Chương 48
Long Hương Bát - Tú Miêu

Chương 48: Phần 4: Vén Tuyết Tìm Xuân (48)

Sau khi Tán Phổ qua đời được hơn một tháng, quốc thư của Hoàng đế Đại Hán mới chậm rãi đến nơi. Bức quốc thư này khiến các quan ở Thư ký tỉnh hao tâm tổn trí để cân nhắc từng câu từng chữ. Hòa đàm giữa hai nước nay đã mịt mờ hy vọng, Hoàng đế thậm chí còn không cử sứ thần đến viếng tang, chỉ uyển chuyển yêu cầu Luận Hiệp Sát giao trả Đông Dương quận vương cùng Hồng Lô khanh.

Luận Hiệp Sát hồi đáp rằng, Hồng Lô khanh bệnh tình trầm trọng, không thể chịu đựng đường xa vất vả, cần ở lại Lô Tư điều dưỡng. Sau khi bình phục, y sẽ đích thân phái binh mã và xe ngựa đưa sứ Hán hồi quốc.

Nhận được quốc thư, Hoàng đế triệu tập các đại thần ở Chính Sự đường thương nghị. Hoàng phủ Đạt Hi thưa: “Luận Hiệp Sát chẳng màng lập người kế vị, lại gấp rút bắc chinh, cướp gia súc, điều quân khiển tướng, rõ ràng là mượn binh để mưu đoạt quyền lớn.”

“Là trẫm sai,” Hoàng đế uể oải day trán, “quá vội vã cầu hòa, lại không liệu đến tính tình gian trá, biến ảo khôn lường của người Thổ Phiên.”

Hoàng phủ Đạt Hi vốn cũng từng chủ trương nghị hòa, giờ gặp cục diện này, không dám nhiều lời: “Còn Ngạc quốc công…”

“Luận Hiệp Sát dẫn mười vạn đại quân, thế như chẻ tre, cứ để hắn tùy cơ ứng biến, trẫm không truy cầu hơn thiệt lúc này.”

Ý là tạm thời lui binh. Hoàng phủ Đạt Hi đáp “vâng”.

“Tiết độ sứ Kiếm Xuyên là ai?” Hoàng đế lật tấu chương trên án, giọng chậm rãi.

“Vệ Khang Nguyên,” Hoàng phủ Đạt Hi liếc nhìn động tác của Hoàng đế, vội nhắc, “từng giữ chức Kim Ngô đại tướng quân.” Nghĩ một lúc, lại nói thêm: “Xuất thân hàn vi.”

Không liên quan đến phe Vi phi, Hoàng đế lập tức hiểu ý, thần sắc cũng dịu đi: “Người này hành sự có vững chãi không?”

“Rất linh hoạt, nhạy bén.”

Hoàng đế nay không còn nhẫn nại với triều chính, mới nói đôi câu đã chau mày liên tục. Ngự y đứng hầu bên cạnh thấy vậy, liền tiến lên bắt mạch. Trong điện im phăng phắc, mọi người đều lặng thinh quan sát sắc mặt ngự y.

“Thêm năm trăm hộ vào thực ấp của Thục vương, kiêm nhiệm chức Đô đốc Ích Châu.” Một lúc lâu sau, Hoàng đế nói bằng giọng đều đều, chẳng mấy cao, nhưng ai nấy đều căng tai nghe.

Đông Dương quận vương thân ở đất Phiên, sinh tử chưa rõ, Hoàng đế giờ đây ban thưởng cho Thục vương, là vì muốn an ủi phần nào, hay là, Người đã mỏi mệt với việc triều chính, nên mới tỏ chút ưu ái hiếm hoi với vị thân vương ẩn dật kia? Hoàng phủ Đạt Hi lặng lẽ lui ra, đứng trên chính sự đường mà trầm tư.

