Chương 42
Thám Hoa - Khương Đường

Chương 42: Tại sao ngươi không thể tha thứ cho ta?

Tống Lễ Khanh được mở gông xiềng, đứng ngoài thiên lao, chân có hơi sưng.

Y vươn bàn tay, cảm thụ một chút ấm áp của ánh mặt trời.

“…… Lễ Khanh.”

Đây là giọng của Quân Kỳ Ngọc, ngữ khí hắn không hùng hổ dọa người, tỏ ra rất ôn nhu.

Tống Lễ Khanh thiếu chút nữa nghe nhầm người.

Quân Kỳ Ngọc tự mình giá xe ngựa đến đón y.

“Ta tới đón ngươi.”

Tống Lễ Khanh nghe được, trên mặt không có biểu tình, đối với Quân Kỳ Ngọc thình lình ôn nhu như vậy, y không có bi ai cũng không hề vui vẻ.

Chân tướng hết thảy đều đã sáng tỏ, nên Quân Kỳ Ngọc mới thay đổi thái độ như vậy.

“Cha ta đâu?”

Tống Lễ Khanh chưa nghe thấy giọng nói của Tống Thanh, thì chưa hoàn toàn yên tâm.

“Ông ấy về phủ Đại tướng quân rồi…… ừm, ông ấy đã được rửa sạch oan khuất, khôi phục chức vị ban đầu, tước vị cũng không tổn hại, hết thảy giống như trước đây.”

Giống như trước đây……

Nói thật nhẹ nhàng, Tống Lễ Khanh lại cảm thấy tất cả đều không giống như trước kia.

“Ta muốn về nhà, gặp cha ta.”

Tuy nói như vậy, nhưng không gặp cũng không sao, chỉ cần nghe thấy giọng của Tống Thanh, Tống Lễ Khanh cũng an tâm rồi.

“Nhà của ngươi ở phủ Kỳ Lân, ngươi cùng ta trở về đi.” Quân Kỳ Ngọc dừng một chút lại ôn nhu nói, “Nếu ngươi muốn gặp ông ấy, ta có thể cho Tướng quân tới phủ Kỳ Lân gặp ngươi.”

“Nhưng ta muốn về nhà.”

Tống Lễ Khanh bướng bỉnh.

Quân Kỳ Ngọc bị người chống đối, hơi có chút phẫn nộ, nhưng hắn cố kiềm chế xuống.

“Ngươi kiên quyết đòi về phủ Tướng quân, là không muốn về nhà, không muốn nhìn thấy ta sao?” Quân Kỳ Ngọc nhịn tính tình, nhẫn nại nói, “Chuyện lúc trước là ta không đúng, ta hiểu lầm ngươi, cũng không nên dùng trọng hình với ngươi, nhưng quan tâm quá ắt sẽ bị loạn, mới làm ra chuyện sai trái, nếu ngươi giận, giờ ta nhận lỗi với ngươi, được không?”

“Ta không giận.”

Tống Lễ Khanh nhàn nhạt nói một tiếng.

Y nơi nào còn sức và thời gian để giận dỗi?

“Vậy ngươi ngoan ngoãn cùng ta về nhà.”

Quân Kỳ Ngọc đi qua, nắm lấy tay y.

Tống Lễ Khanh khẽ nhăn mày, rút tay ra khỏi tay hắn.

Quân Kỳ Ngọc rơi vào khoảng không, tay bị bỏ rơi giữa không trung.

“Ngươi tránh ta? Còn nói không giận dỗi?”

“Chạm tới sẽ đau.”

Tống Lễ Khanh tìm một lý do hợp lý.

Quân Kỳ Ngọc nhìn thoáng qua ngón tay giấu trong áo của y, cũng không nói thêm gì, mà cởi áo choàng của mình, khoác lên người Tống Lễ Khanh.

“Lạnh không?” Quân Kỳ Ngọc thấp giọng nói, “Lễ Khanh, tạm thời ngươi không thể tha thứ cho ta, ta có thể hiểu được, chúng ta đừng ầm ĩ ở bên ngoài, làm ta bẽ mặt nữa, được không?”

Lúc Quân Kỳ Ngọc mở miệng, kề sát rất gần y, Tống Lễ Khanh cảm thấy hơi khó chịu, dứt khoát né tránh tiến lên phía trước, nhưng phía trước chính là bậc thang, bước vào khoảng không, liền lảo đảo muốn ngã.

