Chương 46
Long Hương Bát - Tú Miêu

Chương 46: Phần 4: Vén Tuyết Tìm Xuân (46)

Hoàng Phủ Nam không kịp nghỉ chân, một mạch quay trở lại La Khang Tự. Đám binh lính Thổ Phiên nhất tề giương cao giáo dài, khí thế dấy lên như sóng đừng nói là người, ngay cả chim sẻ cũng sợ hãi bay tán loạn.

Nàng thất vọng tràn trề, tìm một vòng cũng không thấy gì. Bên bờ đối diện con sông, dưới một gốc du già cỗi, cong queo gió vặn, có một nhà sư du phương đầy bụi đất đang tựa gậy trúc, đeo kinh quyển, ngồi nghỉ dưới tàng cây.

Hoàng Phủ Nam bước tới, quan sát kỹ gương mặt mỏi mệt của ông ta, nàng thăm dò cất tiếng, dùng tiếng Phiên bập bẹ: “A Tô La Tắc… ông có từng gặp A Tô La Tắc?”

Nhà sư lộ vẻ hoang mang, hoàn toàn không có chút phản ứng nào với cái tên ấy.

Hoàng Phủ Nam ủ rũ quay lưng đi, ngang qua cổng La Khang Tự thì dừng chân. Trên mái điện vàng kim có một con khách thước xám đậu trên đỉnh, “chíu chíu” kêu vang vui vẻ.

Luận Hiệp Sát không hề bạc đãi sứ đoàn Đại Hán, yến tiệc vẫn chiêu đãi, vàng bạc vẫn ban thưởng, còn đặc biệt cử một vị pháp y biết nói tiếng Hán đi theo Lữ Doanh Trinh điều dưỡng thân thể. Nhưng ngoài Hồng cung và phủ quốc tướng ra, bọn họ không được phép đi bất kỳ đâu, chẳng khác nào con rối bị giật dây.

Cả đời này, từ Ích Châu đến Trường An, chắc Lý Linh Quân cũng chưa từng nếm trải cảm giác như vậy?

Tâm trí Hoàng Phủ Nam chuyển từ Luận Hiệp Sát sang đám tù binh Thổ Phiên. Nàng cải trang làm cung nữ, đứng mãi bên ngoài chùa, bị đám lính gác sinh nghi, một mũi mâu lạnh lẽo dí tới, còn quát lên một tiếng, th*c m*nh.

Hoàng Phủ Nam suýt nữa bị đánh ngã lăn ra đất. A Phổ vội nhảy xuống ngựa, đưa tay đỡ lấy nàng. Trên mặt hắn tràn ngập giận dữ, vừa là trách bọn binh lính, vừa giận cả Hoàng Phủ Nam.

Địch Cát đuổi tới, thở hồng hộc: Đừng gây chuyện ở đây! “, nàng tốt bụng nhắc nhở A Phổ, “Cẩn thận để tướng quốc nói ngươi thông đồng với người Hán đấy.”

A Phổ nín lặng, cố nhẫn nhịn, đỡ lấy Hoàng Phủ Nam lên ngựa, đoạn giật luôn dây cương trong tay nàng.

Địch Cát định quay về Hồng cung, nhưng A Phổ lại bẻ đầu ngựa hướng đi khác: “Ta sẽ đưa A Xá về sau.”

Hoàng Phủ Nam đành phải theo sau. Hai người rời khỏi La Khương tự, nàng vẫn cứ ngoảnh lại nhìn. A Phổ không chịu được nữa, buông dây cương, đưa tay kéo eo nàng, nhấc nàng qua, đặt hẳn lên ngựa mình. Hắn tức giận siết nhẹ một cái vào hông nàng, dọa nạt: “Còn nhìn nữa à? Cẩn thận bị Luận Hiệp Sát bắt đi đấy!”

Hoàng Phủ Nam hừ khẽ, không chịu lép vế, nhưng cũng chẳng vùng vẫy gì. “Người muốn cưới Địch Cát là ngươi, hắn bắt ta làm gì?”

“Ta nào có nói là muốn cưới nàng ấy.” A Phổ phản bác xong thì câm lặng.

