Chương 46
Sắc Hôn Trêu Người - Quân Lai

Chương 46

Phó Tư Dư còn cố ý không khóa trái cửa phòng ngủ chính, chờ Thẩm Hạo Bác đi vào dỗ mình. Cô phải làm bộ như mình rất tức giận, có dỗ dành thế nào cũng không được, còn giận đến mức không muốn ăn tối. Như vậy anh sẽ bắt đầu cuống lên, xót cô, rồi dỗ dành cô ăn cơm tối, mỗi tháng cũng sẽ chuyển cho cô nhiều tiền hơn.

 

Ý tưởng thì rất tốt nhưng Phó Tư Dư ngồi chờ trên sô pha một hồi lâu, chờ mãi mà vẫn không thấy Thẩm Hạo Bác đi vào.

 

Sao anh vẫn chưa vào dỗ cô vậy, có khi nào anh nghĩ rằng cô đã khóa cửa phòng nên không vào được không?

 

Cứ xem như là phòng đã khóa cửa đi, vậy thì anh có thể tới gõ cửa mà.

 

Không vào đúng không?

 

Được thôi.

 

Cô cúi đầu mở ứng dụng giao đồ ăn trong điện thoại ra, thấy thời gian giao dự kiến còn năm phút.

 

Cứ chờ một lát nữa đồ ăn đến, xem anh có vào gọi cô ra ăn cơm hay không.

 

Phó Tư Dư hừ một tiếng, nằm sấp trên sô pha, ánh mắt dán chặt vào quãng đường ngày càng ngắn của nhân viên giao đồ ăn đang hiện trên màn hình điện thoại. Đến khi chỉ còn cách ba mươi mét nữa, điện thoại trong tay cô bỗng reo lên.

 

“Alo, xin chào, cho hỏi đây có phải là cô Từ không ạ?”

 

Tên trên đơn đồ ăn của cô được ghi là fan của Từ Gia Dịch và Mục Phù, vậy nên bên giao hàng đã mặc định cái tên đầu tiên là tên của cô.

 

Phó Tư Dư đáp: “Phải, là tôi.”

 

Nhân viên giao hàng: “Đồ ăn của cô đã tới rồi, cô có thể ra lấy được không? Tôi đang đứng ngay trước cửa nhà cô đây.”

 

Phó Tư Dư: “Trong nhà tôi có người, anh cứ nhấn chuông cửa là được.”

 

Sau khi cúp máy, Phó Tư Dư lại đi đến bên cửa, áp sát tai vào để nghe thử xem Thẩm Hạo Bác có đi ra lấy đồ ăn hay không. Tiếc là căn phòng này cách âm quá tốt, cô chỉ có thể loáng thoáng nghe thấy tiếng chuông cửa, ngoài ra thì không thể nghe thấy tiếng gì nữa.

 

Tiếng chuông cửa đã ngừng, có lẽ là Thẩm Hạo Bác đã đi ra mở cửa.

 

Phó Tư Dư cười khúc khích, chạy về phía sô pha rồi ngồi xuống, mở camera điện thoại ra. Cô mím môi, hàng mi rũ xuống, sầm mặt lại, làm ra vẻ tâm trạng đang không tốt, chờ Thẩm Hạo Bác vào xem.

 

Trong phòng khách, Thẩm Hạo Bác nghe thấy chuông cửa, anh nhìn vào camera giám sát qua điện thoại thì thấy bên ngoài là nhân viên giao hàng nên lập tức đứng dậy đi ra mở cửa.

 

Hai tay nhân viên giao hàng đầy ắp hộp đồ ăn, hỏi: “Anh là người nhà của cô Từ phải không?”

 

Thẩm Hạo Bác bình tĩnh đáp lại: “Nhầm nhà rồi.”

 

Nhân viên giao hàng kia sững sờ một lát, sau đó lại nhìn vào thông tin của đơn hàng: “Đâu có nhầm đâu, địa chỉ ghi là nơi này mà. Người nhận hàng là fan của Từ Gia Dịch và Mục Phù, vừa rồi tôi có gọi điện, người nghe máy là phụ nữ. Cô ấy nói trong nhà có người, bảo tôi cứ ấn chuông cửa là được. Tên người nhận không phải tên thật, anh xem trong nhà có phải em gái anh đang là fan của ngôi sao nào không, không thì vợ đó, anh cứ gọi điện thoại hỏi thử đi. À đúng rồi, tôi có số điện thoại đây.”