Mười vạn đại quân của Luận Hiệp Sát, trước tiết xuân năm Bính Tí, đã tiến đến Nguyên Châu, đóng trại du mục ở Bắc Đình. Liên quân Hán Hồi chưa đánh đã tan, Tể tướng Tiết Hầu vâng chiếu rút binh về Đại Phi Xuyên, đứng ngoài quan sát cuộc huyết chiến giữa quân Phiên và Hồi Cốt tại Bắc Đình.

“Địch Cát Trác Mã an tọa trên tấm đệm thất bảo mà Luận Vương ban tặng, Phó tướng họ Na khom lưng cúi đầu cáo lui, vẻ mặt nàng hiện rõ nét thất vọng.

Phía bắc đang giao chiến với Hồi Cốt, hai nhà Thái Na nghe theo lời nhà Cát Nhĩ răm rắp. Kết cục của nhà Mạt Lô, trong mắt họ, là đáng đời, bởi lẽ Mạt Lô thị không nên vì tư lợi mà nâng đỡ một kẻ nô lệ lên ngôi vua , kẻ đó giờ đây còn an nhiên nằm trong lăng tẩm của quốc quân, khiến các tộc trưởng lấy làm ô nhục.

Trong lòng người Phiên, nàng đã không còn là công chúa, mà chỉ là một món hàng để Luận Hiệp Sát đem đổi lấy năm nghìn quân Ô Toản.

Mảng băng dưới hiên tan dần, từng giọt nhỏ lách tách rơi trên phiến đá, càng khiến Địch Cát thêm bồn chồn. Nàng siết chặt chuỗi hạt Phật bằng ngà voi, bỗng đứng phắt dậy: “Đi tìm A Phổ Đỗ Mục.”

A Phổ Đỗ Mục trú tại Tuyết thành dưới chân Hồng cung, qua khỏi Tòa pháp viện, Kinh viện và các xưởng thủ công, nàng gặp được hắn tại bức tường trắng bằng cỏ Bạch Mã của Hồng cung.

A Phổ nói với Địch Cát: “Thượng Dung Tạng đã bị áp giải về Lô Tư.”

“Ông ấy đang bị giam ở đâu?”

A Phổ liếc về phía Tuyết thành sau lưng, nơi đó có một tòa tháp đá thô ráp: “Ở đó.”

Địch Cát giật mình: “Đó là nơi giam súc vật và nô lệ!” Nàng bất chấp tất cả, túm lấy tay áo A Phổ: “Dẫn ta đến gặp cữu thần.”

A Phổ rút tay áo khỏi tay nàng, liếc nhìn Hoàng Phủ Nam đang đứng sau lưng Địch Cát. Nàng mặc váy xếp hoa ca bằng vải thổ cẩm, lưng đeo chuỗi lục lạc bạc tinh xảo, thoạt nhìn chẳng khác gì một cô gái thảo nguyên vùng Bắc Sơn. Sau hai tháng ở Hồng cung, nàng đã hiểu được đôi chút Phiên ngữ, song vẻ mặt vẫn dửng dưng, mắt chẳng nhìn hắn, môi khẽ bĩu.

A Phổ cố ý bước chậm lại, chờ Địch Cát dẫn đám tỳ nữ đi trước về phía Kinh viện, còn hắn thì theo sau Hoàng Phủ Nam. Nghe tiếng chuỗi lục lạc leng keng nơi thắt lưng, tay lại ngứa ngáy, muốn chạm vào đuôi tóc nàng đính châu bạc, nhưng Hoàng Phủ Nam đột ngột quay đầu lại, mái tóc đen nhánh vút lên như roi, quất thẳng vào tay A Phổ.

Hắn muốn nắm tay nàng, nàng lập tức giấu tay ra sau lưng. Rõ ràng đang giận, giọng cũng lạnh tanh: “Ngươi không nhìn xem đây là đâu?”

A Phổ dịu giọng dỗ dành, như thể nàng mới là công chúa: “Đến thánh tuyền đi, thung lũng tan tuyết rồi…”

Nghe hai chữ “thánh tuyền”, vành tai Hoàng Phủ Nam cũng nóng lên. Nàng giậm chân một cái: “Ngươi thích tắm thì tự đi!” Váy xếp lay động, nàng mang đôi ủng da nhọn mũi lao đi.

