Chương 48
Nghe Nói Cậu Vẫn Nhớ Tôi

Chương 48: Tám trăm mưu kế

Vu Dư Hạnh thật sự không hiểu sao lại có kiểu người như vậy, chỉ vì thấy cậu ăn kem ngon lành, không muốn cậu ăn nữa, đỏ mắt ghen tị liền lôi người ta vào trong tòa giảng đường để hôn.

Tịch Dương sao lại làm như thế chứ!

Ở cuối hành lang giảng đường, Vu Dư Hạnh nhìn que kem dính dính nhớp nháp trên tay, lườm Tịch Dương một cái.

"Lần sau báo trước một tiếng được không?" Vu Dư Hạnh nhịn không được bật thốt ra.

Tịch Dương mỉm cười: "Được."

Cuối hành lang chính là nhà vệ sinh, Vu Dư Hạnh rửa tay xong bước ra, thì phát hiện chỗ kem còn sót lại đã toàn bộ chui hết vào miệng Tịch Dương.

Thế là anh bạn Tịch Dương này lại lần nữa bị Vu Dư Hạnh lườm cho một cái.

Tịch Dương: "Anh mua cho em cái khác."

Vu Dư Hạnh hắt nước trên tay chưa khô lên mặt hắn: "Thôi thôi không cần."

Tịch Dương: "Em cần."

"Rõ ràng là anh muốn ăn thì có," Vu Dư Hạnh bất lực: "Anh thích ăn kem lắm à?"

Tịch Dương: "Không ngon sao?"

Vu Dư Hạnh: "Ngon, ngon, ngon."

Cuối cùng Tịch Dương vẫn mua cho Vu Dư Hạnh cây kem mới, vị dâu tây, là Vu Dư Hạnh tự chọn.

Vừa ăn Vu Dư Hạnh vừa hỏi: "Lần sau em ăn đồ vị dâu tây, anh còn hôn em không?"

Tịch Dương không nghĩ ngợi: "Anh chưa từng ăn đồ vị dâu từ miệng em sao?"

Vu Dư Hạnh gật đầu: "Cũng đúng."

Tịch Dương bật cười: "Vu Dư Hạnh, đã có gan hỏi thì đừng đỏ mặt."

Vu Dư Hạnh chỉ tay ra xa: "Tại cái đèn kia chiếu đấy, anh thì biết gì."

Tịch Dương nhìn theo tay cậu, có đèn gì đâu.

Tịch Dương: "Đèn ở đâu?"

Vu Dư Hạnh nghiêm túc: "Người nhìn thấy đèn là người thông minh, nhìn không thấy là đại ngốc."

Tịch Dương ra vẻ hiểu: "Đèn đỏ của hoàng đế."

Hai người dạo quanh trường, rồi lại đi ăn đêm ở phố ăn vặt sau cổng sau, buổi hẹn tối nay coi như kết thúc.

Xuống dưới ký túc xá thì vừa gặpTiểu Nghệ và Đình Đình từ tiệm tạp hóa trên núi về.

Tiểu Nghệ: "Yo."

Vu Dư Hạnh cũng: "Yo."

Tiểu Nghệ: "Tạm biệt."

Vu Dư Hạnh: "Tạm biệt."

Thế là Vu Dư Hạnh cùng Tịch Dương đứng nhìn Tiểu Nghệ và Đình Đình xuống dốc.

Đứng một lúc lâu, Tịch Dương mở miệng: "Anh tưởng em sẽ hỏi vì sao anh không đi xuống chung với họ."

Vu Dư Hạnh xua tay: "Cảm giác làm bóng đèn em hiểu mà." cậu quay sang cười với Tịch Dương: "Có phải em rất tinh tế không?"

Tịch Dương: "Quá tinh tế rồi."

Vu Dư Hạnh: "Thôi được, thế là đủ rồi, anh cũng tạm biệt đi."

Tịch Dương: "Ừ, ngủ sớm nhé."

Vu Dư Hạnh: "Anh mới phải vậy."

Vu Dư Hạnh giơ tay lên, vốn định xua nhẹ chào tạm biệt, nhưng tay mới giơ nửa chừng, Tịch Dương đột nhiên ghé lại, hôn một cái vào lòng bàn tay cậu.

