Chương 453
(Thế giới ký ức)
Thời gian cứ thế trôi qua.
Tiếng giấy lật "xoạt xoạt" vang lên, những hình ảnh trong bản ghi chép trước mắt cũng không ngừng thay đổi. Kwon Se-hyeon từ tuổi 21 dần trưởng thành, rồi 22, 25, và đến 28 tuổi. Tuy nhiên, những gì được ghi lại vẫn chỉ toàn là một màu đen trắng, không hề có chút màu sắc nào.
Khi Se-hyeon lớn lên, người luôn ở bên cạnh cậu là Yoo Si-hyeok cũng thay đổi dần theo thời gian. Yoo Si-hyeok, người lớn hơn Se-hyeon 7 tuổi, giờ đây đã bước sang tuổi 35. Từ lúc nào đó, cách gọi của mọi người dành cho anh đã chuyển từ “giám đốc” sang “phó chủ tịch.”
“Se-hyeon.”
Một buổi tối khi mùa đông đang cận kề, làn gió thu lạnh lẽo thổi qua, Yoo Si-hyeok gọi Se-hyeon lên thư phòng. Nghe lệnh triệu tập, Se-hyeon nhanh chóng bước lên. Khi vừa vào, Yoo Si-hyeok không nói lời nào mà chỉ ném cho cậu một tập tài liệu.
“Đọc đi.”
“...Dạ?”
Se-hyeon lật trang đầu tiên của tập tài liệu, xem qua nội dung, rồi ngẩng đầu lên với vẻ mặt ngạc nhiên.
“Thứ này… tại sao lại giao cho tôi?”
“Cậu quản lý nó đi.”
Mệnh lệnh nối tiếp, và đôi tay đang cầm tài liệu của Se-hyeon khẽ run lên.
Bên trong tài liệu là những thông tin chi tiết về Hyehyangchon, tên một quán rượu mà Yoo Si-hyeok đã quản lý từ lâu. Se-hyeon, người từng nhiều lần đến đây trong thời gian ở cạnh Yoo Si-hyeok, hiểu rõ quán này như lòng bàn tay. Nhưng nhìn tập tài liệu, cậu vẫn không khỏi bối rối, ngập ngừng hỏi:
“Tại sao đột nhiên ngài lại giao nơi này cho tôi?”
“Đến lúc cậu phải tự mình quản lý một thứ gì đó rồi. Không thể để cậu cứ mãi đứng sau lưng tôi.”
Yoo Si-hyeok bước đến bên cửa sổ, mở khóa và kéo cửa sổ ra. Một làn gió thu khô khốc lùa vào thư phòng, mang theo cái lạnh đầu đông.
“Se-hyeon, cậu biết rõ rằng ngay cả Park Seok-jae, thằng nhỏ hơn cậu cả đống tuổi, cũng đã nhận một cửa hàng để quản lý rồi mà.”
“...Tôi biết.”
Đó là một quán rượu tên Dice. Tuy quy mô nhỏ hơn Hệ Hương Thôn,, nhưng ít nhất Dice là một quán hợp pháp hoạt động đàng hoàng ở Gangnam.
“Mặc dù trước đây cậu cũng gây vài rắc rối, nhưng ở bên tôi chừng này năm mà không quản lý nổi một Hệ Hương Thôn, thì đúng là vô dụng.”
Yoo Si-hyeok quay lại, ánh mắt nhìn Se-hyeon thấp thoáng nét cười. Làn tóc màu bạch kim của anh khẽ tung bay trong làn gió.
“Tôi đã xử lý xong hết giấy tờ. Từ mai, bắt đầu làm việc ở đó đi.”
“...”
Biết rõ Hyehyangchon là nơi như thế nào, mệnh lệnh này khiến Se-hyeon chẳng hề thấy vui vẻ.
Cậu ngập ngừng, xoay xoay tập tài liệu trong tay rồi cuối cùng mở lời.
“Tôi không muốn.”
Cậu đã chuẩn bị tinh thần để từ chối, nhưng Yoo Si-hyeok lại phản ứng rất bình thản, như thể đã dự đoán trước điều này.
“Không muốn à? Vậy cậu định cứ đứng cạnh tôi cho đến khi chết sao?”
“Phó chủ tịch…”
“Tôi không giữ lại những kẻ vô dụng bên cạnh mình đâu, Se-hyeon.”
“Nếu là nơi khác, tôi không phản đối. Nhưng chỗ này thì…”
“Nơi khác? Nơi nào? Hay cậu muốn tôi giao cho một nhà máy sản xuất m* t**?”
Kwon Se-hyeon, người luôn tỏ ra ghét cay ghét đắng khi nghe đến từ “m* t**,” lần này lại không phản ứng gì.
Cậu hiểu rằng Yoo Si-hyeok cố tình nhắc đến m* t** để chế nhạo mình, nhưng điều đó cũng đồng nghĩa với việc Se-hyeon ghét Hệ Hương Thôn, đến mức không còn lời nào để nói.
