Chương 47
Mạt Thế Đã Ký Nhận Lão Công Có Bàn Tay Vàng

Chương 47

Đối mặt với gương mặt nghiêm túc tới mức làm người ta muốn bật khóc này, Lục Tinh Triệu: “……?!”

Anh đâu chỉ là tin, mà còn bị dọa muốn sốc não. Trong đầu thầm nghĩ: Chết rồi, lúc nãy mình có lỡ nghi ngờ một chút, có làm cậu ấy tổn thương không ta? Ai da, là lỗi của mình, không nghĩ kỹ… Nhưng mà nếu nghĩ lại thì, biết đâu… thật sự có xác suất một phần vạn… một phần mười vạn… cũng nên…

Lục Tinh Triệu giơ tay: “Không cần nói nữa, Hoài Lâm, anh đi xem với em.”

Hoài Lâm trong lòng thở dài: Ôi cái dị năng này xài thiệt khổ… phải để người ta tin trước thì mới triệu ra được đồ thật…

Cậu mở to mắt, thành khẩn không gì sánh được: “Biết đâu là có một khẩu súng trôi dạt ra ngoài, bị tổ chức phản động nào đó giấu trong vùng quê này? Hoặc lúc vận chuyển bị ai đó ăn cắp chẳng hạn? Em cũng không biết rõ lắm, nhưng thật sự em có thấy!”

Lục Tinh Triệu gật đầu nghiêm túc, đi theo cậu dưới cơn mưa nhẹ, lát sau hai người đến cái kho đơn sơ.

Hoài Lâm trong lòng cũng hơi căng thẳng , liền bước nhanh dẫn đường, vừa đi vừa nhắc: “Em nhớ là để ở góc kia, đặt nằm ngang, bên cạnh còn có hai cái băng đạn nữa…”

Cậu miêu tả cực kỳ chi tiết, sợ Lục Tinh Triệu tưởng tượng không nổi.

Sau đó cậu thấy… trong góc có hai tia sáng bạc mảnh như sợi tóc.

Hoài Lâm: “……”

Đây là lần đầu tiên cậu thấy dị năng của Lục Tinh Triệu vận hành.

Hai sợi sáng kia như chỉ bạc, lại như hai con cá nhỏ sống động, lượn qua lượn lại trong không trung, xoắn xuýt dệt thành một cây súng ba chiều màu bạc, “soẹt” một cái rồi tắt ngấm.

Ánh sáng tan biến, là có thể thấy rõ cây súng với chất liệu thật, màu sắc thật. Trên nòng súng còn ngầu lòi khắc hai con số: 74.

Lục Tinh Triệu đi phía sau Hoài Lâm, thấy cậu dừng chân, không hiểu chuyện gì. Anh bước vào kho, vừa nhìn liền thấy cây súng nằm yên ở góc.

Anh bước nhanh tới nhấc súng lên, nghi hoặc: “Đúng là MG-3200 thật! Sao lại thế này… chẳng lẽ đúng là lúc vận chuyển bị đánh cắp…”

Anh cầm súng thành thạo, liếc qua thước ngắm, lật qua lật lại kiểm tra, bỗng sờ thấy hai con số khắc trên thân súng, càng thêm hoang mang: “Sao lại có mã hiệu anh từng khắc ở đây? Đây là… khẩu súng từng cấp cho anh mà?!”

Hoài Lâm nuốt nước bọt, nhìn Lục Tinh Triệu đang kiểm tra cây súng tiểu liên của anh, trong bụng thầm rủa: May mà là mình, may mà mình đã mở khóa kỹ năng “chém gió”, chứ đổi người khác đến, chắc cũng đơ ra chả biết giúp thế quái nào với cái dị năng này…

“Anh ơi, khẩu súng này ban đầu anh cất ở đâu vậy?” Hoài Lâm hỏi.

Lục Tinh Triệu đáp: “Sau khi về nước thì gần như không dùng tới nữa, hồi đó chỉ được mang theo một khẩu súng ngắn thôi. Thứ này chắc là bị niêm vào kho quân dụng rồi… Lạ thật đấy…”

“Anh xem, vẫn có khả năng là bị ai đó trộm ra ngoài lắm chứ!” Hoài Lâm dè dặt thăm dò, “Biết đâu là anh thức tỉnh được năng lực gì kỳ lạ, kiểu như dịch chuyển tức thời rồi búng phát cái là nó đến bên cạnh anh luôn ấy?”

Lục Tinh Triệu dở khóc dở cười: “Lại bắt đầu nghĩ lung tung rồi!”