Hôn xong hắn liền quay lưng đi, để lại bóng lưng cùng một câu: "Đi đây."

Vu Dư Hạnh: "......"

M* nó, thật đẹp trai.

Vu Dư Hạnh siết tay buông xuống, khoanh tay đứng im tại chỗ.

Cậu muốn xem thử.

Chưa kịp đếm đến mấy chục, Tịch Dương đã quay đầu lại.

Có lẽ vì thấy Vu Dư Hạnh vẫn đứng im, nên hắn cũng dừng bước.

Một cái nghiêng đầu rất nhẹ, Vu Dư Hạnh dường như nghe thấy từ miệng hắn bật ra một tiếng "Hửm?"

Vu Dư Hạnh giơ tay, vẫy một cái thật mạnh.

Tịch Dương bật cười, giơ tay vẫy lại một cách có ý tứ.

Lần này mới thật sự là tạm biệt.

Về tới ký túc, mở cửa đã nghe thấy tiếng hai cậu bạn cùng phòng hăng máu chơi game.

Thế nên, có người yêu hay không, với người khác chẳng có gì khác biệt.

Có phải con trai hay không, với người khác cũng chẳng khác biệt.

Chỉ vì thái độ nho nhỏ này, Vu Dư Hạnh đột nhiên thấy yêu đời hơn một chút.

Tắm rửa xong bước ra, cậu thấy Tiểu Nghệ gửi đến một tin nhắn.

Không có gì trước sau, chỉ một câu: [Mời tôi uống trà sữa.]

Vu Dư Hạnh nhíu mày, gửi lại một dấu hỏi to tướng: [?]

Tiểu Nghệ trả lời rất nhanh: [Một lát nữa tôi kể cho cậu một quả dưa, đảm bảo đáng giá một cốc trà sữa.]

Vu Dư Hạnh: [Có liên quan đến tôi hay liên quan đến Tịch Dương?]

Tiểu Nghệ: [Liên quan đến cậu! Cũng liên quan đến Tịch Dương!]

Vu Dư Hạnh: 【chuyển khoản 15 tệ】

Tiểu Nghệ: [Thoáng tay ghê!]

Tiểu Nghệ: [Không đúng, đã liên quan đến cả hai thì chẳng phải nên là hai cốc sao?]

Vu Dư Hạnh: [Trả tiền lại đây.]

Tiểu Nghệ: [Một cốc một cốc cũng được, đợi tôi về!]

Khoảnh khắc ấy,Vu Dư Hạnh bỗng hiểu tâm trạng hôm đó của Lương Thừa Hạo. Cảm giác bị hứa cho "quả dưa" mà mãi chưa được kể, làm cái gì cũng chẳng còn hứng thú.

May mà Tiểu Nghệ về rất nhanh, thậm chí còn sốt ruột hơn Vu Dư Hạnh, kéo ngay ghế ngồi đối diện.

Ngược lại Vu Dư Hạnh thì điềm tĩnh vô cùng.

"Cậu biết không?" Tiểu Nghệ mở màn như thường lệ, rồi nói: "Từ Kiệt từng thích cậu đấy."

Vu Dư Hạnh sững người: "Hả?"

Tiểu Nghệ rất hài lòng với vẻ mặt kinh ngạc củaVu Dư Hạnh: "Thần kỳ chưa!"

Lâm Khải Sâm và Lưu Trạch cũng ló đầu qua: "Từ Kiệt là ai?"

Tiểu Nghệ: "Cũng là người trong tỉnh chúng ta, học cùng khoa của Tịch Dương."

Lâm Khải Sâm và Lưu Trạch đồng loạt tháo tai nghe xuống: "Cậu biết bằng cách nào?"

Chuẩn, hỏi đúng điều Vu Dư Hạnh muốn hỏi.

Tiểu Nghệ: "Trên đường về gặp cậu ta."

Lưu Trạch tò mò: "Cậu ta tự nói à?"

Tiểu Nghệ: "Ừ, vốn dĩ bọn tôi đang thử xem có biết việc Vu Dư Hạnh và Tịch Dương ở bên nhau không, thử qua thử lại, cuối cùng cậu ta lỡ miệng khai ra."