Hai con ngựa thong thả dạo bước dọc theo bờ sông. Bên ngoài lạnh đến mức người ta va răng lập cập, nơi ấm áp nhất lúc này hẳn là trước lò sưởi trong Hồng cung, nhưng A Phổ lại không muốn về đó. Hắn kéo sát áo choàng của Hoàng Phủ Nam hơn, tay dừng lại nơi cổ nàng một lát, rồi vùi mặt vào mái tóc tết dài vương hương thơm kia, thấp giọng trách móc: “Trong lòng ta, ngoài A Đạt, A Mẫu, A Tô La Tắc, thì chỉ còn nàng thôi. Bao giờ nàng mới chỉ có ta trong tim?”

Mũi hắn lạnh buốt, nhưng hơi thở phả nơi da thịt nàng lại nóng hổi. Hoàng Phủ Nam không kìm được khẽ rùng mình, rúc hẳn vào lòng hắn, không nhúc nhích. Một lúc sau, nàng nghi hoặc hỏi: “Ngươi còn nhớ ở Ô Toản, sau lưng A Tô có một tiểu sa di không?”

A Phổ hơi ngập ngừng, ánh mắt lướt qua gò má nàng, giọng mơ hồ: “Không nhớ rõ, sao vậy?”

“A Tô… có phải rất ghét người Hán không?”

“Ta cũng ghét người Hán.” A Phổ cố chấp như thuở nhỏ. “Trừ nàng ra… không, nàng không tính là người Hán.”

Hoàng Phủ Nam bĩu môi, lại hờn dỗi vì câu ban đầu của hắn: “Ta còn xếp sau cả A Tô.”

Cánh tay A Phổ lập tức siết chặt: “Không có trước sau gì cả. Nàng với A Tô đều quan trọng như nhau.”

Giọng Hoàng Phủ Nam chợt dịu lại: “Nếu chỉ được chọn một trong ta và A Tô, ngươi chọn ai?”

“Sao phải chọn?” A Phổ không hiểu, rồi trở nên ngang ngạnh: “A Tô đâu phải nữ nhân, ta không chọn. Dù sao thì nàng chỉ được chọn ta thôi.”

Hoàng Phủ Nam hồn nhiên đáp: “Ta không thèm!”

A Phổ tức đến nghiến răng, chợt nảy ra ý xấu, tay vén tai nàng lên, như sợ nàng nghe không rõ: “Chờ ta ngủ với nàng vài lần, sinh một tiểu A Nữu, một tiểu A Bảo, lòng nàng đầy cả rồi, chẳng chứa nổi ai khác.”

Mặt Hoàng Phủ Nam lập tức đỏ bừng, giơ tay muốn tát hắn, A Phổ vội nhảy xuống ngựa, cười khì khì. Những câu bông đùa mặn mòi này, đám trai làng sớm chiều vẫn nói, chẳng có gì to tát, nhưng trước mặt A Xá, vành tai hắn hơi nóng. Hắn vội túm lấy đuôi roi của nàng, chỉ xuống cuối dòng sông: “Đến khe núi rồi.”

Băng tuyết tan ra, hóa thành suối ấm. Họ đã đến khe suối dưới chân Thần Sơn Châu Bảo.

Hoàng Phủ Nam lập tức hiểu, trong mắt ánh lên khao khát. Nước thánh ngâm hương tùng chỉ dành để tắm rửa thân thể tôn quý của các công chúa và nữ quý tộc trong Hồng cung, bọn tỳ nữ như nàng nào có tư cách ấy.

Nàng ngập ngừng đi vào động núi, hơi nước ấm nồng bay lững lờ giữa những khối thạch nhũ óng ánh, vừa vào đã ướt cả tóc mái và mi mắt. A Phổ theo sát phía sau. Hoàng Phủ Nam cảm nhận rõ ánh mắt hắn cứ như lớp sương mờ, quấn lấy thân hình mình. Nàng khẽ nghiêng đầu nhìn, hắn lập tức giật mình, dừng chân, quay phắt lại: “Ta không vào đâu. Có chuyện gì thì thổi còi.” Nói xong, hắn cũng cởi chiếc áo choàng của mình, đặt bên bờ suối.

