Chương 42
Lên Đời - Mạnh Trung Đắc Ý

Chương 42: 042: Một người tốt

Lạc Tư Cảnh hẹn gặp Cốc Kiều tại một nhà hàng Nhật tọa lạc trên tầng một của một khách sạn năm sao đã khai trương được bốn năm.

Chiều thứ Ba tan sở, Cốc Kiều vừa xuống dưới lầu đã thấy Lạc Bồi Nhân đứng đợi sẵn bên chiếc xe đạp của anh. Hôm nay, cô đã thay đôi giày bông ấm áp nhưng có phần cục mịch, nặng nề bằng một đôi bốt da nhỏ gọn, chiếc áo phao dày cộp cũng được thay bằng một chiếc áo dạ dáng ngắn.

Cô vừa đạp xe thì phát hiện nó lại dở chứng. Quá tam ba bận, chiếc xe này mà hỏng lần nữa thì cô nhất định phải sắm một chiếc mới.

Vậy là Cốc Kiều đành ngồi sau xe của Lạc Bồi Nhân. Kể từ lúc xe lăn bánh, hai người cứ thế lướt đi trong cơn gió bấc thẳng đến khách sạn năm sao mà cô chẳng thấy lạnh chút nào. Cô theo Lạc Bồi Nhân đi gửi xe, đứng nhìn anh cẩn thận khóa kỹ chiếc xe đạp bằng cả hai ổ khóa mình mua cho.

Bà chủ nhà hàng niềm nở ra tận nơi chào hỏi rồi đưa họ vào một phòng riêng trải chiếu tatami, nơi Lạc Tư Cảnh đã ngồi đợi sẵn.

Cốc Kiều bất giác nhận ra phụ nữ nhà họ Lạc dường như chẳng ai chuộng màu sắc sặc sỡ. Chị họ không chỉ mặc áo cao cổ màu đen, mà ngay cả chiếc áo khoác dáng dài vắt trên giá cũng là một màu đen tuyền, điểm nhấn duy nhất là đôi khuyên tai vàng. Cô thử mường tượng Lạc Tư Cảnh trong những gam màu tươi sáng hơn, nhưng rồi đành phải thừa nhận rằng quả thật không sắc màu nào hợp với chị hơn màu đen. Chỉ riêng cách ăn mặc cũng đủ cho thấy hai chị em họ thuộc về một thế giới, còn cô chỉ là kẻ ngoài cuộc lạc lõng. Họ là người một nhà, còn cô mãi mãi chỉ là người dưng. Cốc Kiều lặng lẽ cởi áo khoác dạ, để lộ chiếc áo len đan sợi to bên trong, trên áo có đính hai quả bông nhỏ xíu đang khẽ đung đưa.

Cốc Kiều lấy từ trong túi ra ba trang giấy viết tay, đưa cho Lạc Tư Cảnh rồi mỉm cười nói:

– Chị họ, đây là mấy ghi chép và ý tưởng của em về mô hình chợ đêm vỉa hè. Chị xem qua trước đi ạ.

Lạc Tư Cảnh nhận lấy mấy trang giấy. Chữ của Cốc Kiều không quá đẹp nhưng rất nắn nót, nét nào nét nấy đều tì mạnh xuống, tưởng chừng sắp rạch rách mặt giấy đến nơi. Chỉ từ một chủ đề do cậu em trai chị thuận miệng bịa ra, cô gái này lại dồn hết tâm huyết viết đến ba trang giấy. Trong đó, cô trình bày cặn kẽ từ việc bản thân đã hưởng lợi từ chợ vỉa hè ra sao cho đến những điểm cần cải thiện. Thậm chí, không biết Cốc Kiều lấy thông tin từ đâu mà còn phân tích cả mô hình chợ vỉa hè ở những thành phố khác.

Cốc Kiều vốn thích nói hơn là viết, nhưng để Lạc Tư Cảnh tiện đặt câu hỏi, cô quyết định trình bày ý tưởng của mình ra giấy trước. Dù sao người ta cũng tặng đồng hồ cho mình, lại còn giúp mình nói dối, nên giúp được chút nào hay chút ấy.

Tay áo len sợi to hơi ngắn, để lộ ra một khoảng cổ tay trắng ngần và chiếc đồng hồ mới cô cố ý đeo. 

Cốc Kiều vui vẻ nói:

– Em thích chiếc đồng hồ này lắm, cảm ơn chị đã tặng nó cho em ạ.

Lạc Tư Cảnh liếc nhìn cậu em trai, rồi vui vẻ nhận lấy lời cảm ơn vốn không dành cho mình.

– Phải là chị cảm ơn em mới đúng. Em viết tâm huyết thật đấy.