Trong sân Kinh viện, họ đụng phải Mãng Tán. Mãng Tán vận giáp phục, dẫn theo binh mã, là thiếu chủ của nhà Cát Nhĩ, nay lại càng thêm kiêu ngạo, ngay trước mặt công chúa cũng chẳng thèm nhún nhường. Không cần đoán, Mãng Tán đã biết Địch Cát đến làm gì, hắn rút kiếm chặn trước mặt nàng: “Thượng Tạng là tội nhân, ngươi không thể gặp.”

“Cữu thần ta không phải tội nhân,” Địch Cát đối mặt với ánh kiếm lạnh lẽo, giọng kiên quyết, “hãy để người nói rõ trước các bộ tộc.”

“Đừng ngu ngốc nữa.” Sự đau đớn dồn nén khiến mặt Mãng Tán càng thêm lạnh lùng. Hắn liếc A Phổ sau lưng Địch Cát, cười khẩy: “Ngươi tưởng hắn sẽ giúp ngươi sao? Hắn bị người đàn bà kia làm cho thần hồn điên đảo, đâu còn tâm trí lo cho ngươi.”

A Phổ Đỗ Mục chưa đoạn tuyệt với nàng, nhưng suốt hai tháng qua, đối với cảnh ngộ của nhà Mạt Lô, dân Ô Toản chỉ đứng ngoài lạnh nhạt. Còn làm sao để lật đổ Luận Hiệp Sát, A Phổ chưa từng hé răng một lời… Nhưng điều khiến Địch Cát cảm thấy nhục nhã nhất, vẫn là sự phản bội của Mãng Tán. Nàng lạnh nhạt nói: “Hắn không giống ngươi, người nhà Cát Nhĩ các ngươi, một ổ rắn độc.”

“Ngươi thật sự định gả đến Ô Toản sao?” Mãng Tán giận không kiềm được, “Cát La Tố đâu có thật lòng thần phục Đại Phiên!”

“Lời ấy, ngươi nên nói với tướng quốc thì hơn.” Địch Cát nở một nụ cười giễu cợt, “Dù sao, ông ta vẫn cần ta để đổi lấy năm nghìn quân Ô Toản kia mà.”

Mãng Tán siết chặt chuôi kiếm hơn, trầm giọng ra lệnh: “Về cung đi.”

Hắn không chút lưu tình, chĩa thẳng mũi kiếm về phía A Phổ Đỗ Mục, lạnh lùng nói: “Tể tướng có lệnh, ngươi cũng phải ở lại Hồng cung, không được tự ý rời đi.”

A Phổ lùi một bước, gọi Địch Cát lại: “Chúng ta quay về thôi.”

Địch Cát không cứng đầu tranh chấp, chỉ lặng lẽ nhìn Mãng Tán, từng chữ từng lời như lưỡi dao khắc sâu: “Sau khi cha ta chết, chảy ra không phải máu, mà là sữa. Ngươi nhớ lấy, lời nguyền của thiên thần… vẫn chưa kết thúc.”

Mãng Tán biến sắc, nhưng Địch Cát đã quay người bỏ đi.

Về tới tẩm điện, nàng xé bỏ chiếc mũ lông viền gấm thêu kim hoa trên đầu, lớp lông bên trong chính là da cáo mà Mãng Tán từng săn được.
Nàng ném nó vào hỏa lò, rồi gạt đi dòng lệ, quỳ trước Phật đường, nắm chặt tràng hạt bằng ngà voi, khấn khẽ: “Quỷ oán ma tà, phản thệ thất tín, diệt hại tộc nhân, nguyện hộ pháp thần giáng nộ hàng phục, diệt trừ phản nghịch cùng tà pháp…”

Một que hương được đưa tới tay nàng. Địch Cát mở mắt, thấy trước ngực tỳ nữ câm treo một chuỗi lưu tô bạc lấp lánh.

