Chương 45: Em có chứng sạch sẽ à? – Anh mà qua đây là em báo cảnh sát
Văn Hòa liếc Chu Minh Sơ một cái, không nói gì.
Chu Minh Sơ nhìn một cái là hiểu ngay tình huống, tự bỏ tiền thuê hai phòng, bảo Văn Hòa đi nói với quản lý kênh Đặng Bảo Xương làm thủ tục báo hoàn.
Đặng Bảo Xương rất nhanh đã gọi cho Tổng giám đốc Âu Dương, Tổng giám đốc Âu Dương vừa nghe xong liền đơ người, lập tức đi mắng cậu cháu trai của mình: “Ai mẹ nó cho mày mở một phòng hả?”
Cậu cháu trai bị mắng cho choáng váng, rõ ràng còn nhớ dáng vẻ Chu Minh Sơ lần trước trên bàn tiệc đứng ra che chở cho Văn Hòa, thế nào nhìn cũng không giống quan hệ cấp trên – cấp dưới đơn thuần.
Trong chốn công sở, chuyện nam nữ lằng nhằng nhiều vô kể, kiểu tổng giám đốc kinh doanh của hãng lớn như Chu Minh Sơ chơi một hai nữ cấp dưới, phát triển chút quan hệ không bình thường, thật sự quá bình thường.
Cậu cháu trai nhất thời không nghĩ thông, liếc nhìn Tổng giám đốc Âu Dương, có chút bị dọa: “Vậy… vậy hai người họ không phải kiểu đó à, không phải có chút kia kia sao? Ở chung không bình thường hả? Cháu cũng đâu tiện hỏi là người yêu hay là… tình nhân?”
Tổng giám đốc Âu Dương hỏi lại: “Người ta có phải người yêu hay không thì liên quan gì đến mày? Công ty mình thiếu tiền một phòng sao?”
Cậu cháu trai nói: “Nhưng đó là phòng tổng thống, đắt hơn hai phòng thường…” Anh ta gãi tai giải thích: “Cháu cũng chỉ nghĩ là tạo điều kiện thuận tiện cho họ thôi.”
“Tạo điều kiện cái gì? Đồ ngu.” Tổng giám đốc Âu Dương tức đến mức chỉ muốn đá cho anh ta mấy cái: “Mày làm thế này là muốn thăm dò quan hệ của họ, hay là muốn tuyên truyền quan hệ của họ?”
Cậu cháu trai giật mình một cái, lúc này mới biết mình tốt bụng mà làm hỏng việc, không khỏi lo lắng nói: “Vậy… vậy bây giờ phải làm sao? Ngày mai cháu xin lỗi Tổng giám đốc Chu nhé?”
Tổng giám đốc Âu Dương thấy đúng là đầu óc heo, đắc tội ai cũng không biết: “Mày lấy tư cách gì mà xin lỗi người ta? Có xin lỗi thì cũng phải xin lỗi cô Văn kia, danh tiếng con gái nhà người ta bị mày làm hỏng thế này sao?”
Cậu cháu trai vội vàng gật đầu: “Đúng đúng đúng, vậy ngày mai cháu xin lỗi cô Văn.”
Bộ dạng xui xẻo này làm Tổng giám đốc Âu Dương càng nhìn càng tức, không nhịn được vẫn đá anh ta một cái: “Tự cho mình thông minh, sớm muộn gì tao cũng bị mày hại chết. Cho dù họ có là vợ chồng, mày cũng phải đặt cho tao hai phòng. Câu này sau này khắc cho tao vào đầu, nghe rõ chưa?”
Đợi cậu cháu trai đi rồi, Tổng giám đốc Âu Dương gọi điện cho Chu Minh Sơ, cũng không dám nhắc tới chuyện này, chỉ lựa mấy câu không quan trọng hỏi han.
Chu Minh Sơ đang định đi tắm, cũng không nói nhiều với ông ta, trả lời thăm dò đôi câu nhạt nhẽo, cúp máy xong thì gửi cho Văn Hòa một tin nhắn.
Tắm xong đi ra, mặc áo vào xem điện thoại, Văn Hòa chỉ trả lời một câu: “Anh mà qua đây là em báo cảnh sát.” Khiến Chu Minh Sơ bật cười.
