Chương 472: Nhiên liệu của đoàn tàu
Tàu điện ngầm đã ra ngoài.
Chạy dọc theo tuyến đường ray bảo trì, băng qua lối dốc hẹp dẫn lên đường sắt cao tốc… rồi thoát hẳn ra mặt đất.
Ánh nắng tràn ngập ngoài khung cửa sổ.
Nhưng chẳng hề có chút ấm áp nào. Chỉ có cảm giác căng thẳng như bị đông cứng và sự tĩnh lặng nặng nề phủ xuống buồng lái.
Ngay lúc này—
chúng tôi đã bước thẳng vào trung tâm của một thảm họa cấp diệt chủng.
“—Mẹ ơi!”
“—Ơ ơ ơ? Ơ ơ ơ?!”
Phía sau buồng lái cũng bắt đầu náo loạn. Những người đang trú ẩn trên con tàu này cuối cùng cũng nhận ra có điều bất thường.
Cũng phải thôi. Ánh nắng đang tràn vào từ bên ngoài cánh cửa, dù có che kín bằng giấy báo thế nào thì cũng không thể ngăn nó lọt vào được.
Tôi lảo đảo chống người đứng dậy.
Khung kính phía trước ghế lái.
“…….”
Bầu trời xanh hiện ra.
Nhưng khi hạ tầm mắt xuống phía dưới—
lạ quá.
‘À.’
Đường ray vẫn ở đó.
Nhưng mọi phong cảnh xung quanh đáng lẽ phải tồn tại thì lại bị bóp méo thành những hình thù kỳ quái, giống như cuộn phim đã bị cháy xém đang bị đem ra chiếu.
Dạ dày tôi quặn lên.
Chỉ là kỳ dị thôi sao? Không—một cảm giác như thể tôi vừa nhìn thấy thứ gì đó không nên tồn tại, khiến nỗi bất an không thể kiềm chế làm tim đập loạn, và một luồng lạnh buốt dâng trào khắp sống lưng.
Rồi… rồi—
bên cạnh đường ray, cũng thấy bầu trời xanh.
“…Hả?”
Ngay cả dưới sàn tàu… cũng là bầu trời.
‘Cái gì thế này?’
Rốt cuộc bên ngoài được cấu tạo như thế nào vậy?
Theo phản xạ, tôi cố nhìn kỹ lại những cảnh vật méo mó ban nãy để hiểu chuyện gì đang xảy ra.
Cái đó… là cái—
cái cái cái cái cái cái cái cái cái cái cái cái cái cái cái cái cái cái cái cái cái cái cái cái cái cái cái cái cái cái cái cái cái cái cái cái cái cái cái cái cái cái cái cái cái cái cái cái cái cái cái cái cái cái cái cái cái cái cái cái cái cái cái cái cái cái cái cái cái cái cái cái cái cái cái cái cái cái cái cái cái cái cái cái cái cái cái cái cái cái cái cái cái cái cái cái cái cái cái cái cái cái cái cái cái cái cái cái cái cái cái cái cái cái cái…
Có thứ gì đó đột ngột đẩy tôi.
“Đừng nhìn chằm chằm.”
“…!”
Tôi giật mình ngẩng đầu lên. Cơ thể tôi đã bị trưởng phòng Lee Ja-heon đẩy mạnh xuống dưới buồng lái, cách xa khỏi khung cửa sổ.
Ngẩng đầu lên lần nữa, giờ đây chỉ còn thấy bầu trời xanh và ánh nắng.
Chỉ riêng ánh nắng chói chang ấy là vẫn giữ nguyên hình dạng bình thường, không hề méo mó.
“Đừng nhìn ra bên ngoài.”
Đôi đồng tử dọc của trưởng phòng Lee Ja-heon nhìn thẳng vào tôi.
“Hãy để mọi thứ như không nhìn thấy gì.”
“…Vâng ạ.”
Tôi thở gấp, gật đầu lia lịa.
Kiiiiiiing!
Âm thanh con tàu lao đi trên những đường ray dày đặc vang lên.
Tôi cố tập trung vào tiếng kim loại nghiến trên lớp sắt gỉ. Chỉ mong những dư ảnh vừa nhìn thấy… sớm bị xóa khỏi đầu.
Khi tôi quay đầu lại, những người chen chúc trong buồng lái cũng giống tôi, gương mặt tái đi như sắp toát mồ hôi lạnh, tất cả đều cố tình quay đi, tránh nhìn ra cửa sổ.
Tôi khó nhọc mở miệng.
“…Có vẻ như đường ray tàu đang… lơ lửng giữa không trung.”
“Vì, vì sao… tàu lại ở trên trời….”
“…Có lẽ.”
Tôi nuốt khan.
“Có khả năng địa hình của Đặc thị Segwang — nơi vốn tồn tại những đường ray ấy — đã biến mất rồi.”