 

Thẩm Hạo Bác nghe thấy mấy chứ ‘fan của Từ Gia Dịch và Mục Phù’, sắc mặt cũng hơi sầm xuống, đưa tay ra nhận đồ: “Là vợ tôi. Anh đưa tôi cầm đi, cảm ơn anh.”

 

Nhân viên giao hàng thấy đúng người rồi thì thở phào nhẹ nhõm.

 

Đơn đồ ăn này giá trị khá cao, nếu có lỡ giao nhầm thì anh ấy sẽ phải bồi thường không ít tiền.

 

Thầm Hạo Bác đặt đồ ăn lên bàn, cúi đầu đọc thông tin nhận hàng. Ba chữ Từ Gia Dịch kia khiến anh khó chịu đến lạ.

 

Anh đi đến trước cửa phòng ngủ chính rồi gõ cửa.

 

Phó Tư Dư đã nghe thấy tiếng gõ cửa, đột nhiên thấy mình ngồi trên sô pha trông có vẻ vẫn chưa đủ giận dỗi, thế là cô lại đi về giường ngủ, xốc chăn lên rồi nằm xuống, quay lưng về phía cửa.

 

Cô vẫn nhớ trên phim, mỗi lần giận chồng là mấy người vợ kia đều nằm trên giường giận dỗi.

 

Phó Tư Dư trùm kín chăn, sau đó nhắm mặt lại, giả vờ đang ngủ.

 

Thẩm Hạo Bác gõ cửa mấy lần, thấy không ai đáp lại, trầm giọng hỏi: “Phó Tư Dư, ra ăn cơm.”

 

Anh gọi cả họ và tên cô luôn kìa.

 

Anh giận rồi sao?

 

Phó Tư Dư thầm căng thẳng, hàng lông mi cũng run rẩy. Cô đưa tay lên vỗ ngực mình, tự khích lệ bản thân, đừng sợ đừng sợ, mình là vợ anh ấy, có gì phải sợ chứ.

 

Rồi cô nhắm mắt chặt hơn.

 

Thẩm Hạo Bác đứng trước cửa được một lúc thì xoay người quay về phòng ăn, lấy đồ ăn ra, mở từng hộp rồi bày biện lên bàn.

 

Còn Phó Tư Dư vẫn đang nằm trong chăn, suy nghĩ lát nữa sẽ ầm ĩ với anh như thế nào, làm sao để bắt anh chuyển cho mình thêm chút tiền nữa. Song cô chỉ nghe thấy anh gọi một tiếng rồi im bặt luôn.

 

Người đâu?

 

Đừng nói là đi rồi chứ?

 

Phó Tư Dư hoang mang ngồi dậy, nhìn chằm chằm cửa phòng một lúc rồi bước xuống giường, rón rén đi về phía cửa. Thấy dưới cánh cửa có một khe hở chưa tới một centimet, cô cúi người nằm rạp xuống nền nhà, đang định ngó qua khe hở xem Thẩm Hạo Bác có đang đứng ở ngoài hay không.

 

Một nửa khuôn mặt của cô đang áp xuống sàn nhà, cánh cửa đột nhiên bị đẩy vào từ bên ngoài. Cô hoảng hốt, chẳng kịp tránh, chỉ có thể trơ mắt nhìn cánh cửa đập vào đầu mình.

 

“Á…”

 

Cộp một tiếng.

 

Trán Phó Tư Dư đụng vào cửa, cô đau đớn kêu lên một tiếng.

 

Thẩm Hạo Bác mới nghiêng được nửa người vào thì thấy cô đang ôm trán ngồi dưới sàn nhà. Anh lập tức cúi xuống kéo cô vào lòng, gỡ tay cô xuống, kiểm tra trán cho cô.

 

Ngón tay anh nhẹ nhàng xoa trán cô, thấy không sưng lên thì thở phào nhẹ nhõm. Anh cúi xuống nhìn Phó Tư Dư đang nằm gọn trong lồng ngực mình, vừa giận vừa buồn cười, hỏi: “Em nằm dưới đất làm gì vậy?”

 

Cô vốn định giả vờ tức giận, lạnh lùng không thèm để ý tới anh, vậy mà giờ lại chổng mông lên, nằm rạp dưới sàn, đầu thì va phải cửa, mất hết sạch mặt mũi. Phó Tư Dư ngượng lắm, đến nỗi cô chỉ muốn đập đầu vào cửa lần nữa, đập cho ngất luôn cũng được.

 

Bàn tay Thẩm Hạo Bác xoa trán cho cô, anh còn dịu dàng hỏi: “Em còn đau nữa không?”