“Se-hyeon.”
Yoo Si-hyeok ra hiệu bảo cậu lại gần.
Đặt tập tài liệu xuống chiếc bàn bên cạnh, Se-hyeon lặng lẽ tiến tới. Yoo Si-hyeok vươn ngón tay dài, chạm chính xác lên vị trí trái tim của cậu.
“Se-hyeon à, cậu nghĩ tôi không biết chuyện cậu vẫn giữ chiếc chìa khóa mà cậu nhận được 8 năm trước sao?”
Đôi mắt của Se-hyeon, vốn cố gắng duy trì vẻ bình thản, khẽ run lên.
“Tốt hơn là cậu nên nghe lời tôi. Nếu không muốn tận mắt nhìn thấy cái nhà ổ chuột đó cháy thành tro.”
“...”
Trước lời đe dọa và ép buộc rõ ràng, sắc mặt của Se-hyeon trở nên tái nhợt. Cậu không đáp lại, chỉ chớp mắt chậm rãi. Cuối cùng, sau một lúc lâu im lặng, cậu mở lời.
“Tôi sẽ nhận việc.”
“Tốt.”
Yoo Si-hyeok nở nụ cười mỉm và đặt tay lên vai Se-hyeon.
“Lần này làm tốt vào, Se-hyeon. Đừng gây ra những rắc rối không đáng có nữa.”
Hắn cúi xuống, đối diện với ánh mắt của Se-hyeon. Đôi mắt màu bạc phản chiếu dưới ánh sáng nhạt, thấp thoáng ẩn hiện dưới mái tóc bạch kim khẽ lay động trong gió.
“Nhưng chỉ bắt cậu làm những việc cậu không muốn thì cũng hơi quá đáng, đúng không?”
“...”
“Trong thời gian quản lý Hệ Hương Thôn,, cậu có thể đến ngôi nhà đó bất cứ lúc nào cậu muốn. Khoảng cách từ Hệ Hương Thôn, đến đó cũng gần hơn ở đây nhiều. Như thế đã đủ chưa?”
Câu nói bất ngờ khiến đôi mắt của Se-hyeon khẽ mở to.
Được đến ngôi nhà đó… bất cứ lúc nào mình muốn?
Sống trong bầu không khí ngột ngạt dưới sự kiểm soát của Yoo Si-hyeok, Se-hyeon không thể không bị dao động bởi câu nói ấy. Cuối cùng, Yoo Si-hyeok đã cho phép cậu tiếp cận ngôi nhà đó. Ngôi nhà mà hắn biết rõ rằng cậu vẫn luôn giữ chìa khóa suốt 8 năm qua nhưng chưa từng một lần nhắc đến.
Dù là ở tuổi 20 hay hiện tại, người duy nhất có thể dễ dàng khiến cảm xúc của Se-hyeon chao đảo đến vậy vẫn luôn là Yoo Si-hyeok. Và cả hai đều hiểu rõ điều đó.
Nhìn thấy ánh mắt Se-hyeon dao động rõ rệt, Yoo Si-hyeok khẽ vỗ nhẹ lên má cậu và nói:
“Làm tốt nhé, Se-hyeon.”
“…dạ vâng.”
****
(ký ức)
Ngày đầu tiên nhận quản lý Hệ Hương Thôn,, Kwon Se-hyeon được Yoo Si-hyeok chuẩn bị xe riêng để đến nơi. Khi vừa đến lối vào tòa nhà, anh phát hiện có người đứng đợi sẵn.
“Chào mừng! Anh chắc là giám đốc mới từ trụ sở chính phải không?”
Một người phụ nữ trong trang phục công sở gọn gàng, tóc ngang vai, bước tới và chìa tay ra với anh.
“Lần đầu gặp mặt. Tôi là Kim Yoo-kyung, quản lý trưởng của Hệ Hương Thôn,. Tên của giám đốc mới là gì nhỉ?”
“Tôi là Kwon Se-hyeon.”
Mặc dù đã từng gặp mặt một vài lần khi đi cùng Yoo Si-hyeok, nhưng Kim Yoo-kyung lại hành xử như thể đây là lần đầu tiên hai người gặp nhau.
Dù không rõ lý do, nhưng Kwon Se-hyeon đoán rằng với vai trò người quản lý lâu năm tại đây, cô ấy chắc chắn biết nhiều hơn cậu. Vì vậy, anh cũng lịch sự bắt tay theo cô, giả vờ như chưa từng quen biết.
“Tôi sẽ gọi anh là Giám đốc Kwon cho tiện nhé. Mời anh đi theo tôi.”
Thoạt nhìn, Hệ Hương Thôn, giống như một quán bar cao cấp với quy mô lớn, nơi phục vụ đa dạng các món ăn và rượu. Tuy nhiên, toàn bộ không gian bên trong được chia thành các phòng riêng biệt, và nhân viên phục vụ ở đây cũng được chia làm hai loại: người chỉ phục vụ bên ngoài và người trực tiếp vào phòng.
