Chương 48
Chấp Chính Quan Lạnh Lùng Sủng Vợ Lên Tận Trời

Chương 48

Đoàn xe dừng trước cửa khách sạn rất lâu nhưng chiếc xe dẫn đầu vẫn chưa khởi động.

 

Mấy vị quan chức Chấp chính sảnh ngồi xe sau lấy làm lạ, thấy Ngô Tùng đi ngang qua liền hỏi:

 

“Thư ký Ngô, sao chưa đi thế?”

 

Ngô Tùng vội vàng nói một câu “Người chưa đến đông đủ” rồi rảo bước về phía xe trước.

 

Mấy vị quan chức ngẫm nghĩ, thành viên trong đoàn đều có mặt ở cửa khách sạn rồi mà còn thiếu ai nữa?

 

Đột nhiên, họ nhớ ra: Cô phóng viên Tiểu Kiều kia vẫn chưa đến.

 

Nhìn đồng hồ đã quá giờ xuất phát nửa tiếng rồi, mấy ngày nay đây là lần đầu tiên cô bé này đến muộn...

 

Ngô Tùng bước nhanh đến bên chiếc xe dẫn đầu, cửa kính xe từ từ hạ xuống, khuôn mặt nghiêng lạnh lùng của Lê Diệu không chút biểu cảm, nhìn thôi cũng thấy sợ.

 

Ngô Tùng nuốt nước bọt cái ực nhưng vẫn thành thật báo cáo: “Thưa Chấp chính quan đã liên lạc với phóng viên Kiều rồi ạ. Cô ấy bảo, không đến.”

 

Bàn tay Lê Diệu đặt trên đầu gối siết chặt thành nắm đấm, im lặng không nói gì.

 

Ngô Tùng đứng bên xe không biết làm sao, ướm hỏi: “Hay là ngài nhắn tin cho cô ấy xem sao?”

 

Lê Diệu quay đầu nhìn anh ta, đôi mắt lạnh lẽo: “Tôi rảnh lắm à?”

 

Ngô Tùng lập tức ngậm miệng, thầm oán thán:

 

Ngài không rảnh mà ngồi lỳ trong xe hơn nửa tiếng, chẳng phải để đợi người ta đến sao?

 

Nhưng anh ta không dám nói, chỉ biết cúi đầu im lặng như con chim cút.

 

Lê Diệu thu hồi tầm mắt, lồng ngực phập phồng mạnh, quai hàm bạnh ra.

 

“Đi thôi.”

 

Đoàn xe từ từ lăn bánh rời khỏi khách sạn, sắc mặt đại lãnh đạo càng thêm u ám.

 

Chiếc điện thoại đặt trên ghế bên cạnh màn hình vẫn sáng, hiển thị tin nhắn anh vừa gửi cho [Phóng viên Tiểu Kiều] vài phút trước.

 

Tiếc là tin nhắn gửi không thành công.

 

Trên màn hình chỉ có dấu chấm than đỏ lòm và thông báo của hệ thống yêu cầu kết bạn.

 

Anh, bị chặn rồi.

 

Kiều Dĩ Miên vẻ mặt nghiêm trọng đứng trong phòng làm việc của Tổng biên tập.

 

“Tại sao lại chấm dứt hợp đồng với tôi? Tôi vi phạm điều khoản nào trong hợp đồng ạ?”

 

Tổng biên tập có chút khó xử, cân nhắc nói:

 

“Tiểu Kiều à, chúng ta cũng quen biết hai năm rồi, tình hình của cô tôi biết rõ. Năng lực làm việc tốt, bài phỏng vấn xuất sắc lại không ngại khó ngại khổ, có thể nói trong đám trẻ cô là người nổi bật nhất, năng lực của cô mọi người đều thấy rõ...”

 

Ông ta thở dài: “Nhưng bên trên đã chỉ thị rồi, bắt buộc phải cho cô nghỉ việc, tôi cũng hết cách.”

 

“Bên trên? Bên trên nào ạ?” Ánh mắt Kiều Dĩ Miên cố chấp: “Giám đốc phải không ạ? Hay là cao hơn nữa?”