 

Phó Tư Dư thấy rất xấu hổ, cúi gằm mặt xuống, đánh lên ngực anh mấy cái: “Tại anh cả đấy, sao anh đi vào mà chẳng gõ cửa gì vậy.”

 

Thẩm Hạc Bác: “Anh có gõ, là em không để ý.”

 

“Em đã không để ý đến anh rồi, thế anh còn vào đây làm gì?”

 

Thẩm Hạo Bác bế cô lên, Phó Tư Dư lập tức che mặt lại: “Không thích anh bế. Anh thả em xuống đi.”

 

Thẩm Hạo Bác rũ mắt nhìn gò má đỏ bừng vì xấu hổ của cô, biết cô đang ngượng, đầu cũng không việc gì, thế là bế cô đi thẳng ra phòng ăn.

 

“Ăn cơm nào.”

 

Phó Tư Dư vẫn còn xấu hổ, nói: “Không ăn.”

 

Thẩm Hạo Bác cầm bát đũa lên, ngồi xuống bên cạnh cô. 

 

Cô nói cô không ăn, vậy là anh tự ăn một mình luôn hả?

 

Mùi đồ ăn thơm phúc quẩn quanh trước mũi cô. Phó Tư Dư xoa cái bụng của mình, mím môi, ánh mắt u oán nhìn anh.

 

Thẩm Hạo Bác vẫn không để ý tới cô, tiếp tục ăn cơm.

 

Phó Tư Dư cố chịu thêm được mấy phút rồi vỗ lên vai anh, sau đó chỉ vào đầu mình nói: “Anh mở cửa đụng phải đầu em, vậy mà giờ vẫn còn tâm trạng ăn cơm à.”

 

Thẩm Hạo Bác dừng đũa, quay sang nhìn cô, thấy vẻ mặt tủi thân vô cùng tận kia, bèn hỏi: “Thế sao em lại nằm dưới đất?”

 

Phó Tư Dư đột nhiên bối rối không nói thành lời, đành phải quay đầu đi, không nhìn anh nữa, ngón tay cứ cào qua cào lại trên mặt bàn.

 

Thẩm Hạo Bác khẽ bật cười.

 

Phó Tư Dư nghe thấy tiếng cười của anh thì gần như chịu hết nổi, quay lại mắng anh: “Khốn kiếp!”

 

Thẩm Hạo Bác không hiểu: “Sao anh lại thành đồ khốn kiếp rồi?”

 

Phó Tư Dư bĩu môi, chỉ vào anh rồi nói: “Anh cười nhạo em đúng không?”

 

“Anh cười nhạo em cái gì? Anh còn chưa nói được mấy câu mà.”

 

“Anh cười nhạo em, em nghe thấy anh cười rồi đấy.”

 

Thẩm Hạo Bác bất đắc dĩ đáp: “Được rồi, anh không cười nữa, chúng ta ăn cơm trước nhé.”

 

Phó Tư Dư đẩy chiếc bát về phía anh: “Không ăn, tâm trạng em đang tệ lắm.”

 

Thẩm Hạo Bác: “Em giận à?”

 

“Phải, em đang giận đây.”

 

Thẩm Hạo Bác lại hỏi: “Vậy phải làm sao thì em mới hết giận vậy?”

 

Phó Tư Dư chớp mắt, khoanh tay lại, hùng hổ nói: “Anh tự nghĩ đi.”

 

Thẩm Hạo Bác im lặng một lát, cầm lấy chiếc bát không ở bên cạnh, gắp ít thức vào đó, vừa gắp vừa nói: “Anh sẽ tăng hạn mức của cái thẻ kia cho em.”

 

Ánh mắt Phó Tư Dư hơi dao động: “Cao lên bao nhiêu?”

 

Thẩm Hạo Bác hỏi lại: “Em muốn bao nhiêu?”

 

Cô muốn bao nhiêu thì được bấy nhiêu ư?

 

Trên đời còn có chuyện tốt thế này sao?

 

Cô nghĩ ngợi một lát rồi nói: “Ý em không phải là một tháng anh phải đưa cho em bao nhiêu. Giờ mình là vợ chồng rồi, sau kết hôn anh kiếm được bao nhiêu thì đều sẽ tính là tài sản chung của cả hai người, mà nếu đã là tài sản chung thì em có quyền sở hữu một nửa nhỉ.”