Chính Kwon Se-hyeon cũng cảm thấy khó chịu khi nghĩ về lý do cần có loại nhân viên như vậy. Cậu lắc đầu cố gạt đi những suy nghĩ không cần thiết và tập trung vào lời giới thiệu của Kim Yoo-kyung khi cô dẫn cậu tham quan.
“Nơi này có tổng cộng 6 tầng. Tầng 1 là sảnh chung, từ tầng 2 đến tầng 4 là các phòng riêng. Tầng 5 có văn phòng giám đốc dành cho anh và phòng nghỉ của nhân viên. Tầng hầm thì… là nơi chuẩn bị các phòng VIP và các tiện nghi khác.”
Kwon Se-hyeon đã từng đến tầng hầm khi đi cùng Yoo Si-hyeok và thề rằng không bao giờ muốn đặt chân đến đó lần nữa.
“Nếu không còn gì thắc mắc, chúng ta sẽ lên thẳng tầng 5 nhé.”
“Được thôi.”
Cả hai bước vào thang máy và đi lên tầng 5.
Cánh cửa thang máy vừa mở, trước mặt họ là hành lang đơn giản và gọn gàng, khác hẳn vẻ xa hoa của các tầng dưới. Không gian này khiến cậu cảm giác như đang đứng trong một văn phòng công ty thông thường.
Khi đi ngang qua phòng nghỉ của nhân viên để đến văn phòng giám đốc, Kwon Se-hyeon nhận thấy ánh mắt của một nhóm người đang tụ tập hút thuốc bên trong. Những bức tường kính trong suốt khiến cậu cảm nhận rõ rệt sự chú ý đổ dồn về phía mình.
Nhận thấy sự tò mò từ ánh mắt của họ, Kwon Se-hyeon liếc nhìn phòng nghỉ, và Kim Yoo-kyung, như đã đoán trước, lên tiếng giải thích.
“Nhân viên đấy. Phụ trách các phòng.”
“À, tôi hiểu rồi.”
Dù có vẻ như họ đang quan sát anh vì tò mò, nhưng ánh mắt của họ khiến cậu không khỏi cảm thấy khó chịu. Không rõ vì sao, nhưng cảm giác đó vẫn đeo bám khi cậu quay lại và bước đi nhanh hơn.
“Giám đốc Kwon, nếu được, tôi muốn hỏi một điều.”
Trước khi bước vào văn phòng giám đốc, Kim Yoo-kyung đưa cậu một tập hồ sơ. Cô dường như không có ý định vào bên trong nên Kwon Se-hyeon dừng lại và nhìn cô.
“Chuyện gì vậy?”
“Vì anh đến từ trụ sở chính, tôi đoán anh được người đó cử tới. Phải là Yoo Si-hyeok, đúng không?”
“...Đúng vậy.”
“Xin lỗi vì nói thế này ngay khi anh mới tới, nhưng thật sự tôi hơi lo lắng.”
Gương mặt Kim Yoo-kyung không biểu lộ cảm xúc tiêu cực, nhưng ánh mắt cô lại thoáng chút thương hại. Cô đang tỏ ra đồng cảm với Kwon Se-hyeon một cách lạ lùng.
“Thành thật mà nói, tôi nghĩ chỗ này không hợp với anh đâu. Anh còn trẻ quá.”
“Tuổi tác có phải vấn đề không?”
“Thực ra là khuôn mặt anh.”
“Khuôn mặt…?”
Sự ngạc nhiên hiện rõ trên khuôn mặt Kwon Se-hyeon, nhưng Kim Yoo-kyung vẫn tiếp tục nói.
“Nơi này không giống như anh nghĩ đâu. Nó đầy rẫy những kẻ quỷ quyệt và điên rồ hơn anh tưởng.”
“Tôi đã chuẩn bị tinh thần rồi.”
“Không đâu, dù anh chuẩn bị đến đâu, nó sẽ còn hơn thế nhiều.”
Kim Yoo-kyung lắc đầu dứt khoát, ánh mắt hiện rõ vẻ lo ngại.
“Hãy cẩn thận, Giám đốc Kwon. Dù anh có làm tốt đến đâu, khả năng mọi thứ trở nên hỗn loạn vẫn rất cao.”
“…….”
“Xin lỗi nếu tôi nói điều gì thất lễ. Tôi còn việc phải làm nên xin phép đi trước. Tập hồ sơ này sẽ giúp ích cho công việc của anh.”
Cúi chào với vẻ tôn kính, Kim Yoo-kyung rời đi. Nhìn theo bóng dáng khuất dần của cô, Kwon Se-hyeon chỉ biết thở dài và bước vào văn phòng giám đốc với tâm trạng rối bời.