Chương 46
Mã QR Năng Lượng Cao

Quyển 2 - Chương 46: Chung cuộc

Dì Trương vừa lên lầu thì Bạch Nhứ không còn tâm trạng nào để ý đến Tào Thiến. Cơ thể ả đang bị Tào Thiến dùng hết sức nắm chặt không thể nào lên tầng, thế là ả ta gào lên một tiếng thật lớn, đoạn quay đầu thè lưỡi ra với dì Trương.

Chiếc lưỡi dài này còn mạnh hơn cánh tay Địch Huống. Cánh tay của hắn dài lắm tối đa chỉ năm mét, còn chiếc lưỡi này dài ít nhất mười mét, đã vậy còn có xu hướng dài thêm.

Mắt thấy lưỡi Bạch Nhứ sắp chạm phải dì Trương đang vội vã lên lầu, một chiếc piano bỗng giáng xuống cái “Rầm” trúng đầu lưỡi. Hình Diệp đã sớm chuẩn bị sẵn sàng, anh không đủ sức nhưng có thể trợ giúp cho Tào Thiến từ bên ngoài.

Bạch Nhứ nhận ra không chiến thắng hai người này thì không thể nào đuổi kịp được dì Trương, vì thế ả dùng lưỡi xốc piano lên. Kế đó, ả quay đầu lại muốn đối phó với Tào Thiến, lúc này Hình Diệp lại hô: “Buông tay ra, để ả lên lầu đi!”

Tào Thiến không rõ vì gì, nhưng cô hoàn toàn tin tưởng Hình Diệp nên vội vàng buông tay ra.

Ngay trong nháy mắt Tào Thiến buông tay, cái miệng to như chậu máu của Bạch Nhứ cắn vào khoảng không. Nếu Tào Thiến không thả tay kịp thời, cú cắn này có thể khiến nửa đầu cô đứt lìa!

Lúc này dì Trương đã chạy lên tầng hai, Bạch Nhứ rất vội vàng nên khi thấy Tào Thiến đã buông tay, ả ta bất chấp quay người leo lên lầu không đối phó với hai người nữa.

Hình Diệp hô: “Ôm chân!”

Tốc độ của Bạch Nhứ quá nhanh, chỉ trong giây lát đã chạy đến hơn nửa tầng. Nhưng Tào Thiến cũng liều mạng không kém, cô bước thật dài đuổi theo ôm chặt đùi Bạch Nhứ hòng ngăn chặn bước chân của ả.

Hình Diệp biết không thể nào hoàn toàn cản được Bạch Nhứ, mà anh và Tào Thiến cũng không để một mình dì Trương cầm tranh sơn thủy lên tầng được.

Tầng hai có Quan Lĩnh, còn Địch Huống ở tầng ba nói không chừng đã thoát khỏi đống piano. Một mình dì Trương lên đó quá nguy hiểm, nhất định anh và Tào Thiến phải đi theo.

Nên biện pháp tốt nhất là, dì Trương cứ chạy được một tầng thì họ sẽ thả Bạch Nhứ theo một tầng. Làm như vậy vừa ngăn Bạch Nhứ không thể nào đuổi kịp dì Trương, mà họ có thể chạy đến kịp thời bảo vệ dì Trương khỏi sự tấn công của cả Bạch Nhứ và người chơi khác.

Điều duy nhất đáng mừng là thời gian có tác dụng của “Bóng bàn nhảy lung tung” vẫn chưa hết, người vốn thuộc phe nghịch mệnh như Địch Huống đừng hòng nhặt được điện thoại.

Bạch Nhứ đang bị ôm chặt một bên đùi, ả dùng chân còn lại điên cuồng đạp lên Tào Thiến. Dù sao Tào Thiến cũng chỉ là người trần mắt thịt, cô chỉ có sức mạnh và thân thủ tốt chứ không có lực phòng ngự mạnh, không có mình đồng da sắt, vừa trúng hai cước đã ho ra máu.

Nhưng Tào Thiến lại rất liều lĩnh, dù đã rơi vào tình huống này cô vẫn có thể móc khẩu súng bách phát bách trúng ra bắn một viên trúng đầu lưỡi Bạch Nhứ cực kỳ chuẩn xác. Từ hiệu quả của việc piano đập trúng đầu lưỡi cũng có thể thấy công kích vật lý có tác dụng với quỷ ăn não. Ả ta cũng bị đau, và vì đau nên hành động cũng chậm chạp hơn.

Quả nhiên phát súng này khiến Bạch Nhứ dừng lại không đạp Tào Thiến nữa. Cô thừa dịp nhảy bật lên đá thật lực vào bụng Bạch Nhứ. Dưới cú đá cực kỳ mạnh này của cô, quỷ ăn não bị văng thẳng từ nửa tầng một xuống cửa sảnh bên dưới.

Có điều sau cú đá này Tào Thiến cũng đã kiệt sức. Xương sống của cô bị Bạch Nhứ đạp gãy, chân cũng gãy xương, lần này là chút sức lực cuối cùng.

Hình Diệp khẽ cắn môi, cách tấn công của anh chỉ có dùng piano đè xuống. Thừa dịp Tào Thiến đá Bạch Nhứ rơi xuống tầng, anh phối hợp giáng một chiếc piano ngăn cản bước chân ả ta.