 

Tổng biên tập lắc đầu: “Nhiều hơn nữa tôi cũng không rõ, tôi cũng chỉ làm theo chỉ thị thôi.”

 

Mắt Kiều Dĩ Miên đỏ hoe: “Tôi đã thi biên chế của tòa soạn rồi, thi viết cũng qua rồi! Giờ ngài đột nhiên nói với tôi thế này...”

 

“Phỏng vấn không qua.” Tổng biên tập nhìn cô đầy bất lực: “Còn chưa kịp thông báo cho cô. Lúc cô đi nhân viên mới đã làm thủ tục nhận việc rồi.”

 

Kiều Dĩ Miên bỗng nhiên bật cười, chậm rãi gật đầu: “Được, tôi hiểu rồi.”

 

Muốn vào biên chế ở những đơn vị thế này đâu có dễ?

 

Dù cô có xuất sắc đến đâu thì đã sao? Có đầy người có chỗ dựa vững chắc, phút chót đá bay cô là chuyện thường.

 

Tổng biên tập thấy cô thất vọng tràn trề, trong lòng cũng không dễ chịu:

 

“Theo hợp đồng, đơn vị chủ động cho nghỉ việc sẽ bồi thường cho cô một khoản tiền. Dù ít dù nhiều cũng là chút bù đắp. Cô năng lực giỏi thế này, đi đâu mà chẳng sống được, đừng vì chuyện này mà buồn phiền, không đáng.”

 

Kiều Dĩ Miên nhếch môi, không muốn nói thêm gì nữa.

 

Rời khỏi phòng Tổng biên tập, cô đến thẳng phòng Giám đốc nhưng được thông báo: Giám đốc đi họp kín ở thành phố khác, một tuần nữa mới về.

 

Không biết là trùng hợp hay cố tình tránh mặt.

 

Kiều Dĩ Miên tự nhận mình chẳng phải nhân vật quan trọng gì, đường đường là một Giám đốc chắc không cần thiết vì cô mà phải tránh mặt đâu nhỉ?

 

Mọi chuyện cứ như đã được an bài.

 

Nhìn cánh cửa phòng làm việc đóng chặt, cơn giận dữ lúc đến dần tan biến như quả bóng bị chọc thủng từ từ xẹp xuống, mất hết sức sống.

 

Cô chán nản quay về văn phòng, tìm một cái thùng các tông trống, thu dọn từng món đồ cá nhân bỏ vào thùng.

 

Mấy đồng nghiệp thân thiết xúm lại hỏi han.

 

“Tiểu Kiều, cô đi Lâm Xuyên giao lưu cơ mà? Sao tự nhiên lại nghỉ việc thế?”

 

“Chuyện này đột ngột quá, tôi còn đang định đợi cô về bắt khao một bữa đây này!”

 

“Nghe bảo cô bị chấm dứt hợp đồng à, sao thế?”

 

“Cô đi theo Chấp chính sảnh khảo sát, có phải đắc tội với lãnh đạo nào không?”

 

Tay Kiều Dĩ Miên cầm khung ảnh khựng lại, trong đầu chợt lóe lên đôi mắt lạnh lùng sâu thẳm tối qua, lòng khẽ động.

 

Chẳng phải đắc tội lãnh đạo rồi sao.

 

Sâu thẳm trong lòng dâng lên nỗi chua xót, trong mắt tràn đầy thất vọng và khinh thường.

 

Cô khẽ nhếch môi, ánh mắt kiên cường: “Nơi này không dung, ắt có nơi khác dung, lo gì đường phía trước không lối?”

 

Bước ra khỏi tòa soạn, Kiều Dĩ Miên không kìm được ngoái đầu nhìn lại tòa nhà ba tầng cũ kỹ này.

 

Từ khi thực tập cô đã lăn lộn ở đây, thoắt cái đã hai năm.

 

Nói không có tình cảm là nói dối.