 

Cô nhướng mày, cố dịch chiếc ghế lại gần bên anh: “Đương nhiên không chỉ có tiền của anh là tài sản chung của hai vợ chồng, mà tiền của em cũng vậy, anh cũng có một nửa số tài sản của em rồi đấy.”

 

Thẩm Hạo Bác: “Em có tài sản à?”

 

“…”

 

Phó Tư Dư cố nén nỗi buồn trong lòng, nói: “Em chỉ tạm thời không có thôi. Ông nội nói rồi, sau này ông sẽ cho em cổ phần của tập đoàn Thịnh Nguyên. Tài sản của nhà họ Phó chúng em cũng không thua gì nhà họ Thẩm các anh đâu. Đợi đến khi em được chia cổ phần, lấy hoa hồng, cho dù anh không còn một xu nào nữa thì em vẫn có thể nuôi anh, của em là của anh tất.”

 

Xem cô hào phóng với anh chưa kìa.

 

Thẩm Hạo Bác đáp: “Vậy thì cứ đợi đến khi em được chia cổ phần rồi nói tiếp.”

 

Phó Tư Dư đẩy vai anh, bắt đầu làm nũng: “Sao anh so đo thế, em không gạt anh đâu mà. Bây giờ anh cho em tiền, sau này em nhất định sẽ trả lại cho anh.”

 

Thẩm Hạo Bác thản nhiên nói: “Em còn nhỏ mà yêu cầu không nhỏ chút nào.” Mới mở miệng đã đòi hẳn một nửa thu nhập của anh.

 

Phó Tư Dư cũng thấy yêu cầu của mình có hơi quá đáng, đòi một nửa thu nhập của anh thì không thực tế lắm, đành phải thử lại: “Thế mười triệu thì sao?”

 

“Bao nhiêu?”

 

Phó Tư Dư chột dạ, cười gượng: “Mười triệu một tháng.”

 

Thẩm Hạo Bác nhìn cô, không nói gì.

 

Phó Tư Dư lại phải chủ động hạ xuống: “Thế chín triệu?”

 

Thẩm Hạo Bác dừng đũa, cầm bát lên đặt trước mặt cô: “Bây giờ em ăn hết bát này thì một tháng vẫn là một triệu như đã nói trước, còn nếu em vẫn không ăn thì một tháng xuống một trăm nghìn.”

 

Phó Tư Dư: “…” Sao lại giảm rồi.

 

“Sao lại vậy chứ, anh không cho em thêm chút nào nữa thật sao. Anh cho em thêm chút nữa, ít nhiều gì cũng được. Nếu anh thấy con số em đưa ra vô lý, vậy thì anh tự nói đi.”

 

Cô còn đang định làm nũng để cò kè mặc cả thì Thẩm Hạo Bác đã bắt đầu đếm số: “Ba, hai, một.”

 

Phó Tư Dư lập tức cầm đũa lên, gắp một miếng cơm thật lớn nhét vào miệng. Miệng căng phồng lên, vẫn còn cố mỉm cười với anh: “Em ăn, em ăn mà, anh đừng giảm nữa.”

 

Cô nuốt miếng cơm đó xuống, quay đầu sang nhìn anh: “Đại gia, anh thưởng cho em thêm chút nữa đi mà.”

 

“Ba, hai, …”

 

“Đây rồi, ăn liền, ăn liền.” Nghe thấy anh đếm số, Phó Tư Dư đã sợ tới nỗi vội vàng ngồi xuống ăn cơm.

 

Cô phát hiện ra mấy trò giận dỗi kia hình như không có tác dụng với Thẩm Hạo Bác. Sợ rằng nếu cô còn tiếp mặt nặng mày nhẹ với anh thì một triệu kia cũng sẽ bay mất, thôi thì trước mắt cứ nhận chừng đó đã vậy, sau này hẵng tính tiếp.
Chương trướcChương tiếp Báo lỗi chương Bình luậnBạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.Liên hệ: [email protected] Truyện Full - Đọc truyện online, đọc truyện chữ, truyện hay. Website luôn cập nhật những bộ truyện mới thuộc các thể loại đặc sắc như truyện tiên hiệp, truyện kiếm hiệp, hay truyện ngôn tình một cách nhanh nhất. Hỗ trợ mọi thiết bị như di động và máy tính bảng.đam mỹ hài truyện xuyên nhanh ngôn tình sủng ngôn tình hài truyện teen hay ngôn tình hay truyện đam mỹ truyện ngôn tình ngôn tình hoàn ngôn tình ngược truyện kiếm hiệp hay truyện tiên hiệp hay truyện hệ thốnghttps://kiemtraphat.net/kiemtraphat.netblog.kiemtraphat.net

Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License
Đăng nhập thành viên x TRUYENFULL Đọc truyện online, miễn phí, chất lượng hàng đầu Việt Nam Đăng nhập Đăng ký Email đăng nhập Mật khẩu Đăng nhập Bạn chưa có tài khoản? Đăng ký Họ và tên Email Giới tính Nam Nữ Khác Mật khẩu Nhập lại mật khẩu Đăng ký Bạn đã có tài khoản? Đăng nhập Email đăng ký tài khoản Lấy lại mật khẩu Bạn đã có tài khoản? Đăng nhập Tài khoản của tôi Xin chào, Xin chào, Đăng xuất Đăng xuất Thông tin cá nhân
Để mở chặn quảng cáo vui lòng xác thực email
Thông tin cá nhân Sửa thông tin Họ và tên Email Đã xác thực Số điện thoại Ngày sinh Họ và tên Email Số điện thoại Ngày sinh Lưu thay đổi Đổi mật khẩu Mật khẩu mới Xác nhận mật khẩu mới Lưu thay đổi Hủy Truyện đang đọc Chưa có truyện đọc
Đơn hàng của bạn Chưa có đơn hàng nào
Lịch sử mua gói Chưa có lịch sử mua gói
Mua Thẻ Chặn Quảng Cáo 📛 × 1 tháng 19.000 VNĐ 2 tháng 38.000 VNĐ 6 tháng 149.000 VNĐ Tiếp tục thanh toán Quyền lợi khi mua
- Hạn dùng theo tháng được mua

- Tất cả quảng cáo sẽ bị chặn.

- Nâng cao trải nghiệm đọc truyện.
Lưu ý: Yêu cầu chuyển đúng nội dung chuyển khoản, nếu sai nội dung hệ thống sẽ không hỗ trợ Thanh toán mã QR Đang tải mã QR...
Hoặc thanh toán thủ công Ngân hàng: BIDV Chủ tài khoản: CONG TY TNHH ECONTENT HUB Số tài khoản: 96488888888 Số tiền: 0 VNĐ Nội dung CK:
Sau khi chuyển khoản thanh toán, vui lòng đợi 3 đến 5 phút để hệ thống kiểm tra và chặn quảng cáo cho bạn, nếu không được vui lòng đăng nhập lại
Mọi thắc mắc, liên hệ, hỗ trợ chat trực tiếp tại đây 💳 📛 Nhấn để mua thẻ chặn quảng cáo 📛 Mua Chặn Quảng Cáo Gói chặn quảng cáo Giá: 19.000 VNĐ Gói chặn tất cả quảng cáo trên trang trong 1 tháng Gói chặn quảng cáo Giá: 38.000 VNĐ Gói chặn tất cả quảng cáo trên trang trong 2 tháng Gói chặn quảng cáo Giá: 149.000 VNĐ Gói chặn tất cả quảng cáo trên trang trong 6 tháng MUA NGAY X 📬 Hòm Thư Góp Ý – Cùng Truyenfull Hoàn Thiện Từng Ngày!

Truyenfull luôn trân trọng sự đóng góp từ bạn – những độc giả thân thiết đã đồng hành cùng chúng tôi trong hành trình xây dựng một không gian đọc truyện tốt hơn.
💬 Tin vui: Chúng tôi đã lắng nghe và hành động!

Thông qua hòm thư góp ý thời gian qua, chúng tôi nhận được nhiều phản hồi về việc quảng cáo xuất hiện quá nhiều. Hiện tại, Truyenfull đã giảm bớt số lượng quảng cáo và thu nhỏ những quảng cáo không thể gỡ bỏ để hạn chế ảnh hưởng đến trải nghiệm đọc truyện.

🙏 Rất mong bạn thông cảm: quảng cáo là một phần nguồn thu giúp chúng tôi duy trì hoạt động website, nên vẫn cần giữ lại ở mức cần thiết.
📱 Truyenfull đã có App chính thức!

Chúng tôi vừa ra mắt ứng dụng đọc truyện riêng dành cho điện thoại. Bạn có thể tải và trải nghiệm tại đây:
👉 [Link tải app]

Rất mong bạn sẽ trải nghiệm và gửi góp ý tại chính hòm thư này, để chúng tôi có thể tiếp tục hoàn thiện ứng dụng, mang lại trải nghiệm tốt nhất cho người dùng.
📩 Mọi ý kiến của bạn đều rất quý giá với chúng tôi.