Sau khi đập piano xuống, Hình Diệp không hề nhìn về phía sau mà đỡ Tào Thiến lên tầng hai, kế đó nhìn thấy Quan Lĩnh sợ gần chết đang dùng cả tay lẫn chân bò lên tầng ba. Mà Bạch Nhứ đã đuổi theo, Tào Thiến lại mất sức chiến đấu, trên tầng đang truyền đến âm thanh uỳnh uỳnh, hẳn là Địch Huống đang nhấc piano lên.

Hình Diệp trở tay đoạt lấy khẩu súng trong tay Tào Thiến, bên trong còn ba viên đạn bách phát bách trúng. Anh nhắm ngay đôi mắt đỏ ngầu của Bạch Nhứ bắn “Đoàng đoàng” hai phát, Bạch Nhứ che mắt hét thảm.

Mắt của ả bị thương rất nặng, lưỡi cũng quất lung tung. Mỗi lần lưỡi đập trúng tường, trên đó sẽ xuất hiện một cái hố.

Không thể bị đánh trúng được, Hình Diệp bèn vừa dìu Tào Thiến lên tầng vừa linh hoạt tránh né, còn thuận tay kéo Quan Lĩnh một cái để giúp hắn tránh không bị đầu lưỡi đánh trúng.

Hình Diệp dựa vào di chuyển linh hoạt để tranh thủ một phút cho dì Trương. Chỉ một phút này thôi là đủ để thay đổi càn khôn!

Vết thương của Bạch Nhứ khôi phục rất nhanh, cho dù là dưới ảnh hưởng của “Khúc an hồn”, một phút cũng đủ để thị lực của ả khôi phục bình thường. Ả buông tay ra dùng ánh mắt hận thù nhìn Hình Diệp, đoạn nhào đến muốn cắn chết anh, ăn hết tủy não của anh.

Nhưng đã muộn, hai phát súng quyết đoán cuối cùng của Hình Diệp đã giành được thời gian cuối cùng cho Liễu Mộ Thanh. Một cô gái mặc đồng phục nữ sinh đi xuống tầng, cô không còn trạng thái đầu người nhếch nhác nữa, mà đã trở nên sạch sẽ gọn gàng, trong tay cầm một bức tranh sơn thủy.

Âm thanh “Khúc an hồn” càng lúc càng to, Bạch Nhứ nghe mà đầu vô cùng đau nhức, lúc nhìn thấy Liễu Mộ Thanh ánh mắt ả càng thêm thù hận.

“Không được cao cao tại thượng nhìn tao! Không được phép!” Ả thét to: “Bắt đầu từ lớp năng khiếu mày đã mạnh hơn tao trong mọi chuyện rồi. Tại sao tao chỉ có thể xếp thứ hai, tại sao tranh của tao lại không được chọn, tại sao!”

“Để tôi nói cho cô biết tại sao.” Liễu Mộ Thanh không hề sợ Bạch Nhứ, cô vốn không có thực thể, cái lưỡi kia cũng chỉ có thể xuyên qua người cô. Cô cầm bức tranh kia đến trước mặt Bạch Nhứ, nói: “Cô ngông cuồng mưu toan vẽ phỏng theo tác phẩm nổi tiếng để tạo ra bức Mona Lisa mỉm cười của mình, mượn vai người khổng lồ để nhận được danh vọng. Nhưng trình độ chưa được bao nhiêu đã muốn vẽ danh họa sẽ khiến người ta nhìn ra sự chênh lệch rất lớn. Cô chỉ bắt chước vụng về, học theo Hàm Đan*, không có ý tưởng của mình mà chỉ muốn mưu lợi, đương nhiên sẽ thua! Cô tưởng đoạt được não của tôi là có thể cướp được thiên phú của tôi ư? Nực cười!”

*Học theo Hàm Đan: học theo người chẳng thành, lại còn quên cả cái vốn có (thời Chiến Quốc, dân quận Hàm Đan nước Triệu, nổi tiếng về thuật đi bộ. Người nước Yên hâm mộ, sang học thuật đó, nhưng đã không học được, lại quên cả cách đi bộ của chính mình, trở nên đi đứng lạch bạch tức cười. Câu trên ngụ ý chớ nên đua đòi rởm)

Lúc đang giằng co với Liễu Mộ Thanh, Bạch Nhứ không rảnh bận tâm đến mấy người Hình Diệp. Hình Diệp bèn thừa cơ đặt Tào Thiến xuống sàn tầng hai, đoạn đạp lên cổ tay Quan Lĩnh không cho hắn click sử dụng mã QR trên điện thoại, đồng thời còn gí súng lên trán hắn, nói: “Tôi biết anh trị liệu được, mau chữa giúp cô ấy!”

Nếu không trị liệu thật sự Tào Thiến sẽ chết. Mặc dù tử vong trong trò chơi không có nghĩa là chết thật, nhưng cô đã trả giá nhiều như vậy, không thể nào không được hưởng thụ niềm vui của thắng lợi.

Quan Lĩnh nhìn vào mắt Hình Diệp, trong đó ngùn ngụt đầy sát ý. Nếu hắn không chữa cho Tào Thiến, tuyệt đối Hình Diệp sẽ giết hắn ngay lập tức.

“Nếu cứu cô ấy, tôi sẽ tặng cho anh một đạo cụ nhiệm vụ và 2000 điểm; không cứu, một viên đạn.”

“Cứu, cứu. Nhưng một tay tôi phải chạm vào cơ thể cô ấy mới được.” Quan Lĩnh nuốt nước bọt.

