Chương 46
Bé Omega Xuyên Vào Show Thiếu Nhi Trở Nên Nổi Tiếng

Chương 46

Đèn thư phòng sáng trưng đến tận nửa đêm.

Thời Phục Xuyên bay từ nước ngoài về mất gần một ngày, hôm qua nói chuyện với Thời Thịnh xong là ông tức tốc giải quyết hợp đồng với nhà đầu tư rồi đặt vé máy bay chuyến sớm nhất về nước.

Về đến nhà chưa kịp nghỉ ngơi đã lại chạy đi đón con trai út, giờ lại hì hục sửa đồ chơi đến tận khuya, người sắt cũng không chịu nổi chứ đừng nói người đã luống tuổi như ông.

Ông vươn vai cho đỡ mỏi, cẩn thận đặt từng món đồ chơi đã sửa xong vào thùng, lau sạch bụi bặm.

Động tác nhẹ nhàng hết mức có thể.

Hướng Hiểu Ảnh quá nửa đêm đã không trụ nổi, hỏi ông có muốn bế Li Li về phòng không.

Thời Phục Xuyên lắc đầu, không muốn vợ vất vả thêm.

Thế là đến giờ này, nhóc con vẫn ngủ say sưa trong thư phòng. Tư thế ngủ đã chuyển từ nằm bò trên bàn sang cuộn tròn trên chiếc ghế rộng. Thời Phục Xuyên đã kê thêm gối và đắp chăn cho con.

Trong giấc ngủ, nhóc con vô thức dụi mặt vào gối, rúc sâu vào chăn ấm, chỉ hở mỗi cái mũi nhỏ xíu.

Hai má ngủ đến hồng rực.

Dù ghế cứng, không êm bằng giường, chân tay cũng không duỗi thẳng được nhưng cậu bé vẫn ngủ rất ngon.

Có lẽ vì quá buồn ngủ, hoặc vì trẻ con dễ ngủ,ạ đâu cũng ngủ được, hoặc cũng có thể vì có người đáng tin cậy ở bên cạnh.

Tiềm thức mách bảo cậu rằng nơi này rất an toàn, có thể hoàn toàn thả lỏng.

Thời Phục Xuyên nhớ lại những tin nhắn Hướng Hiểu Ảnh gửi: ngủ gật trên xe, ngủ gật ở sân bay ôm tấm bảng, ngủ ngon lành trong phòng của chương trình.

Sự mệt mỏi trên gương mặt ông bỗng chốc tan biến.

Ông đứng dậy, lấy điện thoại ra, loay hoay mãi mới tìm thấy biểu tượng máy ảnh.

Thời Phục Xuyên ngồi xổm xuống, chĩa camera vào nhóc con đang ngủ say: “tách” một tiếng chụp trộm một tấm.

Sau đó ông bế Li Li về phòng, đặt lên chiếc giường nhỏ của cậu.

Sáng hôm sau.

Thời Trình đến trường học tiết tự học buổi sáng, theo thói quen lướt newfeed, thấy avatar quen thuộc liền bấm vào xem. Thời Thịnh đang ăn sáng cũng làm hành động tương tự.

Kể cả các đối tác làm ăn, nhân viên công ty, ai nấy đều ngỡ ngàng khi thấy avatar “Sếp Thời” uy nghiêm thường ngày lại đăng ảnh một nhóc con đang ngủ ngon lành.

Lông mi cong vút, xinh như búp bê.

Kèm dòng trạng thái: [Đáng yêu, ^_^]

Thời Trình trợn mắt: “???”

Thời Thịnh thì biết nhiều hơn, anh kết bạn với nhiều đối tác của bố, thấy trợ lý của bố vào nịnh nọt: [Sếp về rồi, thảo nào cậu chủ nhỏ ngủ ngon thế.]

Sếp Thời phá lệ trả lời bằng icon: [^_^]

Bàn ăn im phăng phắc, chỉ có tiếng bát đũa va chạm. Thời Thịnh đặt điện thoại xuống, nhìn em trai đang cắm cúi ăn sáng không biết gì.

Và ông bố cũng dậy sớm, hiếm khi vừa ăn sáng vừa xem điện thoại.

Thời Thịnh lờ mờ đoán ra bố đang xem newfeed nên im lặng.

Hướng Hiểu Ảnh ăn xong lên lầu thay đồ ngủ, xách ba lô của Li Li xuống: “Li Li?”