– Nếu có thêm thời gian, em sẽ viết cặn kẽ hơn nữa. Còn những gì chưa có trong này, chị cứ hỏi em bất cứ lúc nào ạ. Nếu có điều gì em chưa rõ, em có thể về hỏi thêm.

Chỉ qua vài câu trao đổi, Lạc Tư Cảnh đã nhận ra cô gái này không quen thói khách sáo hay cố tỏ ra khiêm nhường. Thế nhưng, trong hoàn cảnh của cô, đó lại là một ưu điểm, bởi sự khiêm tốn vốn là đặc quyền của những người ở vị thế cao.

Trước khi gọi món, Lạc Bồi Nhân cẩn thận hỏi Cốc Kiều xem cô có bị dị ứng với loại hải sản nào không.

Sau vài lần lắc đầu nguầy nguậy, Cốc Kiều bèn nói với anh:

– Món nào em cũng ăn được hết ạ.

Lần đầu tiên Cốc Kiều nghe đến hai từ “dị ứng” cũng là vì Lạc Bồi Nhân, chứ dạ dày của cô chẳng bao giờ kén cá chọn canh. Có điều, giá như biết trước món nào trong đây đắt cắt cổ, hẳn cô sẽ chọn ngay lấy vài món để mà dị ứng. Song vì chẳng rành giá cả ra sao, cô đành nói thêm:

– Nhưng em ăn không được bao nhiêu đâu, anh đừng gọi nhiều quá nhé.

Cô cảm thấy Lạc Bồi Nhân gọi hơi nhiều rồi.

– Mỗi món chỉ có một ít thôi. – Lạc Bồi Nhân đáp, đoạn không hỏi ý Cốc Kiều nữa mà tự chọn món giúp cô.

Lạc Tư Cảnh mỉm cười giải thích với Cốc Kiều:

– Nhà hàng này tuy quảng cáo là tất cả nguyên liệu đều được vận chuyển bằng đường hàng không từ Nhật Bản về, nhưng thực chất phần lớn hải sản của họ đều nhập từ Bắc Đới Hà.

Chuyện này do bà Liêu phát hiện. Lần trước về nước nghỉ tại khách sạn này, trong bữa cơm cùng con trai và con gái riêng của chồng, bà đã chẳng ngần ngại mà thẳng thừng chê bai khiến người đề nghị ăn ở đây là Lạc Tư Cảnh không khỏi lúng túng. Dù vậy, chị cũng chỉ có thể hùa theo lời phàn nàn của bà Liêu, rồi hỏi bà có muốn đổi sang món ăn quê nhà không. Giống như bao người trong giới thượng lưu, vị giác của bà Liêu có lẽ không nhạy bén đến thế, nhưng bà lại cực kỳ nhạy cảm với những sự lừa dối liên quan đến đẳng cấp và quyền lực. Dường như với bà, việc không vạch trần trò lừa này chẳng khác nào thừa nhận mình kém cỏi.

Lạc Bồi Nhân không nói gì, chỉ cúi đầu giải quyết phần lớn số thức ăn còn lại rồi đi thanh toán. Anh nói với Lạc Tư Cảnh rằng ăn hải sản nội địa với mức giá này không thể xem là bị lừa được. Điều anh không nói ra là mẹ anh phát hiện nguồn gốc của hải sản không phải nhờ vị giác tinh tường, mà là nhờ sự nhạy bén với giá cả.

Cốc Kiều không mấy bận tâm đồ ăn đến từ đâu, chỉ hỏi:

– Họ quảng cáo như vậy để bán đắt hơn ạ?

Lạc Bồi Nhân đáp:

– Không đắt đâu em.

Lạc Tư Cảnh hiểu ngay ngụ ý của em trai: không đắt, nghĩa là Cốc Kiều cứ yên tâm mà ăn.

Quả đúng như Lạc Bồi Nhân nói, mỗi món chỉ có một ít. Tuy Cốc Kiều không biết giá cả của nhà hàng này, nhưng với đầu óc kinh doanh của mình, cô thừa biết đây đều là những món đi ngược lại tiêu chí “ngon bổ rẻ”. Nhưng thôi, đã gọi rồi thì gắng ăn cho ngon miệng vậy. Với món nào dọn lên, cô cũng đều nhiệt tình khen ngợi bằng những mỹ từ chẳng hề lặp lại.