“Không hề lung tung nha! Anh nhìn lại xem, bây giờ tầm nhìn của anh đâu có phải hình nón gì đâu, cả cái tầm nhìn hình cầu này còn chẳng khoa học chút nào—nói không chừng thật sự còn năng lực khác đang âm thầm tiến hóa rồi thì sao?” Hoài Lâm tiếp tục dụ dỗ, giọng đầy thuyết phục.

Lục Tinh Triệu trầm ngâm chốc lát, hình như cũng bắt đầu hơi không chắc nữa: “Ý em là, đây là một dạng tiến hóa, hoặc biến dị? Thực ra anh cũng không cảm thấy gì lắm, chỉ là…”

Anh còn đang chìm trong suy nghĩ thì khẩu súng trong tay hình như vì bị “lơ đẹp” mà bắt đầu từ từ trở nên trong suốt.

Hoài Lâm mừng rỡ kêu to: “Anh ơi nhìn kìa nhìn kìa! Nó đang biến mất rồi này! Thật sự là dị năng đó——”

Lời còn chưa dứt, Lục Tinh Triệu cúi đầu liếc nhìn, cái súng vèo một cái lại hoàn toàn thực thể hóa.

Hoài Lâm: “……”

Má ơi cái dị năng chết tiệt này! “Hàng chuyển phát nhà mình” vừa tin là thấy, không tin là tàng hình! Vậy vậy vậy làm sao chứng minh được thật sự có gì mờ ám đây?!

Hoài Lâm tức đến mức phồng má như cá nóc, ấm ức nghĩ nửa ngày, đột nhiên lẩm bẩm: “Anh à, sao anh lại mê duy vật thế chứ! Khoa học cũng là thứ có thể bị phủ định mà, biết đâu một ngày đẹp trời nào đó bị lật đổ hết thì sao!”

Lục Tinh Triệu đã bắt đầu tháo súng ra kiểm tra, nghe vậy liền bật cười: “Nói ra thì dài, lúc nhỏ tuy anh học không quá giỏi, nhưng có một ông già suốt ngày lải nhải bên tai… muốn không duy vật cũng khó.”

Hoài Lâm vừa nghe kiểu mở đầu này, lập tức nghiêm túc hẳn lên.

Chuyện là, cách đây tầm hai chục năm.

Lục Tinh Triệu vốn là một đứa trẻ mồ côi, được một gia đình quân nhân nhận nuôi. Hồi còn bé tí thì không có ba không có mẹ, đến năm năm sáu tuổi thì có được một ông bố, vẫn không có mẹ, nhưng cuộc sống thì khá hơn thấy rõ.

