Chương 469: Lục Gia Đoàn Kết
Cố Thanh Thanh có chút không dám tin:“Nói như vậy, vậy… Sau này khi đại cục cơ bản đã định, thiên hạ thái bình, ông nội anh không đề bạt bọn họ thì sao? Lúc ấy nhà các anh đã quyền cao chức trọng.”
Lục Hướng Dương nhìn cô một cái, cười giải thích cho cô nghe:“Em cũng nói là đại cục cơ bản đã định, người thường nhìn đúng là thiên hạ thái bình, dù sao không còn đánh giặc mà! Nhưng đối với bọn anh mà nói, tranh đấu còn lâu mới kết thúc. Các đời trải qua dựng nước đều sẽ loạn một thời gian như thế, trong lòng ông nội có băn khoăn, nếu không đã không khiêm tốn lùi tới tuyến hai như vậy.”
“Chân chính đại cục đã định, là hiện giờ!”
Cố Thanh Thanh cảm khái: “Nhà các anh… Đúng là rất đoàn kết.”
Đây là ấn tượng lớn nhất của Cố Thanh Thanh đối với Lục gia.
Lục Hướng Dương gật đầu:
“Đây là gia huấn của Lục gia, tất cả đứa bé từ lúc sinh ra sẽ được dạy dỗ như thế, chỉ có đoàn kết mới phát huy sức mạnh đến mức lớn nhất. Năm đó hai ông nội vì bảo vệ ông anh mà hi sinh, như vậy người còn sống đương nhiên phải chăm sóc hậu thế của bọn họ.”
“Nếu cha hi sinh, cô nhi quả phụ ở gia tộc chỉ có thể bị bắt nạt mà nói, vậy tương lai người nào còn nguyện ý hi sinh? Đoàn kết là gia quy tất cả con cháu Lục gia đều cần tuân thủ, Lục gia có thể có được ngày hôm nay, là mấy thế hệ tổ tiên hi sinh và nỗ lực đổi lấy.”
Cố Thanh Thanh im lặng một lúc lâu, không nói chuyện.
Bởi vì bầu không khí gia đình như thế, từ trước tới nay cô chưa từng trải nghiệm.
Chỉ có Lục gia, thậm chí Mạnh gia, mới khiến cô cảm nhận được cảm giác này.
Cố Thanh Thanh: “…”
Đúng là có thể nhịn!
Sau khi dựng nước địa vị của ông Lục rất cao!
Lúc ấy còn có thể nhịn xuống không tới nhận làm thân thích?Về đến nhà đã sắp ăn cơm tối, mới vào cửa Lục Nhị Hùng lập tức lao tới, ôm chân Lục Hướng Dương:
“Cha, cha dẫn anh trai đi ra ngoài mà không dẫn con ra ngoài! Nhị Hùng không đáng yêu sao?”
Lục Hướng Dương sờ đầu cậu bé:
“Hôm nay là tình huống đặc biệt, sau này cha sẽ dẫn con ra ngoài chơi. Cha nghe mẹ con nói khi con đi trên trường thành luôn nhớ cha, muốn ngồi trên vai cha để nhìn càng xa hơn có phải hay không? Vậy ngày mai cha dẫn con đi lần nữa nhé?”
Chuyện này nếu là ở nhà bình thường, vất vả chịu khổ như vậy, người nào có thể nhịn được?
“Hiện giờ bọn họ sống thế nào?” Cố Thanh Thanh hỏi.
“Khá tốt, tuy ông nội vẫn luôn không nhận bọn họ, nhưng dù sao cũng là con cháu nhà mình, cho dù thế nào cũng phải giúp một chút. Âm thầm ra tay giúp đỡ, thì có thể khiến cuộc sống của bọn họ rất tốt, tự bọn họ cũng biết cố gắng, hiện giờ đều có công việc không tệ. Chú họ còn nhiều tuổi hơn cha anh, hiện giờ cháu trai cháu gái đã có mấy đứa, không đại quý đại quý, nhưng đều sống có thể diện, ông nội cũng âm thầm tiếp tế, cuộc sống rất dễ chịu.”
Ở thời đại như hiện giờ, Lục Hướng Dương nói sống dễ chịu chỉ sợ là người thường không theo kịp.
Đôi mắt Lục Nhị Hùng sáng lên, lập tức nhảy lên cao: “Được ạ được ạ! Con muốn đến trường thành, ngày mai đi luôn.”
Lần này Lục Hướng Dương trở về là ở bên vợ con, đương nhiên là đồng ý: “Được, ngày mai đi, ngày kia dẫn con đi cưỡi ngựa.”
“Oh yeah!”
Lục Nhị Hùng vui sướng ở phòng khách, toàn bộ phòng khách đều là tiếng cười của cậu bé.Buổi tối mấy đứa bé chơi trong phòng Cố Thanh Thanh một lát, Đại Bảo và Nhị Hùng đến phòng ngủ của mình, ba đứa bé được mẹ chồng Mạnh Huyên đưa đi.
Cả thế giới đều rất trống trải, trước mắt là mảng lớn đồng ruộng chỉnh tề, gần đó còn có từng cây ăn quả và rau dưa.Phía xa còn có nông trường rộng lớn, bên trong nuôi gia cầm, còn có ao hồ, trong không khí là hương thơm ngọt thanh, bầu không khí ở nơi này tốt hơn thế giới bên ngoài nhiều.
“Đây… Đều là em trồng sao?”