Nhóc con đang ăn dở bát cháo ngọt, quay đầu lại, miệng dính đầy cháo nói không rõ tiếng: “Mẹ ơi, Li Li đây ạ!”

Cậu cố nuốt miếng cháo, lấy yếm lau miệng: “Đi dắt cún con đi dạo ạ?”

“Li Li sắp ăn xong rồi, mẹ đợi Li Li tí nhé.”

Hướng Hiểu Ảnh: “Không vội đâu con.” Cô đi đến tủ đồ ở phòng khách, lấy gói khăn giấy và ít đồ ăn vặt bỏ vào ba lô.

Là xúc xích mà cả người và chó đều ăn được.

Quay người lại thấy thùng giấy to đùng cạnh tủ, cô sực nhớ ra: “Hôm nay bố sẽ đưa con đi dắt cún nhé.”

Li Li ngơ ngác ngẩng đầu nhìn Thời Thịnh. Hôm qua mẹ đưa đi rồi, hôm nay đáng lẽ phải đến lượt anh cả chứ?

Thời Phục Xuyên đặt bát đũa xuống: “Hôm nay anh cả con phải đi làm rồi.”

Thời Thịnh ừ một tiếng.

Li Li “a” lên một tiếng: “Thế còn bố ạ?”

Thời Phục Xuyên đứng dậy: “Mấy hôm nữa bố mới đi làm.”

Thời Thịnh sắp tiếp quản trụ sở chính ở Bắc Kinh, lẽ ra Thời Phục Xuyên nên ở bên cạnh hỗ trợ để anh tạo uy tín và quen việc dần.

Nhưng Thời Thịnh muốn tự mình làm.

Thời Phục Xuyên tôn trọng quyết định của con, vừa để con có cơ hội chứng tỏ bản thân, vừa tranh thủ nghỉ ngơi vài ngày.

Nhưng chuyện này không cần nói cho trẻ con biết, Li Li chỉ cần biết là anh cả sắp bận rộn rồi.

Cậu bé ăn không ngon miệng nữa.

Anh hai đi học nhưng cuối tuần vẫn về còn anh cả bận rộn có khi cả tháng mới về nhà một lần, sau này còn mua nhà riêng gần công ty cho tiện đi làm nữa.

“Thế anh cả có về nhà ăn cơm không ạ?” Li Li hỏi. Thời Phục Xuyên đáp: “Cái này bố chịu, bố không quản được anh con đâu.”

Rồi Thời Thịnh thấy em trai quay sang nhìn mình chằm chằm bằng đôi mắt đen láy, hỏi lại lần nữa: “Thế hôm nay anh cả có về nhà ăn cơm với bố mẹ và Li Li không ạ?”

Trong mắt Thời Phục Xuyên thoáng ý cười, dường như đã đoán trước được cảnh này.

Thời Thịnh hơi đau đầu, theo kế hoạch thì tối nay anh định tăng ca ở công ty nhưng vẫn gật đầu: “Có.”

Mắt Li Li sáng lên: “Anh không lừa Li Li chứ?”

Thời Thịnh: “Ừ, anh nói lời giữ lời.”

Ăn sáng xong, Thời Thịnh lái xe riêng đi làm. Chú Lý lái xe nhà đưa Li Li ngồi ghế an toàn phía sau, Hướng Hiểu Ảnh ngồi cạnh.

Còn chú cún, thấy cửa xe bên Li Li đóng lại liền vẫy đuôi chạy sang phía ghế phụ nơi Thời Phục Xuyên đang mở cửa.

Thời Phục Xuyên bế chú cún lên. Từ khi ông về, nhiệm vụ lau sạch lông cho cún sau khi ăn uống đã chuyển từ dì Lưu sang ông.

Thỉnh thoảng ông cũng thích làm những việc lặt vặt này để thư giãn sau những giờ làm việc căng thẳng.

Mười mấy năm trước khi Thời Thịnh còn nhỏ, ông cũng từng giống Hướng Hiểu Ảnh bây giờ, chuẩn bị ba lô cho con mỗi khi ra ngoài.

Xe dừng ở công viên.

Li Li xuống xe, định cầm dây dắt chó như mọi khi thì bàn tay nhỏ bị ai đó nắm lấy. Cậu ngẩn người nhìn bố đang nắm tay mình.

Rồi tay kia cũng được nắm lấy.

Cậu quay sang nhìn là mẹ nắm tay cậu.

Dây dắt chó do bố cầm, chú cún chạy lon ton phía trước.