Tiểu Nghệ ra hiệu cho mọi người bình tĩnh: "Nghe tôi nói đã."

Tiểu Nghệ cười, trước tiên hỏi Vu Dư Hạnh: "Cậu biết vì sao ngày mùng 3 Quốc khánh Tịch Dương đã quay lại trường không?"

Vu Dư Hạnh khẽ nhướn mày.

Lúc đó Tịch Dương bịa bừa nói là về để ở bên cậu.

Nhưng sao có thể tiện miệng nói ra.

Vu Dư Hạnh: "Vì sao?"

Tiểu Nghệ nheo mắt, cười mập mờ: "Từ Kiệt nói, hôm đó chơi game với cậu xong, cậu có việc đi trước, còn lại cậu ta, Ngô Huy và Tịch Dương."

Ký ức này rất rõ, Vu Dư Hạnh lập tức nhớ ra.

Tiểu Nghệ tiếp: "Cậu đi rồi, Từ Kiệt bày tỏ thiện cảm với cậu."

Lưu Trạch hiếu kỳ: "Bày tỏ kiểu gì?"

Tiểu Nghệ: "Cậu ta nói mơ thấy mình kết hôn với nhân vật nữ mà cậu đóng trong game kịch bản, tỉnh dậy thì hơi rối loạn, cảm thấy có gì đó sai sai, lúc ấy mơ hồ nên muốn hỏi thử Tịch Dương, cùng trò chuyện chút."

Tiểu Nghệ vỗ mạnh mu bàn tay: "Đụng ngay họng súng rồi!"

Lâm Khải Sâm cười: "Đỉnh thế, rồi sao nữa?"

Tiểu Nghệ: "Lúc đó cậu ta cũng chẳng chắc chắn, nên nghĩ dù gì cũng là dịp Quốc khánh, tìm cậu thử xem sao, thăm dò tình hình. Nhưng Tịch Dương lập tức nói..."

Tiểu Nghệ giả giọng trầm của Tịch Dương: "Không được."

Lưu Trạch: "Haha, anh chàng Từ Kiệt này gan thật."

Vu Dư Hạnh cười: "Tịch Dương nói 'không được' á?"

Tiểu Nghệ nhướng mày: "Đúng vậy, Từ Kiệt kể lúc ấy bị giật mình, vốn dĩ đã không tự tin, lại thấy Tịch Dương kiên quyết quá, nên anh ta hỏi tiếp, tại sao."

Lâm Khải Sâm: "Tịch Dương nói gì?"

Tiểu Nghệ cười: "Cậu ta nói thẳng: 'Cậu đừng dọa cậu ấy.'"

"Vãi." Lâm Khải Sâm kinh ngạc thốt ra.

Lưu Trạch cũng: "Ôi, không ngờ Tịch Dương lại chốt theo hướng đó."

Lâm Khải Sâm: "Tôi còn tưởng sẽ là kiểu 'Tôi đang theo đuổi cậu ấy, cậu đừng theo' cơ."

Tiểu Nghệ vỗ vai Vu Dư Hạnh: "Tịch Dương thật sự rất yêu cậu."

Vu Dư Hạnh cố giữ bình tĩnh: "Tôi biết."

Tiểu Nghệ: "Ôi chao ôi chao."

"Sau đó thì..." Tiểu Nghệ quay sang cười vớiLâm Khải Sâm vàLưu Trạch: "Từ Kiệt nói hôm ngày nghỉ thứ 2 thì bày tỏ, ngày 3 Tịch Dương đã về trường rồi, còn ngồi chuyến bay sớm nhất."

Lâm Khải Sâm,Lưu Trạch: "Hahahahahahaha."

Lâm Khải Sâm: "Bạn trai cậu yêu quá rồi đấy."

Vu Dư Hạnh vẫn gắng giữ bình tĩnh.

Tiểu Nghệ: "Lúc đó Từ Kiệt còn tưởng Tịch Dương rất điềm tĩnh, không ngờ hôm sau cậu ta đã đến rồi."

"Sau đó..." Tiểu Nghệ nói tiếp: "Khi ấy Từ Kiệt đã nghĩ thông suốt, cậu ta liền hỏi Tịch Dương, nếu lúc đó cậu ta cứ khăng khăng đi tìm Vu Dư Hạnh thì sao, Tịch Dương nói: 'Cẩn thận cái mạng chó của cậu.'"