“Công chúa,” nữ nô nhẹ giọng dùng tiếng Hán nói, “Ở Lô Tư không ai giúp được người. Người phải mượn sức kẻ ngoài.”

Thấy Địch Cát sững người, Hoàng Phủ Nam lại dùng tiếng Thổ Phiên nhắc lại: “Tìm người Hán.”

“Ngươi thì biết gì?” Địch Cát khôi phục dáng vẻ kiêu ngạo của công chúa, nhưng không kìm được mà nhìn nàng thêm vài lần.

Từ tẩm điện đi ra, Hoàng Phủ Nam bưng một đóa hoa tuyết liên bằng mỡ bò được tạc tinh xảo, mang tới đại điện tụng kinh. Tăng quan chủ trì đã sớm bị lưu đày theo Mạt Lô thị, nhưng sáu lễ cúng trước Phật vẫn được thay mới hằng ngày. Hoàng Phủ Nam đặt hoa xuống, dùng chậu gỗ khảm bạc thay nước thánh, nhúng nhánh tùng hương vào trong, rồi tiến về phía thang gỗ.

Phía dưới điện, tại lầu nhỏ, A Phổ đang ngủ, cả người duỗi dài trên đệm ngồi thêu hoa vốn dành cho tăng quan, bên cạnh vứt một cuộn da dê. Hoàng Phủ Nam tháo hết chuông bạc và tua rủ trên người, len lén xuống lầu. Nàng liếc nhìn vài lần, biết hắn vốn cảnh giác khi ngủ.

Thấy mắt hắn nhắm nghiền, nàng nhẹ nhàng quỳ lên đệm, cúi người nhặt cuộn da.

Một luồng sức mạnh to lớn, ôm lấy eo nàng kéo nàng vào lòng. Hoàng Phủ Nam chưa kịp lên tiếng, A Phổ đã kéo tấm chăn dày cuộn dưới người lên, trùm kín cả hai. Mùi cừu nhàn nhạt xộc vào mũi. Hắn dùng hai chân kẹp chặt Hoàng Phủ Nam, hôn lên môi nàng một cái, cười nói: “Lại đến làm kẻ trộm nữa rồi.”

Mặt Hoàng Phủ Nam nóng bừng, tim vẫn đập thình thịch, “Ngươi lại giả vờ ngủ.” Nàng giận dỗi.

“Không giả vờ ngủ, ta mơ thấy nàng.” A Phổ nâng mặt nàng, trong gác xép u ám, chỉ có một chút ánh sáng lọt xuống từ cửa cầu thang gỗ, A Phổ thấy mặt Hoàng Phủ Nam đỏ lên, hắn có chút vui mừng. Kể từ lần trước gặp rắn, Hoàng Phủ Nam sống chết cũng không chịu đến Thần Sơn Châu Bảo nữa, trong lòng hắn như có mèo cào, bàn tay vô thức đặt lên cổ áo nàng.

Hoàng Phủ Nam đè tay hắn xuống, nàng hạ giọng, “Ngươi làm gì vậy?”

“Ăn trộm đồ của ta, phải lấy thứ gì đó để đổi lại chứ…”

“Vậy ta không lấy nữa.” Hoàng Phủ Nam xoay người, muốn đứng dậy khỏi đệm.

“Nàng không muốn, ta muốn.” A Phổ giở thói ngang ngược, ôm chặt Hoàng Phủ Nam đang giãy giụa, kề sát môi nàng, nhẹ giọng đe dọa: “Đừng động, lát nữa trong Kinh Thất còn có người đến.” Dưới tấm chăn, hai người quấn lấy nhau, một người vừa nếm chút mùi vị, quả thực là nôn nóng không thể đợi được. A Phổ có chút thô lỗ kéo chiếc váy xếp ly của nàng ra, trước đó Hoàng Phủ Nam đã tháo chuông và tua rua điều này lại càng tiện cho hắn, chốc lát da thịt trơn bóng nóng bỏng của hai người lại dán vào nhau.