Một tay khác của hắn vẫn để trống mà điện thoại thì cách rất xa. Hình Diệp nhìn hắn chằm chằm, thấy Quan Lĩnh đặt tay lên người Tào Thiến, sau đó một luồng sáng phát ra từ ngón tay Quan Lĩnh chuyển đến trên người Tào Thiến. Chừng ba giây sau, ánh mắt tan rã của cô dần khôi phục trong trẻo, kế đó cô dùng một chiêu lý ngư đả đĩnh nhảy dựng lên.

Cô còn chưa kịp cảm ơn Hình Diệp thì Địch Huống đã vọt từ trên tầng xuống. Toàn thân hắn đẫm những máu, sáu trong tám cánh tay mềm nhũn như cọng mì. Trông thấy Tào Thiến, hắn lộ ra ánh mắt thù hằn, mà Tào Thiến phản ứng rất nhanh, vội quơ lấy côn điện xông đến Địch Huống.

Dưới sự bảo vệ của Mình đồng da sắt, Địch Huống sẽ không thể nào trúng đạn, nhưng có lẽ điện giật sẽ có tác dụng.

Trông thấy Tào Thiến tiến đến, một cánh tay đang mềm như sợi mì của Địch Huống bỗng nhiên cử động được. Hắn nhanh chóng rút điện thoại trong túi ra muốn sử dụng mã QR, không ngờ một quả bóng bàn lần nữa cực kỳ trùng hợp đập trúng cổ tay hắn, khiến điện thoại văng ra.

Giá trị may mắn vĩnh viễn là cái gai đau đớn của người chơi nghịch mệnh.

Thật ra thì phạm vi hiệu quả của “Bóng bàn nhảy lung tung” là ở tầng ba, bọn họ đang ở giữa tầng hai, bóng bàn vốn không bay xuống được! Nhưng trong giây phút Quan Lĩnh đang chữa trị cho Tào Thiến, Hình Diệp lần nữa khởi động Mắt ấn tượng và Bút vẽ lại để vẽ mã QR bóng bàn.

Chính vì trước đó nghe thấy tiếng lật đồ vật nặng trên tầng ba mà anh biết Địch Huống đã thoát khỏi đống đàn piano chặn nhốt, đương nhiên phải dùng mã QR có thể phong ấn đối phương ngay lập tức.

Trong lần chiến đấu này, tiền đề cơ bản nhất mà Hình Diệp dự tính chính là mã QR có thể phong ấn Địch Huống. Trong tay hắn có mã QR rất mạnh, mà ba mã Hình Diệp nhớ trước đó của hắn cũng có năng lực mạnh không kém, nếu như đối đầu trực tiếp nhất định anh sẽ không thể nào chiến thắng. Nhưng Địch Huống là người chơi nghịch mệnh, xác suất bóng bàn đập rơi điện thoại là điểm trí mạng của hắn.

Địch Huống không thể nào dùng mã QR, chỉ có thể đánh tay đôi với Tào Thiến. Hắn vừa bị thương rất nặng, không phải là đối thủ của Tào Thiến vừa được chữa trị. Thế là hắn hô lên: “Quan Lĩnh, mau trị thương cho tôi!”

Trên trán Quan Lĩnh còn bị Hình Diệp dí súng, hắn khóc lóc nói: “Đại ca ơi em đã dùng kỹ năng trị liệu ba lần, đến lúc cooldown mất rồi, trong 24 giờ tiếp theo không thể nào sử dụng lại.”

Lần thứ ba là lần dùng trên người Tào Thiến.

Địch Huống lại kêu: “Đinh Thành Song, anh trốn trên tầng bốn đủ chưa đấy!”

Sao thầy Đinh có thể dám xuống đây được, dưới này có quỷ ăn não, còn những người kh*ng b* như Hình Diệp, Tào Thiến và Địch Huống, anh ta cũng không muốn bị piano đập trúng, thế là ôm cầu thang chết cũng không chịu bò xuống.

Có thể bỏ qua cho Quan Lĩnh và thầy Đinh, nhưng Địch Huống không thể không chết. Chỉ cần hắn còn sống sẽ ảnh hưởng Hình Diệp và Tào Thiến hoàn thành nhiệm vụ.

Trong khi Tào Thiến và Địch Huống đánh nhau, Hình Diệp vẫn đứng bên cạnh quan sát, anh muốn tìm được nhược điểm của hắn.

Bóng bàn không ngừng ngăn cản bước chân của Địch Huống, trong lúc đánh nhau khiến hắn không ngừng té ngã vì đạp trúng bóng. Đừng xem thường những quả bóng tròn nho nhỏ này, khi hàng nghìn hàng vạn quả bóng bàn không ngừng ngăn cản bước chân của người ta trong hành lang, sẽ có ảnh hưởng quá lớn đến chiến đấu.

Nhưng sức phòng ngự của Địch Huống quá cao, Tào Thiến không có cách phá bỏ Mình đồng da sắt của hắn. Càng đánh lâu, trên người cô lại nhận thêm vết thương càng nặng.

Lúc này Hình Diệp giơ súng lên. Còn một viên đạn bách phát bách trúng cuối cùng, anh phải nghĩ thật kỹ vị trí muốn bắn, nhưng Địch Huống căn bản không sợ phát đạn này vì dù sao phòng ngự của hắn cũng vô địch.

“Đoàng” một tiếng, một viên đạn bắn thủng lỗ tai trái Địch Huống, sau đó xuyên thẳng qua tai phải rồi văng ra ngoài.

Động tác của Địch Huống ngừng lại, hắn trừng to mắt khó tin ngã xuống. Cơ thể hắn sõng soài trên lớp bóng bàn, sau đó lăn theo bóng bàn xuống tầng hai.