“…….”
Gương mặt Go Young-eun tái nhợt hẳn đi.
Tôi cũng cố giữ cho mình bình tĩnh.
‘Những gì còn có thể làm được.’
Trước hết… trước hết phải xác nhận chính xác môi trường xung quanh.
“Lộc con à. Cái này… trông giống kiểu ‘nhìn ra ngoài là chết’ của một bóng tối độ khó hardcore thật đấy.”
“…….”
“Nhưng mà, so với tưởng tượng thì bên trong này có vẻ vẫn an toàn. Ít nhất là tàu chưa đột nhiên tan chảy hay gì cả.”
Do sự sắp đặt của các đặc vụ sao?
Nhưng làm thế nào mà giữa trung tâm của một thảm họa cấp diệt chủng, chỉ cần không nhìn ra ngoài thôi mà con tàu vẫn có thể chạy bình thường như thế— à.
“Con tàu này… có lẽ vẫn đang được phán định là thuộc về quái đàm tàu điện ngầm.”
“……!!”
Một đoàn tàu điện ngầm đang chạy trên đường ray.
‘Xét cho cùng, bản chất của nó vẫn chưa thay đổi.’
Nó vốn đã được nối với một quái đàm riêng mang tên “tàu điện ngầm”. Nhờ vậy, dường như nó được tách ra thêm một lớp khỏi thảm họa cấp diệt chủng đang bao trùm Đặc thị Segwang.
Giống như những nhà ga tàu điện ngầm từng tương đối an toàn, nơi vẫn còn người sống sót.
“Và một cách tự nhiên… những người đang ở bên trong đoàn tàu này — tức là chúng ta — cũng vẫn đang được phán định là ở bên trong quái đàm tàu điện ngầm, thì phải….”
Hẳn các đặc vụ đã vắt óc suy nghĩ dữ dội để tạo ra được kẽ hở này.
Go Young-eun gật đầu, sắc mặt đầy kinh hãi.
“Nếu vậy thì… có lẽ việc bên ngoài cửa sổ nhìn không rõ cũng là vì lý do đó. Bên ngoài tàu và bên trong tàu là hai ‘bóng tối’ khác nhau, nên không thể nhìn thấy rõ ràng.”
“Phỏng đoán hay đấy. Dù sao thì tàu cũng đã bắt đầu chạy rồi, giờ chỉ còn biết cầu mong nó đến nơi an toàn thôi.”
Tôi cùng phó phòng Eun-ha-je nhìn về phía các màn hình trong buồng lái.
Quãng đường còn lại: ■■■■■■■■□□ Nhiên liệu còn lại: ■■■■■■■■■□
Những ô hiển thị đang giảm dần không phải là con số cụ thể, nhưng lại trực quan đến đáng sợ.
“Có vẻ đã đi được khoảng 20% rồi. Với tốc độ này thì… thật sự có thể ra khỏi Đặc thị Segwang đấy.”
Nhưng nếu vậy thì— hai người kia sẽ……
…….
Thế nhưng, như thể đã chấp nhận chuyện đã được định sẵn, cả hai đều không hé miệng nói với bất kỳ ai.
Có lẽ vì không còn cách nào khác, nên cũng không muốn gây hoảng loạn vô ích.
“Anh nghĩ sao, công chức?”
Ánh mắt của phó phòng Eun-ha-je cùng mọi người dồn về phía đặc vụ Đồng.
“…Chưa thể chắc chắn được, nên tôi sẽ kiểm tra thêm.”
Đặc vụ Đồng vừa nói, vừa lặng lẽ dõi mắt vào lá bùa đang cháy đen, không rời tầm nhìn.
“Tôi sẽ tiếp tục theo dõi lá bùa. Có thể sẽ nguy hiểm, nên mọi người hãy ra khỏi buồng lái và chờ bên ngoài.”
“…Ừm. Được.”
Phó phòng Eun-ha-je liếc nhìn đặc vụ Đồng bằng ánh mắt khó đoán, rồi nhanh chóng đặt tay lên vai Go Young-eun, kéo cô đi.
“Chúng ta phải tìm dì của cô đã. Cũng cần xem mọi người bên ngoài đang thế nào.”
“À… à! Vâng.”
Go Young-eun lấy lại tinh thần, ánh mắt rõ ràng hẳn lên, rồi lập tức rời khỏi buồng lái.
Và ngay khoảnh khắc trưởng phòng Lee Ja-heon cũng bước ra ngoài cửa—
Tôi định bước ra ngoài thì… chợt dừng lại.
“Đặc vụ.”
Đặc vụ Đồng vẫn đang chăm chú nhìn lá bùa.
“Bây giờ… chúng ta chưa hề nạp nhiên liệu, nhưng trên màn hình vẫn hiển thị nhiên liệu còn lại… và đoàn tàu vẫn đang chạy, đúng không ạ.”