Quân Kỳ Ngọc nhiều năm luyện võ, tay mắt lanh lẹ, ôm lấy eo y, kéo vào ngực.

Sau khi Tống Lễ Khanh đứng vững, y đẩy Quân Kỳ Ngọc ra.

Nhưng công bằng mà nói, Tống Lễ Khanh tính tình trầm ổn, không phải người l* m*ng, không có khả năng không nhìn thấy bậc thang, Quân Kỳ Ngọc sinh nghi, hắn nhìn đôi mắt Tống Lễ Khanh, đồng tử y luôn lơ đễnh, Quân Kỳ Ngọc còn tưởng y không muốn nhìn thấy mình, hiện tại xem ra……

“Lễ Khanh.” Quân Kỳ Ngọc thử hỏi, “Hai mắt của ngươi……”

“Ừ, ta không nhìn thấy.”

Tống Lễ Khanh nói xong liền nghiêng mặt đi, y không muốn Quân Kỳ Ngọc nhìn chằm chằm y, cũng không cần sự đồng cảm thương hại của hắn.

Quân Kỳ Ngọc sửng sốt, thứ quan trọng nhất với Tống Lễ Khanh, chính là tay và mắt của y, đôi tay cầm bút, đôi mắt đọc sách, hiện tại…… Hiện tại đều bị thương.

Nếu không trị khỏi, về sau y không thể đọc sách viết chữ nữa, nửa đời trước y dốc hết tâm huyết lấy được công danh, giờ đây hết thảy đều tan thành mây khói.

Quân Kỳ Ngọc biết y rất để tâm điều này, nhưng vì sao y lại thản nhiên như vậy?

“Bọn hắn…… Bọn hắn dụng hình làm mắt ngươi bị thương sao?!” Quân Kỳ Ngọc chất vấn.

“Điện hạ đừng có tự trách, mắt ta mấy năm nay đã bệnh, giờ chỉ là bệnh cũ phát tác thôi.” Tống Lễ Khanh lại nghĩ tới điều gì, như là tự giễu mà nói, “Trước kia rơi lệ nhiều như vậy, nói không chừng là khóc đến hỏng mắt.”

“Trước kia? Tại sao ta không biết? Ngươi không nói cho ta chuyện mắt ngươi có bệnh.” Quân Kỳ Ngọc quan tâm hỏi.

Tống Lễ Khanh cười cười, không đáp lại.

Quân Kỳ Ngọc biết y có ý gì, y đang nói mình căn bản không có quan tâm đến y.

“Không…… Không sao, chúng ta về nhà chữa trị.” Quân Kỳ Ngọc an ủi nói, “Ta đã bảo Tề Mạc chờ ở phủ Kỳ Lân, y thuật hắn cao siêu, không phải ngươi cũng tin hắn sao?”

Không chờ Tống Lễ Khanh nói, Quân Kỳ Ngọc liền bế y lên, Tống Lễ Khanh tuy rằng kháng cự, nhưng sao có thể chống lại sức lực của Quân Kỳ Ngọc.

Quân Kỳ Ngọc bế y lên xong, lập tức đứng sững tại chỗ, không nhúc nhích.

Tống Lễ Khanh không quen bị hắn ôm như vậy, liền thúc giục hắn.

“Sao lại không đi? Ta nặng quá hả?”

“Ngươi……”

Quân Kỳ Ngọc không thốt thành lời, y quá nhẹ!

Nhẹ đến nỗi Quân Kỳ Ngọc đơ người tại chỗ, Tống Lễ Khanh cũng không thấp, lại chỉ có thể trọng như một đứa trẻ, nhẹ bẫng, phảng phất như gió thu, thổi cái là bay đi luôn.

Tống Lễ Khanh ngồi trong xe ngựa, dựa vào ghế, suốt đoạn đường đều nhắm mắt, không nói chuyện.

Quân Kỳ Ngọc mấy lần muốn mở miệng, nhưng không tìm ra lời để nói, chỉ là ánh mắt luôn không rời Tống Lễ Khanh.

Nước da y rất trắng, nhưng từ thiên lao đi ra, cả người xanh xao, mặt đầy mệt mỏi, tinh thần uể oải, nói chuyện hô hấp cũng nhẹ nhàng.