Có nằm mơ hắn cũng không ngờ Hình Diệp lại chọn vị trí này.

Nếu Hình Diệp bắn vào mắt thì Địch Huống cũng không chết, sẽ chỉ đau đớn khôn cùng, nhưng vẫn có thể chiến đấu. Có điều từ tai xuyên qua não, dù chỉ một viên đạn cũng khiến hắn chắc chắn phải chết.

Bên tai Hình Diệp vang lên thông báo nhận được 1000 điểm, Tào Thiến cũng hơi thở phào nhẹ nhõm.

Trận đấu ác liệt này rốt cuộc cũng sắp kết thúc rồi.

Một bên khác, tấn công vật lý của Bạch Nhứ không thể nào chạm được Liễu Mộ Thanh, trái lại bức tranh cô cầm trong tay khiến hai mắt Bạch Nhứ đau nhức khôn cùng, liên tục k** r*n.

“Khúc an hồn” vẫn vang lên đầy dịu dàng và kiên định, lặng lẽ bảo vệ Liễu Mộ Thanh.

Dì Trương cẩn thận tránh những quả bóng bàn rơi đầy trên đất rồi bước xuống từ tầng ba. Dì mắt ướt lệ nhòa nhìn cô con gái vẫn xinh đẹp và xuất sắc như cũ không có gì khác với trước khi chết.

“Thanh Thanh, cố lên con ơi, mẹ biết con vĩnh viễn là người xuất sắc nhất, mẹ luôn lấy làm kiêu hãnh vì có cô con gái như con.” Dì Trương nói.

Liễu Mộ Thanh khóc đáp: “Mẹ, con đã hại mẹ và bố phải quỳ xuống cầu xin người ta tha thứ trong đồn cảnh sát, là con bất hiếu!”

Dì Trương lau lau nước mắt, lắc đầu: “Đừng nghĩ như vậy con à, giữa mẹ con sao phải so đo rõ ràng từng chuyện một như thế chứ. Mẹ biết con gái mình không ăn trộm, thế là đủ rồi.”

Tình thân và tình bạn cùng hòa quyện vào nhau, trên người Liễu Mộ Thanh tỏa ra ánh sáng. Cô đưa tay xuyên qua đầu Bạch Nhứ, lấy một vật sáng lấp lánh ra ngoài. Đây chính là trí tuệ và thiên phú bị Bạch Nhứ cướp đi, giờ nó lại dung nhập vào trong cơ thể Liễu Mộ Thanh, vật quy nguyên chủ.

Bạch Nhứ không có sức mạnh chống đỡ, dưới tác dụng của “Khúc an hồn” ả không ngừng kêu la thảm thiết lăn lộn trên mặt đất.

Lúc này Hình Diệp không hề do dự hay tiếc điểm mà vẽ một cái piano, hai cái, ba cái đập xuống, vừa đập vừa nói: “Đây là piano bản phục chế của Lâm Tĩnh Tuyết, nhận lấy đi.”

Dưới sự tấn công mãnh liệt của âm nhạc, vật lý và của Liễu Mộ Thanh, rốt cuộc Bạch Nhứ không chịu được nữa. Đầu lưỡi đáng sợ và răng ả ta rụng sạch, móng tay cũng trở về hình dạng ban đầu. Ả co quắp nằm trên mặt đất, hôn mê bất tỉnh.

“Đừng đánh nữa.” Liễu Mộ Thanh nói với Hình Diệp: “Đủ rồi, ả đã biến lại thành con người.”

“Như vậy cũng tốt.” Hình Diệp thu hồi Bút vẽ lại, sau đó lắc lắc tay, đêm nay anh vẽ đến độ tay run lẩy bẩy.

Liễu Mộ Thanh quay đầu lại nói chuyện với mẹ, lúc này ở tầng một truyền đến tiếng đập cửa. Hình Diệp nói với Quan Lĩnh: “Anh đi mở cửa đi.”

“Tại, tại sao?” Đêm nay Quan Lĩnh bị giày vò đến sắp chết rồi.

Hình Diệp: “Tôi đã đồng ý cho anh 2000 điểm, giờ điểm đã đến rồi, anh mở cửa thì chính là của mình.”

Quan Lĩnh bán tín bán nghi chạy đến tầng một mở cửa. Chỉ thấy đứng bên ngoài là Trương Phi Minh, không biết tại sao cậu ta lại chạy được đến ngoài cửa dị không gian này. Nhưng chính cậu ta cũng là một trong bảy sự kiện khó thể tưởng tượng nổi trong trường, nên có lẽ cũng liên hệ với chỗ này.

Sau khi đi vào, Trương Phi Minh muốn gặp Liễu Mộ Thanh, vì thế Quan Lĩnh dẫn cậu ta vào gặp. Nhìn thấy chị họ của mình, Trương Phi Minh quỳ bịch xuống đất khóc lớn: “Chị ơi em xin lỗi chị, em thật sự xin lỗi chị!”

Quan Lĩnh nghe thấy bên tai mình truyền đến thông báo của hệ thống: “Người chơi Quan Lĩnh thành công giúp đỡ Trương Phi Minh trao “Xin lỗi” cho người bị hại Liễu Mộ Thanh, nhận được 2000 điểm, tiến độ nhiệm vụ tìm đồ trong sân trường tăng lên 5/7.”