A Phổ triền miên hôn một lúc, tách đôi chân Hoàng Phủ Nam đang khép chặt ra, chen vào giữa. Hắn đã có kinh nghiệm hơn lần trước, mò đến chiếc vòng bạc ở mắt cá chân nàng, rồi lại mò lên đùi. Có quá nhiều chỗ cần nghĩ, Hoàng Phủ Nam dần dần không thể lo hết, nàng nghĩ đến Mộc Ngáp luôn nháy mắt đưa tình, vội đẩy ngực A Phổ “Ngươi không nói với Mộc Ngáp đấy chứ…”

“Ta không nói với ai cả.” Chỉ là một mình âm thầm suy ngẫm nhiều ngày, đến cả khi thấy súc vật giao phối, cũng phải ngẩn người một lúc. Trong mơ hắn đã có chút kinh nghiệm, chỉ khổ nỗi chưa có cơ hội thực hành. Vừa chộp được thời cơ, A Phổ đã đưa tay mò vào g*** h** ch*n nàng, “Lần trước ta làm không tốt, lần này chắc chắn sẽ tốt, nàng đừng kẹp chặt như vậy…” Hắn lẩm bẩm bên tai Hoàng Phủ Nam, nói bằng tiếng Ô Toản.

Nếu có người trong kinh thất, sẽ chỉ nghĩ hắn đang niệm kinh trong gác lửng, tuyệt đối không ngờ dưới tấm chăn lại có hai người tr*n tr**ng đang quấn lấy nhau. Hoàng Phủ Nam lại nhắm mắt lại, bàn tay A Phổ vô tình lướt qua, cảm nhận được hàng mi nàng không ngừng run rẩy, nhưng miệng nàng đã không còn phát ra tiếng nữa, ngay cả sự phản kháng, cũng chỉ là hai cái đẩy tượng trưng, sau đó cánh tay nàng khi chặt khi lỏng quấn quanh cổ hắn.

Đây chính là cảnh tượng trong mơ của A Phổ ! Hắn nhếch miệng cười, tìm đến tai Hoàng Phủ Nam, cố ý thổi hơi vào trong tai nàng: “A xá có biết ta mơ thấy gì không? Ta bơi trong sông Nhĩ, vớt được một con trai, miệng con trai cứng lắm, giống hệt nàng vậy, cậy thế nào cũng không mở. Ta đặt nó vào nước nóng ngâm một lúc, xoa xoa, lắc lắc, con trai liền tự mình mở ra…”
Chương trướcChương tiếp Báo lỗi chương Bình luậnBạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.Liên hệ: [email protected] Truyện Full - Đọc truyện online, đọc truyện chữ, truyện hay. Website luôn cập nhật những bộ truyện mới thuộc các thể loại đặc sắc như truyện tiên hiệp, truyện kiếm hiệp, hay truyện ngôn tình một cách nhanh nhất. Hỗ trợ mọi thiết bị như di động và máy tính bảng.đam mỹ hài truyện xuyên nhanh ngôn tình sủng ngôn tình hài truyện teen hay ngôn tình hay truyện đam mỹ truyện ngôn tình ngôn tình hoàn ngôn tình ngược truyện kiếm hiệp hay truyện tiên hiệp hay truyện hệ thốnghttps://kiemtraphat.net/kiemtraphat.netblog.kiemtraphat.net

Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License
Đăng nhập thành viên x TRUYENFULL Đọc truyện online, miễn phí, chất lượng hàng đầu Việt Nam Đăng nhập Đăng ký Email đăng nhập Mật khẩu Đăng nhập Bạn chưa có tài khoản? Đăng ký Họ và tên Email Giới tính Nam Nữ Khác Mật khẩu Nhập lại mật khẩu Đăng ký Bạn đã có tài khoản? Đăng nhập Email đăng ký tài khoản Lấy lại mật khẩu Bạn đã có tài khoản? Đăng nhập Tài khoản của tôi Xin chào, Xin chào, Đăng xuất Đăng xuất Thông tin cá nhân
Để mở chặn quảng cáo vui lòng xác thực email
Thông tin cá nhân Sửa thông tin Họ và tên Email Đã xác thực Số điện thoại Ngày sinh Họ và tên Email Số điện thoại Ngày sinh Lưu thay đổi Đổi mật khẩu Mật khẩu mới Xác nhận mật khẩu mới Lưu thay đổi Hủy Truyện đang đọc Chưa có truyện đọc
Đơn hàng của bạn Chưa có đơn hàng nào
Lịch sử mua gói Chưa có lịch sử mua gói
Mua Thẻ Chặn Quảng Cáo 📛 × 1 tháng 19.000 VNĐ 2 tháng 38.000 VNĐ 6 tháng 149.000 VNĐ Tiếp tục thanh toán Quyền lợi khi mua
- Hạn dùng theo tháng được mua

- Tất cả quảng cáo sẽ bị chặn.

- Nâng cao trải nghiệm đọc truyện.
Lưu ý: Yêu cầu chuyển đúng nội dung chuyển khoản, nếu sai nội dung hệ thống sẽ không hỗ trợ Thanh toán mã QR Đang tải mã QR...
Hoặc thanh toán thủ công Ngân hàng: BIDV Chủ tài khoản: CONG TY TNHH ECONTENT HUB Số tài khoản: 96488888888 Số tiền: 0 VNĐ Nội dung CK:
Sau khi chuyển khoản thanh toán, vui lòng đợi 3 đến 5 phút để hệ thống kiểm tra và chặn quảng cáo cho bạn, nếu không được vui lòng đăng nhập lại
Mọi thắc mắc, liên hệ, hỗ trợ chat trực tiếp tại đây 💳 📛 Nhấn để mua thẻ chặn quảng cáo 📛 Mua Chặn Quảng Cáo Gói chặn quảng cáo Giá: 19.000 VNĐ Gói chặn tất cả quảng cáo trên trang trong 1 tháng Gói chặn quảng cáo Giá: 38.000 VNĐ Gói chặn tất cả quảng cáo trên trang trong 2 tháng Gói chặn quảng cáo Giá: 149.000 VNĐ Gói chặn tất cả quảng cáo trên trang trong 6 tháng MUA NGAY X 📬 Hòm Thư Góp Ý – Cùng Truyenfull Hoàn Thiện Từng Ngày!

Truyenfull luôn trân trọng sự đóng góp từ bạn – những độc giả thân thiết đã đồng hành cùng chúng tôi trong hành trình xây dựng một không gian đọc truyện tốt hơn.
💬 Tin vui: Chúng tôi đã lắng nghe và hành động!

Thông qua hòm thư góp ý thời gian qua, chúng tôi nhận được nhiều phản hồi về việc quảng cáo xuất hiện quá nhiều. Hiện tại, Truyenfull đã giảm bớt số lượng quảng cáo và thu nhỏ những quảng cáo không thể gỡ bỏ để hạn chế ảnh hưởng đến trải nghiệm đọc truyện.

🙏 Rất mong bạn thông cảm: quảng cáo là một phần nguồn thu giúp chúng tôi duy trì hoạt động website, nên vẫn cần giữ lại ở mức cần thiết.
📱 Truyenfull đã có App chính thức!

Chúng tôi vừa ra mắt ứng dụng đọc truyện riêng dành cho điện thoại. Bạn có thể tải và trải nghiệm tại đây:
👉 [Link tải app]

Rất mong bạn sẽ trải nghiệm và gửi góp ý tại chính hòm thư này, để chúng tôi có thể tiếp tục hoàn thiện ứng dụng, mang lại trải nghiệm tốt nhất cho người dùng.
📩 Mọi ý kiến của bạn đều rất quý giá với chúng tôi.