Tiệc tất niên ngày hôm sau, cậu cháu trai của Tổng giám đốc Âu Dương sang kính rượu, liên tục khúm núm xin lỗi.
Văn Hòa cũng không làm mặt mũi căng quá, chỉ giả vờ ngây ngô không hiểu lúc đầu, để anh ta uống thêm hai ly, rồi mới nở nụ cười tươi tắn.
Một lát sau Tổng giám đốc Âu Dương cũng tới, nâng ly uống cạn trước, bảo Văn Hòa chỉ cần uống trà hay nước ngọt là được.
Dù sao người ta cũng là ông chủ một công ty, Văn Hòa có ngốc cũng không đến mức làm quá như vậy, khách sáo uống với ông ta một ly, qua lại vài câu đường hoàng, trong lòng hai bên đều hiểu, chuyện này coi như cho qua.
Tổng giám đốc Âu Dương vừa đi, những người xung quanh đều ném sang những nụ cười thân thiện quan tâm, kể cả Đặng Bảo Xương đối với cô cũng cẩn trọng hơn lần trước một phần.
Văn Hòa nhớ tới chuyện xử lý ông chủ Bì khi đó, vị quản lý kênh này chịu phối hợp, có lẽ cũng là nể mặt Chu Minh Sơ. Khi ấy cô còn nghĩ Chu Minh Sơ là ông lớn mảng sales, mượn danh giúp người phía dưới làm việc là chuyện rất bình thường, cũng là điều nên làm. Giờ nghĩ lại mới thấy, hóa ra trong vô thức, cô cũng đã trở thành một bãi đá ngầm trong quan hệ xã giao của người khác.
Hội trường quá ồn, Văn Hòa đứng dậy đi nghe điện thoại từ nhà, nghe xong cảm giác gót giày vướng phải thứ gì đó, cô đi tới góc khuất lắc lắc đôi giày cao gót, ngẩng đầu thấy phía trước có một tấm phản quang hình thoi, giống như gương chiếu vào cô. Trong bóng phản chiếu, cô dường như thấy trên đầu mình còn một tai khác đang giãy giụa, có xu hướng dựng thẳng lên.
Bỗng nhiên lại thấy có người bắn pháo lễ, ngay gần cô có người đang tháo pháo, “đùng” một tiếng, một đôi tay từ phía sau che lấy tai cô.
Pháo lễ rất nhanh, đôi tay kia cũng rút đi rất nhanh. Đợi Văn Hòa chậm rãi quay đầu lại, Chu Minh Sơ đã rời khỏi góc này, quay lại bàn tiệc tiếp tục uống rượu xã giao với mọi người.
Làm tổng giám đốc phía hãng sản xuất không hề dễ, chuyến này anh vừa phải làm linh vật, vừa móc tiền tài trợ bốc thăm trúng thưởng, rượu phải uống, máu cũng phải đổ.
Văn Hòa nhìn anh một lúc, rồi lại ngẫm tới quy mô hoành tráng của cả buổi tiệc, trong lòng thầm nghĩ, không biết đến khi nào mình mới có thể ký được khách hàng cấp bậc như thế này.
Vé tàu cao tốc là ngày hôm sau, buổi tối Văn Hòa đang kiểm tra hành lý thì nghe thấy tiếng gõ cửa.
Văn Hòa tựa sát bên cửa hỏi: “Ai đấy?”
Bên ngoài vang lên một tiếng: “Cảnh sát.”
Thần kinh thật, Văn Hòa vén mắt mèo nhìn ra, cửa vừa mở cô đang định nổi cáu thì Chu Minh Sơ đã ngã dúi sang, dồn hết trọng lượng đè lên người cô.
Anh vừa cao vừa nặng, may mà Văn Hòa còn chống đỡ được, lùi lại hai bước đỡ lấy anh, ngửi thấy mùi rượu nồng nặc trên người. Buổi tối lại có mấy đại lý chạy tới, chắc anh lại uống không chỉ một vòng.
Văn Hòa tốn rất nhiều sức mới dìu được người này lên sofa, để anh tựa vào đó, rồi đi lấy cho anh một chai nước.