Bàn tay người lớn khô ráo ấm áp, nhất là trong tiết trời hè oi bức. Được bố mẹ dắt tay đi dạo trong công viên, Li Li thỉnh thoảng lại ngước nhìn bên này, ngó bên kia.

Cảm giác mới mẻ và không chân thực.

Dần dần, dù tay đã lấm tấm mồ hôi nhưng Li Li vẫn nắm chặt lấy tay bố mẹ.

Bước chân nhóc con nhảy nhót vui vẻ, giống hệt chú cún đang tung tăng chạy nhảy phía trước.

Người lớn vừa đi vừa trò chuyện, chẳng mấy chốc đã hết nửa tiếng.

“Anh đưa con về trước đi.” Hướng Hiểu Ảnh xoa đầu Li Li: “Mẹ cũng phải đi làm giống anh cả đây.”

Li Li gật đầu: “Li Li biết rồi ạ, mẹ đi kiếm tiền mua sữa cho Li Li.”

Thời Phục Xuyên bỗng nhiên nói: “Li Li, mẹ vất vả quá nhỉ?”

Li Li thấy hơi lạ nhưng vẫn gật đầu.

Thời Phục Xuyên: “Thế mình đi cùng mẹ đến chỗ làm nhé?”

Li Li gật đầu theo quán tính: “Vâng ạ.”

Hướng Hiểu Ảnh ngẩn người.

Thời Phục Xuyên cười: “Tối qua chẳng bảo muốn đến thăm em ở phim trường sao?”

Hướng Hiểu Ảnh: “Người trong đoàn phim sắp quen mặt anh hết rồi đấy.”

Thời Phục Xuyên cúi xuống bế Li Li đặt vào ghế an toàn: “Thì có sao đâu?”

Hướng Hiểu Ảnh bó tay, gọi điện bảo chị Phương không cần đến đón sau đó leo lên xe ngồi cùng bố con Li Li.

Xe chạy thẳng đến phim trường ở Bắc Kinh nơi quay tập 1 show thực tế. Ngôi nhà đồ chơi đã bị dỡ bỏ, nhường chỗ cho đoàn phim khác.

Chỗ Hướng Hiểu Ảnh quay phim nằm ở phía bên kia phim trường.

Chị Phương đến đón, thấy Thời Phục Xuyên một tay dắt chó, một tay bế con thì sững sờ: “Sếp Thời.”

Thời Phục Xuyên: “Không cần khách sáo.”

Vừa đến phim trường, Hướng Hiểu Ảnh như biến thành người khác, tác phong nhanh nhẹn đi vào trong, giao hai bố con cho chị Phương.

Chị Phương đành đưa cả nhà lên xe bảo mẫu của Hướng Hiểu Ảnh.

Li Li tò mò nhìn nơi mẹ làm việc, người đông như kiến. Thời Phục Xuyên ăn mặc giản dị nên không ai nhận ra, ông lặng lẽ lên xe.

Vừa lên xe đã thấy nhóc con nằm bò ra cửa sổ nhìn chằm chằm ra ngoài, ánh mắt đầy tò mò.

Thời Phục Xuyên cũng nhìn theo.

Hướng Hiểu Ảnh đã trang điểm xong, thay trang phục diễn. Dù đã gần bốn mươi nhưng cô vẫn trẻ trung như gái đôi mươi, được mọi người vây quanh, tỏa sáng rực rỡ.

Trong mắt Li Li ánh lên vẻ ngưỡng mộ.

Mẹ giỏi quá, ai trong nhà cũng giỏi cả.

Giọng Thời Phục Xuyên vang lên dịu dàng: “Li Li nghĩ ra tên mới cho cún con chưa?”

Chú cún dưới gầm ghế như nghe hiểu tiếng người, nhảy phắt lên, vẫy đuôi chui vào lòng cậu chủ, thè lưỡi cười tít mắt.

Ngày nào nó cũng vui vẻ như thế.

Mấy ngày nay Li Li đã thân thiết với nó lắm rồi nhưng vẫn chưa nghĩ ra tên.

Li Li lắc đầu: “Bố ơi, Li Li chưa nghĩ ra ạ.”

“Gọi là Lạc Lạc (Vui Vẻ) nhé.” Thời Phục Xuyên nói: “Bố mong cún con của Li Li ngày nào cũng ăn ngon ngủ kỹ như hôm nay.”

“Lúc nào cũng vui vẻ, lạc quan.”