Hãy chia sẻ suy nghĩ của bạn ngay tại đây:
✍️ Link gửi góp ý: Tại đây

Cảm ơn bạn đã đồng hành và góp phần xây dựng Truyenfull ngày càng hoàn thiện! 💖
$('head').append(''); if(!window.jwtInfo?.ads_hidden || window.jwtInfo?.ads_hidden

Tùy Chỉnh Giao Diện Đọc
Màu nền
Font chữ
Cỡ chữ: 20px
Giãn đoạn: 1.2
Danh Sách Chương (84)
Chương 1: Chương 1: Phần 1: Ngân Thương Bích Nhĩ (1) Chương 2: Chương 2: Phần 1: Ngân Thương Bích Nhĩ (2) Chương 3: Chương 3: Phần 1: Ngân Thương Bích Nhĩ (3) Chương 4: Chương 4: Phần 1: Ngân Thương Bích Nhĩ (4) Chương 5: Chương 5: Phần 1 : Ngân Thương Bích Nhĩ (5) Chương 6: Chương 6: Phần 1 : Ngân Thương Bích Nhĩ (6) Chương 7: Chương 7: Phần 1 : Ngân Thương Bích Nhĩ (7) Chương 8: Chương 8: Phần 2: Bạc Ngọc Thản Châu (8) Chương 9: Chương 9: Phần 2: Bạc Ngọc Thản Châu (9) Chương 10: Chương 10: Phần 2 : Bạc Ngọc Thản Châu (10) Chương 11: Chương 11: Phần 3 : Bảo Điện Phi Hương (11) Chương 12: Chương 12: Phần 3 : Bảo Điện Phi Hương (12) Chương 13: Chương 13: Phần 3 : Bảo Điện Phi Hương (13) Chương 14: Chương 14: Phần 3 : Bảo Điện Phi Hương (14) Chương 15: Chương 15: Phần 3 : Bảo Điện Phi Hương (15) Chương 16: Chương 16: Phần 3 : Bảo Điện Phi Hương (16) Chương 17: Chương 17: Phần 3 : Bảo Điện Phi Hương (17) Chương 18: Chương 18: Phần 3 : Bảo Điện Phi Hương (18) Chương 19: Chương 19: Phần 3 : Bảo Điện Phi Hương (19) Chương 20: Chương 20: Phần 3 : Bảo Điện Phi Hương (20) Chương 21: Chương 21: Phần 3 : Bảo Điện Phi Hương (21) Chương 22: Chương 22: Phần 3 : Bảo Điện Phi Hương (22) Chương 23: Chương 23: Phần 3 : Bảo Điện Phi Hương (23) Chương 24: Chương 24: Phần 3 : Bảo Điện Phi Hương (24) Chương 25: Chương 25: Phần 3 : Bảo Điện Phi Hương (25) Chương 26: Chương 26: Phần 3 : Bảo Điện Phi Hương (26) Chương 27: Chương 27: Phần 3 : Bảo Điện Phi Hương (27) Chương 28: Chương 28: Phần 3 : Bảo Điện Phi Hương (28) Chương 29: Chương 29: Phần 3 : Bảo Điện Phi Hương (29) Chương 30: Chương 30: Phần 3 : Bảo Điện Phi Hương (30) Chương 31: Chương 31: Phần 3 : Bảo Điện Phi Hương (31) Chương 32: Chương 32: Phần 3 : Bảo Điện Phi Hương (32) Chương 33: Chương 33: Phần 3 : Bảo Điện Phi Hương (33) Chương 34: Chương 34: Phần 3 : Bảo Điện Phi Hương (34) Chương 35: Chương 35: Phần 4: Vén Tuyết Tìm Xuân (35) Chương 36: Chương 36: Phần 4: Vén Tuyết Tìm Xuân (36) Chương 37: Chương 37: Phần 4: Vén Tuyết Tìm Xuân (37) Chương 38: Chương 38: Phần 4: Vén Tuyết Tìm Xuân (38) Chương 39: Chương 39: Phần 4: Vén Tuyết Tìm