Chu Minh Sơ tựa trên sofa nhìn cô, đợi cô lại gần thì vươn tay kéo cô ngồi lên đùi mình, tự uống hết chai nước, rồi cúi tới hôn cô.
Một nụ hôn nồng mùi rượu, Văn Hòa bị hôn đến choáng váng, lại bị ôm ghì đè xuống sofa, còn tưởng người này muốn làm gì, ai ngờ anh chỉ nằm sấp trên người cô, như nói mớ: “Ngủ một lát.”
Văn Hòa nói: “Sang phòng anh mà ngủ.”
Chu Minh Sơ không đáp, nhắm mắt như đã ngủ mất rồi. Văn Hòa bị anh đè rất khó chịu, nhất là cổ bị hơi nóng của anh làm ngứa ngáy, cô nghiêng đầu ra ngoài, Chu Minh Sơ lại đuổi theo mổ lên cổ cô. Văn Hòa tức đến mức đẩy trán anh: “Dậy đi.” Nặng muốn chết.
Chu Minh Sơ áp chóp mũi vào cổ cô, mấy giây sau mới buông ra, ánh mắt từ trần nhà chuyển sang căn phòng này, liếc chiếc túi ngủ cách ly bẩn trên giường, rồi lại nhìn Văn Hòa đang đếm lại quần áo. Phòng cô từng ở, e là nhân viên phục vụ đến sợi tóc cũng không tìm ra nổi mấy sợi.
Chu Minh Sơ cứ ngồi như vậy một lúc, ánh mắt theo sát từng động tác thu dọn của cô, rồi đứng dậy đi tới bàn trà, mở mấy cái hộp ra xem, lấy hết túi trà bên trong ra kiểm tra, tháo đồng hồ đặt luôn lên mặt bàn, sau đó vào nhà vệ sinh rửa mặt. Lúc đi ra, quả nhiên thấy Văn Hòa đang thu dọn mấy gói trà kia.
Anh nghĩ một chút, nhớ tới bàn làm việc gọn gàng của cô: “Em có chứng sạch sẽ à?”
Văn Hòa cũng liếc anh một cái, say thì có say, nhưng rõ ràng không dữ như lúc nãy, ít nhất là đứng vẫn đứng vững, nên lúc mở cửa vừa rồi hoàn toàn là trêu người.
Cô mím khóe môi, từng gói một đặt trà về chỗ cũ, đậy nắp lại rồi nói: “Đúng vậy, nên sau này anh nhớ tắm trước.”
Chu Minh Sơ thật sự quay lại tắm một trận.
Tắm xong đi ra, anh nằm phịch lên giường. Văn Hòa đang thoa kem dưỡng tay, Chu Minh Sơ nhẹ nhàng vòng tay ôm lấy eo cô, kéo theo cả mùi hương của kem dưỡng.
Văn Hòa chê anh làm phiền mình, nhấc tay lên định nói gì đó, Chu Minh Sơ đã mở miệng trước: “Chuyện lần trước em đi giành chỉ tiêu, sau này đừng làm nữa.”
Động tác của Văn Hòa khựng lại.
Chu Minh Sơ nói: “Một lần là ăn may nhặt cơ hội, hai lần là có ý. Ngành này nói nhỏ thì không nhỏ, nói lớn cũng chẳng lớn, vì một gói thầu nhỏ mà đắc tội người khác, không đáng.”
Văn Hòa hơi nghiêng đầu đi chỗ khác.
Chu Minh Sơ như không nhận ra, nhắm mắt nói tối nay ông chủ Bì cũng tới.
Ban đầu Văn Hòa không để ý tới anh, tự thoa kem dưỡng tay, một lúc sau mới cứng ngắc hỏi: “Sếp Bì Nhỏ cũng tới à?”
“Tới rồi.” Chu Minh Sơ nói: “Thằng nhóc này chưa ổn, muốn tiếp ban của ba cậu ta còn phải mấy năm nữa.”
Trong lòng Văn Hòa giật thót, tưởng Sếp Bì Nhỏ gây chuyện, lập tức quay đầu hỏi: “Anh ta làm sao?”
Chu Minh Sơ tựa đầu giường, giọng sau khi uống rượu hơi khàn: “Thần khí giả, uống rượu hay làm việc đều giống ba cậu ta, thích phóng đại, l* m*ng.”