 

Những tiếng cười nói vui vẻ, những lúc kề vai sát cánh chiến đấu, những đêm chong đèn viết bài, tất cả đều kết thúc từ hôm nay.

 

Cô thu hồi tầm mắt, nhớ đến câu hỏi vô tình của đồng nghiệp, lấy điện thoại ra, mở tin nhắn WeChat của “Đại lãnh đạo”, lặng lẽ nhìn vài giây.

 

Cô rất muốn hỏi anh tại sao lại hẹp hòi như vậy, không có được thì phải hủy diệt sao?

 

Dùng quyền thế chèn ép người khác, chặt đứt đôi cánh của người ta, hành động này thật khiến người ta ghê tởm.

 

Nhưng nghĩ lại, hỏi rồi thì được gì?

 

Chỉ càng làm tăng thêm sự ngạo mạn của đối phương thôi.

 

Biết đâu lại còn rước thêm cục tức vào người.

 

Kiều Dĩ Miên cười khẩy, ngón tay lướt nhẹ trên màn hình, chặn luôn đối phương.

 

Đi chưa được bao xa cô nhận được điện thoại của Ngô Tùng, hỏi cô bao giờ đến khách sạn tập hợp.

 

Chặn đường lui của cô lại dồn ép từng bước, đúng là thủ đoạn của kẻ bề trên.

 

Lồng ngực phập phồng cơn giận, cô lạnh lùng buông hai chữ từ chối rồi cũng chặn luôn số điện thoại của Ngô Tùng.

 

Người không cùng một thế giới, vĩnh viễn không cần gặp lại.

 

Kiều Dĩ Miên ôm thùng đồ, không về nhà ngay mà bắt xe đến nhà cô bạn thân Hạ Vân Phỉ.

 

Hạ Vân Phỉ là họa sĩ minh họa, tính tình hơi hướng nội, trừ lúc đi mua sắm ra thì hận không thể làm việc tại nhà 24/24.

 

Cuộc sống hàng ngày của cô ấy không phải ngồi trước bảng vẽ làm việc thì là ngồi trước bảng vẽ ăn cơm, công việc và cuộc sống đều xoay quanh cái mảnh đất con con đó.

 

Nhiều nghệ sĩ thường có cảm hứng vào ban đêm, Hạ Vân Phỉ cũng vậy, chuyện đảo lộn ngày đêm là thường tình.

 

Kiều Dĩ Miên ôm thùng đồ đứng trước cửa, bấm chuông mãi mới nghe thấy tiếng bước chân loẹt quẹt bên trong.

 

Hạ Vân Phỉ đầu tóc bù xù như tổ gà, mắt nhắm mắt mở nhìn Kiều Dĩ Miên, đứng hình vài giây rồi như mộng du quay người đi vào.

 

“Này đừng đi vội!” Kiều Dĩ Miên vội lách qua khe cửa vào nhà, chân đá cửa đóng lại, oán trách:

 

“Cậu cũng không giúp tớ cầm cái, nặng chết đi được!”

 

Hạ Vân Phỉ như hồn ma vật vờ ngã vật xuống ghế sofa, thuận tay kéo cái chăn mỏng đắp lên người, uể oải càm ràm:

 

“Tám trăm năm trước đã lấy vân tay cậu rồi, lần sau tự mở cửa OK?”

 

Kiều Dĩ Miên đặt thùng xuống đất, thở hổn hển:

 

“Thì tớ cũng phải rảnh tay mới mở khóa được chứ! Hơn nữa, nhỡ bạn trai cậu cũng ở đây, hai người đang mây mưa không biết trời trăng gì, tớ đột ngột xông vào, dọa hai người mắc bệnh gì thì công ty bảo hiểm không đền đâu.”

 

Hạ Vân Phỉ thuận tay vớ cái gối ôm ném thẳng vào đầu Kiều Dĩ Miên.

 

“Cô gái xinh xắn thế này sao lại mọc cái mồm thế hả!”

 

Kiều Dĩ Miên vội dùng khuỷu tay kẹp lại: “Áo tớ bẩn đấy, cậu còn ném vào người tớ!” Nói xong đứng dậy đi vào nhà vệ sinh rửa tay.