Vu Dư Hạnh phì cười: "Chuẩn là câu cậu ấy sẽ nói."

Tiểu Nghệ: "Còn câu 'Cậu đừng dọa cậu ấy' của Tịch Dương, Từ Kiệt bảo, lúc đó cậu ta liền biết mình thua rồi."

Vu Dư Hạnh gật đầu.

Tiểu Nghệ: "Cậu muốn cười thì cứ cười đi."

Vu Dư Hạnh nghiêng đầu, bật cười thành tiếng, nhưng lại nói: "Tôi không cười đâu."

Tiểu Nghệ: "Từ Kiệt cũng bảo với tôi, ý nghĩ thoáng qua lúc đó thật có lỗi với cậu."

Vu Dư Hạnh bật cười: "Tôi thì chẳng biết gì hết mà."

Tiểu Nghệ gật đầu: "Dù sao chuyện cũng vậy rồi, bây giờ cậu có thể xem như chẳng biết gì, đã qua thì cho qua. Cậu ta nói với tôi mấy điều này, chủ yếu là muốn tôi kể lại chuyện của Tịch Dương cho cậu nghe."

Nói xong, Tiểu Nghệ đột nhiên "ồ" một tiếng, rồi dùng cùi chỏ huých Vu Dư Hạnh: "Tôi còn kể thêm cho cậu nghe một chuyện nữa, wow, ly trà sữa này của cậu thật sự đáng giá đó."

Vu Dư Hạnh hỏi: "Chuyện gì?"

Tiểu Nghệ: "Còn nhớ lần đầu chúng ta đi team building không, lúc đi, sao cậu và Tịch Dương lại ngồi cạnh nhau vậy?"

Vu Dư Hạnh nhớ lại: "Tôi thấy bên cạnh cậu ấy không ai ngồi, nên mới ngồi xuống thôi."

Tiểu Nghệ lắc ngón tay: "Không phải, không phải."

Vu Dư Hạnh: "Hả? Chứ không thì sao?"

Tiểu Nghệ lại làm cái biểu cảm nửa cười nửa không: "Tịch Dương đã thông đồng với Từ Kiệt, cùng một số người nữa." Tiểu Nghệ hỏi: "Cậu nghĩ xem, hôm đó trên xe đã xảy ra chuyện gì?"

Vu Dư Hạnh dần dần lộ vẻ bừng tỉnh.

Tiểu Nghệ: "Nghĩ ra rồi à?"

Vu Dư Hạnh cười một cái: "Lúc tôi định đi ngang qua chỗ Tịch Dương, thì phía trước có người bất ngờ đứng lên lấy đồ, trong lúc người đó lấy đồ, phía sau lại có hai nam sinh vừa đùa vừa chen lên muốn đi qua." Hình ảnh dần hiện rõ trong đầu Vu Dư Hạnh, suy nghĩ cũng ngày càng mạch lạc: "Trong đó có một người chính là Từ Kiệt."

Tiểu Nghệ đập tay: "Phá án rồi phải không!"

"Đỉnh ghê, đỉnh ghê," Lâm Khải Sâm tặc lưỡi: "Không ngờ Tịch Dương nhiều mưu kế như vậy."

Tiểu Nghệ: "Xem ra Từ Kiệt cũng ngốc thật, thế mà còn không nhận ra, cậu ta còn bảo với tôi là tưởng Tịch Dương chỉ muốn kết bạn với cậu thôi."

Vu Dư Hạnh cười: "Cậu cũng có tư cách cười người ta à?"

Tiểu Nghệ: "Tại sao không được, tôi đi một trăm bước thì không được cười người đi năm mươi bước sao?"

Lưu Trạch kêu lên: "Nếu thế thì... rốt cuộc Tịch Dương thích cậu từ khi nào vậy? Team building đó cũng sớm lắm rồi, chẳng lẽ từ cấp ba đã thích rồi à?" Cậu ta hít nhẹ một hơi: "Không lẽ cậu ấy chọn trường này vì cậu sao?"

Vu Dư Hạnh không cần nghĩ: "Làm gì có chuyện đó."