Sau khi trở về phủ Kỳ Lân, Quân Kỳ Ngọc như cũ ôm Tống Lễ Khanh, bế y đặt nhẹ lên giường.

“Đa tạ điện hạ.” Tống Lễ Khanh nói.

Quân Kỳ Ngọc không vui nói: “Ngươi ta như phu thê nhất thể, sau này đừng nói lời khách sáo như vậy nữa.”

Tề Mạc chờ đã lâu, hắn đặt tay, bắt mạch cho Tống Lễ Khanh.

Được một lát, Tề Mạc liền ngẩng đầu kinh hô thành tiếng.

“Lễ Khanh!” Tề Mạc lại âm thầm sửa lời, “Thái, Thái Tử phi, ngươi……”

“Xuỵt——”

Tống Lễ Khanh hơi lắc đầu, ý bảo hắn đừng có nói.

“Ngươi……” Tề Mạc cả kinh, khó mà nhịn được.

Tống Lễ Khanh trở tay cầm lấy tay Tề Mạc, khẩn cầu nói: “Ta biết, không cần phải nói cho người khác nghe.”

Tề Mạc biết, Tống Lễ Khanh nói “Người khác”, ám chỉ chính là Quân Kỳ Ngọc.

“Ngươi đều biết sao?”

“Ừm.”

Tống Lễ Khanh gật đầu, thân thể của mình, y chính là người hiểu rõ nhất, bệnh huyết kiệt đã trở nặng, sắp dầu hết đèn tắt.

Tề Mạc lại không có cách nào bình tĩnh giống như y, hắn nén bi ai trong lòng, nhưng càng nhẫn nhịn, hốc mắt lại càng ửng đỏ.

“Vì sao?” Tề Mạc nhỏ giọng hỏi, “Lễ Khanh ngươi quá khổ sở, ngươi nên nói cho hắn. Ít nhất hắn sẽ đối tốt với ngươi hơn một chút.”

“Hắn không xứng được biết.”

Tống Lễ Khanh quả quyết nói ra những lời này.

Quân Kỳ Ngọc không xứng biết được thời gian y sống không còn nhiều, y cũng không cần bộ mặt ra vẻ thương hại của hắn.

Cuối cùng Tề Mạc cũng nghe theo y.

Quân Kỳ Ngọc uống một ngụm trà xong, liền đi qua, Tề Mạc vội lau nước mắt.

“Thế nào?” Quân Kỳ Ngọc hỏi, “Tay Lễ Khanh có thể khỏi hẳn không?”

“Da thịt tổn thương dễ dàng khép lại, nhưng vết thương gân cốt vẫn cần thêm thời gian để hồi phục.”

Chỉ là…… Tống Lễ Khanh không còn nhiều thời gian nữa.

“Vậy thì tốt quá! Lễ Khanh ngươi nghe thấy không? Tay ngươi sẽ không phế, vẫn có thể cầm bút viết chữ giống như trước kia.”

Quân Kỳ Ngọc nghe xong rất cao hứng, vui vẻ ra mặt.

“Còn đôi mắt thì sao?” Quân Kỳ Ngọc lại hỏi tiếp.

“Có thể…… Có thể trị hết.”

Tề Mạc không còn cách nào, đành phải nói dối, hắn sợ nói nhiều sẽ bị lộ tẩy.

“Điện hạ, thần bây giờ phải trở về Thái Y Viện, thần muốn tìm một ít thuốc bổ huyết lợi khí, nói không chừng Thái Tử Phi sẽ sớm…… Sớm khôi phục như lúc ban đầu.”

“Được, chờ ngươi chữa khỏi cho Thái Tử Phi, ta sẽ ban thưởng cho ngươi.”

Tề Mạc vừa đi, Tống Lễ Khanh lại phải ở cùng một chỗ với Quân Kỳ Ngọc, Tiểu Địch tiến vào, muốn lau chùi vết bẩn trên người cho Tống Lễ Khanh, đều bị Quân Kỳ Ngọc đoạt lấy, hắn muốn đích thân lau cho Tống Lễ Khanh.

Nhưng hắn chưa làm việc tỉ mỉ này bao giờ, tay lúng ta lúng túng, hắn cả đời sống trong nhung lụa, đã phải hầu hạ người khác bao giờ.