 

“Này, cậu ăn cơm chưa? Tớ đói rồi.”

 

Sáng sớm nay nhận điện thoại là cô bốc hỏa, thu dọn đồ đạc xong chạy thẳng đến tòa soạn còn chưa kịp ăn sáng.

 

Hạ Vân Phỉ nhắm mắt trả lời: “Trong tủ bếp có đồ ăn bán thành phẩm đấy, cậu tự làm đi... ừm, gà hầm nấm, bò chua cay còn có tôm hùm đất sốt cay...”

 

Mắt Kiều Dĩ Miên sáng lên, tay chưa lau khô đã hăm hở chạy vào bếp.

 

Mở tủ bếp ra nhìn, chỉ thấy một cơn gió thu cuốn lá vàng bay qua trước mắt.

 

Đủ các loại mì ăn liền, nước sôi úp 3 phút là ăn được ngay.

 

Đúng là bán thành phẩm thật.

 

Kiều Dĩ Miên lại lẳng lặng đi ra.

 

Hạ Vân Phỉ hé mắt nhìn cô: “Sao ỉu xìu thế? Không có loại mì cậu thích à?”

 

Kiều Dĩ Miên ngồi bệt xuống thảm, dựa lưng vào ghế sofa thở dài: “Cậu hết yêu tớ rồi.”

 

Hạ Vân Phỉ trợn trắng mắt: “Cưng à, sáng nay 5 giờ tớ mới ngủ, cậu có thể thương xót cho người già tuổi đôi mươi này chút được không?”

 

“Thế giờ cũng ngủ được 5 tiếng rồi!” Kiều Dĩ Miên sán lại gần Hạ Vân Phỉ, ôm lấy cánh tay buông thõng của cô ấy làm nũng:

 

“Tớ muốn ăn thịt heo xào chua ngọt và gà cung bảo cậu làm, xào thêm đĩa rau diếp và đậu bắp luộc, ăn với cơm trắng là được, đơn giản thôi.”

 

“Tớ luộc cho cậu cái quần mùa thu (quần dài mặc trong giữ ấm) nhé!” Hạ Vân Phỉ bực bội đáp trả.

 

Kiều Dĩ Miên liếc nhìn đôi chân thon dài thẳng tắp của Hạ Vân Phỉ, cười d* x*m: “Ăn quần mùa thu vào không sợ lạnh chân à?”

 

Hạ Vân Phỉ chỉ muốn b*p ch*t cô!

 

Bị Kiều Dĩ Miên quấy rầy, sâu ngủ cũng chạy mất kha khá, Hạ Vân Phỉ cũng không ngủ được nữa, dứt khoát nằm trên ghế sofa tán gẫu với cô.

 

“Cậu đi Lâm Xuyên cơ mà, sao về đột ngột thế? Giao lưu xong rồi à?” Nói xong ánh mắt rơi vào thùng giấy trên sàn.

 

Bên trong đựng sách vở, sổ tay và mấy thứ linh tinh, thậm chí có cả khung ảnh.

 

Hạ Vân Phỉ ngạc nhiên: “Cậu không phải bị đuổi việc đấy chứ?”

 

“Ừ, đoán đúng rồi, sau này đợi họa sĩ minh họa vĩ đại bao nuôi tớ thôi.”

 

Kiều Dĩ Miên dựa vào ghế sofa, đầu cọ cọ vào cánh tay Hạ Vân Phỉ như con mèo nhỏ quấn người.

 

“Tại sao chứ? Cậu nỗ lực thế cơ mà? Tớ mà có một nửa tinh thần yêu nghề kính nghiệp của cậu thì giờ ở nhà lầu xe hơi rồi.”

 

Hai người quen biết nhiều năm, có thể nói là không giấu giếm gì nhau.

 

Kiều Dĩ Miên nghiêm túc suy nghĩ rồi kết luận: “Coi như đắc tội với lãnh đạo đi, lãnh đạo to lắm ấy nên bị đập bát cơm thôi.”