Lạc Tư Cảnh vốn định gợi chuyện với Cốc Kiều về những đề tài khác, nhưng dường như hôm nay cô chỉ có một chủ đề duy nhất: khu chợ đêm vỉa hè. Mọi câu chuyện đều xoay quanh vấn đề này. Cô trình bày rành mạch tựa như đã soạn sẵn đề cương từ trước, với luận điểm và luận cứ vô cùng rõ ràng. Vốn chỉ là một cuộc trò chuyện phiếm, vậy mà không một câu nào của cô bị trùng lặp. Lạc Tư Cảnh thầm nghĩ, với tài ăn nói này, nếu Cốc Kiều về cơ quan của họ làm việc thì đúng là như cá gặp nước. Hiển nhiên, thứ mà cô gái này theo đuổi là một sự nghiệp xán lạn, chứ chẳng phải một câu chuyện tình lãng mạn.

Khi bữa ăn sắp kết thúc, Lạc Tư Cảnh bèn lấy ra món quà mà em trai đã chuẩn bị sẵn, thậm chí còn chu đáo cắt sạch mác giá từ trước đó.

Cốc Kiều vội xua tay từ chối, bữa ăn này đã đủ thể hiện tấm lòng của chị họ rồi, cô không thể nhận thêm gì nữa.

– Bữa này là anh họ em mời, chị không dám nhận vơ đâu. – Lạc Tư Cảnh cười giải thích, dù vốn dĩ chị định tự mình thanh toán. – Chị không hợp với mấy màu nổi thế này, phải em mặc mới đẹp. Để chỗ chị thì chỉ tổ bám bụi thôi. Em mặc thử xem có ưng không?

Cốc Kiều không khỏi thắc mắc, chị họ vốn chỉ mặc đồ đen, sao lại mua tặng cô toàn đồ màu vàng thế này? Hẳn là có người đã gợi ý cho chị, thậm chí còn báo cho chị biết cả số đo của cô nữa. Dì thì chắc chắn không phải, vì dì chẳng hề biết cô thích màu vàng, mà có biết cũng chưa chắc đã tán thành. Có lẽ là… hay nói đúng hơn là… Cô vội gạt phắt suy nghĩ ấy ra khỏi đầu.

Trước sự nhiệt tình của Lạc Tư Cảnh, Cốc Kiều đành phải mặc thử.

Chiếc áo khoác rất vừa vặn với dáng cô. Lạc Tư Cảnh thầm phục em trai mình vì quá hiểu Cốc Kiều, mấy kiểu trang phục đơn giản rõ ràng không hề phù hợp với tướng mạo của cô.

– Hôm nay nói chuyện vẫn chưa đã. Chủ Nhật này em rảnh không, chị mời em riêng một bữa nhé?

Chị vốn đã chuẩn bị một đôi khuyên tai để tặng Cốc Kiều, nhưng lúc gặp mới nhận ra cô chưa xỏ lỗ tai. Thấy cô cứ tỏ lòng cảm kích mãi mà mình không có quà đáp lễ, chị không khỏi áy náy.

– Cảm ơn chị họ ạ! Nhưng Chủ nhật này em lỡ có hẹn mất rồi.

Đã giúp thì giúp cho trót, Cốc Kiều bèn nói thêm:

– Bây giờ chị còn vướng mắc gì không ạ? Chị cứ nói, em sẽ ghi lại hết, về nghĩ kỹ rồi trả lời chị sau.

– Nếu vậy, hay chúng ta lên quán bar trên lầu uống một ly, trò chuyện thêm lát nữa nhé?

Cốc Kiều còn chưa kịp từ chối, Lạc Bồi Nhân đã nhanh miệng đáp thay:

– Em uống một ly có độ cồn thấp cũng được mà.

Khách sạn này do người Pháp xây dựng mới được vài chục năm, song phong cách lại mô phỏng lối kiến trúc cầu kỳ, hoa lệ của nhiều thế kỷ trước, hoàn toàn khác biệt với quán bar mà Cốc Kiều từng đến.

Lạc Bồi Nhân gọi cho Cốc Kiều một ly Grasshopper – loại cocktail có kem với nồng độ cồn rất thấp. Thế nhưng, cô lại có vẻ hứng thú với ly của Lạc Tư Cảnh hơn, bởi trông nó ra dáng một ly rượu hơn hẳn thứ đồ uống trên tay mình.

Lạc Tư Cảnh liếc nhìn ly cocktail trông chẳng khác nào một cốc nước giải khát của Cốc Kiều. Chị mỉm cười hỏi:

– Em có muốn thử loại khác không? Lỡ say cũng chẳng sao, chị đưa em về nhà chị.

– Dạ thôi ạ, em thích ly này lắm.

Trên đường về, Cốc Kiều ngồi sau xe đạp của Lạc Bồi Nhân, thủ thỉ:

– Anh họ này, em lớn rồi, đừng lúc nào cũng coi em là trẻ con nữa. Thật ra chuyện gì em cũng biết hết.