Tùy Chỉnh Giao Diện Đọc
Màu nền
Font chữ
Cỡ chữ: 20px
Giãn đoạn: 1.2
Danh Sách Chương (145)
Chương 1: Chương 1: Che ô nhỏ Chương 2: Chương 2 Chương 3: Chương 3 Chương 4: Chương 4 Chương 5: Chương 5 Chương 6: Chương 6 Chương 7: Chương 7 Chương 8: Chương 8 Chương 9: Chương 9 Chương 10: Chương 10 Chương 11: Chương 11 Chương 12: Chương 12 Chương 13: Chương 13 Chương 14: Chương 14 Chương 15: Chương 15 Chương 16: Chương 16 Chương 17: Chương 17 Chương 18: Chương 18 Chương 19: Chương 19 Chương 20: Chương 20 Chương 21: Chương 21 Chương 22: Chương 22 Chương 23: Chương 23 Chương 24: Chương 24 Chương 25: Chương 25 Chương 26: Chương 26 Chương 27: Chương 27 Chương 28: Chương 28 Chương 29: Chương 29 Chương 30: Chương 30 Chương 31: Chương 31 Chương 32: Chương 32 Chương 33: Chương 33 Chương 34: Chương 34 Chương 35: Chương 35 Chương 36: Chương 36 Chương 37: Chương 37 Chương 38: Chương 38 Chương 39: Chương 39 Chương 40: Chương 40 Chương 41: Chương 41 Chương 42: Chương 42 Chương 43: Chương 43 Chương 44: Chương 44 Chương 45: Chương 45 Chương 46: Chương 46 Chương 47: Chương 47 Chương 48: Chương 48 Chương 49: Chương 49 Chương 50: Chương 50 Chương 51: Chương 51 Chương 52: Chương 52 Chương 53: Chương 53 Chương 54: Chương 54 Chương 55: Chương 55 Chương 56: Chương 56 Chương 57: Chương 57 Chương 58: Chương 58 Chương 59: Chương 59 Chương 60: Chương 60 Chương 61: Chương 61 Chương 62: Chương 62 Chương 63: Chương 63 Chương 64: Chương 64 Chương 65: Chương 65 Chương 66: Chương 66 Chương 67: Chương 67 Chương 68: Chương 68 Chương 69: Chương 69 Chương 70: Chương 70 Chương 71: Chương 71 Chương 72: Chương 72 Chương 73: Chương 73 Chương 74: Chương 74 Chương 75: Chương 75 Chương 76: Chương 76 Chương 77: Chương 77 Chương 78: Chương 78 Chương 79: Chương 79 Chương 80: Chương 80 Chương 81: Chương 81 Chương 82: Chương 82 Chương 83: Chương 83 Chương 84: Chương 84 Chương 85: Chương 85 Chương 86: Chương 86 Chương 87: Chương 87 Chương 88: Chương 88 Chương 89: Chương 89 Chương 90: Chương 90 Chương 91: Chương 91 Chương 92: Chương 92 Chương 93: Chương 93 Chương 94: Chương 94 Chương 95: Chương 95 Chương 96: Chương 96 Chương 97: Chương 97 Chương 98: Chương 98 Chương 99: Chương 99 Chương 100: Chương 100 Chương 101: Chương 101 Chương 102: Chương 102 Chương 103: Chương 103 Chương 104: Chương 104 Chương 105: Chương 105 Chương 106: Chương 106 Chương 107: Chương 107 Chương 108: Chương 108 Chương 109: Chương 109 Chương 110: Chương 110 Chương 111: Chương 111 Chương 112: Chương 112 Chương 113: Chương 113 Chương 114: Chương 114 Chương 115: Chương 115 Chương 116: Chương 116 Chương 117: Chương 117 Chương 118: Chương 118 Chương 119: Chương 119 Chương 120: Chương 120 Chương 121: Chương 121 Chương 122: Chương 122 Chương 123: Chương 123 Chương 124: Chương 124 Chương 125: Chương 125 Chương 126: Chương 126 Chương 127: Chương 127 Chương 128: Chương 128 Chương 129: Chương 129 Chương 130: Chương 130 Chương 131: Chương 131 Chương 132: Chương 132 Chương 133: Chương 133 Chương 134: Chương 134 Chương 135: Chương 135 Chương 136: Chương 136 Chương 137: Chương 137 Chương 138: Chương 138 Chương 139: Chương 139 Chương 140: Chương 140 Chương 141: Chương 141 Chương 142: Chương 142 Chương 143: Chương 143 Chương 144: Chương 144 Chương 145: Chương 145