Khi Quân Kỳ Ngọc kéo tay áo Tống Lễ Khanh, nhìn thấy cánh tay y đầy rẫy vết thương, biểu tình ngưng trệ một chút.

“Còn đau không?”

Quân Kỳ Ngọc có chút hổ thẹn.

“Đau.”

Tống Lễ Khanh chỉ nói một chữ, khẩu khí bình đạm giống như không phải đang nói về mình.

Quân Kỳ Ngọc lại chạm một cái, sắc mặt tự nhiên khó coi.

“Ta mệt rồi, điện hạ để ta nghỉ ngơi một lát đi.”

“Được, ngươi ngủ đi.” Quân Kỳ Ngọc ngồi ở mép giường nói, “Ta ở chỗ này cạnh ngươi.”

Tống Lễ Khanh cũng vô lực quản hắn, xoay người, đưa lưng về phía Quân Kỳ Ngọc.

Quân Kỳ Ngọc nhất thời có chút mất mát, nhìn bóng lưng thon gầy của Tống Lễ Khanh, ủ rũ cúi đầu.

Y vẫn muốn tránh mặt mình.

“Lễ Khanh, ngươi giận ta cũng được, hận ta cũng được, chuyện đến nước này cũng không thể thay đổi, ngươi muốn ta bồi thường ngươi như thế nào ngươi mới hả giận đây? Chỉ cần ngươi nói, ta đều tận lực làm, được không?”

“Ta biết ngươi không ngủ, ngươi muốn tránh mặt ta.”

“Lễ Khanh, ta đã hạ mình, thành tâm nhận sai với ngươi, chuyện này không thể xóa bỏ được sao?”

“Ngươi không đáp là có ý gì? Ngươi biết ta ghét nhất là người khác phớt lờ ta.”

“Được, đều là ta sai, ta chờ ngươi hết giận.”

Quân Kỳ Ngọc không nhịn được nói, nhưng Tống Lễ Khanh vẫn như vậy không đáp một tiếng. Hắn lại lầm bầm lầu bầu.

Tống Lễ Khanh cũng không phải như hắn nói là đang trốn tránh, mà y thật sự vô cùng buồn ngủ, ở thiên lao ngày ngày chịu trọng hình, không có một khắc nào là không lo lắng đề phòng, tâm thần và thể xác đều mệt mỏi, căn bản là không nghe Quân Kỳ Ngọc nói cái gì, đã nặng nề mà ngủ.

Tống Lễ Khanh ngủ đến trưa hôm sau mới tỉnh, y không nhìn thấy, nhưng đôi mắt có thể cảm giác được sương mù lất phất, hẳn là ban ngày.

Y s* s**ng xuống giường, tay lại chạm phải mặt Quân Kỳ Ngọc.

Quân Kỳ Ngọc thật sự ở bên giường, trông y một ngày một đêm.

Quân Kỳ Ngọc tức khắc tỉnh lại, xoa mắt nói: “Lễ Khanh, ngươi đói bụng không? Ta sai người chuẩn bị đồ ăn ngon cho ngươi rồi, Tề Mạc cũng nói ngươi phải bồi bổ.”

Tống Lễ Khanh bị hắn kéo đến bên cạnh bàn, Quân Kỳ Ngọc gắp một miếng thịt, đưa tới bên môi Tống Lễ Khanh.

Đầu bếp phủ Kỳ Lân là giỏi nhất kinh thành, nhưng Tống Lễ Khanh lại quá mẫn cảm, chỉ ngửi thấy một ít mùi tanh của thịt, dạ dày y liền co rút không ngừng, nôn khan ra tiếng.

“Lễ Khanh!” Quân Kỳ Ngọc hốt hoảng đỡ lấy y, “Thức ăn này nấu tệ vậy sao? Ta lập tức sai người bắt đầu bếp kia đến hỏi tội!”

Tống Lễ Khanh ngăn hắn, thở hổn hển hai hơi mới có thể nói chuyện.

“Là ta ngửi không được mùi thịt, điện hạ không cần vạ lây người vô tội.”

“Đem mấy món mặn này mang xuống cả đi!” Quân Kỳ Ngọc cẩn thận múc một bát canh tẩm bổ, “Ngươi ăn canh này đi, ngoan, há miệng.”