A Phổ hay bày trò, nhưng lời đã nói ra thì không nuốt lại, trừ lần ở Mi Lộc Xuyên bị rắn độc cắn, hắn mới chịu một vố nặng.

Hoàng Phủ Nam lúc này mới yên lòng, nàng cởi áo khoác, bước xuống suối nước nóng. Dưới làn nước dậy hương lưu huỳnh nhè nhẹ, những gợn sóng lướt qua kẽ tay khiến nàng lại nhớ tới A Tô La Tắc.

Mùi hương quanh cổ và tóc của Tiệp Dư họ Thôi cứ vương vấn, khiến người ta chóng mặt, luôn khiến nàng nhớ đến Mi Lộc Xuyên, nhớ đến con hươu xạ đuôi cụt bước ra từ sương sớm…

Trong lòng A Tô La Tắc, liệu cũng từng thầm yêu người huynh đệ A Phổ Đỗ Mục như vậy chăng? Hoàng Phủ Nam sững người, đăm đăm suy nghĩ.

Một tiếng còi da réo rắt vang lên, A Phổ như ngựa hoang xông thẳng vào sơn động, thấy Hoàng Phủ Nam đang chết trân nhìn làn nước gợn sóng trước mặt, cả người cứng đờ, giọng run rẩy phát ra:

“Rắn… rắn… rắn…”

A Phổ thở phào, không nói một lời, “soạt” một tiếng đã nhảy ùm xuống suối, túm lấy con thủy xà ném mạnh lên bờ. Hai người nín thở chờ đợi, con rắn quằn quại một cái rồi mềm oặt không động đậy nữa, hẳn đã bị A Phổ đập chết rồi.

“Xong rồi.” A Phổ quay lưng về phía Hoàng Phủ Nam, ánh mắt cảnh giác quét qua từng khe đá nhũ ướt trơn, miệng lại buông lời nhẹ nhõm khiến nàng cảm thấy như bị đánh lừa: “Những con rắn khác nhìn thấy, cũng chẳng dám mò đến nữa đâu.”

“Bọn chúng nhìn thấy mới đến để trả thù đấy!” Hoàng Phủ Nam nửa tin nửa ngờ, nghi là A Phổ cố tình, lần trước hắn còn cẩn thận lắm, lấy nhánh tùng bách xua hết rắn đi kia mà. Nàng vội giục: “Ngươi mau đem nó đi, ném càng xa càng tốt!”

Nàng không biết rằng trong lòng A Phổ đang giằng xé. Cuối cùng, hắn cũng giả vờ như không có chuyện gì, vừa quay người lại, lòng nghẹn lại một cách nặng nề, Hoàng Phủ Nam vẫn mặc quần áo trong nước, rõ ràng là đang đề phòng hắn.

Cùng lúc ấy, Hoàng Phủ Nam đã nhanh tay kéo lấy tấm áo chàm phủ kín thân mình, chỉ mặc trung y, nàng vừa giận vừa ngượng hét: “Ra ngoài, ra ngoài mau!” Thấy A Phổ còn do dự, nàng còn vốc nước hắt lên lưng y, “Tất cả tại ngươi, mau ra ngoài!”

A Phổ kìm nén sự tức giận, tùy tiện lau nước trên mặt, chống tay lên bờ suối, lộn một cái nhảy lên bờ, cầm con rắn chết trong tay. Hắn dừng lại một chút, rồi lại nặng nề quăng xuống đất, sải bước quay lại, nhảy vào suối nước nóng làm nước bắn lên tung tóe . A Phổ nắm lấy cánh tay nàng, kéo Hoàng Phủ Nam mặt mày đang tái ngắt vào trong ngực, cúi đầu xuống, hắn chặn lại đôi môi đang chu ra của nàng.

Hoàng Phủ Nam cố gắng quay đầu sang một bên, tay vừa đấm vừa đẩy vai hắn. A Phổ vẫn đói khát như lần trước, nhưng hung hãn hơn, hắn cuồng nhiệt quấn lấy chiếc lưỡi đang lẩn tránh của nàng, còn dùng răng cắn vào đôi môi ướt át đỏ mọng , rồi l**m vào tai nàng. Nụ hôn nóng bỏng từ cằm lan xuống cổ và vai, có lẽ là hơi nước, cũng có thể là mồ hôi, làn da nơi ấy mềm mướt, trơn láng đến mức đầu môi vừa chạm đã trượt mất, chẳng thể giữ được.. A Phổ nhẹ nhàng l**m qua l**m lại, rồi lại m*t mạnh, đột nhiên như một con thú dữ đang săn mồi, cắn một cái vào yết hầu nàng.

