Chương 466: Thân Phận Của Lục Đại Bảo
“Con biết rồi, sau này con sẽ cẩn thận hơn.”
Lục Hướng Dương hài lòng:
“Sau này đừng luôn đọc báo như vậy, là muốn tìm hiểu tin tức về thời đại này sao? Con biết nhiều như thế làm gì? Chậm rãi trưởng thành đương nhiên sẽ hiểu, lúc này tiếp xúc còn quá sớm.”
“Khi cha con còn nhỏ từng đánh không có đối thủ ở đại viện, con chắc chắn sẽ không kém.”
Lục Đại Bảo lập tức lộ ra tươi cười.
“Bây giờ có thể nói cho cha, con tới từ chỗ nào không?”
Lục Đại Bảo thấy không giấu được, dứt khoát nói: “Một thời không khác với nơi này.”
“Nhưng mà chỉ là đứa bé mấy tuổi, con có thể làm chuyện đứa bé bình thường làm, như vậy mới bình thường được!”
Lục Đại Bảo suy nghĩ một lát, ngẩng đầu nhìn anh: “Chuyện đứa bé bình thường nên làm ư?”
Lục Hướng Dương nhìn theo ánh mắt cậu bé, vừa vặn nhìn về phía Lục Nhị Hùng, tên ngốc kia đang cười ngây ngô vẫy tay với bên này!
“Con… Muốn đánh thằng bé sao?”
“Trước đây con làm gì thế?”
“Chủ nhân của thiên hạ!” Giọng nói của Lục Đại Bảo tương đối khí phách.
“Hoàng đế sao?” Lục Hướng Dương kinh ngạc.
Lục Đại Bảo kiêu ngạo gật đầu.“Sợ cái gì? Không quan tâm con gặp phải tình huống gì, dù sao là từ bụng vợ cha sinh ra, là con trai của cha, chuyện này còn có thể thay đổi được ư?”
Lục Đại Bảo sửng sốt, nhìn Lục Hướng Dương trước mặt, dường như không nghĩ tới anh sẽ nói như vậy.
Lục Hướng Dương đặt con trai ngồi lên đùi mình:
“Không chỉ có cha, mẹ con cũng đã sớm phát hiện con khác biệt, nhưng cho dù thế nào con vẫn là con trai của cha mẹ. Hôm nay nói với con chính là muốn nói cho con biết, ở trước mặt cha mẹ không cần cố ngụy trang làm gì, nhưng ở trước mặt người nào đó trong đại viện thì phải khôn khéo, cẩn thận một chút đừng quá đặc biệt.”
Im lặng hai giây, Lục Hướng Dương uyển chuyển hỏi: “Chuyện… Chuyện đó… Sao con lại đi tới nơi này?”
Nghẹn một lúc lâu, Lục Đại Bảo nghẹn ra hai chữ:“Mệt chết!”
Lục Hướng Dương lập tức không bình tĩnh nổi: “Mệt chết sao? Con cưới bao nhiêu phi tử? Vậy mà có thể khiến mình mệt chết?”
Đúng là hiếm thấy!Tăng ca sao?Từ này rất mới mẻ với Lục Đại Bảo, nhưng cậu bé biết xưng hô ở thế giới này làm việc là đi làm, cậu bé vận chuyển đại não thông minh của mình một lát, cũng hiểu rõ tăng ca là gì.Không phải đều là đám đại thần kia đưa vào cung tranh quyền đoạt lợi?Khi quyền thế của cậu bé còn chưa ổn định đã nạp phi tử luôn phải nhìn sắc mặt của đại thần, cậu bé còn lâu mới làm!Hơn nữa cậu bé còn ít tuổi chưa ngồi ổn giang sơn, làm ra hoàng tử làm gì?
Cho nên cậu bé đợi căn cơ ổn định nắm quyền xong mới cưới phụ nữ, đến lúc đó muốn cưới người nào thì cưới người đó, muốn sủng hạnh người nào thì sủng hạnh người đó.Cậu bé cực khổ chăm lo việc nước nhiều năm, nghiệp lớn đang từng bước thực hiện, ngay khi cậu bé đã bắt đầu tuyển phi, chỉ liên tục phê duyệt tấu chương mấy đêm mà thôi đã đi đời nhà ma!Lục Hướng Dương biết mọi chuyện xong, lại nhìn đứa bé ngồi trên đùi mình, biểu cảm vô cùng phức tạp.
Lục Hướng Dương sửng sốt: “Ngay từ đầu đã là con ư?”
“Cha biết rồi, con đừng căng thẳng, con là con của cha và mẹ, nơi này là nhà của con, chuyện này sẽ không thay đổi.”
Lục Đại Bảo thở phào nhẹ nhõm.Lục Đại Bảo gật đầu:
“Hẳn là có, con liên tục phê duyệt tấu chương, xử lý chuyện lớn của quốc gia, làm liên tục mấy đêm sau đó không biết gì.”
“Thiên Dận, giống tên hiện giờ, nhưng lúc ấy con họ Lương.”
Lục Hướng Dương vui sướng: “Lương sao? Không dễ nghe bằng Lục Thiên Dận.”
“Lại sau đó ý thức của con dần thức tỉnh, nhưng ban đầu vẫn luôn mơ hồ, khi có cảm giác thì cảm thấy mình giống như ở trong hoàn cảnh vô cùng ấm áp, được nước ấm tẩm bổ. Từ trước tới nay con chưa từng thoải mái thả lỏng như thế, cảm thấy ấm áp còn an toàn. Con ở nơi đó thời gian rất dài, phần lớn thời gian đều như đang ngủ, con còn tưởng là mình đang nằm mơ cơ!”