Ba người bạn cùng phòng đồng thanh: "Làm sao cậu biết."

Vu Dư Hạnh khựng lại.

Cái này...

Vu Dư Hạnh: "Các cậu hỏi khó tôi rồi."

Lâm Khải Sâm: "Biết đâu lại là thật thì sao?"

Tiểu Nghệ: "Đúng đó, sao cậu chắc là không phải?"

Lưu Trạch: "Không có gì là không thể."

Vu Dư Hạnh nhíu mày: "Không thể nào chứ?"

Ba người bạn cùng phòng: "Có thể!"

Tiểu Nghệ: "Không nói ra thì thôi, giờ nói rồi thấy có lý thật đó."

Lâm Khải Sâm: "Ừ, đúng là có lý thật."

Lưu Trạch: "+1."

Vu Dư Hạnh lại nhíu mày.

Vì thế, đêm nay Vu Dư Hạnh khó mà không tìm Tịch Dương tán gẫu vài câu.

Ví dụ như: [Em biết vì sao anh mùng ba Quốc khánh đã về trường rồi.]

Bên kia Tịch Dương gõ rất lâu: [Anh lại bị bán đứng rồi à?]

Vu Dư Hạnh: [Hahaha.]

Tịch Dương: [Từ Kiệt nói với em à?]

Vu Dư Hạnh: [Từ Kiệt nói với Tiểu Nghệ.]

Tịch Dương: [Liên hoàn bán đứng.]

Vu Dư Hạnh ôm điện thoại cười không ngừng.

Cậu rất thích những lần Tịch Dương nói kiểu này, cũng chẳng phải lần đầu, hắn luôn bất chợt thả cho cậu một câu, vừa ngoài dự đoán, lại vừa rất đúng ý hợp tình.

Vu Dư Hạnh: [Nãy bạn cùng phòng hỏi em một câu.]

Vu Dư Hạnh: [Em thấy buồn cười lắm!]

Tịch Dương: [Câu gì?]

Vu Dư Hạnh: [Họ nói anh chọn trường này vì em.]

Vu Dư Hạnh: [Làm gì có chuyện đó chứ!]

Vu Dư Hạnh: [Anh nói xem đúng không.]

Vu Dư Hạnh: [Cười chết em rồi.]

Gửi xong, Vu Dư Hạnh nằm úp trên giường, háo hức chờ tin nhắn của Tịch Dương.

Nhưng câu trả lời hơi bất ngờ, Tịch Dương gọi điện trực tiếp đến.

Vu Dư Hạnh ngẩn ra, mới bắt máy.

"Đợi đợi đợi..." Vu Dư Hạnh nói: "Em ra ban công đã."

Tịch Dương: "Không sao, không gấp."

Vu Dư Hạnh lập tức nhảy xuống giường, chạy nhanh ra ban công, nhưng mà, Tiểu Nghệ đang gọi điện với Đình Đình.

"Lại đợi chút, giờ em ra ngoài."

Tịch Dương cười: "Đi đi."

Vu Dư Hạnh cầm chìa khóa, nhanh chóng ra khỏi phòng, chạy đến cuối hành lang.

"Được rồi," Vu Dư Hạnh đứng dựa vào cửa sổ: "Anh nói đi."

Tịch Dương: "Em nói."

Vu Dư Hạnh: "Em nói gì? Không phải anh gọi sao?"

Tịch Dương: "Em đọc lại tin nhắn vừa gửi cho anh."

Vu Dư Hạnh: "Gì cơ."

Tịch Dương: "Em đọc thì anh mới trả lời."

Vu Dư Hạnh suy nghĩ nửa giây, rồi thỏa hiệp: "Được thôi."

Cậu còn không biết Tịch Dương định làm gì sao?

"Nãy bạn cùng phòng em hỏi một câu," giọng Vu Dư Hạnh cố tình làm ra vẻ: "Em thấy buồn cười lắm."

Tịch Dương phối hợp: "Câu gì thế?"

"Họ nói anh chọn trường này vì em." Vu Dư Hạnh còn cố tình hít ngược một hơi: "Làm gì có chuyện đó, anh nói xem."

Tịch Dương cười khẽ: "Anh nói không phải."