Hoàng Phủ Nam toàn thân run rẩy, lần này thực sự hoảng sợ. Nàng ra sức giãy giụa, đôi tay bị khóa ra sau lưng, đau đến mức tê dại. Nàng đá loạn vào chân vào bụng A Phổ, khiến làn nước suối bị khuấy tung, “ào ào” dậy sóng. A Phổ trầm giọng nói: “Nàng….Hư quá .” Rồi ôm ngang nàng lên, bước lên bờ suối, nhẹ nhàng đặt xuống.

Hoàng Phủ Nam vừa trở mình trên tấm chăn dạ, định trốn đi, liền bị A Phổ lật người lại. Hắn giũ bỏ lớp y phục ướt sũng trên người, đắp lên thân thể nàng, tay nhẹ nhàng vén những sợi tóc ướt dính trên trán. Cái vẻ hung hăng ban nãy đã tan biến, hắn khẽ hôn phớt lên môi nàng, mang theo một cảm giác tê dại. Ánh mắt khẽ dời xuống, thấy trên cổ nàng hiện mấy vệt đỏ hồng do hắn m*t để lại, như những cánh đào vừa hé nở, tà áo lỏng lẻo không sao che khuất được.

Đầu ngón tay của Hoàng Phủ Nam vẫn còn run nhẹ, nàng khẽ chớp mi, hai giọt lệ tròn rơi xuống từ khóe mắt, giọng nghẹn ngào: “A Phổ Ca ca , huynh đã hứa… sẽ không bắt nạt ta nữa mà…”

“Là nàng bắt nạt ta trước,” đôi mắt đen của A Phổ chớp khẽ, vẻ dịu dàng tan biến, thay bằng nét giận dỗi, “A Xá sao lúc nào cũng đối xử tệ với ta như vậy?”

“Ta… sẽ không như thế nữa đâu,” giọng Hoàng Phủ Nam mềm như bông, nàng rụt vai lại một cách đáng thương, “Sau này ta sẽ không chạy loạn nữa… cũng không bắt huynh đi bắt rắn…”

“Không được.” A Phổ lại trở nên ngang ngược, hắn vò nhẹ khuôn mặt nàng, hai người mũi kề mũi, trong đôi mắt đen khuất dưới hàng mi rậm, quả thật giống như một con hổ hoặc con báo đang rình mồi. Hắn giữ chặt vai nàng, ép giọng: “Không chạy lung tung là chưa đủ. Trong lòng nàng, chỉ được có mình ta. Ngoài ta ra, bất kỳ ai cũng không được nghĩ tới.”

Hắn lại ghé tai nàng thì thầm, lần này giọng nói nghiêm túc khác hẳn thường ngày, không còn là đùa cợt mà như thể một lời thề thốt: “Nếu nàng cứ không nghe lời, ta thật sự sẽ trói nàng lại, bắt nàng sinh A Nữu và A Bảo cho ta.”

Hoàng Phủ Nam lập tức đỏ bừng cả khuôn mặt, cuống quýt đáp: “Trong lòng ta chỉ có mình huynh thôi.”

“Đồ nói dối.” Lần này đến lượt A Phổ giận dữ.

Hoàng Phủ Nam đưa tay ôm lấy lưng hắn, đụng vào lớp hình xăm màu lam ăn sâu vào da thịt. Mỗi lần nàng nhìn thấy hình xăm ấy, đều không kiềm được mà dời mắt đi nơi khác, trên lưng A Phổ, bả vai vừa nhô lên hạ xuống, con mãnh hổ dữ tợn kia dường như cũng chuyển động theo, thở phì phì, lặng lẽ vờn mồi dưới vuốt, ánh mắt ẩn đầy sát ý như dã thú rình mồi.