Làm gì có người lớn nào lại say vì một ly cocktail y hệt nước ngọt chứ?

– Em biết gì?

– Em biết thật ra anh… – Một cơn gió lạnh buốt chợt thốc tới khiến Cốc Kiều tỉnh cả người. – Em biết da heo khác da bò và da cừu ở điểm nào nhé.

Về đến cổng, Lạc Bồi Nhân chợt trông thấy một người tuyết đứng sừng sững trong sân, điều mà mấy năm trước chưa từng có. Người tuyết giơ một tay lên như vẫy chào người qua lại, trên cổ có hai quả bông len trông y hệt hai quả bông trên áo của Cốc Kiều.

Đây là tác phẩm đắp từ tối qua của Cốc Kiều. Nhìn người tuyết vừa to vừa đẹp, nhóc Tư lại càng thêm sùng bái chị họ. Cậu nhóc cứ tiếc hùi hụi vì chưa kịp mó tay vào phụ đã bị mẹ lùa vào nhà do sợ nhiễm lạnh, bỏ lỡ cả quá trình. Nhóc Tư quả quyết rằng mặt mũi người tuyết giống hệt mình, trông rất khôi ngô tuấn tú, chắc chắn là chị họ đặc biệt đắp tặng cậu. Nghe thế, nhỏ Ba chỉ bĩu môi. Nhóc Tư liền khăng khăng rằng chị mình tỏ thái độ như thế là vì ghen tị với tình cảm thắm thiết giữa cậu và chị họ. Để không phụ tấm lòng của chị họ, nhóc Tư đã trịnh trọng đặt cho người tuyết cái tên của chính mình.

Găng tay da heo của Cốc Kiều bán rất chạy. Để giải quyết nhanh chỗ hàng còn lại, buổi trưa cô tranh thủ sang trường học bên cạnh bày sạp.

Tiêu Già nhận ra chiếc xe đạp trước, rồi mới nheo mắt nhìn kỹ cô gái đứng bên cạnh.

Cậu biết trong trường có nhiều sinh viên vừa học vừa làm, họ bán từ mì gói đến lót giày ngay trong ký túc xá, nên cũng không lấy làm lạ khi thấy cô bày sạp bán găng tay. Lần trước cô từng giúp cậu một việc nhỏ, lần này coi như cậu đáp lễ.

– Bạn ơi, găng tay này giá bao nhiêu một đôi vậy?

Cốc Kiều báo giá, Tiêu Già không hề mặc cả mà rút ví ra ngay:

– Cho mình mua năm đôi.

Đây là lần đầu tiên Cốc Kiều buôn bán suôn sẻ đến thế. Cô chưa kịp giới thiệu hay ngỏ ý giảm giá, khách cũng chẳng đòi thử hàng gì cả, khiến cô thoáng chút ngỡ ngàng.

Cô phải tốt bụng nhắc khéo:

– Găng tay này làm bằng da heo đấy.

Rồi cô giải thích cặn kẽ sự khác biệt giữa da heo và các loại da khác, nhấn mạnh rằng chất da này có phần hơi thô ráp. Dĩ nhiên, với tư cách người bán, cô cũng không quên khéo léo điểm qua những ưu điểm của đôi găng tay.

– Mình hiểu rồi. Cho mình lấy năm đôi găng tay da heo. – Tiêu Già vẫn chìa tiền ra, không có ý định rút tay về.

Cốc Kiều gói găng tay lại, chủ động bớt cho cậu năm hào lẻ.

– Việc nào ra việc đó, cậu không cần giảm giá chỉ vì chúng ta quen nhau đâu.

– Cậu quen mình à? – Cô cố lục lọi trong trí nhớ mà chẳng thể nghĩ ra mình đã gặp cậu bạn đeo kính này ở đâu.

– Lần trước mình đánh rơi đồ trong khuôn viên trường, may mà có cậu chạy theo nhắc.

Bấy giờ, Cốc Kiều mới sực nhớ ra đúng là có chuyện như vậy. Cô đáp:

– Chuyện nhỏ xíu ấy mà, có đáng gì đâu. Vậy mà cậu cũng nhớ dai thế.

Cô thoáng nghĩ, không lẽ cậu ấy mua găng tay chỉ để trả cái ơn cỏn con đó sao? Thực ra, găng tay của cô không hề khó bán. Cô đã bán được kha khá trong văn phòng, buổi trưa chỉ cần tạt qua cổng trường bên cạnh bày sạp chừng một tiếng là hết, vừa gần lại vừa tiện.

– Cậu thực sự cần mua găng tay à?