Vu Dư Hạnh sững sờ, bỗng thấy rối tung quan hệ nhân quả: "Không phải cái gì?"

Tịch Dương: "Vu Dư Hạnh, hôm cuối cùng điền nguyện vọng, có phải có một bạn học đến hỏi em điền trường nào không?"

Vu Dư Hạnh đáp lại rất to: "Hình như có?"

Là một nam sinh lớp bên, vốn dĩ không thân với Vu Dư Hạnh, chỉ là lúc đó trưởng khối tổ chức một hoạt động, phân công hai người họ tham gia, nên mới kết bạn.

Lúc cậu ta đến hỏi, Vu Dư Hạnh còn hơi bất ngờ.

"Anh nhờ cậu ta hỏi."

Đầu dây bên kia, Tịch Dương nói.

Vu Dư Hạnh ngạc nhiên: "Hả?"

Tịch Dương: "Chứ em tưởng sao."

"Em, em..." Vu Dư Hạnh lắp bắp vài giây: "Em tưởng chỉ là trùng hợp thôi."

"Vu Dư Hạnh."

Giọng Tịch Dương mang theo chút bất đắc dĩ: "Thật ra, rất nhiều lần em nghĩ là trùng hợp, đều là anh cố ý chủ động đến gần em."
Chương trướcChương tiếp Báo lỗi chương Bình luậnBạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.Liên hệ: [email protected] Truyện Full - Đọc truyện online, đọc truyện chữ, truyện hay. Website luôn cập nhật những bộ truyện mới thuộc các thể loại đặc sắc như truyện tiên hiệp, truyện kiếm hiệp, hay truyện ngôn tình một cách nhanh nhất. Hỗ trợ mọi thiết bị như di động và máy tính bảng.đam mỹ hài truyện xuyên nhanh ngôn tình sủng ngôn tình hài truyện teen hay ngôn tình hay truyện đam mỹ truyện ngôn tình ngôn tình hoàn ngôn tình ngược truyện kiếm hiệp hay truyện tiên hiệp hay truyện hệ thốnghttps://kiemtraphat.net/kiemtraphat.netblog.kiemtraphat.net

Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License
Đăng nhập thành viên x TRUYENFULL Đọc truyện online, miễn phí, chất lượng hàng đầu Việt Nam Đăng nhập Đăng ký Email đăng nhập Mật khẩu Đăng nhập Bạn chưa có tài khoản? Đăng ký Họ và tên Email Giới tính Nam Nữ Khác Mật khẩu Nhập lại mật khẩu Đăng ký Bạn đã có tài khoản? Đăng nhập Email đăng ký tài khoản Lấy lại mật khẩu Bạn đã có tài khoản? Đăng nhập Tài khoản của tôi Xin chào, Xin chào, Đăng xuất Đăng xuất Thông tin cá nhân
Để mở chặn quảng cáo vui lòng xác thực email
Thông tin cá nhân Sửa thông tin Họ và tên Email Đã xác thực Số điện thoại Ngày sinh Họ và tên Email Số điện thoại Ngày sinh Lưu thay đổi Đổi mật khẩu Mật khẩu mới Xác nhận mật khẩu mới Lưu thay đổi Hủy Truyện đang đọc Chưa có truyện đọc
Đơn hàng của bạn Chưa có đơn hàng nào
Lịch sử mua gói Chưa có lịch sử mua gói
Mua Thẻ Chặn Quảng Cáo 📛 × 1 tháng 19.000 VNĐ 2 tháng 38.000 VNĐ 6 tháng 149.000 VNĐ Tiếp tục thanh toán Quyền lợi khi mua
- Hạn dùng theo tháng được mua

- Tất cả quảng cáo sẽ bị chặn.