“Cái gì thế này?” Quan Lĩnh khó có thể tin nổi: “Chỉ vậy mà nhận được 2000 điểm, có hơi quá không? Cho đến giờ tôi chưa từng nhận được nhiều điểm đến vậy.”

“Tại sao lại nhường cơ hội cho hắn?” Tào Thiến hỏi.

“Không phải hắn đã cứu cô à?” Hình Diệp nói: “Tôi đã đồng ý sẽ cho hắn một quà tặng, nói là giữ lời.”

Hình Diệp luôn luôn thưởng phạt phân minh với cấp dưới của mình, chưa bao giờ cẩu thả.

Tào Thiến cười cười, lúc ấy cô còn thật sự cho rằng mình sắp chết rồi. Cô vốn nghĩ điểm mình giành được đã đủ nhiều, thua cũng chẳng quan trọng, lại không ngờ rằng sẽ còn được cứu.

Cảm giác không bị vứt bỏ thật tốt, cô không muốn tiếp tục làm người bị vứt bỏ nữa.

Quan Lĩnh nhận được thông báo tiến độ tìm đồ là 5/7, bởi vì lúc dì Trương giao tranh sơn thủy cho Liễu Mộ Thanh, Hình Diệp và Tào Thiến đã nhận được thông báo: “Người chơi Hình Diệp, Tào Thiến thành công giúp đỡ Trương Thục Cầm trả tranh cho Liễu Mộ Thanh, mỗi người nhận được 1000 điểm, tiến độ tìm đồ tăng 3/7.” Mà lúc Liễu Mộ Thanh lấy trí tuệ của mình trong cơ thể Bạch Nhứ, họ lại nghe được “Người chơi Hình Diệp, Tào Thiến thành công giúp đỡ Liễu Mộ Thanh giành lại não của mình, mỗi người nhận được 1000 điểm, tiến độ tìm đồ 4/7.”

Nghe thấy Trương Phi Minh xin lỗi, dì Trương bèn hỏi tại sao cháu mình lại phải xin lỗi, thế là Trương Phi Minh khóc lóc nói chuyện đêm đó ra.

Trong đêm trăng non, Trương Phi Minh sẽ khôi phục ký ức. Cậu ta nghĩ Bạch Nhứ đến thăm Liễu Mộ Thanh nên mới dẫn ả vào linh đường. Ai ngờ khi trông thấy Liễu Mộ Thanh, Bạch Nhứ cười nham hiểm mấy tiếng, đoạn lè lưỡi thò vào tai Liễu Mộ Thanh. Sau khi ra ngoài, ả l**m môi một cái, cười nói với Trương Phi Minh: “Ngon lắm, cảm ơn nhé.”

Trương Phi Minh hoàn toàn không ngờ nữ thần trong lòng mình lại biến thành dạng này. Cậu ta chịu k*ch th*ch quá độ, cả đêm cứ ngơ ngơ ngác ngác, sau khi dậy xong bèn mất đi ký ức. Nhưng cứ mỗi đêm trăng non nhìn thấy bầu trời khuya, cậu ta sẽ nhớ tới chuyện này, kế đó lại chạy đến phòng mỹ thuật điên cuồng chế tạo đầu người. Trong tiềm thức cậu ta cảm thấy đầu của chị họ mình đã xảy ra vấn đề, nên muốn làm một cái đầu tốt hơn cho chị.

Nhưng mà, thứ cậu ta thật sự muốn đưa cho Liễu Mộ Thanh là một tiếng xin lỗi.

Sau khi nghe thấy những gì cậu ta đã làm, dì Trương giận đến nỗi cho cậu ta một bạt tai thật mạnh, sau đó chỉ vào Bạch Nhứ: “Cháu, cháu lại dám để cho loại quái vật như thế này… Thanh Thanh của mẹ ơi… Hu hu hu…”

“Mẹ ơi mẹ đừng khóc nữa.” Liễu Mộ Thanh vỗ vỗ lưng mẹ mình, dịu dàng an ủi: “Nếu không phải thế thì có lẽ con đã rời khỏi nhân thế này rồi, không thể ở lại chỗ này lâu đến vậy, còn có thể gặp mẹ lần nữa. Tự tay trừng trị kẻ đã hãm hại mình, con vui lắm ạ.”

Cô quay đầu lại về phía Hình Diệp và Tào Thiến: “Cảm ơn hai người đã giúp đỡ, tôi cũng nên đi rồi.”

Trần nhà bắt đầu xoay chuyển, một luồng sáng nhạt chiếu xuống trên người Liễu Mộ Thanh. Mọi người ngẩng đầu lên thấy giữa luồng sáng, Lâm Tĩnh Tuyết đang vẫy tay gọi Liễu Mộ Thanh.