Hãy chia sẻ suy nghĩ của bạn ngay tại đây:
✍️ Link gửi góp ý: Tại đây

Cảm ơn bạn đã đồng hành và góp phần xây dựng Truyenfull ngày càng hoàn thiện! 💖
$('head').append(''); if(!window.jwtInfo?.ads_hidden || window.jwtInfo?.ads_hidden

Tùy Chỉnh Giao Diện Đọc
Màu nền
Font chữ
Cỡ chữ: 20px
Giãn đoạn: 1.2
Danh Sách Chương (129)
Chương 1: Chương 1 Chương 2: Chương 2 Chương 3: Chương 3 Chương 4: Chương 4 Chương 5: Chương 5 Chương 6: Chương 6 Chương 7: Chương 7 Chương 8: Chương 8 Chương 9: Chương 9 Chương 10: Chương 10 Chương 11: Chương 11 Chương 12: Chương 12 Chương 13: Chương 13 Chương 14: Chương 14 Chương 15: Chương 15 Chương 16: Chương 16 Chương 17: Chương 17 Chương 18: Chương 18 Chương 19: Chương 19 Chương 20: Chương 20 Chương 21: Chương 21 Chương 22: Chương 22 Chương 23: Chương 23 Chương 24: Chương 24 Chương 25: Chương 25 Chương 26: Chương 26 Chương 27: Chương 27 Chương 28: Chương 28 Chương 29: Chương 29 Chương 30: Chương 30 Chương 31: Chương 31 Chương 32: Chương 32 Chương 33: Chương 33 Chương 34: Chương 34 Chương 35: Chương 35 Chương 36: Chương 36 Chương 37: Chương 37 Chương 38: Chương 38 Chương 39: Chương 39 Chương 40: Chương 40 Chương 41: Chương 41 Chương 42: Chương 42 Chương 43: Chương 43 Chương 44: Chương 44 Chương 45: Chương 45 Chương 46: Chương 46 Chương 47: Chương 47 Chương 48: Chương 48 Chương 49: Chương 49 Chương 50: Chương 50 Chương 51: Chương 51 Chương 52: Chương 52 Chương 53: Chương 53 Chương 54: Chương 54 Chương 55: Chương 55 Chương 56: Chương 56 Chương 57: Chương 57 Chương 58: Chương 58 Chương 59: Chương 59 Chương 60: Chương 60 Chương 61: Chương 61 Chương 62: Chương 62 Chương 63: Chương 63 Chương 64: Chương 64 Chương 65: Chương 65 Chương 66: Chương 66 Chương 67: Chương 67 Chương 68: Chương 68 Chương 69: Chương 69 Chương 70: Chương 70 Chương 71: Chương 71 Chương 72: Chương 72 Chương 73: Chương 73 Chương 74: Chương 74 Chương 75: Chương 75 Chương 76: Chương 76 Chương 77: Chương 77 Chương 78: Chương 78 Chương 79: Chương 79 Chương 80: Chương 80 Chương 81: Chương 81 Chương 82: Chương 82 Chương 83: Chương 83 Chương 84: Chương 84 Chương 85: Chương 85 Chương 86: Chương 86 Chương 87: Chương 87 Chương 88: Chương 88 Chương 89: Chương 89 Chương 90: Chương 90 Chương 91: Chương 91 Chương 92: Chương 92 Chương 93: Chương 93 Chương 94: Chương 94 Chương 95: Chương 95 Chương 96: Chương 96 Chương 97: Chương 97 Chương 98: Chương 98 Chương 99: Chương 99 Chương 100: Chương 100 Chương 101: Chương 101 Chương 102: Chương 102 Chương 103: Chương 103 Chương 104: Chương 104 Chương 105: Chương 105 Chương 106: Chương 106 Chương 107: Chương 107 Chương 108: Chương 108 Chương 109: Chương 109 Chương 110: Chương 110 Chương 111: Chương 111 Chương 112: Chương 112 Chương 113: Chương 113 Chương 114: Chương 114 Chương 115: Chương 115 Chương 116: Chương 116 Chương 117: Chương 117 Chương 118: Chương 118 Chương 119: Chương 119 Chương 120: Chương 120 Chương 121: Chương 121 Chương 122: Chương 122 Chương 123: Chương 123 Chương 124: Chương 124 Chương 125: Chương 125 Chương 126: Chương 126 Chương 127: Chương 127 Chương 128: Chương 128 Chương 129: Chương 129: Hết