- Nâng cao trải nghiệm đọc truyện.
Lưu ý: Yêu cầu chuyển đúng nội dung chuyển khoản, nếu sai nội dung hệ thống sẽ không hỗ trợ Thanh toán mã QR Đang tải mã QR...
Hoặc thanh toán thủ công Ngân hàng: BIDV Chủ tài khoản: CONG TY TNHH ECONTENT HUB Số tài khoản: 96488888888 Số tiền: 0 VNĐ Nội dung CK:
Sau khi chuyển khoản thanh toán, vui lòng đợi 3 đến 5 phút để hệ thống kiểm tra và chặn quảng cáo cho bạn, nếu không được vui lòng đăng nhập lại
Mọi thắc mắc, liên hệ, hỗ trợ chat trực tiếp tại đây 💳 📛 Nhấn để mua thẻ chặn quảng cáo 📛 Mua Chặn Quảng Cáo Gói chặn quảng cáo Giá: 19.000 VNĐ Gói chặn tất cả quảng cáo trên trang trong 1 tháng Gói chặn quảng cáo Giá: 38.000 VNĐ Gói chặn tất cả quảng cáo trên trang trong 2 tháng Gói chặn quảng cáo Giá: 149.000 VNĐ Gói chặn tất cả quảng cáo trên trang trong 6 tháng MUA NGAY X 📬 Hòm Thư Góp Ý – Cùng Truyenfull Hoàn Thiện Từng Ngày!

Truyenfull luôn trân trọng sự đóng góp từ bạn – những độc giả thân thiết đã đồng hành cùng chúng tôi trong hành trình xây dựng một không gian đọc truyện tốt hơn.
💬 Tin vui: Chúng tôi đã lắng nghe và hành động!

Thông qua hòm thư góp ý thời gian qua, chúng tôi nhận được nhiều phản hồi về việc quảng cáo xuất hiện quá nhiều. Hiện tại, Truyenfull đã giảm bớt số lượng quảng cáo và thu nhỏ những quảng cáo không thể gỡ bỏ để hạn chế ảnh hưởng đến trải nghiệm đọc truyện.

🙏 Rất mong bạn thông cảm: quảng cáo là một phần nguồn thu giúp chúng tôi duy trì hoạt động website, nên vẫn cần giữ lại ở mức cần thiết.
📱 Truyenfull đã có App chính thức!

Chúng tôi vừa ra mắt ứng dụng đọc truyện riêng dành cho điện thoại. Bạn có thể tải và trải nghiệm tại đây:
👉 [Link tải app]

Rất mong bạn sẽ trải nghiệm và gửi góp ý tại chính hòm thư này, để chúng tôi có thể tiếp tục hoàn thiện ứng dụng, mang lại trải nghiệm tốt nhất cho người dùng.
📩 Mọi ý kiến của bạn đều rất quý giá với chúng tôi.

Hãy chia sẻ suy nghĩ của bạn ngay tại đây:
✍️ Link gửi góp ý: Tại đây

Cảm ơn bạn đã đồng hành và góp phần xây dựng Truyenfull ngày càng hoàn thiện! 💖
$('head').append(''); if(!window.jwtInfo?.ads_hidden || window.jwtInfo?.ads_hidden

