Chương 459: Mạnh Phồn Tới Thủ Đô
“Cộng thêm có bằng cấp, làm việc sẽ khiến người ta tin tưởng hơn chút, nói ra cũng càng dễ nghe.”
Bản thân anh ta làm việc cũng kiếm được nhiều, năm đó có thể đi theo bọn họ đến Hương Giang, lấy nhiều đồ cổ kiếm tiền như vậy, mấy năm nay mua đồ cho Cố Thanh Thanh và đứa bé chưa bao giờ chớp mắt, đương nhiên trong tay anh ta có tiền.Hiện giờ Mạnh Phồn có đủ thời gian tăng thêm mình, suy xét lâu dài vẫn nên học tập.
Năng lực chấp hành của Mạnh Phồn siêu mạnh, nửa tháng sau xuất hiện ở thủ đô.Cố Thanh Thanh thậm chí cảm thấy, Mạnh Phồn còn có tiền hơn cô và Lục Hướng Dương.
Trước mắt anh ta vẫn cảm thấy có hứng thú với kinh doanh, cũng đã nhận ra xã hội im lặng thay đổi, cho nên tương lai hẳn là muốn làm ăn đứng đắn ở bên ngoài.Mà hoàn cảnh trước mắt còn chưa đủ thoáng, thân phận sinh viên đúng là một phần ô dù.
Cố Thanh Thanh rất ủng hộ!Thời đại vứt bỏ bạn, ngay cả tiếng cũng không báo trước.
Nói đến cùng, vẫn là học thức còn xa mới đủ.
“Vậy thì tốt quá, cậu thông minh như thế, lấy bằng cấp trường nổi tiếng không thành vấn đề, cơ hội lúc nào cũng có, học tập vẫn phải học, nếu không trong tám năm mười năm sau chỉ có thể dựa vào phát triển của thời đại đi nhờ xe, suy xét lâu dài vẫn là người học tập sẽ đi xa hơn.”
Thập niên 80-90 có nhiều người quật khởi, nhưng tới sau thập niên 90 rất nhiều người ban đầu sẽ bị loại bỏ, còn xa mới theo kịp đám sinh viên gây dựng sự nghiệp.Anh ta tham dự làn sóng thi đại học thứ hai vào mùa xuân năm 78, trước mắt còn lâu mới khai giảng, nhưng anh ta đã nghỉ việc tới thủ đô.
Cố Thanh Thanh nhìn thấy anh ta, kinh ngạc cảm thán: “Cậu nghỉ việc rồi ạ?”
Mạnh Phồn gật đầu: “Nghỉ rồi, thi đại học cũng đã xong, đề không khó lắm, thi tới Hoa Thanh không thành vấn đề.”
Mạnh Phồn nhún vai:“Cậu không đi tìm chồng cháu làm quyết định, chẳng qua là đi ngang qua nơi đó thuận tiện nghe ý kiến của cậu ấy mà thôi.”
“Cho dù nói chuyện với Lục Hướng Dương xong cậu có muốn đi học hay không, đều không chậm trễ cậu tham gia thi đại học mà! Thi đậu cậu muốn tới thì tới, nếu thay đổi chủ ý cùng lắm thì không tới học, dù sao cứ thi trước, lo trước khỏi họa!”
Dẫn Mạnh Phồn đến nhà mình, Cố Thanh Thanh hỏi:“Bây giờ cậu đang ở đâu? Chỗ cháu còn có phòng, thu dọn một gian cho cậu ở nhé?”
Mạnh Phồn nhìn nhà này, nhìn phòng làm việc của bọn họ, còn đến kho hàng nhìn một lát.
Cố Thanh Thanh: “…”
Mọi người: “…”
Đại lão quả nhiên là đại lão, nói chuyện đúng là khác biệt.
Mạnh Phồn: “…”
“Vậy bên cạnh của bên cạnh, hay là đối diện. Cháu đừng nói với cậu, nhà ở khu phố này đều là của cháu đấy nhé.”
“Chuyện đó chắc chắn không phải, chỉ có ba ngôi nhà sát nhau này là của cháu.”
Nghe giọng điệu này của Mạnh Phồn, rõ ràng là kẻ có tiền.Chuyện kế tiếp phát triển vô cùng thuận lợi.
Mỗi ngày Cố Thanh Thanh bận rộn đi học, kiếm tiền.
Mỗi ngày các tiểu đệ của Cố Thanh Thanh bận rộn đi học, kiếm tiền, nhân tiện tìm nhà cho Mạnh đại lão.Vương Vũ và Trương Hổ càng thêm cảm thấy áp lực, Hứa Tấn Xuyên và Tiền Lệ thì vô cùng hâm mộ.
Mạnh Phồn gật đầu:
“Vậy được, thuộc hạ của tôi còn có một đám anh em, mọi người cứ việc tìm, tìm nhiều cho tôi mấy nhà, đến lúc đó làm xong thủ tục tôi cho mọi người tiền hoa hồng. Sẽ dựa theo diện tích lớn nhỏ và vị trí, mỗi nhà cho các anh từ 500 đến 1000.”
Vì thế Hứa Tấn Xuyên đầu óc thông minh tìm Vương Vũ và Trương Hổ giúp đỡ, còn kéo hai người bạn bộ đội đặc chủng trông nhà bên này cho Cố Thanh Thanh lấy thêm “can đảm”, tốn một chút sức lực thành công lấy được.
Sau khi Mạnh Phồn mua xong cho bọn họ bao lì xì 2000 tệ, Hứa Tấn Xuyên chia với mấy người giúp.
Mấy người lấy được bao lì xì, rõ ràng kiếm được đồng tiền lớn nhưng không vui vẻ chút nào, trái lại chua xót muốn ôm đầu khóc.…
Vương Vũ tìm ở nơi khác, anh ta là người địa phương, phương diện này cũng chiếm ưu thế, diện tích khá rộng, hơn 600 mét vuông rất hợp với khí chất của Mạnh đại lão, nhưng đoạn đường xa hơn Trương Hổ tìm.
Mạnh Phồn vung tay lên, mua, cho Vương Vũ 1500 tiền trà nước.Trương Hổ tương đối quen thuộc vùng này, cũng quen nhiều người, nhà ở của Cố Thanh Thanh là lúc trước anh ta tìm được, cho nên lần này anh ta lại tìm được nhà cho Mạnh Phồn.
Ở dãy nhà đối diện, cách khoảng 200 mét, hai nhà khoảng 300 mét vuông, quan trọng là ở gần nhau, có thể đập thông biến thành to.