Chương 484: Suy Nghĩ Của Cố Thanh Thanh
Anh nhếch miệng:
“Muốn làm thì cứ làm, không kiếm cũng uổng, những người đó lúc trước tới quốc gia của chúng ta đốt giết đánh cướp, đừng nên khách sáo.”
Lục Hướng Dương sửng sốt, nhìn Cố Thanh Thanh một lát, cô đặc biệt nói như vậy, Lục Hướng Dương biết cô nói không phải là phim điện ảnh bình thường, mà những phim điện ảnh đời trước cô từng xem.
Được đấy!Cố Thanh Thanh cười, cô chính là có ý này.
Không có cơ hội thì thôi, nếu trời cao cho cô cơ hội này, đương nhiên là cô không muốn từ bỏ.Thập niên 80-90 là thời đại hoàng kim của phim điện ảnh toàn thế giới, thời kỳ này trong quốc tế có rất nhiều phim điện ảnh kinh điển, đống bản quyền này đều rất đáng giá.
Có kế hoạch này, Cố Thanh Thanh trở về bắt đầu sửa sang lại tài liệu, ngay cả sản xuất quần áo cũng không muốn quản.Cũng may có Tiền Lệ và Hứa Tấn Xuyên ở đây, Cố Thanh Thanh ngoại trừ bản thảo thiết kế ra, cũng không cần làm quá nhiều việc.
Trước mắt trong khoảng thời gian này, là những ngày nhàn rỗi nhất trong mấy năm qua của Cố Thanh Thanh.Tuy chương trình đại học rất nhiều, nhưng cô có không gian ở đây, thời gian có thể tăng lên.Con dâu phải trải qua một ít trắc trở, cô chưa từng trải qua chuyện gì, chuyện này khiến trong lòng mọi người cân bằng mới lạ.Cô tới Lục gia thủ đô đã hơn một năm, nhưng không có lui tới gì với hàng xóm xung quanh.Rất nhiều người đều nhìn cô không vừa mắt, cảm thấy cô kiêu ngạo không dễ ở chung, không có chút tự giác của người làm vãn bối.Mới tiến vào cửa nhà thì thấy một bà cụ tóc hoa râm ngồi trong phòng khách.Hốc mắt bà cụ hõm sâu, mái tóc hoa râm, ăn mặc có thể diện, nhưng mà có thể nhìn ra được những năm qua chịu không ít khổ, đôi tay thô ráp, gương mặt nhìn có chút khắc nghiệt.Cố Thanh Thanh mới vừa vào cửa, bà ta lập tức nói với giọng điệu không tốt:
“Đây là lại lái xe ra ngoài chơi sao? Còn mua nhiều đồ như thế, lớn như vậy không kiếm tiền, tiêu tiền thì đúng là có năng lực.”
Cố Thanh Thanh: “…”
Thời gian dài như vậy cô vẫn luôn sống rất hạnh phúc, hài lòng với cuộc sống, người nhà chồng đều đối xử với cô rất tốt.Loại trách cứ ngay trước mặt như vậy, đúng là hiếm thấy.
Ngoài ra còn có một con cá to.Đứa bé lớn rất nhanh, còn nghịch ngợm, cho nên quần áo dép tất cùng với các món đồ chơi tiêu hao rất nhanh.Cố Thanh Thanh không thiếu tiền, cho nên cho dù nuôi năm đứa bé, cũng nỡ tiêu tiền cho đám trẻ.Vẫn biết điều kiện của Lục gia tốt, đặc biệt là Mạnh Huyên, khi còn trẻ đã là người có tiền trong giới thủ đô này.Hiện giờ ba đứa con trai của Lục gia, lão nhị chưa kết hôn, nhiều năm không ở nhà.
Lão đại dẫn theo vợ con ở Giang Ninh, bên thủ đô chỉ có Cố Thanh Thanh ở nhà.Bà cụ thấy Cố Thanh Thanh không nói lời nào, còn tưởng đối phương bị mình dọa sợ, nghĩ dù sao mình cũng là trưởng bối, quả nhiên là Cố Thanh Thanh không dám nói gì.
Vì thế bà ta càng thêm đắc ý, hừ lạnh một tiếng tiếp tục giáo huấn Cố Thanh Thanh:Tiền lương của mình Lục Hướng Dương, đủ cho Cố Thanh Thanh và năm đứa bé lớn như vậy tiêu sao?
Chắc chắn là tiêu tiền của Mạnh Huyên.Hiện giờ Lục Hướng Dương điều nhiệm, cô càng không rời đi, chẳng phải sau này sẽ thường ở Lục gia sao?
Quan trọng là còn dẫn theo năm đứa bé, đều nuôi ở Lục gia, Cố Thanh Thanh vào đại học, mỗi tháng chỉ có một ít trợ cấp, đủ ăn cơm đã không tệ.Nhìn bà cụ này ăn mặc rất có thể diện, Cố Thanh Thanh không biết thân phận của đối phương, nếu là trưởng bối của Lục gia cô quá phận thì không tốt.
Đối với bà cụ nhàn rỗi không có chuyện gì làm muốn quản trời quản đất tạo cảm giác tồn tại, cô cũng lười cãi nhau ầm ĩ.
“Cô dẫn theo nhiều con như vậy ở nhà chồng ăn của mẹ chồng mặc của mẹ chồng, Lục gia cũng không phải của mình cô, cô chỉ là vợ của lão tam, không phải con dâu trưởng. Cái nhà này sẽ do con dâu trưởng kế thừa, không liên quan tới cô, đừng quá coi trọng bản thân, chỉ biết hút máu nhà chồng.”