Tùy Chỉnh Giao Diện Đọc
Màu nền
Font chữ
Cỡ chữ: 20px
Giãn đoạn: 1.2
Danh Sách Chương (61)
Chương 1: Chương 1: Cậu ta vừa đẹp trai vừa ngầu Chương 2: Chương 2: Sao Tịch Dương đột nhiên lợi hại thế? Chương 3: Chương 3: Tại sao cậu ta lại lạnh lùng với cậu thế? Chương 4: Chương 4: Nghe đàn anh nói một câu như vậy, Vu Dư Hạnh lập tức quay đầu lại. Tịch Dương ngồi ngay phía sau, nên bất ngờ hai ng Chương 5: Chương 5: Quay lại sân bóng, Vu Dư Hạnh phát hiện Tiểu Nghệ vẫn còn ở đó, đang cùng đàn anh vừa nói vừa cười, cúi đầu xem � Chương 6: Chương 6: Vu Dư Hạnh và Tiểu Nghệ báo tên cho Ngô Huy. "Thì ra lần này không chỉ có chúng ta bên Đại học Lam Thành, bên trường C Chương 7: Chương 7: Hôm nay Tịch Dương đeo kính. Là kính nửa gọng. Vu Dư Hạnh đã từng thấy Tịch Dương đeo kính. Mượn lời một vài b� Chương 8: Chương 8: Chưa đến một phút, Tịch Dương đã ghép xong bức tranh ghép trong game của Vu Dư Hạnh, còn đạt được tận 6400 điểm. " Chương 9: Chương 9: Từ đầu, Từ Kiệt vốn định trêu chọc hai người kia nên mới nói câu đó, nhưng nói xong thì phát hiện chẳng ai để ý Chương 10: Chương 10: Dù Tịch Dương đã nói là không phải, nhưng vẫn có người bàn tán. "Không ngờ Tịch Dương lại biết ghen." "Nhìn không Chương 11: Chương 11: Anh ơi, em sợ Chương 12: Chương 12: Thì ra chỉ có mình tôi là thật lòng Chương 13: Chương 13: Ở cạnh cậu ấy thật sự rất vui Chương 14: Chương 14: Tịch Dương sao cậu lại tốt với Vu Dư Hạnh như vậy chứ! Chương 15: Chương 15: Cá nhỏ của tôi Chương 16: Chương 16: Tịch Dương đang móc ngón út với cậu Chương 17: Chương 17: Hắn gọi em là vợ, lòng anh rất đau Chương 18: Chương 18: Tôi là ba của con cậu ấy Chương 19: Chương 19: Phu xướng phụ tuỳ, thông cảm đi Chương 20: Chương 20: Cậu sẽ không đến mức không thèm nói chuyện với tôi chứ? Chương 21: Chương 21: Tôi rất ngoan mà Chương 22: Chương 22: Chắc chắn là do tôi có chỗ nào đó chưa đủ tốt Chương 23: Chương 23: Tịch Dương có vấn đề gì à Chương 24: Chương 24: Bẻ cong Tịch Dương Chương 25: Chương 25: Ồ, Có ai đó giận rồi à? Chương 26: Chương 26: Cậu phải bồi thường cho tôi Chương 27: Chương 27: Tôi đợi cậu tỉnh Chương 28: Chương 28: Cái đồ thẳng nam ngốc nghếch! Chương 29: Chương 29: Tôi đến để bầu bạn với cậu Chương 30: Chương 30: Tại sao lại lừa tôi? Chương 31: Chương 31: Có muốn đi xem phim cùng tôi không? Chương 32: Chương 32: Làm chút chuyện xấu Chương 33: Chương 33: Xong chưa vậy, anh trai? Chương 34: Chương 34: Đừng yêu quá nhiều Chương 35: Chương 35: Cạn lời, hai người ngọt ngào quá đấy Chương 36: Chương 36: Tịch Dương thích tôi sao? Chương 37: Chương 37: Tôi cũng muốn ăn Chương 38: Chương 38: Cậu là cong à? Chương 39: Chương 39: Thăm dò xu hướng tính dục của cậu Chương 40: Chương 40: Giờ cả 'wingman' cũng trực tiếp xuất hiện luôn rồi à? (*) Chương 41: Chương 41: Đến câu tôi đi Chương 42: Chương 42: Kiểm chứng xem rốt cuộc tôi có biết yêu đương hay không Chương 43: Chương 43: Mềm mại Chương 44: Chương 44: Tịch Dương cao tay thật Chương 45: Chương 45: Chồng tôi thật đẹp trai Chương 46: Chương 46: Rất muốn gặp em Chương 47: Chương 47: Bài Thủy Tinh Ký có hay không? Chương 48: Chương 48: Tám trăm mưu kế Chương 49: Chương 49: Ngủ cùng với anh Chương 50: Chương 50: Sao Tịch Dương lại ghê gớm thế nhỉ? Chương 51: Chương 51: Trong vòng nửa tiếng nữa, anh sẽ hôn em Chương 52: Chương 52: Ai mà không có chồng cùng ngắm biển chứ Chương 53: Chương 53: Biển hoa Chương 54: Chương 54: Ê hê Chương 55: Chương 55: Dịu dàng ân ái Chương 56: Chương 56: Dấu răng Chương 57: Chương 57: Đẹp trai quá đi! Chương 58: Chương 58: Ánh mắt vĩnh viễn nhìn nhau Chương 59: Chương 59: Phiên ngoại 1: Tình sâu không phụ Chương 60: Chương 60: Phiên ngoại 2: Thâm nhập vào nội bộ Chương 61: Chương 61: Phiên ngoại 3: Mãi mãi là