 

Hạ Vân Phỉ nghi ngờ nhìn cô, đột nhiên thốt lên: “Quy tắc ngầm nơi công sở?”

 

Khóe miệng Kiều Dĩ Miên giật giật, nhất thời không trả lời.

 

Hạ Vân Phỉ chửi thề một câu: “Thật á? Thằng nào bỉ ổi vô liêm sỉ hạ lưu thế! Cậu không viết một bài văn tế cho hắn chết sặc tiết thì có lỗi với bao năm viết báo đấy!”

 

---

Tùy Chỉnh Giao Diện Đọc
Màu nền
Font chữ
Cỡ chữ: 20px
Giãn đoạn: 1.2
Danh Sách Chương (157)
Chương 1: Chương 1: Chia tay đi Chương 2: Chương 2: Từ bỏ ý định cưới tôi đi Chương 3: Chương 3: Tai nạn xe hơi Chương 4: Chương 4: Lên xe tôi đi Chương 5: Chương 5: Nghe lời Chương 6: Chương 6: Chúng ta gặp nhau một chút được không? Chương 7: Chương 7: Sao em có thể máu lạnh như thế Chương 8: Chương 8: Tình địch gặp nhau, đỏ mắt vì ghen Chương 9: Chương 9: Người đàn ông cô ta thích lại theo đuổi cô à? Chương 10: Chương 10: Chủ xe Hồng Kỳ = Đại lãnh đạo? Chương 11: Chương 11: Miên Miên, gả cho anh nhé Chương 12: Chương 12: Tại sao lại theo đuổi tôi? Chương 13: Chương 13: Nói nghe ấm lòng thật đấy Chương 14: Chương 14: Kể ra cũng biết nghe lời đấy Chương 15: Chương 15: Tôi có hẹn rồi Chương 16: Chương 16: Bạn trai cô đâu? Chương 17: Chương 17: Sợ họ bán em đi Chương 18: Chương 18: Cá cược gì cơ? Chương 19: Chương 19: Lại phải lên xe lãnh đạo... Chương 20: Chương 20: Chân tê hết cả rồi Chương 21: Chương 21: Cô nhóc thật dũng cảm - 1 Chương 22: Chương 22: Cô nhóc thật dũng cảm - 2 Chương 23: Chương 23: Độc thân - 1 Chương 24: Chương 24: Độc thân - 2 Chương 25: Chương 25: Tôi tin tưởng cô - 1 Chương 26: Chương 26 Chương 27: Chương 27: Không có chấp chính quan, chỉ có lê diệu Chương 28: Chương 28: Lão hồ ly này đúng là... (1/2) Chương 29: Chương 29: Lão hồ ly này đúng là... (2/2) Chương 30: Chương 30: Không sao, đừng sợ Chương 31: Chương 31: Tôi có thể giải quyết giúp cô Chương 32: Chương 32: Vị này là bạn trai cháu phải không? Chương 33: Chương 33 Chương 34: Chương 34: Trông ngài chẳng yếu chút nào! (2/2) Chương 35: Chương 35: Đại lãnh đạo chắc chắn giận rồi... Chương 36: Chương 36: Xương cốt chắc cũng bị gọi đến nhũn ra rồi (1/2) Chương 37: Chương 37: Xương cốt chắc cũng bị gọi đến nhũn ra rồi (2/2) Chương 38: Chương 38: Ngài có nhớ em không? Chương 39: Chương 39: Chấp chính quan cũng ở đó... Chương 40: Chương 40: “tiểu kiều” Chương 41: Chương 41: Để tiểu kiều ở lại đây đêm nay (1/2) Chương 42: Chương 42: Để tiểu kiều ở lại đây đêm nay (2/2) Chương 43: Chương 43: Rượu ngấm rồi (1/2) Chương 44: Chương 44: Rượu ngấm rồi (2/2) Chương 45: Chương 45: Sợ cái gì, tôi có ăn thịt cô đâu? (1/2) Chương 46: Chương 46: Sợ cái gì, tôi có ăn thịt cô đâu? (2/2) Chương 47: Chương 47: Ngài có thể để tôi đi được chưa? Chương 48: Chương 48 Chương 49: Chương 49: Động lòng rồi phải