“…….”
“Anh nghĩ điều đó có thể xảy ra bằng cách nào?”
“Giờ tôi sẽ kiểm tra.”
“Vậy thì cho phép tôi nói ra phỏng đoán của mình.”
Tôi nhìn vào lá bùa.
Những nét vẽ không còn ánh sáng trong trẻo như ở Segwang, mà đang sôi lên, cháy đen một cách đầy điềm gở.
“Lúc nãy… sau khi đường ray đổi hướng, tôi có đọc được dòng chữ trên tấm biển xuất hiện dọc tuyến.”
An toàn là trên hết khi bảo trì Bắt buộc làm việc theo nhóm 2 người
Bắt buộc hai người một tổ.
“Liệu có phải… giống như vậy, buồng lái này cũng cần hai đặc vụ không? Và đúng vào khoảnh khắc hai đặc vụ cùng đứng gần lá bùa, trong buồng điều khiển, thì bùa mới bắt đầu phát huy hiệu lực.”
Vì sao lại cần như thế?
“Có thể là để… nếu một người chết, thì người còn lại vẫn có thể tiếp tục đảm nhận vai trò đó.”
Vai trò gì chứ?
“…….”
“Đặc vụ.”
Tôi lên tiếng, giọng run rẩy.
“Có khi nào… con tàu này đang lấy chính các đặc vụ trong buồng lái làm nhiên liệu không?”
Một phương án cuối cùng, phòng trường hợp không thể tìm được Ngọn Lửa Yêu Tinh dù đã tìm kiếm khắp nơi.
Nhưng cũng là phương án không thể tiếp tục sử dụng, khi cuối cùng chỉ còn lại một người — đặc vụ Chogae.
“Anh… khi nhìn lá bùa lúc này, chẳng phải cũng đã đoán được đến mức đó rồi sao.”
Đặc vụ không hề tỏ ra ngạc nhiên.
Chỉ trả lời một cách bình thản.
“Tôi không biết.”
“……!”
“Nhưng việc các nét bùa cháy lên theo cách này, thông thường sẽ gây ảnh hưởng không tốt cho người thi triển.”
“Vậy thì xin ngài mau rời khỏi—”
“Đặc vụ Nho.”
Đặc vụ Đồng vung tay một cái, rồi với động tác bình tĩnh, lấy ra một cuốn sổ tay đặt bên cạnh buồng lái.
Vừa lần theo các nét bùa để chép lại vào sổ, anh vừa nói:
“Nếu đoàn tàu dừng lại ở đây, tất cả sẽ chết.”
“…!”
“Và nếu trong số các đặc vụ buộc phải có người ở lại trong khoang này… thì người đã chết sẵn, hiển nhiên là lựa chọn phù hợp.”
“Có thể vẫn còn cách khác. Nếu bây giờ tìm thì—”
“Đặc vụ Nho. Ưu tiên bảo vệ những người có thể sống, mới là con đường giúp nhiều người sống sót hơn.”
Anh đang nói cái gì vậy…
“Vậy thì cả hai chúng ta cứ cùng ở lại buồng lái—”
“Không được. Cậu nhất định phải sống.”
Đặc vụ Đồng vừa kiểm tra hoa văn của các nét bùa đang chép, vừa nói.
“Đặc vụ Nho phải ra ngoài, và chuyển bản tái hiện này cho Cục Quản lý.”
“…….”
“Như vậy thì… việc tôi làm mới có ý nghĩa.”
Lần đầu tiên, đặc vụ Đồng ngẩng đầu lên nhìn tôi.
Trên gương mặt ấy có một nụ cười nhàn nhạt.
“Đây là cái kết có ý nghĩa hơn tôi mong đợi. Ít nhất… nó không phải là một cái chết vô nghĩa.”
Không được.
Cục Quản lý Thảm họa không phong tỏa Đặc thị Segwang theo cách mà anh đang nghĩ đâu!
