Chương 485: Bà Cụ Kỳ Lạ
Cố Thanh Thanh: “…”
Dù sao Lục gia cũng không phải do cô làm chủ.
Cho nên Cố Thanh Thanh nhìn bà cụ mấy lần, không nói chuyện.Hóa ra bà cụ này không phải nghèo khổ quen nên không quen nhìn cô ăn xài phung phí, chỉ cho rằng cô tiêu tiền nhà chồng bà ta đau lòng?Có thể làm ông Lục ư?
Cố Thanh Thanh nhếch miệng, trong đôi mắt tràn ngập châm chọc:“Bà cụ này bà là ai thế? Chạy tới Lục gia làm chủ sao? Ông bà nội chưa từng nói với tôi những lời này, bà nói, ngay cả ông bà nội cũng phải nghe theo sao?”
Nhưng rõ ràng là bà cụ này không phải, bà ta chỉ cảm thấy tiền của Lục gia nên tiêu trên người chị dâu cả, rõ ràng là tới châm ngòi ly gián.Vậy thì đừng trách cô không khách sáo!Bà cụ sửng sốt, hoàn toàn không nghĩ tới Cố Thanh Thanh sẽ phản bác, còn nói chuyện khó nghe như vậy, gương mặt lập tức âm trầm.
Bà cụ: “…”
Cố Thanh Thanh: “…”
…“Đã về rồi à! Ba đứa bé chơi ở sân sau, mau đi xem đám trẻ đi, vừa rồi còn đánh nhau khóc đấy, con đi dỗ đi.”Cố Thanh Thanh vội vàng đặt đồ xuống đến sân sau chơi với đám trẻ.
“Sao cháu lại để nó đi rồi? Thím ngồi đây một lúc lâu nó cũng không biết chào một tiếng, cháu làm mẹ chồng đừng chiều nó quá. Nó từ nông thôn đến, không có quy củ gì, đâu thể so được với cô gái sinh ra trong gia đình giàu có?”Thực ra Mạnh Huyên cũng rất cạn lời.Bà ấy hiểu rất rõ ý của bà cụ này, chính là Cố Thanh Thanh từ nông thôn đến, kém con dâu cả của bà ấy là cô gái trong thành phố.Hơn nữa trong đại viện này có mấy nhà không phải từ nông thôn tới?Đời trước Lục Hướng Nam cưới không phải Tôn Ngọc Lan, đời này bởi vì Cố Thanh Thanh và Lục Hướng Dương thay đổi vận mệnh của Lục gia, cho nên vận mệnh của rất nhiều người đã xảy ra thay đổi.
Bởi vì đời trước Lục Hướng Nam cưới cô gái hai người sống cũng không quá hạnh phúc, đời này anh ta ở bên Tôn Ngọc Lan, đương nhiên là Lục Hướng Dương sẽ không can thiệp hôn nhân của anh trai.
Anh không có quá nhiều ấn tượng đối với Tôn Ngọc Lan, dù sao chênh lệch quá lớn, Tôn Ngọc Lan không ở trong phạm vi tầm mắt của anh, anh không biết lắm.Bà cụ họ Tôn này là bà cô của con dâu cả Lục gia Tôn Ngọc Lan, cũng chính là em gái của ông nội Tôn Ngọc Lan.
Tôn gia và Lục gia có chút giao tình, mấy năm trước khi đánh giặc trưởng bối hai nhà quen nhau, sau này đương nhiên cũng biết một số chi tiết.
Chẳng qua là Tôn gia phát triển kém xa Lục gia.Chẳng qua là không nghĩ tới, bà ta vừa vào cửa đã bắt đầu trách mắng Cố Thanh Thanh.
Nguyên nhân trong đó Mạnh Huyên đã sớm nghe ra, chẳng qua là sợ Cố Thanh Thanh ở thủ đô lâu, Lục gia bị Lục Hướng Dương và Cố Thanh Thanh kế thừa mà thôi.
Ba đứa con trai trong nhà đều phát triển rất tốt, Lục gia hiện giờ cho dù là ai cũng không thiếu tiền đồ.Bùn trên người mình còn chưa rửa sạch, đã bắt đầu coi thường dân quê.
“Thanh Thanh khá tốt, mẹ con bé cũng là người làm công tác văn hóa, hiện giờ thi được Hoa Thanh, tiền đồ tương lai không cần phải nói. Lúc trước con bé ở Giang Ninh tham gia thi đại học, lấy hạng nhất điểm tuyệt đối tiến vào Hoa Thanh.”
Trên mặt bà cụ có chút khó coi: “Gia đình như chúng ta, không cần dựa vào thi đại học để phân chia công việc.”Nhưng xuất sắc nhất, vẫn là Lục Hướng Dương.
Không chỉ vì năng lực, còn vì Cố Thanh Thanh phụng hiến ra lương thực và mỏ vàng.
Lục Hướng Nam là con trai trưởng, nhưng không xuất sắc như vậy.Nhưng mà kiếp trước anh ở Giang Ninh thời gian rất lâu, vẫn có chút ấn tượng với Tôn gia.
Cha mẹ Tôn Ngọc Lan cũng không tệ lắm, đoạn hôn nhân này thực ra bên Lục gia và Mạnh gia đều tính hài lòng.
Bà cô này, đời trước Mạnh Huyên cũng quen, lần này tới thủ đô đặc biệt chạy tới Lục gia, Mạnh Huyên làm vãn bối, hai nhà còn là thông gia đương nhiên phải chiêu đãi.Lúc này Lục Nhị Hùng bất ngờ chạy từ ngoài vào, vừa chạy vừa kêu to: “Bà nội, mẹ cháu về chưa ạ? Oa…”
Lục Nhị Hùng hét lên một tiếng, thấy được nguyên liệu nấu ăn Cố Thanh Thanh mua về ở bếp:
“Cá to! Cháu muốn ăn canh đầu cá, bà nội cháu muốn ăn gà trống!”Lục Nhị Hùng trông trắng trẻo mập mạp, mặc áo ngắn tay bằng bông, phía dưới là quần đùi lao động màu quân đội lộ ra cẳng chân và cánh tay mập mạp trắng trẻo.Nhà Chu Lâm có đủ địa vị đúng không!