– Ừ. – Tiêu Già vẫn nhất quyết trả đủ cả mấy hào lẻ cho Cốc Kiều.

Cô chưa từng gặp ai như thế này, bèn nói:

– Cậu mua nhiều thế này, ai bán hàng cũng tự động bớt số lẻ cho cậu thôi. Cậu không yêu cầu thì mình cũng phải bớt cho cậu mà.

Cô đưa mắt quan sát cậu bạn có lối hành xử khá cứng nhắc này rồi hỏi:

– Cậu đi mua đồ không bao giờ mặc cả à?

– Trời rét căm căm thế này, mọi người đi bán hàng đã đủ vất vả rồi, mình mà ép giá thì thật quá đáng.

Tiêu Già cho rằng trong thời buổi kinh tế thị trường, ai chẳng muốn kiếm thêm chút đỉnh. Hàng vỉa hè dẫu có nói thách đến mấy cũng đâu thể sánh bằng đồ hiệu trong các trung tâm thương mại xa xỉ. Bởi vậy, cậu chẳng bao giờ mặc cả khi mua những thứ lặt vặt, thà để người lao động cực khổ kiếm thêm chút lời còn hơn. Huống hồ, cậu đoán cô chỉ là một sinh viên nghèo tranh thủ đi làm thêm.

Vốn là người mua gì cũng mặc cả, Cốc Kiều đã quá quen với việc bị khách ép giá. Thế mà giờ đây, qua lời cậu trai này, chuyện trả giá bỗng dưng lại bị đặt lên bàn cân đạo đức, khiến lòng cô dấy lên một cảm giác khó tả. Bán hàng mấy hôm, Cốc Kiều đã tiếp xúc với đủ hạng người nên cô tin cậu trai này nghĩ sao nói vậy, chẳng hề giả tạo chút nào. Có lẽ vì thế mà tự dưng cô lại thấy người này thật dễ lừa.

– Cậu đúng là người tốt. Nhưng nói thật nhé, ai đi mua cũng mặc cả nên dân bán hàng bọn mình thường nói thách lên một chút để trừ hao đấy. Lần sau đi mua đồ, cậu cứ trả giá thoải mái, miễn đừng kì kèo quá là được.

– Đây là lần đầu tiên mình nghe người bán hàng khuyên khách như vậy đấy. – Tiêu Già mỉm cười, chủ động giới thiệu bản thân. – Mình là Tiêu Già, sinh viên khoa Công nghệ thông tin trường Z. Còn cậu, cậu học khoa nào?

Tuy là sinh viên trường Z nhưng nhà cậu ở ngay gần đây, vì bố cậu vốn là giảng viên của trường này. Cậu vừa về nhà ăn cơm xong, đang trên đường ra ngoài thì tình cờ gặp Cốc Kiều.

Cô ngờ ngợ rằng mình đã nghe cái tên Tiêu Già này ở đâu đó rồi nhưng nhất thời không thể nhớ ra. Cô đáp:

– Mình không phải sinh viên, mình đi làm rồi.

Tiêu Già không giấu được vẻ ngạc nhiên, bởi cậu cứ ngỡ cô chỉ là sinh viên đi làm thêm.

– Vậy sau này cậu có còn bán hàng ở đây nữa không?

– Mình cũng không rõ nữa. Cậu muốn mua thêm găng tay à?

– Để mình hỏi bạn bè xem có ai cần không. Mùa đông thế này cậu bán hàng ở đây chắc lạnh lắm nhỉ?

– Mình không thấy lạnh, mà có lạnh cũng chẳng sao. Mùa đông thì phải lạnh chứ, nếu không bốn mùa đều như một, còn gì là thú vị nữa? – Cốc Kiều vừa nói vừa rút giấy bút từ chiếc túi đeo trước bụng, hí hoáy viết tên và số máy nhắn tin của mình lên một mẩu giấy. – Nếu cậu còn muốn mua găng tay thì cứ gọi vào số này. Mua nhiều mình sẽ giảm giá cho.

Vừa lúc đó có khách mới ghé qua, Cốc Kiều vội đon đả chào mời. Tiêu Già vẫn lặng lẽ đứng bên cạnh quan sát, chẳng mấy chốc đã thấy cô bán thêm được hai đôi nữa.

Nếu là một người khác, có lẽ Cốc Kiều đã ngờ rằng anh chàng này nuôi ý đồ xấu với mình, nhưng không hiểu sao Tiêu Già lại chẳng hề cho cô cảm giác đó.

– Sao cậu còn chưa đi?

– Chúng ta vẫn chưa chào tạm biệt nhau mà.

