Chương 452
(Thế giới ký ức)
Sau sự việc đó, Kwon Se-hyeon quay lại làm vệ sĩ riêng của Yoo Si-hyeok.
Điều bất ngờ là Yoo Si-hyeok không thu lại chiếc chìa khóa từ tay cậu. Nhưng chỉ có thế mà thôi. Mặc dù vẫn giữ được chiếc chìa khóa, Kwon Se-hyeon hiểu rõ rằng mình không còn tư cách để xin phép đến căn nhà đó nữa, sau khi đã làm Yoo Si-hyeok thất vọng sâu sắc.
Dẫu chiếc chìa khóa giờ đây chẳng còn ý nghĩa gì, nhưng Se-hyeon vẫn không rời nó nửa bước như trước. Đối với cậu, chiếc chìa khóa không chỉ là sợi dây kết nối với căn nhà, mà còn là một liều thuốc an thần vô giá. Vì thế, cậu không thể lãng quên hay bỏ mặc nó.
Trở lại bên cạnh Yoo Si-hyeok, Se-hyeon phải đi theo hắn đến bất cứ đâu. Trước đây, cậu không phải luôn kè kè bên hắn như thế. Khi còn nhỏ, Se-hyeon chỉ rời khỏi biệt thự nếu nhận được lệnh từ Yoo Si-hyeok. Nhưng giờ đây, khi đã 20 tuổi, cậu phải theo hắn đến mọi nơi, bất kể là đâu.
Kể từ khi mở rộng kinh doanh, Yoo Si-hyeok không còn được gọi là “cậu chủ” mà được gọi là “giám đốc”. Cùng với đó, những nơi hắn cần đến cũng ngày càng nhiều hơn.
Trong số đó, nơi mà Se-hyeon ghét nhất chính là các câu lạc bộ và nhà thổ. Nếu như khi đi thu tiền từ các đội mà Yoo Si-hyeok giao cho, cậu chỉ cần đối mặt với vài kẻ đáng ghét, thì ở những nơi này, cậu phải chứng kiến vô số những con người đáng kinh tởm hơn rất nhiều.
“Haizz...”
Tiếng nhạc chát chúa rung chuyển cả bức tường và những tiếng cười lanh lảnh vọng lại từ cuối hành lang như muốn đâm thẳng vào đầu cậu. Tựa người vào tường, Se-hyeon ngửa đầu ra sau, thở hắt ra một hơi đầy mệt mỏi.
Bên trong câu lạc bộ, những con người say sưa trong men rượu và m* t**, nhảy múa cuồng loạn, tiếp xúc thân mật chẳng chút e dè. Đó là một khung cảnh đầy k*ch th*ch đối với một người đã quen sống trong sự kỷ luật như Se-hyeon, người lớn lên trong biệt thự của Yoo Si-hyeok. Mỗi lần đến đây cùng hắn, cậu luôn cảm thấy nhức đầu không ngừng.
“Đau đầu thật.”
Se-hyeon nhíu chặt đôi mắt, bóp trán để xoa dịu cơn đau. Đúng lúc đó, từ cuối hành lang bên trái, tiếng gót giày cao gót vang lên kèm theo bóng dáng hai người phụ nữ đang dựa vào nhau, lảo đảo bước tới.
Hai người phụ nữ này có vẻ đã uống rất nhiều. Đây là hành lang dẫn đến phòng VVIP, nên rất có khả năng họ là chủ nhân hoặc khách của một trong các phòng đó.
“A, ôi trời…!”
Trong lúc họ đi qua trước mặt Se-hyeon, một trong hai người bỗng vấp phải đôi giày cao gót và suýt ngã.
Thấy người phụ nữ trước mặt mình chới với, Se-hyeon lập tức vươn tay ra, giữ lấy vai cô để đỡ lại.
“Ôi, xin lỗi… Chân tôi trẹo mất rồi.”
Người phụ nữ kiểm tra đôi giày của mình, sau đó ngẩng mặt lên với một nụ cười ngượng ngùng.
“Không sao đâu.”
Sau khi lấy lại thăng bằng nhờ bám vào vai Se-hyeon, cô ngước lên nhìn cậu với ánh mắt kỳ lạ. Cô bạn đi cùng cũng làm y như vậy.
“Cậu trông trẻ quá, nhưng lại mặc vest. Cậu làm gì ở đây thế?”
“Tôi… là vệ sĩ.”
“Vệ sĩ? Vậy ra cậu chỉ có khuôn mặt non choẹt thôi à?”
“Nhưng mà cơ thể trông khá khỏe mạnh đấy chứ?”
Ngỡ rằng họ sẽ đi qua, nhưng thay vào đó, cả hai lại bước tới gần hơn. Se-hyeon luống cuống lùi lại, cho đến khi lưng chạm vào tường. Lần đầu tiên gặp phải tình huống như thế này, cậu không biết phải làm gì, còn hai người phụ nữ thì bật cười khúc khích.
“Nhìn cái mặt cậu kìa, dễ thương thật đấy.”