Chương trướcChương tiếp Báo lỗi chương Bình luậnBạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.Liên hệ: [email protected] Truyện Full - Đọc truyện online, đọc truyện chữ, truyện hay. Website luôn cập nhật những bộ truyện mới thuộc các thể loại đặc sắc như truyện tiên hiệp, truyện kiếm hiệp, hay truyện ngôn tình một cách nhanh nhất. Hỗ trợ mọi thiết bị như di động và máy tính bảng.đam mỹ hài truyện xuyên nhanh ngôn tình sủng ngôn tình hài truyện teen hay ngôn tình hay truyện đam mỹ truyện ngôn tình ngôn tình hoàn ngôn tình ngược truyện kiếm hiệp hay truyện tiên hiệp hay truyện hệ thốnghttps://kiemtraphat.net/kiemtraphat.netblog.kiemtraphat.net
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License
Đăng nhập thành viên x TRUYENFULL Đọc truyện online, miễn phí, chất lượng hàng đầu Việt Nam Đăng nhập Đăng ký Email đăng nhập Mật khẩu Đăng nhập Bạn chưa có tài khoản? Đăng ký Họ và tên Email Giới tính Nam Nữ Khác Mật khẩu Nhập lại mật khẩu Đăng ký Bạn đã có tài khoản? Đăng nhập Email đăng ký tài khoản Lấy lại mật khẩu Bạn đã có tài khoản? Đăng nhập Tài khoản của tôi Xin chào, Xin chào, Đăng xuất Đăng xuất Thông tin cá nhân
Để mở chặn quảng cáo vui lòng xác thực email
Thông tin cá nhân Sửa thông tin Họ và tên Email Đã xác thực Số điện thoại Ngày sinh Họ và tên Email Số điện thoại Ngày sinh Lưu thay đổi Đổi mật khẩu Mật khẩu mới Xác nhận mật khẩu mới Lưu thay đổi Hủy Truyện đang đọc Chưa có truyện đọc
Đơn hàng của bạn Chưa có đơn hàng nào
Lịch sử mua gói Chưa có lịch sử mua gói
Mua Thẻ Chặn Quảng Cáo 📛 × 1 tháng 19.000 VNĐ 2 tháng 38.000 VNĐ 6 tháng 149.000 VNĐ Tiếp tục thanh toán Quyền lợi khi mua
- Hạn dùng theo tháng được mua
- Tất cả quảng cáo sẽ bị chặn.
- Nâng cao trải nghiệm đọc truyện.
Lưu ý: Yêu cầu chuyển đúng nội dung chuyển khoản, nếu sai nội dung hệ thống sẽ không hỗ trợ Thanh toán mã QR Đang tải mã QR...
Hoặc thanh toán thủ công Ngân hàng: BIDV Chủ tài khoản: CONG TY TNHH ECONTENT HUB Số tài khoản: 96488888888 Số tiền: 0 VNĐ Nội dung CK:
Sau khi chuyển khoản thanh toán, vui lòng đợi 3 đến 5 phút để hệ thống kiểm tra và chặn quảng cáo cho bạn, nếu không được vui lòng đăng nhập lại
Mọi thắc mắc, liên hệ, hỗ trợ chat trực tiếp tại đây 💳 📛 Nhấn để mua thẻ chặn quảng cáo 📛 Mua Chặn Quảng Cáo Gói chặn quảng cáo Giá: 19.000 VNĐ Gói chặn tất cả quảng cáo trên trang trong 1 tháng Gói chặn quảng cáo Giá: 38.000 VNĐ Gói chặn tất cả quảng cáo trên trang trong 2 tháng Gói chặn quảng cáo Giá: 149.000 VNĐ Gói chặn tất cả quảng cáo trên trang trong 6 tháng MUA NGAY X 📬 Hòm Thư Góp Ý – Cùng Truyenfull Hoàn Thiện Từng Ngày!
Truyenfull luôn trân trọng sự đóng góp từ bạn – những độc giả thân thiết đã đồng hành cùng chúng tôi trong hành trình xây dựng một không gian đọc truyện tốt hơn.
💬 Tin vui: Chúng tôi đã lắng nghe và hành động!
Thông qua hòm thư góp ý thời gian qua, chúng tôi nhận được nhiều phản hồi về việc quảng cáo xuất hiện quá nhiều. Hiện tại, Truyenfull đã giảm bớt số lượng quảng cáo và thu nhỏ những quảng cáo không thể gỡ bỏ để hạn chế ảnh hưởng đến trải nghiệm đọc truyện.
🙏 Rất mong bạn thông cảm: quảng cáo là một phần nguồn thu giúp chúng tôi duy trì hoạt động website, nên vẫn cần giữ lại ở mức cần thiết.
📱 Truyenfull đã có App chính thức!
Chúng tôi vừa ra mắt ứng dụng đọc truyện riêng dành cho điện thoại. Bạn có thể tải và trải nghiệm tại đây:
👉 [Link tải app]
Rất mong bạn sẽ trải nghiệm và gửi góp ý tại chính hòm thư này, để chúng tôi có thể tiếp tục hoàn thiện ứng dụng, mang lại trải nghiệm tốt nhất cho người dùng.
📩 Mọi ý kiến của bạn đều rất quý giá với chúng tôi.
Hãy chia sẻ suy nghĩ của bạn ngay tại đây:
✍️ Link gửi góp ý: Tại đây
Cảm ơn bạn đã đồng hành và góp phần xây dựng Truyenfull ngày càng hoàn thiện! 💖
$('head').append(''); if(!window.jwtInfo?.ads_hidden || window.jwtInfo?.ads_hidden