– Tạm biệt cậu! Cần găng tay thì cứ gọi vào số máy nhắn tin trên giấy nhé!
  Chương trướcChương tiếp Báo lỗi chương Bình luậnBạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.Liên hệ: [email protected] Truyện Full - Đọc truyện online, đọc truyện chữ, truyện hay. Website luôn cập nhật những bộ truyện mới thuộc các thể loại đặc sắc như truyện tiên hiệp, truyện kiếm hiệp, hay truyện ngôn tình một cách nhanh nhất. Hỗ trợ mọi thiết bị như di động và máy tính bảng.đam mỹ hài truyện xuyên nhanh ngôn tình sủng ngôn tình hài truyện teen hay ngôn tình hay truyện đam mỹ truyện ngôn tình ngôn tình hoàn ngôn tình ngược truyện kiếm hiệp hay truyện tiên hiệp hay truyện hệ thốnghttps://kiemtraphat.net/kiemtraphat.netblog.kiemtraphat.net

Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License
Đăng nhập thành viên x TRUYENFULL Đọc truyện online, miễn phí, chất lượng hàng đầu Việt Nam Đăng nhập Đăng ký Email đăng nhập Mật khẩu Đăng nhập Bạn chưa có tài khoản? Đăng ký Họ và tên Email Giới tính Nam Nữ Khác Mật khẩu Nhập lại mật khẩu Đăng ký Bạn đã có tài khoản? Đăng nhập Email đăng ký tài khoản Lấy lại mật khẩu Bạn đã có tài khoản? Đăng nhập Tài khoản của tôi Xin chào, Xin chào, Đăng xuất Đăng xuất Thông tin cá nhân
Để mở chặn quảng cáo vui lòng xác thực email
Thông tin cá nhân Sửa thông tin Họ và tên Email Đã xác thực Số điện thoại Ngày sinh Họ và tên Email Số điện thoại Ngày sinh Lưu thay đổi Đổi mật khẩu Mật khẩu mới Xác nhận mật khẩu mới Lưu thay đổi Hủy Truyện đang đọc Chưa có truyện đọc
Đơn hàng của bạn Chưa có đơn hàng nào
Lịch sử mua gói Chưa có lịch sử mua gói
Mua Thẻ Chặn Quảng Cáo 📛 × 1 tháng 19.000 VNĐ 2 tháng 38.000 VNĐ 6 tháng 149.000 VNĐ Tiếp tục thanh toán Quyền lợi khi mua
- Hạn dùng theo tháng được mua

- Tất cả quảng cáo sẽ bị chặn.

- Nâng cao trải nghiệm đọc truyện.
Lưu ý: Yêu cầu chuyển đúng nội dung chuyển khoản, nếu sai nội dung hệ thống sẽ không hỗ trợ Thanh toán mã QR Đang tải mã QR...
Hoặc thanh toán thủ công Ngân hàng: BIDV Chủ tài khoản: CONG TY TNHH ECONTENT HUB Số tài khoản: 96488888888 Số tiền: 0 VNĐ Nội dung CK:
Sau khi chuyển khoản thanh toán, vui lòng đợi 3 đến 5 phút để hệ thống kiểm tra và chặn quảng cáo cho bạn, nếu không được vui lòng đăng nhập lại
Mọi thắc mắc, liên hệ, hỗ trợ chat trực tiếp tại đây 💳 📛 Nhấn để mua thẻ chặn quảng cáo 📛 Mua Chặn Quảng Cáo Gói chặn quảng cáo Giá: 19.000 VNĐ Gói chặn tất cả quảng cáo trên trang trong 1 tháng Gói chặn quảng cáo Giá: 38.000 VNĐ Gói chặn tất cả quảng cáo trên trang trong 2 tháng Gói chặn quảng cáo Giá: 149.000 VNĐ Gói chặn tất cả quảng cáo trên trang trong 6 tháng MUA NGAY X 📬 Hòm Thư Góp Ý – Cùng Truyenfull Hoàn Thiện Từng Ngày!

Truyenfull luôn trân trọng sự đóng góp từ bạn – những độc giả thân thiết đã đồng hành cùng chúng tôi trong hành trình xây dựng một không gian đọc truyện tốt hơn.
💬 Tin vui: Chúng tôi đã lắng nghe và hành động!

Thông qua hòm thư góp ý thời gian qua, chúng tôi nhận được nhiều phản hồi về việc quảng cáo xuất hiện quá nhiều. Hiện tại, Truyenfull đã giảm bớt số lượng quảng cáo và thu nhỏ những quảng cáo không thể gỡ bỏ để hạn chế ảnh hưởng đến trải nghiệm đọc truyện.