Hoàng Phủ Nam nhắm mắt lại, khuôn mặt lúc đỏ, lúc trắng, khe khẽ nói: “Rời khỏi Ô Toản rồi, ta vẫn luôn nghĩ về huynh.”

Cánh tay A Phổ hạ thấp xuống, dán sát ngực nàng, hai cơ thể dính vào nhau, chân kề chân, gần như không còn khe hở nào nữa. Lớp trung y bằng lụa trắng của nàng đã sớm ướt sũng trong suối nước nóng, dán chặt lấy vai và ngực, vừa mỏng vừa trong, càng muốn giấu lại càng lộ rõ. Ánh mắt A Phổ chỉ lướt qua, hơi thở liền dồn dập, hắn vội dời ánh nhìn lên gương mặt nàng, khẽ hỏi: “Nàng có mơ thấy ta không?”

“Ta luôn mơ thấy nàng.” A Phổ không chút giấu giếm.

Hoàng Phủ Nam bị lời hắn làm cho rung động, ngơ ngẩn hỏi: “Mơ thấy ta ?”

“Ta…” A Phổ ấp úng, khó lòng nói tiếp.

Trong mộng, A Xá nằm nghiêng trên chiếc chiếu tết bằng lá thông mới, nhưng không còn là cô bé ngày xưa với áo lụa hồng, váy lục nữa. Nàng đã trưởng thành, mái tóc đen mượt như tơ lụa buông xuống tận đầu gối, y phục mỏng manh, chẳng rõ sắc gì, nhạt như nước, như ánh trăng, quấn lấy thắt lưng, vắt qua đùi, mơ hồ như sương mỏng phủ lên dáng hình mềm mại.. Hắn dễ dàng vén lớp quần áo vướng víu đó lên, nhìn thấy cơ thể trắng như tuyết của nàng, b** ng*c giống như nh** h** đỏ. A Phổ cắn nh** h** đỏ vào miệng, lại nếm được vị của mật ong hoặc sữa. Ăn no mật sữa. Hắn si mê đến quên cả trời đất, cho đến khi ngẩng đầu dậy, gương mặt A Xoa trong mộng bỗng chốc hóa thành vẻ nghiêm nghị, trang nghiêm của A Xoa Da…

A Phổ giật mình tỉnh giấc, đầu óc choáng váng như vừa từ một cơn mộng dài bước ra.

Hẳn là đã bị mấy thứ tà thuật cổ quái của Hắc giáo xứ Thổ Phiên đã làm rối loạn tâm trí . A Phổ lắc đầu, cố xua đi ảo ảnh, rồi nhìn kỹ gương mặt trước mắt, gò má ửng đỏ, hàng mày khẽ chau lại, đôi mắt nhắm hờ, thỉnh thoảng lại lén hé ra, ánh nhìn vừa dè dặt, vừa giận dữ. Đôi môi ướt mềm in dấu răng mờ mờ, rõ ràng không phải thần linh, cũng chẳng phải yêu quái, mà là A Xá bằng xương bằng thịt..

A Phổ nhớ lại những giấc mơ hoang đường của mình, hoàn toàn không thể nhịn được, hắn khàn giọng nói: “Ta muốn c** q**n áo của nàng.” Ngay tức khắc hắn đã vén cổ áo, để lộ bờ vai nõn nà của Hoàng Phủ Nam.

“Không!” Nàng hét lên một tiếng, dường như biết rằng giãy giụa cũng vô ích, đành dùng hai tay che mặt lại.
Chương trướcChương tiếp Báo lỗi chương Bình luậnBạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.Liên hệ: [email protected] Truyện Full - Đọc truyện online, đọc truyện chữ, truyện hay. Website luôn cập nhật những bộ truyện mới thuộc các thể loại đặc sắc như truyện tiên hiệp, truyện kiếm hiệp, hay truyện ngôn tình một cách nhanh nhất. Hỗ trợ mọi thiết bị như di động và máy tính bảng.đam mỹ hài truyện xuyên nhanh ngôn tình sủng ngôn tình hài truyện teen hay ngôn tình hay truyện đam mỹ truyện ngôn tình ngôn tình hoàn ngôn tình ngược truyện kiếm hiệp hay truyện tiên hiệp hay truyện hệ thốnghttps://kiemtraphat.net/kiemtraphat.netblog.kiemtraphat.net

Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License
Đăng nhập thành viên x TRUYENFULL Đọc truyện online, miễn phí, chất lượng hàng đầu Việt Nam Đăng nhập Đăng ký Email đăng nhập Mật khẩu Đăng nhập Bạn chưa có tài khoản? Đăng ký Họ và tên Email Giới tính Nam Nữ Khác Mật khẩu Nhập lại mật khẩu Đăng ký Bạn đã có tài khoản? Đăng nhập Email đăng ký tài khoản Lấy lại mật khẩu Bạn đã có tài khoản? Đăng nhập Tài khoản của tôi Xin chào, Xin chào, Đăng xuất Đăng xuất Thông tin cá nhân
Để mở chặn quảng cáo vui lòng xác thực email
Thông tin cá nhân Sửa thông tin Họ và tên Email Đã xác thực Số điện thoại Ngày sinh Họ và tên Email Số điện thoại Ngày sinh Lưu thay đổi Đổi mật khẩu Mật khẩu mới Xác nhận mật khẩu mới Lưu thay đổi Hủy Truyện đang đọc Chưa có truyện đọc
Đơn hàng của bạn Chưa có đơn hàng nào
Lịch sử mua gói Chưa có lịch sử mua gói
Mua Thẻ Chặn Quảng Cáo 📛 × 1 tháng 19.000 VNĐ 2 tháng 38.000 VNĐ 6 tháng 149.000 VNĐ Tiếp tục thanh toán Quyền lợi khi mua
- Hạn dùng theo tháng được mua

- Tất cả quảng cáo sẽ bị chặn.

- Nâng cao trải nghiệm đọc truyện.
Lưu ý: Yêu cầu chuyển đúng nội dung chuyển khoản, nếu sai nội dung hệ thống sẽ không hỗ trợ Thanh toán mã QR Đang tải mã QR...
Hoặc thanh toán thủ công Ngân hàng: BIDV Chủ tài khoản: CONG TY TNHH ECONTENT HUB Số tài khoản: 96488888888 Số tiền: 0 VNĐ Nội dung CK:
Sau khi chuyển khoản thanh toán, vui lòng đợi 3 đến 5 phút để hệ thống kiểm tra và chặn quảng cáo cho bạn, nếu không được vui lòng đăng nhập lại
Mọi thắc mắc, liên hệ, hỗ trợ chat trực tiếp tại đây 💳 📛 Nhấn để mua thẻ chặn quảng cáo 📛 Mua Chặn Quảng Cáo Gói chặn quảng cáo Giá: 19.000 VNĐ Gói chặn tất cả quảng cáo trên trang trong 1 tháng Gói chặn quảng cáo Giá: 38.000 VNĐ Gói chặn tất cả quảng cáo trên trang trong 2 tháng Gói chặn quảng cáo Giá: 149.000 VNĐ Gói chặn tất cả quảng cáo trên trang trong 6 tháng MUA NGAY X 📬 Hòm Thư Góp Ý – Cùng Truyenfull Hoàn Thiện Từng Ngày!

Truyenfull luôn trân trọng sự đóng góp từ bạn – những độc giả thân thiết đã đồng hành cùng chúng tôi trong hành trình xây dựng một không gian đọc truyện tốt hơn.
💬 Tin vui: Chúng tôi đã lắng nghe và hành động!

Thông qua hòm thư góp ý thời gian qua, chúng tôi nhận được nhiều phản hồi về việc quảng cáo xuất hiện quá nhiều. Hiện tại, Truyenfull đã giảm bớt số lượng quảng cáo và thu nhỏ những quảng cáo không thể gỡ bỏ để hạn chế ảnh hưởng đến trải nghiệm đọc truyện.

🙏 Rất mong bạn thông cảm: quảng cáo là một phần nguồn thu giúp chúng tôi duy trì hoạt động website, nên vẫn cần giữ lại ở mức cần thiết.
📱 Truyenfull đã có App chính thức!