không? Chương 50: Chương 50: Cô nhóc này nhẫn tâm thật... (1/2) Chương 51: Chương 51: Cô nhóc này nhẫn tâm thật... (2/2) Chương 52: Chương 52: Bà muốn tôi làm tiểu tam à? Chương 53: Chương 53: Không nhìn thấy vợ, ngủ không được Chương 54: Chương 54: Em... có thể đợi anh không? Chương 55: Chương 55: Ai gọi đấy? (1/2) Chương 56: Chương 56: Ai gọi đấy? (2/2) Chương 57: Chương 57 Chương 58: Chương 58: Có phải anh ấy thích em rồi không? (1/2) Chương 59: Chương 59: Có phải anh ấy thích em rồi không? (2/2) Chương 60: Chương 60: Nỗi nhớ như cỏ dại điên cuồng sinh sôi Chương 61: Chương 61: Em tưởng anh có ý đồ đen tối với em à? (1/2) Chương 62: Chương 62: Em tưởng anh có ý đồ đen tối với em à? (2/2) Chương 63: Chương 63: Anh rất nhớ em Chương 64: Chương 64: Mặt em đỏ quá rồi Chương 65: Chương 65: Có chút rung động Chương 66: Chương 66: Tôi làm sai cái gì cơ? (1/2) Chương 67: Chương 67: Tôi làm sai cái gì cơ? (2/2) Chương 68: Chương 68: Ngủ không ngon, không ngủ được Chương 69: Chương 69: Có cần bá đạo thế không? Chương 70: Chương 70: ... đúng là vô lương tâm Chương 71: Chương 71: Ông tổ của sự xéo xắc... Chương 72: Chương 72: Con không thích anh ấy Chương 73: Chương 73: ... điên mất rồi Chương 74: Chương 74: Anh không hiểu cái này, nghe em (1/2) Chương 75: Chương 75: Anh không hiểu cái này, nghe em (2/2) Chương 76: Chương 76: Em không nỡ rời xa... thật ra là anh Chương 77: Chương 77: Không chinh phục nổi một cô gái nhỏ (1/2) Chương 78: Chương 78: Không chinh phục nổi một cô gái nhỏ (2/2) Chương 79: Chương 79: Sai bảo người ta cũng không khách sáo (1/2) Chương 80: Chương 80: Sai bảo người ta cũng không khách sáo (2/2) Chương 81: Chương 81: Còn được tỏ tình nữa cơ đấy... Chương 82: Chương 82: Anh rất thích Chương 83: Chương 83: Có chút nhớ anh ấy Chương 84: Chương 84: Làm rối loạn trái tim anh Chương 85: Chương 85: Gan to thật đấy (1/2) Chương 86: Chương 86: Gan to thật đấy (2/2) Chương 87: Chương 87: Sau này chỉ cho em xem thôi Chương 88: Chương 88: Bắt đầu để ý đến anh ấy rồi Chương 89: Chương 89: Em thích... trai trẻ nhỏ tuổi hơn Chương 90: Chương 90: Gọi lại lần nữa đi, anh thích (1/2) Chương 91: Chương 91: Gọi lại lần nữa đi, anh thích (2/2) Chương 92: Chương 92: Hôn một cái không được à? Chương 93: Chương 93: Nào, hôn đi Chương 94: Chương 94: Làm chuyện gì mờ ám à? Chương 95: Chương 95: Cô nam quả nữ còn muốn tránh hiềm nghi? Chương 96: Chương 96: Không giận nữa nhé? Chương 97: Chương 97: Có mệt không? Chương 98: Chương 98: Không thích à? Chương 99: Chương 99: Phóng viên nhỏ hung dữ quá Chương 100: Chương 100: Phóng viên nhỏ hung dữ quá (1) Chương 101: Chương 101: Phóng viên nhỏ hung dữ quá (2) Chương 102: Chương 102: Phóng viên nhỏ hung dữ quá (3) Chương 103: Chương 103: Không thích