🙏 Rất mong bạn thông cảm: quảng cáo là một phần nguồn thu giúp chúng tôi duy trì hoạt động website, nên vẫn cần giữ lại ở mức cần thiết.
📱 Truyenfull đã có App chính thức!

Chúng tôi vừa ra mắt ứng dụng đọc truyện riêng dành cho điện thoại. Bạn có thể tải và trải nghiệm tại đây:
👉 [Link tải app]

Rất mong bạn sẽ trải nghiệm và gửi góp ý tại chính hòm thư này, để chúng tôi có thể tiếp tục hoàn thiện ứng dụng, mang lại trải nghiệm tốt nhất cho người dùng.
📩 Mọi ý kiến của bạn đều rất quý giá với chúng tôi.

Hãy chia sẻ suy nghĩ của bạn ngay tại đây:
✍️ Link gửi góp ý: Tại đây

Cảm ơn bạn đã đồng hành và góp phần xây dựng Truyenfull ngày càng hoàn thiện! 💖
$('head').append(''); if(!window.jwtInfo?.ads_hidden || window.jwtInfo?.ads_hidden

Tùy Chỉnh Giao Diện Đọc
Màu nền
Font chữ
Cỡ chữ: 20px
Giãn đoạn: 1.2
Danh Sách Chương (159)
Chương 1: Chương 1: Quyển 1: Lòng hiếu kỳ – 001: Mở khoá tài khoản dân tộc bị đóng băng Chương 2: Chương 2: 002: Cậu thiếu niên và những quả táo tàu Chương 3: Chương 3: 003: Vị khách không được chào đón Chương 4: Chương 4: 004: Ôi thế ạ, không ngờ anh cũng họ Lạc Chương 5: Chương 5: 005: Dì họ Chương 6: Chương 6: 006: Ở nhà họ Lạc Chương 7: Chương 7: 007: Anh họ Chương 8: Chương 8: 008: Cho em ạ? Chương 9: Chương 9: 009: Thư cảm ơn gửi người công dân nhiệt tình Lạc Bồi Nhân Chương 10: Chương 10: 010: Khi người công dân nhiệt tình trông thấy thư cảm ơn Chương 11: Chương 11: 011: Em họ Chương 12: Chương 12: 012: Người tốt bụng Chương 13: Chương 13: 013: Em có phải người chị thích nhất trong nhà này không? Chương 14: Chương 14: 014: Mai đến lượt em rửa Chương 15: Chương 15: 015: Tôi là anh rể của Cốc Tĩnh Tuệ Chương 16: Chương 16: 016: Tắm nắng Chương 17: Chương 17: 017: Tiền gửi đi đâu mất rồi? Chương 18: Chương 18: 018: Lẽ nào ở quê Cốc Kiều, đạp xe cũng được gọi là “lái xe”? Chương 19: Chương 19: 019: Hiếm khi Chương 20: Chương 20: 020: Đi làm thôi! Chương 21: Chương 21: 021: Mời bạn Lạc Bồi Nhân sau khi nghe thông báo… Chương 22: Chương 22: 022: Cháu chào chú Châu ạ! Chương 23: Chương 23: 023: Hoa quế Chương 24: Chương 24: 024: Tàm tạm Chương 25: Chương 25: 025: Người tốt thực sự Chương 26: Chương 26: 026: Bịt mắt Chương 27: Chương 27: 027: Bày sạp Chương 28: Chương 28: 028: Anh mặc đi Chương 29: Chương 29: 029: Mai trả nhé Chương 30: Chương 30: 030: Đẩy tới đẩy lui Chương 31: Chương 31: 031: Thư của Lâu Đức Dụ Chương 32: Chương 32: 032: Lấy hàng Chương 33: Chương 33: 033: Găng tay Chương 34: Chương 34: 034: Quở trách Chương 35: Chương 35: 035: Găng tay Chương 36: Chương 36: 036: Ngũ hành khuyết Thổ Chương 37: Chương 37: 037: Câu lạc bộ tiếng Anh Chương 38: Chương 38: 038: Đứng Chương 39: Chương 39: 039: Khoảng cách an toàn Chương 40: Chương 40: 040: Đừng lo, có anh ở đây rồi Chương 41: Chương 41: 041: Đừng hiểu lầm (Chương thêm) Chương 42: Chương 42: 042: Một người tốt Chương 43: Chương 43: 043: Giải Nhất Chương 44: Chương 44: Vay tiền (Chương thêm) Chương 45: Chương 45: 045: Xát muối Chương 46: Chương 46: 046: Chào mừng bước sang năm 1990 Chương 47: Chương 47: 047: Bạn sẵn sàng từ bỏ điều gì vì tình yêu? Chương 48: Chương 48: 048: Ngày càng tốt hơn! Chương 