“Làm việc ở đây chắc mệt lắm nhỉ? Trông cậu còn trẻ như vậy.”
“Hay để bọn chị mời cậu một ly nhé?”
“Không, tôi thật sự không…”
Trước sự áp đảo của hai người phụ nữ đang tiến tới không chút e dè, Kwon Se-hyeon lắp bắp mở lời. Đúng lúc những vệ sĩ khác đều rời đi, chẳng có ai ở đó để giúp cậu.
Một bàn tay nhỏ nhắn, trắng trẻo chạm vào tay Se-hyeon. Cảm giác mềm mại, xa lạ ấy khiến cậu bất giác co rụt vai lại, nhưng vì sợ làm người đối diện đau, cậu không dám gạt tay ra. Cậu chỉ đành đổ mồ hôi lạnh, khẽ lắc đầu. Và rồi—
Cạch!
Cánh cửa phòng vốn đóng kín bỗng mở ra, để lộ một người đàn ông to lớn. Yoo Si-hyeok, khoác trên mình chiếc áo choàng tắm trắng, hiện diện đầy uy quyền.
“Ồn ào đến phát bực.”
Khuôn mặt cau có, đôi mắt hẹp lại như lưỡi dao, Yoo Si-hyeok tỏa ra một luồng khí không mấy tốt lành. Nhận ra bầu không khí khác thường, Se-hyeon nhanh chóng nhẹ nhàng đẩy tay người phụ nữ kia ra rồi bước lên chắn trước mặt họ.
“Xin lỗi.”
Hai người phụ nữ bị Se-hyeon đẩy ra phía sau nhìn nhau, rồi lẩm bẩm vài câu khó chịu trước khi quay lưng rời đi. Tiếng giày cao gót xa dần trong hành lang, để lại một Se-hyeon đang nuốt khan, cố gắng trấn tĩnh bản thân.
“Ha...”
Như thể không thể tin nổi, Yoo Si-hyeok bật cười nhạt. Hắn lên tiếng với vẻ mặt đầy khó chịu.
“Giỏi lắm, Kwon Se-hyeon. Chắc cậu buồn chán lắm nhỉ? Chán đến mức phải tán tỉnh phụ nữ ngay trước cửa phòng tôi sao?”
“Không phải vậy! Tôi chỉ...”
Cậu định giải thích rằng mình chỉ giúp một người suýt ngã, nhưng lời chưa kịp hoàn chỉnh đã bị Yoo Si-hyeok cắt ngang. Hắn rút một điếu thuốc, đặt lên môi một cách lãnh đạm.
“Nếu muốn lăn lộn với phụ nữ đến thế thì sao không nói với tôi sớm hơn?”
“...”
“Nếu cậu nói, tôi đã cho họ vào phòng từ lâu rồi.”
Cậu cắn chặt môi, cúi đầu. Sau vài giây suy nghĩ, thay vì giải thích, Se-hyeon chọn trả lời một cách dứt khoát.
“Không cần.”
“Thật sao?”
Yoo Si-hyeok nhếch môi cười khẩy, rồi vươn tay ra. Bàn tay to lớn, đầy vết chai và sẹo của hắn chạm lên má cậu, hoàn toàn khác xa cảm giác mềm mại từ người phụ nữ kia.
Từ bàn tay ấy thoang thoảng mùi hương nước hoa lạ lẫm, khác với mùi hương mà Se-hyeon đã quen thuộc. Cậu cố gắng giữ bình tĩnh, sợ rằng cảm xúc ghê tởm nào đó sẽ lộ ra qua ánh mắt.
“Nếu sau này cậu đổi ý, cứ nói với tôi.”
Nhẹ nhàng vuốt má cậu vài giây, Yoo Si-hyeok quay người, trở lại phòng. Cánh cửa dày nặng khép lại, phát ra âm thanh trầm đục.
Chỉ còn lại một mình, Se-hyeon dùng tay áo lau mặt như thể muốn xóa sạch thứ gì đó dơ bẩn. Vị trí bị Yoo Si-hyeok chạm vào vừa nãy khiến cậu cảm thấy khó chịu đến mức không thể chịu nổi.
Điều khiến cậu đau đớn nhất chính là Yoo Si-hyeok. Giờ đây, Se-hyeon đã đủ tuổi để hiểu những việc xảy ra bên kia cánh cửa phòng đó.
Lần đầu tiên đứng canh trước căn phòng này, cậu đã không giấu nổi cú sốc. Cậu không ngờ người như Yoo Si-hyeok lại có thể có những mối quan hệ thoáng qua như thế. Sự ngạc nhiên dần nhường chỗ cho nỗi thất vọng sâu sắc. Bản thân cậu cũng ngạc nhiên vì mình vẫn còn cảm xúc thất vọng đối với Yoo Si-hyeok.
Mỗi khi Yoo Si-hyeok quay về từ câu lạc bộ hoặc nhà thổ, hắn luôn tỏa ra một mùi nước hoa khác hẳn bình thường. Điều này làm Se-hyeon ghét cay ghét đắng, nhưng cậu không biết tại sao mình lại có cảm giác đó. Dù vậy, cậu chưa bao giờ để lộ suy nghĩ này trước mặt hắn.
