Chương 442
Bình luận càng nhiều - ra chương càng nhiều
=====
(Thế giới ký ức)
“Người sẽ đảm nhận trách nhiệm của Đội 2… là tôi, Kwon Se-hyun. Rất mong được giúp đỡ.”
Kwon Se-hyun vốn quen dùng kính ngữ, nhưng lần này cố gắng sửa lại để giới thiệu bằng giọng bình thường. Tuy nhiên, không ai đáp lại lời cậu, bầu không khí cũng vô cùng nặng nề.
Theo lệnh của Yoo Si-hyuk, người phụ trách cũ – một người đàn ông khoảng 50 tuổi – bất ngờ bị thay thế, và một Kwon Se-hyun mới chỉ 20 tuổi xuất hiện. Không khó hiểu khi không khí trở nên lạnh nhạt. Kwon Se-hyun cũng hiểu được ánh mắt không mấy thiện cảm của những nhân viên đang nhìn mình.
Chắc hẳn họ cũng cảm thấy không thể tin nổi. Đặc biệt, Kwon Se-hyun vốn đã nổi tiếng là "chó con" được Yoo Si-hyuk đích thân mang về và nuôi dạy, nên trong mắt họ, cậu chính là một kẻ đi cửa sau hoàn hảo. Việc phải cúi đầu trước một người chỉ mới 20 tuổi cũng không dễ chịu gì.
Vì vậy, cậu không trách họ. Suy cho cùng, cả cậu và họ đều đang phụng sự cùng một người, đó là Yoo Si-hyuk.
“Có tài liệu hay thông tin gì tôi cần xem không?”
“Xem tập hồ sơ đen trên bàn đi. Đây là cái mới nhất.”
Trong số những nhân viên đang trao đổi ánh mắt với nhau, một người đứng đầu nhóm tiến lên, đưa cho cậu một tập hồ sơ đen chất chồng trên bàn. Làm theo lời chỉ dẫn, Kwon Se-hyun mở hồ sơ, lật đến những tài liệu có ngày gần nhất và hỏi tiếp.
“Những mục chưa được đánh dấu ở đây là gì?”
“Là đám nhận tiền rồi biến mất, hoặc không chịu trả.”
“….”
“Chúng ta phải đến tìm chúng và ép trả bằng bất cứ cách nào.”
Người nhân viên cười nhếch mép, nụ cười đầy nham hiểm.
“Đúng lúc hôm nay có mấy thằng cần đến thăm, anh* định làm thế nào?” (xưng hô tôn trọng)
Kwon Se-hyun nhìn thẳng vào người nhân viên đó trong giây lát, rồi đóng mạnh tập hồ sơ, phát ra một tiếng “cạch” rõ to, sau đó cười đáp lại.
“Được thôi. Cũng được đấy.”
Biểu cảm của người nhân viên thoáng méo mó khi nhận ra phản ứng không như ý mình mong đợi.
Lớn lên bên cạnh Yoo Si-hyuk và trải qua vô số thử thách của hắn, Kwon Se-hyun đã trở nên chai sạn với những sự khiêu khích lộ liễu như thế. Cậu đưa lại tập hồ sơ cho người nhân viên và bình thản nói.
“Chuẩn bị hết thông tin cá nhân của đám không trả tiền, mang cho tôi.”
******
Công việc mà Yoo Si-hyuk giao cho Kwon Se-hyun hóa ra lại dễ hơn cậu nghĩ.
Những người mà cậu phải trực tiếp gặp hầu hết đều là kẻ đã vay tiền nhưng không trả và bỏ trốn. Họ là những người đã đến đường cùng mới tìm đến những nơi cho vay bất hợp pháp như thế này. Xét cho cùng, điều đó cũng không quá ngạc nhiên.
Những kẻ sống chìm trong rượu, oán trách cuộc đời; những kẻ đánh mất hết tiền bạc vì cờ bạc, nhưng vẫn tiếp tục lao vào vòng xoáy đỏ đen; hoặc những kẻ cầu xin sự chờ đợi, hứa rằng sắp nhận được tiền bảo hiểm nhân thọ từ gia đình. Kwon Se-hyun gặp đủ kiểu người, và chưa bao giờ dành chút lòng thương cảm nào cho họ.
Điều khiến Kwon Se-hyun cảm thấy mệt mỏi nhất chính là sự đồng cảm với người khác. Vì vậy, công việc này lại càng thuận lợi cho cậu. Cậu làm việc trong trạng thái lạnh lùng hơn bao giờ hết.