à? Chương 104: Chương 104: Cô đoán xem, việc quan trọng gì? Chương 105: Chương 105: Không nhận ra Chương 106: Chương 106: Thế thì anh nhắm mắt lại Chương 107: Chương 107: Cần giúp đỡ không? Chương 108: Chương 108: Cô ấy là người phụ nữ anh thích Chương 109: Chương 109: Tim đập nhanh vô cớ Chương 110: Chương 110: Đừng để bản thân vất vả quá Chương 111: Chương 111: Chịu khó ở cùng anh nhé? (1/2) Chương 112: Chương 112: Lại không bảo em hôn Chương 113: Chương 113: Cần dịch vụ dỗ ngủ không? (1/2) Chương 114: Chương 114: Cần dịch vụ dỗ ngủ không? (2/2) Chương 115: Chương 115: Anh chỉ thích ăn... em Chương 116: Chương 116: Em chỉ biết kỳ an toàn Chương 117: Chương 117: Thơm quá, muốn dính lấy anh Chương 118: Chương 118: Tôi ấy à, bao che người nhà lắm Chương 119: Chương 119: Còn hài lòng không? Chương 120: Chương 120 Chương 121: Chương 121: Sao cứ thấy ngực cậu to hơn thế nhỉ? (1/2) Chương 122: Chương 122: Sao cứ thấy ngực cậu to hơn thế nhỉ? (2/2) Chương 123: Chương 123: Nhiệt tình thế cơ à... Chương 124: Chương 124 Chương 125: Chương 125: Mèo con xấu hổ rồi Chương 126: Chương 126: Dù có giết chết anh cũng không sao Chương 127: Chương 127: Chắc chắn... muốn hôn ở đây à? Chương 128: Chương 128: Đè cả đời cũng được Chương 129: Chương 129: Tôi có bạn trai rồi Chương 130: Chương 130: Mày... mày đừng có qua đây! Chương 131: Chương 131: Có thể hôn thêm lát nữa không? Chương 132: Chương 132: Định lực của bạn gái tốt thật đấy Chương 133: Chương 133: Chấp chính quan sắp bị người ta nẫng tay trên rồi! Chương 134: Chương 134: Đừng sợ, nhanh thôi Chương 135: Chương 135: Ôm trọn không góc chết Chương 136: Chương 136: Đợi em khỏi rồi tính sổ sau Chương 137: Chương 137: Em ra ngoài! Chương 138: Chương 138 Chương 139: Chương 139: Còn muốn tiếp tục không? Chương 140: Chương 140: Về nhà với anh, hay là anh đưa em về nhà? Chương 141: Chương 141: Chấp chính quan có con rồi (1/2) Chương 142: Chương 142: Chấp chính quan có con rồi (2/2) Chương 143: Chương 143: Anh nhát gan từ bao giờ thế? Chương 144: Chương 144: Phóng viên tiểu kiều cậy được sủng mà kiêu Chương 145: Chương 145: Em giỏi lắm! (1/2) Chương 146: Chương 146: Em giỏi lắm! (2/2) Chương 147: Chương 147: Khéo dụ người thật đấy (1/2) Chương 148: Chương 148: Khéo dụ người thật đấy (2/2) Chương 149: Chương 149: Đừng cọ lung tung Chương 150: Chương 150: Cứ muốn nhổ răng cọp Chương 151: Chương 151: Miên Miên, Em Đang Trả Thù Anh Sao? Chương 152: Chương 152: Miên Miên, Em Đang Trả Thù Anh Sao? - 2 Chương 153: Chương 153: Có Đau Không? Chương 154: Chương 154: Có Đau Không? - 2 Chương 155: Chương 155: Có Phải Thích Cậu Rồi Không? Chương 156: Chương 156: Phóng Viên Tiểu Kiều Uống Say Rồi Chương 157: Chương 157: Phóng Viên Tiểu Kiều Uống Say Rồi - 2