Chương 487: Mạnh Huyên Tức Giận
Đặc biệt là địa vị của Tôn gia cũng không cao như thế, tin tức không đến mức linh thông, bà Tôn thật sự không biết.Mạnh Huyên rất phản cảm bà cụ này, nhưng không thể trực tiếp đuổi ra ngoài, chỉ có thể ứng phó bà ta.
“Cháu không cần bỏ tiền, cha mẹ bọn nhỏ có tiền, nỡ tiêu tiền cho đám trẻ.”
Bà Tôn không tin:Nghĩ tới Cố Thanh Thanh sinh năm đứa bé, Lục Hướng Dương lại có bản lĩnh như vậy, bà Tôn càng thêm cảm thấy nguy hiểm.
“Cháu đối xử với hai đứa bé này tốt quá rồi, nhìn thịt trên người xem, tiến vào đã muốn ăn cá còn muốn ăn gà trống, cháu phải tốn bao nhiêu tiền mới nuôi được như vậy? Không thể vì là cháu trai, mà bất công như vậy đúng không?”
Tôn Ngọc Lan sinh con gái, thai hai cũng sắp sinh, cháu gái nhiều năm không ở thủ đô, thật sự thiệt lớn so với đám Lục Nhị Hùng.Tuy tuổi còn nhỏ nhưng đủ kỷ luật, nếu xem nhẹ chiều cao của cậu bé tuyệt đối khí độ phi phàm.
Hai anh em này đúng là chói mắt, tuy bà Tôn không thích bọn họ cũng không thể không thừa nhận, đôi song sinh như vậy đúng là khiến người ta hiếm lạ.
Nếu Ngọc Lan nhà bà ta sinh thì tốt, địa vị con dâu trưởng sẽ ngồi ổn, đáng tiếc là do người phụ nữ Cố Thanh Thanh kia sinh ra.
“Lão tam đi làm một tháng hơn 100 không giả, nhưng phải nuôi cả nhà bảy miệng ăn đấy! Nhìn quần áo của hai đứa bé vừa rồi xem, chỉ riêng Nhị Hùng giày xăng đan cũng phải mười mấy tệ, bộ quần áo cũng là hàng tốt, nhìn là biết không rẻ, còn có giày chơi bóng và bóng cao su nữa. Trên người lão đại cũng không rẻ, tiền lương của con trai út cháu cao tới mức, cũng không tiêu nổi như thế.”
Khóe miệng Mạnh Huyên nhếch lên:
“Chuyện này khác, đứa nhỏ này không phải vẫn luôn có, mấy năm nay mới được sinh ra, Hướng Dương nhà cháu mười mấy tuổi đã đi bộ đội, một đường thăng chức lên, lúc trước thằng bé cũng tích trữ không ít tiền lương, đủ nuôi vợ con.”
Mạnh Huyên cười nói: “Thím không nghe nhầm, chính là khen thưởng cho con bé, 5 vạn.”
“Như vậy sao được?”
Giọng nói của bà Tôn đột nhiên cao hơn, sắc bén nói:“Đó là 5 vạn đấy! 5 vạn! Sao cháu có thể để một con nhóc từ nông thôn tới như cô ta cầm nhiều tiền như vậy? Hơn nữa Lục gia cũng không chỉ có mình cô ta là con dâu, Ngọc Lan mới là dâu trưởng của Lục gia, muốn cầm cũng nên là…”
Dù sao hiện giờ vị này là nữ chủ nhân của Lục gia, là mẹ chồng của Tôn Ngọc Lan.
Bà Tôn: “…”
Tuy sắc mặt Mạnh Huyên không được tốt lắm, nhưng đó là 5 vạn tệ, tưởng tượng số tiền này nằm ở trong tayr Cố Thanh Thanh, bà cụ đau lòng không thôi.
“Nhưng đó là 5 vạn tệ mà, một tiểu bối như cô ta cầm nhiều tiền như thế làm gì? Cháu làm mẹ chồng đương nhiên phải bảo quản thay cô ta, cô ta là một phần của Lục gia, tiền của cô ta chính là tiền của Lục gia.”
…Canh cá viên làm rất thanh đạm, vừa vặn hợp khẩu vị của người già và trẻ nhỏ.
Gà trống tung tăng nhảy nhót kia, cuối cùng vẫn bị hầm.Có thịt kho tàu, có sườn heo chua ngọt, gà hầm nấm, ngoài ra còn có mấy món rau.
Bà Tôn nhìn trợn mắt há miệng.Bà cụ trước mắt này có tính cách gì, Mạnh Huyên vẫn có chút hiểu biết, cho nên cho dù bà ta nói gì, bà ấy luôn có thể lừa gạt cho qua.
Dù sao không tiếp lời bà cụ nói, bà Tôn cũng không dám quá mức đắc tội mình.Giữa trưa ăn cơm trưa ở Lục gia, nhìn gà thịt cá trứng trên bàn cơm Lục gia, rõ ràng là đồ ăn tốt hơn nhà khác nhiều.
Con cá to Cố Thanh Thanh mua trở về, đầu cá được làm thanh canh đầu cá đậu hũ, thân cá được băm nhỏ, một phần làm thịt kho, một phần làm thành cá viên.Nhìn dáng vẻ dầu muối không ăn của Mạnh Huyên, bà Tôn càng thêm buồn bực.
Ở trong mắt bà ta, đây là Mạnh Huyên chuẩn bị vẫn luôn thiên vị Cố Thanh Thanh.Dù sao Tôn Ngọc Lan còn ở Lục gia, vẫn phải dựa vào mẹ chồng như bà ấy.