Chúng tôi vừa ra mắt ứng dụng đọc truyện riêng dành cho điện thoại. Bạn có thể tải và trải nghiệm tại đây:
👉 [Link tải app]

Rất mong bạn sẽ trải nghiệm và gửi góp ý tại chính hòm thư này, để chúng tôi có thể tiếp tục hoàn thiện ứng dụng, mang lại trải nghiệm tốt nhất cho người dùng.
📩 Mọi ý kiến của bạn đều rất quý giá với chúng tôi.

Hãy chia sẻ suy nghĩ của bạn ngay tại đây:
✍️ Link gửi góp ý: Tại đây

Cảm ơn bạn đã đồng hành và góp phần xây dựng Truyenfull ngày càng hoàn thiện! 💖
$('head').append(''); if(!window.jwtInfo?.ads_hidden || window.jwtInfo?.ads_hidden

Tùy Chỉnh Giao Diện Đọc
Màu nền
Font chữ
Cỡ chữ: 20px
Giãn đoạn: 1.2
Danh Sách Chương (84)
Chương 1: Chương 1: Phần 1: Ngân Thương Bích Nhĩ (1) Chương 2: Chương 2: Phần 1: Ngân Thương Bích Nhĩ (2) Chương 3: Chương 3: Phần 1: Ngân Thương Bích Nhĩ (3) Chương 4: Chương 4: Phần 1: Ngân Thương Bích Nhĩ (4) Chương 5: Chương 5: Phần 1 : Ngân Thương Bích Nhĩ (5) Chương 6: Chương 6: Phần 1 : Ngân Thương Bích Nhĩ (6) Chương 7: Chương 7: Phần 1 : Ngân Thương Bích Nhĩ (7) Chương 8: Chương 8: Phần 2: Bạc Ngọc Thản Châu (8) Chương 9: Chương 9: Phần 2: Bạc Ngọc Thản Châu (9) Chương 10: Chương 10: Phần 2 : Bạc Ngọc Thản Châu (10) Chương 11: Chương 11: Phần 3 : Bảo Điện Phi Hương (11) Chương 12: Chương 12: Phần 3 : Bảo Điện Phi Hương (12) Chương 13: Chương 13: Phần 3 : Bảo Điện Phi Hương (13) Chương 14: Chương 14: Phần 3 : Bảo Điện Phi Hương (14) Chương 15: Chương 15: Phần 3 : Bảo Điện Phi Hương (15) Chương 16: Chương 16: Phần 3 : Bảo Điện Phi Hương (16) Chương 17: Chương 17: Phần 3 : Bảo Điện Phi Hương (17) Chương 18: Chương 18: Phần 3 : Bảo Điện Phi Hương (18) Chương 19: Chương 19: Phần 3 : Bảo Điện Phi Hương (19) Chương 20: Chương 20: Phần 3 : Bảo Điện Phi Hương (20) Chương 21: Chương 21: Phần 3 : Bảo Điện Phi Hương (21) Chương 22: Chương 22: Phần 3 : Bảo Điện Phi Hương (22) Chương 23: Chương 23: Phần 3 : Bảo Điện Phi Hương (23) Chương 24: Chương 24: Phần 3 : Bảo Điện Phi Hương (24) Chương 25: Chương 25: Phần 3 : Bảo Điện Phi Hương (25) Chương 26: Chương 26: Phần 3 : Bảo Điện Phi Hương (26) Chương 27: Chương 27: Phần 3 : Bảo Điện Phi Hương (27) Chương 28: Chương 28: Phần 3 : Bảo Điện Phi Hương (28) Chương 29: Chương 29: Phần 3 : Bảo Điện Phi Hương (29) Chương 30: Chương 30: Phần 3 : Bảo Điện Phi Hương (30) Chương 31: Chương 31: Phần 3 : Bảo Điện Phi Hương (31) Chương 32: Chương 32: Phần 3 : Bảo Điện Phi Hương (32) Chương 33: Chương 33: Phần 3 : Bảo Điện Phi Hương (33) Chương 34: Chương 34: Phần 3 : Bảo Điện Phi Hương (34) Chương 35: Chương 35: Phần 4: Vén Tuyết Tìm Xuân (35) Chương 36: Chương 36: Phần 4: Vén Tuyết