương 10: Đối đầu với chị em họ Chu Chương 11: Chương 11: Cơ hội cứu vãn Chương 12: Chương 12: Có chút không tin Chương 13: Chương 13: Yểu điệu thục nữ Chương 14: Chương 14: Chưa có chuyện gì xảy ra Chương 15: Chương 15: Tình hình chuyển biến tốt Chương 16: Chương 16: Mắng thẳng mặt Chương 17: Chương 17: Dự cảm chẳng lành Chương 18: Chương 18: Cơ hội khác Chương 19: Chương 19: Giải cứu thành công Chương 20: Chương 20: Điều trị Chương 21: Chương 21: Ca phẫu thuật kết thúc Chương 22: Chương 22: Nghe lén Chương 23: Chương 23: Kẻ đầu sỏ gây chuyện Chương 24: Chương 24: Cẩm nang học tập Chương 25: Chương 25: Cảm giác nguy cơ Chương 26: Chương 26: Trí tưởng tượng phong phú Chương 27: Chương 27: Bày tỏ tấm lòng Chương 28: Chương 28: Hữu duyên vô phận Chương 29: Chương 29: Đánh người Chương 30: Chương 30: Chơi không đẹp Chương 31: Chương 31: Xát muối vào tim Chương 32: Chương 32: Người có cá tính Chương 33: Chương 33: Lấy lùi làm tiến Chương 34: Chương 34: Quỳ bàn giặt Chương 35: Chương 35: Gả cho anh không thiệt Chương 36: Chương 36: Tặng quà Chương 37: Chương 37: Bước vào cửa đều là khách Chương 38: Chương 38: Sát thủ nhà bếp Chương 39: Chương 39: Tìm kiếm sự hợp tác Chương 40: Chương 40: Hiệu quả kém Chương 41: Chương 41: Ký hợp đồng Chương 42: Chương 42: Gặp cướp Chương 43: Chương 43: Tình cờ gặp gỡ ở bệnh viện Chương 44: Chương 44: Tuyên bố chủ quyền Chương 45: Chương 45: Yên tâm dưỡng thương Chương 46: Chương 46: Tại sao lại hỏi thế? Chương 47: Chương 47: Thư nặc danh Chương 48: Chương 48: Kết hôn Chương 49: Chương 49: Tổ chức hôn lễ Chương 50: Chương 50: Bảo vật gia truyền Chương 51: Chương 51: Mong đợi đã lâu Chương 52: Chương 52: Một lòng son sắt Chương 53: Chương 53: Chuẩn bị lên đường Chương 54: Chương 54: Giải cứu trên tàu hỏa Chương 55: Chương 55: Đến hải đảo Chương 56: Chương 56: Nhà mới Chương 57: Chương 57: Hàng xóm đến chơi Chương 58: Chương 58: Gọi điện về bắc kinh Chương 59: Chương 59: Nơi nào có cô ấy, nơi đó là nhà Chương 60: Chương 60: Hạnh phúc giản đơn Chương 61: Chương 61: Mua sắm ở huyện Chương 62: Chương 62: Cuộc sống điền viên Chương 63: Chương 63: Dọn dẹp sân nhỏ Chương 64: Chương 64: Sắm sửa bàn học Chương 65: Chương 65: Dọn dẹp thư phòng Chương 66: Chương 66: Thành viên mới Chương 67: Chương 67: Nhiệm vụ khẩn cấp Chương 68: Chương 68: Cứu sống cây lan Chương 69: Chương 69: Bão đổ bộ Chương 70: Chương 70: Mưa qua trời tạnh Chương 71: Chương 71: Chỉnh trang vườn hoa Chương 72: Chương 72: Mua quạt điện Chương 73: Chương 73: Ăn vạ Chương 74: Chương 74: Đến hội phụ nữ tìm việc Chương 75: Chương 75: Tặng quà Chương 76: Chương 76: Địch ý Chương 77: Chương 77: May đồ bơi Chương 78: Chương 78: Xin kinh nghiệm Chương 79: Chương 79: Tham gia tiệc liên hoan Chương 80: Chương 80: Giúp đỡ lo liệu Chương 81: Chương 81: Chiếu bóng Chương 82: Chương 82: Đến nơi Chương 83: Chương 83: An ủi Chương 84: Chương 84: Quà tặng Chương 85: Chương 85: Gọi điện thoại Chương 86: Chương 86: Đi biển bắt hải sản Chương 87: Chương 87: Lên núi Chương 88: Chương 88: Hốt hoảng Chương 89: Chương 89: Tiếp xúc Chương 90: Chương 90: Cùng nhau ăn cơm Chương 91: Chương 91: Đại hội Chương 92: Chương 92: May quần áo Chương 93: Chương 93: Rời đi Chương 94: Chương 94: Hàng xóm Chương 95: Chương 95: Cùng nhau vui đùa Chương 96: Chương 96: Cứu người Chương 97: Chương 97: Có thai Chương 98: Chương 98: Chờ đợi Chương 99: Chương 99: Trở về Chương 100: Chương 100: Đi dạo thong thả Chương 101: Chương 101: Đến nhà cảm ơn Chương 102: Chương 102: Mời cơm khách Chương 103: Chương 103: Đưa cơm Chương 104: Chương 104: Làm bánh trung thu Chương 105: Chương 105: Đi khám lại Chương 106: Chương 106: Cãi vã Chương 107: Chương 107: Tiễn khách Chương 108: Chương 108: Yên tĩnh hơn hẳn Chương 109: Chương 109: Tham gia cuộc thi Chương 110: Chương 110: Thất vọng Chương 111: Chương 111: Thi lại Chương 112: Chương 112: Bỏ phiếu Chương 113: Chương 113: Tố cáo Chương 114: Chương 114: Chia hoa hồng Chương 115: Chương 115: Chia hoa hồng -2 Chương 116: Chương 116: Đến nơi Chương 117: Chương 117: Nấu cơm Chương 118: Chương 118: Nhà mới Chương 119: Chương 119: Dọn dẹp xong xuôi Chương 120: Chương 120: Xin lỗi Chương 121: Chương 121: Cắt giấy dán cửa sổ Chương 122: Chương 122: Tráng bánh chiên rán (bánh tráng) Chương 123: Chương 123: Bất ngờ Chương 124: Chương 124: Đến nơi Chương 125: Chương 125: Nỗi nhớ Chương 126: Chương 126: Làm khách Chương 127: Chương 127: Ăn tết Chương 128: Chương 128: Biểu diễn văn nghệ Chương 129: Chương 129: Bơi mùa đông Chương 130: Chương 130: Hương vị mùa xuân Chương 131: Chương 131: Trách nhiệm Chương 132: Chương 132: Sinh nở Chương 133: Chương 133: Em bé Chương 134: Chương 134: Ấm áp Chương 135: Chương 135: Niềm vui Chương 136: Chương 136: Về nhà Chương 137: Chương 137: Kẹo hỷ Chương 138: Chương 138: Làm bố Chương 139: Chương 139: Gội đầu Chương 140: Chương 140: Đầy tháng Chương 141: Chương 141: Đi dạo Chương 142: Chương 142: Giúp chụp ảnh Chương 143: Chương 143: Hợp tác Chương 144: Chương 144: Tình cờ gặp gỡ Chương 145: Chương 145: Hôn sự Chương 146: Chương 146: Mẹ Chương 147: Chương 147: Học tập Chương 148: Chương 148: Kỳ thi Chương 149: Chương 149: Kết thúc Chương 150: Chương 150: Về đến nhà Chương 151: Chương 151: Giấy báo nhập học Chương 152: Chương 152: Khai giảng Chương 153: Chương 153: Mua nhà Chương 154: Chương 154: Đại kết cục