“Ta ăn không vô, điện hạ ngài dùng bữa đi.”

Quân Kỳ Ngọc buông muỗng canh, nhìn vẻ mặt hờ hững của Tống Lễ Khanh, rốt cuộc mất hết kiên nhẫn.

“Lễ Khanh, ta đối với ngươi đã tận tình tận nghĩa, thương thế của ngươi đều có thể chữa khỏi, tại sao ngươi không thể tha thứ cho ta?”

Tùy Chỉnh Giao Diện Đọc
Màu nền
Font chữ
Cỡ chữ: 20px
Giãn đoạn: 1.2
Danh Sách Chương (117)
Chương 1: Chương 1: Hôn ước Chương 2: Chương 2: Tứ hôn Chương 3: Chương 3: Đêm tân hôn Chương 4: Chương 4: Ngài yêu điện hạ nhiều lắm sao? Chương 5: Chương 5: Tự mình tới bù vào Chương 6: Chương 6: Cộng phó Vu Sơn Chương 7: Chương 7: Tại sao điện hạ lại đánh người? Chương 8: Chương 8: Có thấy bẩn không? Chương 9: Chương 9: Bám rồng dựa phượng, thân phận liền tôn quý sao? Chương 10: Chương 10: Nhận một cái tát này cũng không oan cho y! Chương 11: Chương 11: Có thể chống nổi nửa năm, coi như y xương cứng. Chương 12: Chương 12: Ta mãi mãi sẽ không chủ động rời khỏi ngươi. Chương 13: Chương 13: Lâu Lan vương tử Chương 14: Chương 14: Bệnh nan y Chương 15: Chương 15: Bùi Tinh Húc Chương 16: Chương 16: Nôn ra máu. Chương 17: Chương 17: Ngươi phải nhớ ta. Chương 18: Chương 18: Khó coi chết đi được. Chương 19: Chương 19: Thương tiếc Chương 20: Chương 20: Sau này ngươi theo ta đi Chương 21: Chương 21: Thỉnh cầu một người Chương 22: Chương 22: Cha nào con đấy Chương 23: Chương 23: Chỉ thuộc về một mình ta. Chương 24: Chương 24: Để ta đi, cầu xin ngươi. Chương 25: Chương 25: Lúc này giả bộ thâm tình cho ai xem? Chương 26: Chương 26: Không còn thuốc nữa Chương 27: Chương 27: Mạng của ngươi bây giờ cũng có phần của ta. Chương 28: Chương 28: Ta càng ghét người khác thờ ơ với ta hơn! Chương 29: Chương 29: Vậy giờ ngươi thề đi. Chương 30: Chương 30: Tiếp tục làm thái tử phi của ta. Chương 31: Chương 31: Không phải là ta yêu ngươi. Chương 32: Chương 32: Ta cũng không nhất định không phải là ngươi thì không được. Chương 33: Chương 33: Quỳ bóc Chương 34: Chương 34: Là lạnh nhạt Chương 35: Chương 35: Giả bộ vui vẻ Chương 36: Chương 36: Trả y lại cho ta Chương 37: Chương 37: Đem Tống Lễ Khanh áp giải vào thiên lao Chương 38: Chương 38: Ta không cần nữa! Chương 39: Chương 39: Ta không yêu ngươi nữa! Chương 40: Chương 40: Ta lạnh quá! Chương 41: Chương 41: Vãn hồi kiểu gì? Chương 42: Chương 42: Tại sao ngươi không thể tha thứ cho ta? Chương 43: Chương 43: Thân thế Chương 44: Chương 44: Hóa thành tro tàn Chương 45: Chương 45: Là ta bỏ ngươi! Chương 46: Chương 46: Là con hiểu lầm y ư? Chương 47: Chương 47: Lá thư Chương 48: Chương 48: Đời này kiếp sau không gặp lại là có ý gì? Chương 49: Chương 49: Làm thế nào mới có thể tha thứ cho ta? Chương 50: Chương 50: Ta không có cách nào yêu ngươi giống như yêu Quân Kỳ Ngọc Chương 51: Chương 51: Hôn mê Chương 52: Chương 52: Nghĩa trang Chương 53: Chương 53: Đã có một chút tư cách để yêu ngươi Chương 54: Chương 54: Tạm biệt, Quân Kỳ Ngọc Chương 55: Chương 55: Ta là người