Chương 452: Lá Gan Lớn Như Vậy À
Nói đến chuyện này, ông Vương lại đau lòng.
“Lão già chết tiệt của Lục gia khi còn trẻ lợi hại hơn ông, ông ta thông minh có văn hóa, tuy anh em không nhiều nhưng đoàn kết. Con mẹ nó anh em tình nguyện chết cũng phải che chở người có tiền đồ nhất, chính là lão già chết tiệt của Lục gia hiện giờ.”
“Cháu có biết năm đó ông nội cháu gian nan cỡ nào không? Anh em ông Lục đoàn kết một lòng nguyện ý chết vì ông ta, anh em của ông chỉ biết đẩy ông ra ngoài chắn súng, cha của ông Lục sắp chết còn muốn đẩy con trai lên mây, cha ông nội cháu suýt nữa khiến ông thành Hán gian, sao mệnh của ông lại khổ như vậy!”
“Sau đó thì sao, ông cưới vợ còn không bằng ông Lục cưới vợ, cũng may ông sinh con trai nhiều hơn ông ta. Con trai của ông trưởng thành, con trai của ông Lục cũng chỉ còn lại Lục Minh, kết quả thì sao? Ông có nhiều con trai, cũng không bằng mình Lục Minh, trời xanh à… Còn nữa còn nữa…”
“Ông Lục có ba đứa cháu nội, ông có năm đứa, còn có mấy đứa cháu gái, kết quả thì sao? Ba đứa cháu nội của người ta đứa nào cũng xuất sắc, cháu nội của ông đứa nào cũng kém người ta. Hai năm trước ông Lục vì gia tộc đến nông thôn, ông còn ở sau lưng cười hai tiếng, ai bảo ông ta khoe khoang, lúc này bị gia tộc làm cho mệt mỏi chưa? Ông trời có mắt mà, cuối cùng cũng khiến ông xả được cục tức nhiều năm như vậy! Nhưng kết quả thì sao?”…
“Còn có cha của tên chết tiệt kia nữa, năm đó là người có tiền, cũng có bản lĩnh, lập công lớn, đã nhiều tuổi thấy mình không còn sống được nhiều năm nữa, kết quả chết còn đẩy con trai lên mây cao, a a a a tức chết ông mất!”
Nói đến chuyện này, ông Vương bi phẫn muốn chết, ông ta chạy tới trước mặt cháu nội ôm lấy cánh tay anh ta, bi phẫn đầy mặt nói:Ông Vương bi phẫn muốn chết, vẻ mặt sống không còn gì luyến tiếc:
“Kết quả cháu nội của ông ta dỗ được một cô bé vàng, còn mỏ vàng, còn kho lương thực, cả nhà bọn họ đều thăng chức rất nhanh!”
Anh ta cố nén cười, bả vai run rẩy mấy cái mới miễn cưỡng nghẹn lại.“Ông nội, ông vẫn nên chú ý nhiều đi, nếu ông còn cứ mặc kệ như vậy, không chỉ con trai cháu trai ông không bằng người ta, ngay cả chắt trai cũng không so được!”
“Đại Bảo của Lục gia mới mấy tuổi đã có thể đọc báo, cháu nội trong nhà này đã mười tuổi chữ còn chưa nhận được hết đâu!”
Ông Vương lập tức nhảy bật lên: “Cháu câm miệng cho ông!”
Vương Vũ lập tức câm miệng.
Ông Vương tức giận đôi tay chống nạnh, đi tới đi lui trong phòng làm việc, thở hổn hển.
“Không phải là cháu chơi thân với tên nhóc Lục gia sao? Ngần ấy năm không học được chút gì à? Cháu nói xem, bây giờ ông nên làm gì?”
Ông Vương nghẹn, nghĩ một lát hình như có chuyện như vậy, lập tức càng thêm tuyệt vọng.
“Vậy làm sao bây giờ?”
Vương Vũ trả lời:
“Một là ông để đứa bé bên cạnh tự mình dạy dỗ, nhưng đưa bà nội đến chỗ khác tĩnh dưỡng, để bác gái cả qua đó chăm sóc, qua một thời gian nữa lại đón trở về, sau đó cách một thời gian lại đư đi. Hai là để anh cả chị dâu dẫn theo đứa bé dọn ra ngoài, tóm lại là ông đừng để bà nội và bác gái cả nhúng tay vào vấn đề giáo dục đứa bé trong nhà.”
“Con trai và cháu trai của ông đều là hai vị này dạy dỗ ra, người nào cũng không so được với Lục gia, cho nên hai vị này đã thất bại, hay là… Ông đổi người thử xem?”
Ông Vương: “…”
Ông Vương khẽ đảo mắt, cảm thấy dường như có chút đạo lý.
Vương Vũ thấy ông ta nghe lọt, tiếp tục nói:Đôi mắt Vương Vũ sáng lên, cơ hội tới!
“Ông nội, ai nói cháu không học được gì? Cháu học được rất nhiều rất nhiều! Ông xem, cháu và Minh Nguyệt không phải đều thi đỗ đại học đứng đầu sao? Trước mắt nhà chúng cháu chỉ có cháu và Minh Nguyệt bằng cấp cao nhất, cũng là người có văn hóa đúng không? Đây đều là Lục lão đại nhìn xa trông rộng cháu đi theo học được.”
“Còn nhà chúng ta… Bà nội ấy à, đã nhiều tuổi, như vậy không sửa được, bác gái cả… Cũng không khác lắm, đều là người nửa đời người, đừng hi vọng bác ấy có thể sửa, nhưng phía dưới vẫn còn người nhỏ mà! Ông nội ông nên chú ý vấn đề giáo dục đám tiểu bối, tốt nhất đừng để đám tiểu bối ở nhà, thời gian lâu dần sẽ bị bà nội và bác gái cả chiều hư.”