Tùy Chỉnh Giao Diện Đọc
Màu nền
Font chữ
Cỡ chữ: 20px
Giãn đoạn: 1.2
Danh Sách Chương (225)
Chương 1: Chương 1 Chương 2: Chương 2 Chương 3: Chương 3 Chương 4: Chương 4 Chương 5: Chương 5 Chương 6: Chương 6 Chương 7: Chương 7 Chương 8: Chương 8 Chương 9: Chương 9 Chương 10: Chương 10 Chương 11: Chương 11 Chương 12: Chương 12 Chương 13: Chương 13 Chương 14: Chương 14 Chương 15: Chương 15 Chương 16: Chương 16 Chương 17: Chương 17 Chương 18: Chương 18 Chương 19: Chương 19 Chương 20: Chương 20 Chương 21: Chương 21 Chương 22: Chương 22 Chương 23: Chương 23 Chương 24: Chương 24 Chương 25: Chương 25 Chương 26: Chương 26 Chương 27: Chương 27 Chương 28: Chương 28 Chương 29: Chương 29 Chương 30: Chương 30 Chương 31: Chương 31 Chương 32: Chương 32 Chương 33: Chương 33 Chương 34: Chương 34 Chương 35: Chương 35 Chương 36: Chương 36 Chương 37: Chương 37 Chương 38: Chương 38 Chương 39: Chương 39 Chương 40: Chương 40 Chương 41: Chương 41 Chương 42: Chương 42 Chương 43: Chương 43 Chương 44: Chương 44 Chương 45: Chương 45 Chương 46: Chương 46 Chương 47: Chương 47 Chương 48: Chương 48 Chương 49: Chương 49 Chương 50: Chương 50 Chương 51: Chương 51 Chương 52: Chương 52 Chương 53: Chương 53 Chương 54: Chương 54 Chương 55: Chương 55 Chương 56: Chương 56 Chương 57: Chương 57 Chương 58: Chương 58 Chương 59: Chương 59 Chương 60: Chương 60 Chương 61: Chương 61 Chương 62: Chương 62 Chương 63: Chương 63 Chương 64: Chương 64 Chương 65: Chương 65 Chương 66: Chương 66 Chương 67: Chương 67 Chương 68: Chương 68 Chương 69: Chương 69 Chương 70: Chương 70 Chương 71: Chương 71 Chương 72: Chương 72 Chương 73: Chương 73 Chương 74: Chương 74 Chương 75: Chương 75 Chương 76: Chương 76 Chương 77: Chương 77 Chương 78: Chương 78 Chương 79: Chương 79 Chương 80: Chương 80 Chương 81: Chương 81 Chương 82: Chương 82 Chương 83: Chương 83 Chương 84: Chương 84 Chương 85: Chương 85 Chương 86: Chương 86 Chương 87: Chương 87 Chương 88: Chương 88 Chương 89: Chương 89 Chương 90: Chương 90 Chương 91: Chương 91 Chương 92: Chương 92 Chương 93: Chương 93 Chương 94: Chương 94 Chương 95: Chương 95 Chương 96: Chương 96 Chương 97: Chương 97 Chương 98: Chương 98 Chương 99: Chương 99 Chương 100: Chương 100 Chương 101: Chương 101 Chương 102: Chương 102 Chương 103: Chương 103 Chương 104: Chương 104 Chương 105: Chương 105 Chương 106: Chương 106 Chương 107: Chương 107 Chương 108: Chương 108 Chương 109: Chương 109 Chương 110: Chương 110 Chương 111: Chương 111 Chương 112: Chương 112 Chương 113: Chương 113 Chương 114: Chương 114 Chương 115: Chương 115 Chương 116: Chương 116 Chương 117: Chương 117 Chương 118: Chương 118 Chương 119: Chương 119 Chương 120: Chương 120 Chương 121: Chương 121 Chương 122: Chương 122 Chương 123: Chương 123 Chương 124: Chương 124 Chương 125: Chương 125 Chương 126: Chương 126 Chương 127: Chương 127 Chương 128: Chương 128 Chương 129: Chương 129 Chương 130: Chương 130 Chương 131: Chương 131 Chương 132: Chương 132 Chương 133: Chương 133 Chương 134: Chương 134 Chương 135: Chương 135 Chương 136: Chương 136 Chương 137: Chương 137 Chương 138: Chương 138 Chương 139: Chương 139 Chương 140: Chương 140 Chương 141: Chương 141 Chương 142: Chương 142 Chương 143: Chương 143 Chương 144: Chương 144 Chương 145: Chương 145 Chương 146: Chương 146 Chương 147: Chương 147 Chương 148: Chương 148 Chương 149: Chương 149 Chương 150: Chương 150 Chương 151: Chương 151 Chương 152: Chương 152 Chương 153: Chương 153 Chương 154: Chương 154 Chương 155: Chương 155 Chương 156: Chương 156 Chương 157: Chương 157 Chương 158: Chương 158 Chương 159: Chương 159 Chương 160: Chương 160 Chương 161: Chương 161 Chương 162: Chương 162 Chương 163: Chương 163 Chương 164: Chương 164 Chương 165: Chương 165 Chương 166: Chương 166 Chương 167: Chương 167 Chương 168: Chương 168 Chương 169: Chương 169 Chương 170: Chương 170 Chương 171: Chương 171 Chương 172: Chương 172 Chương 173: Chương 173 Chương 174: Chương 174 Chương 175: Chương 175 Chương 176: Chương 176 Chương 177: Chương 177 Chương 178: Chương 178 Chương 179: Chương 179 Chương 180: Chương 180 Chương 181: Chương 181 Chương 182: Chương 182 Chương 183: Chương 183 Chương 184: Chương 184 Chương 185: Chương 185 Chương 186: Chương 186 Chương 187: Chương 187 Chương 188: Chương 188 Chương 189: Chương 189 Chương 190: Chương 190 Chương 191: Chương 191 Chương 192: Chương 192 Chương 193: Chương 193 Chương 194: Chương 194 Chương 195: Chương 195 Chương 196: Chương 196 Chương 197: Chương 197 Chương 198: Chương 198 Chương 199: Chương 199 Chương 200: Chương 200 Chương 201: Chương 201 Chương 202: Chương 202 Chương 203: Chương 203 Chương 204: Chương 204 Chương 205: Chương 205 Chương 206: Chương 206 Chương 207: Chương 207 Chương 208: Chương 208 Chương 209: Chương 209 Chương 210: Chương 210 Chương 211: Chương 211 Chương 212: Chương 212 Chương 213: Chương 213 Chương 214: Chương 214 Chương 215: Chương 215 Chương 216: Chương 216 Chương 217: Chương 217 Chương 218: Chương 218 Chương 219: Chương 219 Chương 220: Chương 220 Chương 221: Chương 221 Chương 222: Chương 222 Chương 223: Chương 223 Chương 224: Chương 224 Chương 225: Chương 225