Xuân (39) Chương 40: Chương 40: Phần 4: Vén Tuyết Tìm Xuân (40) Chương 41: Chương 41: Phần 4: Vén Tuyết Tìm Xuân (41) Chương 42: Chương 42: Phần 4: Vén Tuyết Tìm Xuân (42) Chương 43: Chương 43: Phần 4: Vén Tuyết Tìm Xuân (43) Chương 44: Chương 44: Phần 4: Vén Tuyết Tìm Xuân (44) Chương 45: Chương 45: Phần 4: Vén Tuyết Tìm Xuân (45) Chương 46: Chương 46: Phần 4: Vén Tuyết Tìm Xuân (46) Chương 47: Chương 47: Phần 4: Vén Tuyết Tìm Xuân (47) Chương 48: Chương 48: Phần 4: Vén Tuyết Tìm Xuân (48) Chương 49: Chương 49: Phần 4: Vén Tuyết Tìm Xuân (49) Chương 50: Chương 50: Phần 4: Vén Tuyết Tìm Xuân (50) Chương 51: Chương 51: Phần 4: Vén Tuyết Tìm Xuân (51) Chương 52: Chương 52: Phần 4: Vén Tuyết Tìm Xuân (52) Chương 53: Chương 53: Phần 4: Vén Tuyết Tìm Xuân (53) Chương 54: Chương 54: Phần 4: Vén Tuyết Tìm Xuân (54) Chương 55: Chương 55: Phần 4: Vén Tuyết Tìm Xuân (55) Chương 56: Chương 56: Phần 4: Vén Tuyết Tìm Xuân (56) Chương 57: Chương 57: Phần 4: Vén Tuyết Tìm Xuân (57) Chương 58: Chương 58: Phần 4: Vén Tuyết Tìm Xuân (58) Chương 59: Chương 59: Phần 4: Son Phấn Điểm Phai (59) Chương 60: Chương 60: Phần 4: Son Phấn Điểm Phai (60) Chương 61: Chương 61: Phần 4: Son Phấn Điểm Phai (61) Chương 62: Chương 62: Phần 4: Son Phấn Điểm Phai (62) Chương 63: Chương 63: Phần 4: Son Phấn Điểm Phai (63) Chương 64: Chương 64: Phần 4: Son Phấn Điểm Phai (64) Chương 65: Chương 65: Phần 4: Son Phấn Điểm Phai (65) Chương 66: Chương 66: Phần 4: Son Phấn Điểm Phai (66) Chương 67: Chương 67: Phần 4: Son Phấn Điểm Phai (67) Chương 68: Chương 68: Phần 4: Son Phấn Điểm Phai (68) Chương 69: Chương 69: Phần 4: Son Phấn Điểm Phai (69) Chương 70: Chương 70: Phần 4: Son Phấn Điểm Phai (70) Chương 71: Chương 71: Phần 4: Son Phấn Điểm Phai (71) Chương 72: Chương 72: Phần 4: Son Phấn Điểm Phai (72) Chương 73: Chương 73: Phần 4: Son Phấn Điểm Phai (73) Chương 74: Chương 74: Phần 4: Son Phấn Điểm Phai (74) Chương 75: Chương 75: Phần 4: Son Phấn Điểm Phai (75) Chương 76: Chương 76: Phần 4: Son Phấn Điểm Phai (76) Chương 77: Chương 77: Phần 4: Son Phấn Điểm Phai (77) Chương 78: Chương 78: Phần 4: Son Phấn Điểm Phai (78) Chương 79: Chương 79: Phần 4: Son Phấn Điểm Phai (79) Chương 80: Chương 80: Phần 4: Son Phấn Điểm Phai (80) Chương 81: Chương 81: Phần 4: Son Phấn Điểm Phai (81) Chương 82: Chương 82: Phần 4: Son Phấn Điểm Phai (82) Chương 83: Chương 83: Phần 4: Son Phấn Điểm Phai (83) Chương 84: Chương 84: Phần 4: Son Phấn Điểm Phai (84)