Văn Hòa thở phào nhẹ nhõm, nghĩ l* m*ng thì tốt, nếu hai cha con đều gian xảo như quỷ, cô chắc bị họ xoay cho chóng mặt. Nhưng nghĩ lại, cha con đều giỏi làm doanh thu mới là tốt, vừa tăng thể diện cho cô vừa tăng thu nhập. Quả nhiên con người không thể vừa muốn cái này vừa muốn cái kia, khó quá.
Cô đang nghĩ ngợi, bất ngờ Chu Minh Sơ vặn đèn chỉ còn lại đèn đầu giường, cúi mắt nhìn cô, nhìn thẳng không chớp, nhưng không còn kiểu soi mói đào bới, chỉ tập trung quét qua mắt mày và đường nét khuôn mặt cô, đầu ngón tay khẽ cạo cằm cô, dường như đang suy nghĩ điều gì.
Hai người nhìn nhau, có lẽ vì sắp đến cuối năm, cảm giác thế giới yên tĩnh lạ thường.
Văn Hòa dần không chịu nổi, định hỏi anh làm sao, thì anh nằm ngửa lại, ngón tay luồn trong chăn cởi hai chiếc cúc áo của cô, thò vào với kỹ xảo điêu luyện nắm lấy mấy cái, da thịt tràn đầy qua kẽ tay. Văn Hòa cắn môi, rất nhanh đã bị anh làm cho đầu óc choáng váng.
Chu Minh Sơ ôm cô vào lòng, dùng chỗ chai sạn nhẹ nhàng xoay tròn. Phòng bật sưởi, Văn Hòa bị oi đến toát mồ hôi hư, nghe điện thoại cũng rung ù ù, cô nhấc chân đá anh một cái: “Điện thoại.”
Chu Minh Sơ như đang mơ, gọi không đáp, mãi đến khi Văn Hòa thoát khỏi lòng anh, anh mới lật người mò điện thoại.
Mò được rồi cũng chỉ liếc nhìn một cái, cúp máy, sau đó gửi đi một tin trả lời tự động, tiện tay lướt bỏ mấy tin chúc Tết sớm trên WeChat, trả lời thêm mấy tin ban ngày, rồi khóa màn hình quay lại, nói một câu: “Ba anh.”
Văn Hòa không lên tiếng. Người uống rượu nửa tỉnh nửa mê cũng hơi lâng lâng, nhìn cô hai mắt như sắp ngủ, vươn tay tắt phụp đèn.
Mùa Tết năm ấy, Văn Hòa từ Hà Bắc trở về An Huy, mặt đất trắng xóa mênh mang, quê nhà lại bắt đầu có tuyết rơi.
Cô chụp mấy tấm ảnh tuyết đăng lên Khoảnh Khắc, một lúc sau nhận được ảnh Chu Minh Sơ gửi tới, một đứa trẻ sơ sinh rất nhỏ, khóc đến đỏ bừng cả mặt, không biết chụp kiểu gì mà chỉ thấy mặt, không thấy tai đâu.
Văn Hòa nhìn đi nhìn lại vẫn thấy kỳ lạ, hỏi anh: “Sao lại không có tai?”
Chu Minh Sơ đáp: “Con trai Mạch Khôn.” Một lúc sau, anh mới trả lời câu hỏi của cô: “Mặt to quá.”
Văn Hòa nhớ tới Đường Thư Nghi, mở Khoảnh Khắc của chị ấy xem thử, ảnh người ta tự chụp trông rất bình thường, tai mũi đủ cả, làm gì có chuyện mặt quá to.
Cô tiện tay gửi mấy tấm ảnh tuyết vừa chụp cho Chu Minh Sơ, anh nhìn thấy, tuyết rơi xuống, ngói trắng tường trắng.
Còn Quảng Châu, bao gồm cả vùng Tam giác Châu Giang, quanh năm oi nóng, hễ động là mồ hôi đầm đìa, bốn mùa không phân biệt rõ ràng, đến Tết cũng không thoát khỏi sự bức bối ấy. Anh nhìn tuyết quê cô, trong lòng cảm thấy năm mới sắp tới hẳn sẽ là một năm khác đi.