_______________

Tùy Chỉnh Giao Diện Đọc
Màu nền
Font chữ
Cỡ chữ: 20px
Giãn đoạn: 1.2
Danh Sách Chương (270)
Chương 1: Quyển 1 - Chương 1: Mã QR Chương 2: Quyển 1 - Chương 2: Cái gọi là may mắn Chương 3: Quyển 1 - Chương 3: Tấm gương Chương 4: Quyển 1 - Chương 4: Hầu gái Chương 5: Quyển 1 - Chương 5: Cái gọi là kết cục Chương 6: Quyển 1 - Chương 6: Hỏa hoạn Chương 7: Quyển 1 - Chương 7: Mua quần áo Chương 8: Quyển 1 - Chương 8: Câu chuyện trong gương Chương 9: Quyển 1 - Chương 9: Vào thành Chương 10: Quyển 1 - Chương 10: Bàn tay vàng Chương 11: Quyển 1 - Chương 11: Đồ Nữ Chương 12: Quyển 1 - Chương 12: Xung đột Chương 13: Quyển 1 - Chương 13: Quyết đấu Chương 14: Quyển 1 - Chương 14: Cạm bẫy Chương 15: Quyển 1 - Chương 15: Hẹn hò ban đêm Chương 16: Quyển 1 - Chương 16: Mê hoặc Chương 17: Quyển 1 - Chương 17: Gương thần Chương 18: Quyển 1 - Chương 18: Quy tắc Chương 19: Quyển 2 - Chương 19: Thế giới hỗn chiến mở ra Chương 20: Quyển 2 - Chương 20: Ký túc xá Chương 21: Quyển 2 - Chương 21: Đầu người Chương 22: Quyển 2 - Chương 22: Giao dịch Chương 23: Quyển 2 - Chương 23: Năng lực của tiền Chương 24: Quyển 2 - Chương 24: Piano Chương 25: Quyển 2 - Chương 25: Người hợp tác Chương 26: Quyển 2 - Chương 26: Nước hoa Chương 27: Quyển 2 - Chương 27: Năng lực của tấm gương Chương 28: Quyển 2 - Chương 28: Con ruồi Chương 29: Quyển 2 - Chương 29: Người cuối cùng Chương 30: Quyển 2 - Chương 30: Ranh giới cuối cùng Chương 31: Quyển 2 - Chương 31: Thông tin Chương 32: Quyển 2 - Chương 32: Tằng Tĩnh Nhu Chương 33: Quyển 2 - Chương 33: Chân dung Chương 34: Quyển 2 - Chương 34: Địch Huống Chương 35: Quyển 2 - Chương 35: Hữu nghị Chương 36: Quyển 2 - Chương 36: Bút vẽ lại Chương 37: Quyển 2 - Chương 37: Phòng trực Chương 38: Quyển 2 - Chương 38: Đắp chăn bông nói chuyện phiếm Chương 39: Quyển 2 - Chương 39: Quá khứ của Hình Diệp Chương 40: Quyển 2 - Chương 40: Cửa ải cuối cùng Chương 41: Quyển 2 - Chương 41: Bán bạn cầu vinh Chương 42: Quyển 2 - Chương 42: Kết cục bên ngoài Chương 43: Quyển 2 - Chương 43: Trương Phi Minh Chương 44: Quyển 2 - Chương 44: Trước khi chiến đấu Chương 45: Quyển 2 - Chương 45: Cuộc chiến dữ dội Chương 46: Quyển 2 - Chương 46: Chung cuộc Chương 47: Quyển 2 - Chương 47: 7/7 Chương 48: Quyển 2 - Chương 48: Sau đó Chương 49: Quyển 3 - Chương 49: Tìm kiếm người dân nói thật Chương 50: Quyển 3 - Chương 50: Thôn vĩnh viễn tồn tại Chương 51: Quyển 3 - Chương 51: Thành rối gỗ Chương 52: Quyển 3 - Chương 52: Người diêm Chương 53: Quyển 3 - Chương 53: Mắt chân thực Chương 54: Quyển 3 - Chương 54: Đổi cánh tay Chương 55: Quyển 3 - Chương 55: Mỏ quặng trái phép Chương 56: Quyển 3 - Chương 56: Thần thoại sáng thế Chương 57: Quyển 3 - Chương 57: Vô vị Chương 58: Quyển 3 - Chương 58: Chủ thành Chương 59: Quyển 3 - Chương 59: Máy chiếu Chương 60: Quyển 3 - Chương 60: Đồng hồ Quả quýt Chương 61: Quyển 3 - Chương 61: Người chơi luân hồi Chương 62: Quyển 3 - Chương 62: Không có nước mắt Chương 63: Quyển 3 - Chương 63: Con trai Chương 64: Quyển 3 - Chương 64: Số hiệu S Chương 65: Quyển 3 - Chương 65: Cork Chương 66: Quyển 3 - Chương 66: Con rối nhỏ Chương 67: Quyển 3 - Chương 67: Con rối nói thật Chương 68: Quyển 3 - Chương 68: Tận tình tận nghĩa Chương 69: Quyển 3 - Chương 69: Đề nghị của tấm gương Chương 70: Quyển 3 - Chương 70: Múa rối Chương 71: Quyển 3 - Chương 71: Kỹ xảo biểu diễn của dân cờ bạc Chương 72: Quyển 3 - Chương 72: Cuộc chiến bên bờ sông Chương 73: Quyển 3 - Chương 73: Thiên nga thủy tinh Chương 74: Quyển 3 - Chương 74: Tấm gương thê thảm Chương 75: Quyển 3 - Chương 75: Máy kiểm soát hạt nhân Chương 76: Quyển 3 - Chương 76: Độ thân mật Chương 77: Quyển 3 - Chương 77: Thành con rối hoan hô Chương 78: Quyển 3 - Chương 78: Hình thức khó khăn Chương 79: Chương 79: Mặt người dạ thú Chương 80: Chương 80: Thích Chương 81: Chương 81: Khiêu chiến Chương 82: Chương 82: Nghiêm Hòa Bích Chương 83: Chương 83: Phương pháp ký sinh Chương 84: Chương 84: Tập hợp Chương 85: Chương 85: Mê cung Chương 86: Chương 86: Nhân tố con người Chương 87: Chương 87: Phát bệnh Chương 88: Chương 88: Lột xác Chương 89: Chương 89: Phân công hành động Chương 90: Chương 90: Kháng thể Chương 91: Chương 91: Thời kỳ ủ bệnh Chương 92: Chương 92: Đĩa CD Chương 93: Chương 93: Điểm đáng ngờ tầng tầng lớp lớp Chương 94: Chương 94: Khoang xét nghiệm. Chương 95: Chương 95: Kiểm tra Chương 96: Chương 96 Chương 97: Chương 97: Chuẩn bị trước khi chiến đấu Chương 98: Chương 98: Tuyệt sát Chương 99: Chương 99: Mất trí nhớ Chương 100: Chương 100: Sốt Chương 101: Chương 101: Kết quả xét nghiệm Chương 102: Chương 102: Chủ nhiệm Vương Chương 103: Chương 103: Tìm được Chương 104: Chương 104: Danh sách Chương 105: Chương 105: Mã QR trang bị Chương 106: Chương 106: Kết hợp năng lực Chương 107: Chương 107: Thế giới thực Chương 108: Chương 108: Trước mộ Chương 109: Chương 109: Đây là đâu? Chương 110: Chương 110: Thế giới động vật Chương 111: Chương 111: Lý trí Chương 112: Chương 112: Lừa mình dối người Chương 113: Chương 113: Tưởng tượng giết người Chương 114: Chương 114: Tuổi xuân chóng tàn Chương 115: Chương 115: Tưởng tượng chung Chương 116: Chương 116: Nội chiến Chương 117: Chương 117: Thanh thản Chương 118: Chương 118: Quạ đen Chương 119: Chương 119: Nhảy lầu Chương 120: Chương 120: Không có kết cục Chương 121: Chương 121: Cửa Chương 122: Chương 122: Nghĩa trang Chương 123: Chương 123: Cơn gió nhẹ Chương 124: Chương 124: Bước qua cánh cửa Chương 125: Chương 125: Hình Thước Nói Chương 126: Chương 126: Âm thầm vượt rào Chương 127: Chương 127: Thế giới tinh thần Chương 128: Chương 128: Con Người Không Hoàn Hảo Chương 129: Chương 129: Cá Chạch Nhỏ Chương 130: Chương 130: Đồng cảm Chương 131: Chương 131: Xóa bỏ ý thức Chương 132: Chương 132: Thổ lộ Chương 133: Chương 133: Theo đuổi Chương 134: Chương 134: Quyển 6: Du thuyền Tham lam | Chương 134: Mở ra thế giới cao cấp Chương 135: Chương 135: Gặp lại Nghiêm Hòa Bích Chương 136: Chương 136: Quy tắc trao đổi Chương 137: Chương 137: Kỹ năng ban đầu Chương 138: Chương 138: Bài Quyết Đấu Chương 139: Chương 139: Biên lai mượn đồ Chương 140: Chương 140: Thực Nghiệm Chương 141: Chương 141: Thiệu Lâm Chương 142: Chương 142: Hoảng Loạn Chương 143: Chương 143: Tiết Tấu Chương 144: Chương 144: Đào Thải Chương 145: Chương 145: Kẻ phản bội Chương 146: Chương 146: Rút dây động rừng Chương 147: Chương 147: Vu oan Chương 148: Chương 148: Đoàn Kết Chương 149: Chương 149: Đội Đỏ nội loạn Chương 150: Chương 150: Nhiệm vụ chi nhánh của Nghiêm Hòa Bích Chương 151: Chương 151: Yêu tiền như mạng Chương 152: Chương 152: Kẹp cà vạt Chương 153: Chương 153: Thất bại trong thế giới cao cấp Chương 154: Chương 154: Mã QR thành tựu Chương 155: Chương 155: Khả Năng Diễn Xuất Chương 156: Chương 156: Kế hoạch của Thiệu Lâm Chương 157: Chương 157: Châm ngòi Chương 158: Chương 158: Đào thải Chương 159: Chương 159: Trò đánh cược không công bằng Chương 160: Chương 160: Một ván cuối cùng Chương 161: Chương 161: Thắng lợi Chương 162: Chương 162: Tham lam Chương 163: Chương 163: Thắng lợi Hoàn mỹ Chương 164: Chương 164: Đen và Trắng Chương 165: Chương 165: Tiêu hóa kém Chương 166: Chương 166: Quyển 7: Hiến tế Thần Núi | Chương 166: Loại hình thế giới Cốt truyện Chương 167: Chương 167: Hiến tế Thần Núi Chương 168: Chương 168: Ngôi làng kỳ lạ Chương 169: Chương 169: Đội Hiến tế Chương 170: Chương 170: Xưng hô Chương 171: Chương 171: Điền Thúc Chương 172: Chương 172: Người Giấy Chương 173: Chương 173: Tào Hắc Hắc Chương 174: Chương 174: Giấy Thế Thân Chương 175: Chương 175: Sương Đen Chương 176: Chương 176: Văn ngược máu chó Chương 177: Chương 177: Hai bên đối lập Chương 178: Chương 178: Chiến Đấu Chương 179: Chương 179: Tạm thời ngừng chiến Chương 180: Chương 180: Cánh Cửa Cuối Cùng Thật - Giả Chương 181: Chương 181: Giận Dỗi Chương 182: Chương 182: Tứ giác tình yêu (giả) Chương 183: Chương 183: Túi gấm Chương 184: Chương 184: Khống chế Chương 185: Chương 185: Phong Hỏa Hí Chư Hầu Chương 186: Chương 186: Suy Đoán của Lục Minh Trạch Chương 187: Chương 187: Đổi Trắng Thay Đen Chương 188: Chương 188: Bí thư chi bộ thôn Chương 189: Chương 189: Trưởng thôn Chương 190: Chương 190: Búp bê vải của bà nội Chương 191: Chương 191: Giấy Da Người Chương 192: Chương 192: Kế hoạch của trưởng thôn Chương 193: Chương 193: Mỹ Nhân Kế Chương 194: Chương 194: Nhược điểm của người giấy Chương 195: Chương 195: Trận chiến bắt đầu Chương 196: Chương 196: Gương Mặt Thật Của Thần Núi Chương 197: Chương 197: Mặt Nạ Chương 198: Chương 198: Hình thức ác ý ban đầu Chương 199: Chương 199: Về Nhà Chương 200: Chương 200: Tiếp xúc Chương 201: Chương 201: Phục hồi cơ thể Chương 202: Chương 202: Quyển 8: Săn thú 30 triệu | Chương 202: Tình sâu tựa kim cương Chương 203: Chương 203: Lựa chọn thân phận Chương 204: Chương 204: Sóng Ngầm Nổi Lên Chương 205: Chương 205: Ngụy Trang Chương 206: Chương 206: Phương thức đào thải Chương 207: Chương 207: Gương Nhỏ Thăng Cấp Chương 208: Chương 208: Khứu giác Chương 209: Chương 209: Giấu giếm sát khí Chương 210: Chương 210: Sóng Ngầm Dậy Lên Chương 211: Chương 211: Chiếc đồng hồ quả quýt Chương 212: Chương 212: Ba cô gái phối hợp Chương 213: Chương 213: Liên Thủ Chương 214: Chương 214: Tiến trình trật đường ray Chương 215: Chương 215: Người lái tàu Chương 216: Chương 216: Ly nước ấm Chương 217: Chương 217: Đoạt người yêu quý Chương 218: Chương 218: Vợ chồng gắn kết Chương 219: Chương 219: Quyết định của Đàm Phong Chương 220: Chương 220: Lý luận viển vông Chương 221: Chương 221: Vây thú Chương 222: Chương 222: Ngọc nát đá tan Chương 223: Chương 223: Hòn đá tảng Chương 224: Chương 224: Gặp Gỡ Nghiêm Hòa Bích Chương 225: Chương 225: Cốt truyện mới Chương 226: Chương 226: Trọng sinh Chương 227: Chương 227: Giá trị lợi dụng Chương 228: Chương 228: Thảm bại Chương 229: Chương 229: Tiền căn hậu quả Chương 230: Chương 230: Tín nhiệm Chương 231: Chương 231: Ngài Hà Chương 232: Chương 232: Khẩn Trương Chương 233: Chương 233: Đến đích cuối cùng Chương 234: Chương 234: Nguyện vọng của Lục Minh Trạch Chương 235: Chương 235: Khoảnh khắc cuối cùng Chương 236: Chương 236: Quyển 9: Thử thách cuối cùng | Chương 236: Hai Bàn Tay Trắng Chương 237: Chương 237: Thay Đổi Hình Dạng Chương 238: Chương 238: Cảnh Trong Gương Phản Chiếu Chương 239: Chương 239: Hình Thước Chương 240: Chương 240: Tiếp xúc Chương 241: Chương 241: Thế giới hỗn loạn Chương 242: Chương 242: Gặp lại Chương 243: Chương 243: Thế Giới Không Hợp Lý Chương 244: Chương 244: Thử Chương 245: Chương 245: Hình Diệp B Chương 246: Chương 246: Thế Giới Giả Dối Chương 247: Chương 247: Quyết Chiến Chương 248: Chương 248: Cảnh trong gương của Hình Diệp Chương 249: Chương 249: Khối Rubik Đen Chương 250: Chương 250: Người Chiến Thắng Cuộc Đời Chương 251: Chương 251: Hy vọng Chương 252: Chương 252: Quyển 10: Ngoại truyện | Chương 252: Hành trình tìm lại ký ức (Phần 1) Chương 253: Chương 253: Hành trình tìm lại ký ức (Phần 2) Chương 254: Chương 254: Hành trình tìm lại ký ức (Phần 3) Chương 255: Chương 255: Hành trình tìm lại ký ức (Phần 4) Chương 256: Chương 256: Hành trình tìm lại ký ức (Phần 5) Chương 257: Chương 257: Hành trình tìm lại ký ức (Phần 6) Chương 258: Chương 258: Hành trình tìm lại ký ức (Phần 7) Chương 259: Chương 259: Hành trình tìm lại ký ức (Phần 8) Chương 260: Chương 260: Hành trình tìm lại ký ức (Phần 9) Chương 261: Chương 261: Hành trình tìm lại ký ức (Phần 10) Chương 262: Chương 262: Hành trình tìm lại ký ức (Phần 11) Chương 263: Chương 263: Hành trình tìm lại ký ức (Phần 12) Chương 264: Chương 264: Hành trình tìm lại ký ức (Phần 13) Chương 265: Chương 265: Hành trình tìm lại ký ức (Phần 14) Chương 266: Chương 266: Hành trình tìm lại ký ức (Phần 15) Chương 267: Chương 267: Hành trình tìm lại ký ức (Phần 16) Chương 268: Chương 268: Hành trình tìm lại ký ức (Phần 17) Chương 269: Chương 269: Hành trình tìm lại ký ức (Phần cuối) Chương 270: Chương 270: Giấu trời qua biển