Tìm Xuân (36) Chương 37: Chương 37: Phần 4: Vén Tuyết Tìm Xuân (37) Chương 38: Chương 38: Phần 4: Vén Tuyết Tìm Xuân (38) Chương 39: Chương 39: Phần 4: Vén Tuyết Tìm Xuân (39) Chương 40: Chương 40: Phần 4: Vén Tuyết Tìm Xuân (40) Chương 41: Chương 41: Phần 4: Vén Tuyết Tìm Xuân (41) Chương 42: Chương 42: Phần 4: Vén Tuyết Tìm Xuân (42) Chương 43: Chương 43: Phần 4: Vén Tuyết Tìm Xuân (43) Chương 44: Chương 44: Phần 4: Vén Tuyết Tìm Xuân (44) Chương 45: Chương 45: Phần 4: Vén Tuyết Tìm Xuân (45) Chương 46: Chương 46: Phần 4: Vén Tuyết Tìm Xuân (46) Chương 47: Chương 47: Phần 4: Vén Tuyết Tìm Xuân (47) Chương 48: Chương 48: Phần 4: Vén Tuyết Tìm Xuân (48) Chương 49: Chương 49: Phần 4: Vén Tuyết Tìm Xuân (49) Chương 50: Chương 50: Phần 4: Vén Tuyết Tìm Xuân (50) Chương 51: Chương 51: Phần 4: Vén Tuyết Tìm Xuân (51) Chương 52: Chương 52: Phần 4: Vén Tuyết Tìm Xuân (52) Chương 53: Chương 53: Phần 4: Vén Tuyết Tìm Xuân (53) Chương 54: Chương 54: Phần 4: Vén Tuyết Tìm Xuân (54) Chương 55: Chương 55: Phần 4: Vén Tuyết Tìm Xuân (55) Chương 56: Chương 56: Phần 4: Vén Tuyết Tìm Xuân (56) Chương 57: Chương 57: Phần 4: Vén Tuyết Tìm Xuân (57) Chương 58: Chương 58: Phần 4: Vén Tuyết Tìm Xuân (58) Chương 59: Chương 59: Phần 4: Son Phấn Điểm Phai (59) Chương 60: Chương 60: Phần 4: Son Phấn Điểm Phai (60) Chương 61: Chương 61: Phần 4: Son Phấn Điểm Phai (61) Chương 62: Chương 62: Phần 4: Son Phấn Điểm Phai (62) Chương 63: Chương 63: Phần 4: Son Phấn Điểm Phai (63) Chương 64: Chương 64: Phần 4: Son Phấn Điểm Phai (64) Chương 65: Chương 65: Phần 4: Son Phấn Điểm Phai (65) Chương 66: Chương 66: Phần 4: Son Phấn Điểm Phai (66) Chương 67: Chương 67: Phần 4: Son Phấn Điểm Phai (67) Chương 68: Chương 68: Phần 4: Son Phấn Điểm Phai (68) Chương 69: Chương 69: Phần 4: Son Phấn Điểm Phai (69) Chương 70: Chương 70: Phần 4: Son Phấn Điểm Phai (70) Chương 71: Chương 71: Phần 4: Son Phấn Điểm Phai (71) Chương 72: Chương 72: Phần 4: Son Phấn Điểm Phai (72) Chương 73: Chương 73: Phần 4: Son Phấn Điểm Phai (73) Chương 74: Chương 74: Phần 4: Son Phấn Điểm Phai (74) Chương 75: Chương 75: Phần 4: Son Phấn Điểm Phai (75) Chương 76: Chương 76: Phần 4: Son Phấn Điểm Phai (76) Chương 77: Chương 77: Phần 4: Son Phấn Điểm Phai (77) Chương 78: Chương 78: Phần 4: Son Phấn Điểm Phai (78) Chương 79: Chương 79: Phần 4: Son Phấn Điểm Phai (79) Chương 80: Chương 80: Phần 4: Son Phấn Điểm Phai (80) Chương 81: Chương 81: Phần 4: Son Phấn Điểm Phai (81) Chương 82: Chương 82: Phần 4: Son Phấn Điểm Phai (82) Chương 83: Chương 83: Phần 4: Son Phấn Điểm Phai (83) Chương 84: Chương 84: Phần 4: Son Phấn Điểm Phai (84)