Khi nhìn thấy một kẻ nghiện m* t**, vay khoản tiền khổng lồ chỉ để mua thêm m* t**, Kwon Se-hyun khẽ tặc lưỡi.
“Không biết liệu hắn có ngờ được rằng m* t** đó cũng nằm trong sự kiểm soát của bên mình không nhỉ?”
Thân hình gầy gò, đôi mắt trũng sâu, bộ râu xồm xoàm – kẻ đó quỳ trước mặt cậu, cầu xin trong khi vẫn là một con nghiện. Trước cảnh tượng thảm hại ấy, Kwon Se-hyun chỉ thở dài, không hề dao động.
Dù hắn đã sống một cuộc đời tồi tệ đến đâu, dù bản chất của hắn có thối nát thế nào, thì những gì diễn ra ngay trước mắt vẫn rất bi thảm. Thế nhưng, điều đó chẳng làm lay động chút nào cảm xúc của Kwon Se-hyun.
“Chắc mình đang trở thành quái vật.”
Nếu được sống một cuộc đời bình thường, có lẽ dù chỉ đối mặt với một kẻ nghiện m* t** không lối thoát, cậu cũng sẽ có chút lòng thương xót. Suy nghĩ đó lướt qua, nhưng rồi Kwon Se-hyun quay lưng đi.
Cậu bối rối, không biết nên thấy vui vì cảm xúc dành cho người khác dần trở nên chai sạn, hay nên đau khổ vì mình đang đánh mất nhân tính.
“Cậu làm việc chăm chỉ nhỉ, Kwon Se-hyun.”
Kể từ khi được giao đội, mỗi đêm, Kwon Se-hyun đều báo cáo chi tiết công việc của ngày hôm đó cho Yoo Si-hyuk. Suốt một tháng, không ngày nào bỏ sót, khiến Yoo Si-hyuk phải tỏ ra chán chường.
“Tôi không nghĩ cậu lại nghe lời như vậy.”
“Là cậu chủ ra lệnh mà.”
“Căn nhà cũ nát đó có vẻ rất quan trọng với cậu, đúng không?”
Trước ánh mắt như đọc thấu tâm can của Yoo Si-hyuk, Kwon Se-hyun không thể phản bác, chỉ mấp máy môi. Tay cậu vô thức chạm đến túi áo nơi chiếc chìa khóa được cất giữ.
Dù bận rộn và chưa một lần quay lại kể từ ngày nhận chiếc chìa khóa, cậu luôn mang theo nó. Chỉ như vậy, cậu mới cảm thấy yên tâm.
“Thôi, không sao. Cứ tiếp tục làm tốt như thế.”
“Dạ.”
Ngay khi Kwon Se-hyun đáp lại, Yoo Si-hyuk chống cằm, nở một nụ cười khó hiểu. Lại là biểu cảm đó. Đây đã là lần thứ hai Kwon Se-hyun thấy nụ cười đầy ẩn ý ấy, khiến cậu cảm thấy bất an.
‘Tại sao hắn cứ phản ứng như vậy?’
Dù suy nghĩ thế nào, cậu cũng không tìm được câu trả lời. Yoo Si-hyuk luôn hành động vượt ngoài trí tưởng tượng của cậu.
Nhận thấy ánh mắt Kwon Se-hyun bắt đầu nhuốm màu nghi ngờ, Yoo Si-hyuk vẫn thản nhiên nói:
“Nếu cậu thích nó đến vậy, sao không đến thăm? Mang chìa khóa theo mà chẳng ghé qua?”
Rõ ràng, hắn đã nhận ra rằng cậu luôn mang theo chiếc chìa khóa bên mình. Kwon Se-hyun có chút lúng túng, như thể đang cố tìm lý do để bào chữa.
“Vì tôi không có thời gian. Cũng hơi xa nữa.”
“Không có thời gian, cũng hơi xa? Không phải không đi, mà là không thể đi?”
“…Lần sau tôi nhất định sẽ ghé qua.”
“Lần sau? Sao phải đợi lần sau? Đi ngay ngày mai đi. Tôi sẽ bảo người chuẩn bị xe.”
“Gì cơ?”
“Ngày mai đi ngay đi.”
Trước câu nói đột ngột của Yoo Si-hyuk, Kwon Se-hyun ngỡ ngàng. Nhưng Yoo Si-hyuk chỉ mỉm cười đầy ẩn ý.
“Cậu phải đi khi còn có thể.”
****
Hôm sau, Kwon Se-hyun thật sự lên chiếc xe mà Yoo Si-hyuk chuẩn bị sẵn để đến ngôi nhà đó.
“Tôi sẽ chờ ở đây. Anh cứ từ từ xem xét.”