Chỉnh lại chiếc cà vạt bị xộc xệch, Se-hyeon đứng thẳng lưng, quay trở lại vị trí ban đầu, dựa vào bức tường nơi hành lang. Cậu đứng đó, chờ đợi. Chờ đợi đến khi Yoo Si-hyeok bước ra.
****
(thế giới ký ức)
Vậy là một năm nữa lại trôi qua. Kwon Se-hyeon bước sang tuổi 21, nhưng vẫn giữ vai trò vệ sĩ riêng của Yoo Si-hyeok.
Những công việc bảo vệ trong phòng mà cậu từng cảm thấy phiền phức và đau đầu giờ đây, sau một năm, đã trở nên nhàm chán đến mức không còn cảm giác gì. Tiếng cười ồn ào nhức óc ở câu lạc bộ hay nụ cười ghê tởm của những gã đàn ông lớn tuổi tại nhà thổ cũng dần trở nên quen thuộc.
Thứ làm Se-hyeon khổ sở không phải những chuyện đó, mà là một vấn đề khác. Không hiểu vì lý do gì, Yoo Si-hyeok cứ tìm mọi cơ hội để giới thiệu phụ nữ cho cậu. Nhưng vì đó là những lời đề nghị đến từ Yoo Si-hyeok, nên tất nhiên không phải những mối quan hệ bình thường.
“Se-hyeon của chúng ta chẳng có chút hứng thú nào với phụ nữ nhỉ.”
Yoo Si-hyeok nhấp một ngụm rượu whisky trong ly, nói như thể than phiền.
“Cậu là thằng đầu tiên từ chối khi tôi đề nghị giới thiệu phụ nữ đấy, Se-hyeon à.”
“Không cần đâu.”
Se-hyeon thẳng thừng từ chối, như đã làm vô số lần trước đó. Yoo Si-hyeok nhướng mày, nhấp một ngụm rượu và nhếch mép cười, như thể muốn nói "Đúng như tôi nghĩ."
Đây là lần đầu tiên Yoo Si-hyeok cứ khăng khăng với cùng một vấn đề như vậy. Se-hyeon không thể hiểu nổi tại sao hắn lại bận tâm đến chuyện vô bổ này.
“Hay là... cậu không thích phụ nữ mà lại có hứng thú với mấy thằng đàn ông?”
Câu hỏi được thốt ra nhẹ nhàng, nhưng giọng điệu lạnh lẽo hơn hẳn. Tuy nhiên, Se-hyeon, vốn đang dần kiệt sức với cuộc đối thoại, chẳng nhận ra sự thay đổi đó.
“Không đâu. Không phải như vậy.”
“Thật không?”
“Không cần lý do gì cả. Tôi chỉ không thích thôi.”
Lần này, Se-hyeon hiếm hoi tỏ thái độ dứt khoát, bày tỏ sự chán ghét rõ ràng. Đáp lại lời nói của cậu, Yoo Si-hyeok nhếch mép cười đầy mỉa mai.
“Ừ, thôi thì… cứ để cậu chịu thiệt vậy.”
Khi nhận ra Yoo Si-hyeok cuối cùng cũng chịu từ bỏ chủ đề này, Se-hyeon khẽ thở phào nhẹ nhõm trong lòng.
Dẫu trả lời một cách lạnh nhạt với Yoo Si-hyeok, nhưng sự thật là chính Se-hyeon cũng không biết liệu mình có thích phụ nữ như những người đàn ông khác hay không. Không chỉ phụ nữ, mà ngay cả đàn ông, cậu cũng chưa bao giờ có bất kỳ h*m m**n hay khát khao đặc biệt nào đối với chuyện đó.
Cậu đã nghe kể vô số câu chuyện từ những người đàn ông xung quanh và cũng từng chứng kiến nhiều cảnh tượng, nhưng chẳng có điều gì khiến cậu đồng cảm hay thấy hứng thú. Những đề nghị của Yoo Si-hyeok đối với cậu chỉ mang lại cảm giác khó chịu và bức bối.
Sống trong một thế giới đơn sắc (chỉ thấy trắng đen), Kwon Se-hyeon chỉ đơn giản mong muốn có một cuộc sống bình lặng, không ai làm phiền. Điều cậu mong mỏi chỉ là thế. Làm tốt công việc được giao, tránh đối đầu với Yoo Si-hyeok, và duy trì sự yên ổn.
Cậu không muốn lặp lại những chuyện như sự cố với khẩu súng khi 18 tuổi hay vụ thu tiền gây náo loạn năm 20 tuổi. Hơn bất kỳ ai, Se-hyeon hiểu rằng mình không nên làm phật lòng Yoo Si-hyeok thêm nữa.
Giống như con chim bị gãy cánh nhận ra chiếc lồng là nơi an toàn nhất, Kwon Se-hyeon tiếp tục sống dưới cái bóng của Yoo Si-hyeok, bằng cách đó tiếp tục chuỗi ngày của mình.