của Thái tử Cảnh Quốc Chương 56: Chương 56: Nó là con hoang của Thái tử Cảnh Quốc Chương 57: Chương 57: Sau này ta nhất định sẽ yêu thương ngươi Chương 58: Chương 58: Ngươi giấu y ở đâu? Chương 59: Chương 59: Lễ Khanh, là ta… Chương 60: Chương 60: Ta không thua Chương 61: Chương 61: Ta rất nhớ ngươi Chương 62: Chương 62: Vội vã muốn chứng minh, ngươi còn yêu ta Chương 63: Chương 63: Chúng ta chọn ngày nào để tổ chức lễ thành hôn? Chương 64: Chương 64: Ngươi thật sự cho rằng ta không hận ngươi sao? Chương 65: Chương 65: Hắn rốt cuộc là loại người như thế nào? Chương 66: Chương 66: Quỳ xuống Chương 67: Chương 67: Hồ Tư Ly Mục Chương 68: Chương 68: Hồi quang phản chiếu Chương 69: Chương 69: Ngươi đừng không để ý đến ta, được không? Chương 70: Chương 70: Núi Thần Chương 71: Chương 71: Ngài ấy chưa từng nói một câu không tốt về điện hạ Chương 72: Chương 72: Thế thân của Hồ Nô Nhi? Chương 73: Chương 73: Ta sống vạn năm không rõ đêm dài Chương 74: Chương 74: Ngươi xứng sao? Chương 75: Chương 75: Ngươi vẫn muốn đợi mãi như vậy sao? Chương 76: Chương 76: Tâm trí bị tổn thương Chương 77: Chương 77: Hóa ra khi yêu một người, trước tiên sẽ thấp kém như một nhúm cát bụi Chương 78: Chương 78: Say rượu, hôn môi Chương 79: Chương 79: Xin lỗi Chương 80: Chương 80: Lễ thành hôn Chương 81: Chương 81: Khiến y yêu ngươi Chương 82: Chương 82: Không cam lòng Chương 83: Chương 83: Đừng đến quấy rầy vương hậu của ta nữa! Chương 84: Chương 84: Cút đi! Chương 85: Chương 85: Ta đổi mắt cho ngươi Chương 86: Chương 86: Tiêu Thái tử Chương 87: Chương 87: Mai phục Chương 88: Chương 88: Để cho hắn chết đi Chương 89: Chương 89: Trên đời không chỉ có mỗi Quân Kỳ Ngọc hắn Chương 90: Chương 90: Gặp lại Chương 91: Chương 91: Giết hắn Chương 92: Chương 92: Ta chỉ thua ở trong tay ngươi Chương 93: Chương 93: Là ta không thể rời khỏi ngươi Chương 94: Chương 94: Ngươi chính là may mắn của ta Chương 95: Chương 95: Nương tựa lẫn nhau Chương 96: Chương 96: Duy chỉ thiếu ngươi Chương 97: Chương 97: Cửu tử nhất sinh cũng đáng Chương 98: Chương 98: Khó mà tự kiềm chế Chương 99: Chương 99: Ngươi đúng là tâm địa Bồ Tát Chương 100: Chương 100: Ta là Thái tử phi Chương 101: Chương 101: Ngươi là……? Chương 102: Chương 102: Tắm sắc Chương 103: Chương 103: Vậy ngươi ôm ta một cái đi Chương 104: Chương 104: Mùi hương không đúng Chương 105: Chương 105: Đào góc tường Chương 106: Chương 106: Ngươi đây là đang nhiễu loạn lòng quân Chương 107: Chương 107: Ta muốn làm hoàng đế Chương 108: Chương 108: Dục Đế Chương 109: Chương 109: Trẫm là hoàng đế Chương 110: Chương 110: Ngươi cho rằng ngươi thắng sao? Chương 111: Chương 111: Tên vô danh Chương 112: Chương 112: Ta là…Quái vật Chương 113: Chương 113: Sao ta có thể nỡ? Chương 114: Chương 114: Tinh trong tinh tú, Húc trong nhật húc Chương 115: Chương 115: Quân lão ma Chương 116: Chương 116: Ăn hiếp cha ta Chương 117: Chương 117: Kết thúc: Hoàng thượng tiếp tục cố gắng