Người lái xe đưa cậu đến trước cầu thang dẫn xuống tầng hầm rồi dừng lại. Một mình bước xuống, Kwon Se-hyun lấy chiếc chìa khóa mà cậu luôn mang bên mình suốt một tháng qua ra.
“Cạch.”
Ổ khóa mở ra, cánh cửa sắt bật mở, để lộ căn phòng tối tăm bên trong. Vì là phòng bán hầm, ngay cả ban ngày cũng không sáng rõ nếu không bật đèn.
Căn phòng vẫn hoang vắng, chẳng khác gì một tháng trước. Dẫu vậy, cậu cảm thấy rất vui. Với nét mặt hào hứng, Kwon Se-hyun tháo giày, bước vào và ngó nghiêng khắp nơi.
Lần thứ hai quay lại, cảm giác căn nhà này thực sự thuộc về cậu trở nên rõ ràng hơn bao giờ hết. Một cảm giác như vừa tìm lại được hạnh phúc đã mất trong quá khứ tràn ngập trong lòng.
“Sau này… nếu có cơ hội, mình sẽ mua vài món đồ nội thất để trang trí.”
Sự trống trải của căn phòng khiến cậu có chút tiếc nuối. Giá mà có thể mua sắm thêm vài món đồ đơn giản để lấp đầy khoảng trống thì tốt biết bao.
Tuy nhiên, cậu biết điều đó không dễ. Cậu không thể tự tiết kiệm tiền, và mọi hành động cá nhân đều phải được Yoo Si-hyuk cho phép. Nhưng nếu cậu tiếp tục làm việc chăm chỉ, không chống đối, biết đâu một ngày nào đó, Yoo Si-hyuk sẽ đồng ý, giống như đã mua căn nhà này cho cậu.
Cậu nghĩ đến việc bài trí căn phòng theo cách từng sống cùng Cha Min-young. Dù căn phòng quá nhỏ để đặt được nhiều đồ đạc, chỉ cần tưởng tượng việc lấp đầy nó cũng khiến lòng cậu thấy đủ đầy.
“Hãy cố gắng hơn nữa.”
Kwon Se-hyun không giấu được sự phấn khởi. Cậu có cảm giác như đã đạt được một điều gì đó mà mình luôn khao khát. Những băn khoăn, bối rối cậu từng có ngày hôm qua giờ đây dường như chẳng còn quan trọng nữa.
Dù cậu có là một con quái vật đi chăng nữa thì giờ cũng chẳng sao cả. Ngay cả khi từ chối công việc mà Yoo Si-hyuk giao, bàn tay cậu đã vấy bẩn từ lâu rồi. Bao nhiêu mạng sống đã mất đi dưới tay cậu? Có lẽ, cậu đã trở thành một con quái vật giống Yoo Si-hyuk.
Nếu không thể sống một cuộc đời quan tâm đến người khác, thì từ bỏ và sống thoải mái có lẽ là lựa chọn tốt hơn. Thực tế sẽ không thay đổi, và nỗi đau chỉ mình cậu cảm nhận mà thôi.
Bây giờ cậu đã phần nào hiểu được lý do Yoo Si-hyuk từng chê cậu sống phức tạp một cách vô ích.
“Cậu xong việc rồi chứ?”
“Vâng, cảm ơn anh.”
“Lên xe thôi.”
Sau khi thu dọn suy nghĩ, Kwon Se-hyun rời khỏi căn phòng và quay lại xe với người lái xe đang chờ.
Trong khi đó, Cheon Sa-yeon và Ha Tae-heon, những người đã quan sát mọi thứ, trao cho nhau ánh mắt đầy lo lắng.
Việc Kwon Se-hyun coi mình là quái vật và không còn đồng cảm với người khác không phải điều đáng lo ngại nhất. Cheon Sa-yeon và Ha Tae-heon biết rõ tương lai của cậu. Họ biết cậu không thể nào từ bỏ sự ấm áp trong trái tim mình.
Hiện tại, cậu chỉ bị phân tâm bởi niềm hạnh phúc khi lần đầu tiên có một “ngôi nhà” thực sự. Và cả hai đều nhận ra rõ ràng, chính Yoo Si-hyuk đã cố tình tạo ra điều đó.
Như thể nỗi lo của họ trở thành hiện thực, dòng ký ức trước mắt họ thay đổi hình dạng. Hình ảnh mới hiện lên cho thấy Kwon Se-hyun đứng bất động, ánh mắt hướng về một nơi nào đó. Khuôn mặt cậu tái nhợt, méo mó trong đau đớn, đôi tay siết chặt đến trắng bệch.