49: Chương 49: Quyển 2: Nhà giàu mới nổi – 049: Chiếc van vàng Chương 50: Chương 50: 050: Khẩu vị Chương 51: Chương 51: 051: Anh họ Chương 52: Chương 52: 052: Anh chỉ thích mấy thứ phèn như này thôi Chương 53: Chương 53: 053: Quay thưởng lần hai (Chương thêm 28.10) Chương 54: Chương 54: 054: Sao cái đầu nhỏ của em chỉ toàn nghĩ đến chuyện ăn uống thôi vậy? Chương 55: Chương 55: 055: Anh họ, cháo sắp nguội rồi Chương 56: Chương 56: 056: Châu Toản Chương 57: Chương 57: 057: Sách lậu Chương 58: Chương 58: 058: Có tiền thì ngon lắm à! Chương 59: Chương 59: 059: Phí phạm tài năng Chương 60: Chương 60: 060: Khi được ở bên em Chương 61: Chương 61: 061: Bài học đầu tiên Chương 62: Chương 62: 062: Lửa Chương 63: Chương 63: 063: Năm giờ gặp Chương 64: Chương 64: 064: Nụ hôn đầu Chương 65: Chương 65: 065: Em sẽ không để anh phải chịu khổ cùng em đâu Chương 66: Chương 66: 066: Quá trớn Chương 67: Chương 67: 067: Bài học thứ hai Chương 68: Chương 68: 068: Anh họ từ xa đến Chương 69: Chương 69: 069: Trải nghiệm cuộc sống Chương 70: Chương 70: 070: Cái cây Chương 71: Chương 71: 071: Thú nhận Chương 72: Chương 72: 072: Ngắn ngủi Chương 73: Chương 73: 073: Chàng trai họ Lạc Chương 74: Chương 74: 074: Bloody Mary Chương 75: Chương 75: 075: Vị cay Chương 76: Chương 76: 076: Ráng sáng Chương 77: Chương 77: 077: Khoản tiền cọc Chương 78: Chương 78: 078: Anh hết nhận ra tôi rồi hay gì! Chương 79: Chương 79: 079: Erenhot Chương 80: Chương 80: 080: Không sao Chương 81: Chương 81: 081: Gội đầu Chương 82: Chương 82: 082: Anh trông bố em cho Chương 83: Chương 83: 083: Nước sôi Chương 84: Chương 84: 084: Hơi ngắn Chương 85: Chương 85: 085: Ngại ngùng Chương 86: Chương 86: 086: Chúc em sinh nhật vui vẻ! Chương 87: Chương 87: 087: Xin phép Chương 88: Chương 88: 088: Thân phận mới Chương 89: Chương 89: 089: Vấn đề về đạo đức Chương 90: Chương 90: 090: Lối thoát Chương 91: Chương 91: 091: Người mẫu Chương 92: Chương 92: 092: Bình yên Chương 93: Chương 93: 093: Cố nhân Chương 94: Chương 94: 094: Bố Chương 95: Chương 95: 095: Nhà giàu mới phất Chương 96: Chương 96: 096: Anh có cầu hôn thành công không? Chương 97: Chương 97: 097: Chúc cô có một chuyến đi vui vẻ Chương 98: Chương 98: 098: Còn cách hạnh phúc bao xa Chương 99: Chương 99: 099: Mì bò California Chương 100: Chương 100: 100: Vui lên nào! Chương 101: Chương 101: Quyển 3 – 101: Năm 1993 Chương 102: Chương 102: 102: Có người giống anh Chương 103: Chương 103: 103: Chị có quen anh Lạc Bồi Nhân không ạ? Chương 104: Chương 104: 104: Anh họ Chương 105: Chương 105: 105: Danh thiếp Chương 106: Chương 106: 106: Ám riệt như ma Chương 107: Chương 107: 107: Bữa sáng miễn phí Chương 108: Chương 108: 108: Bạn gái Chương 109: Chương 109: 109: Mời cơm ai? Chương 110: Chương 110: 110: Hạ sốt Chương 111: Chương 111: 111: Sốt nhẹ Chương 112: Chương 112: 112: Anh nghĩ em giàu dữ vậy sao? Chương 113: Chương 113: 113: Không hối tiếc Chương 114: Chương 114: 114: Xem thực đơn từ trái sang phải Chương 115: Chương 115: 115: Chia tay rồi Chương 116: Chương 116: 116: Thứ n Chương 117: Chương 117: 117: Ưu điểm Chương 118: Chương 118: 118: Muôn màu muôn vẻ Chương 119: Chương 119: 119: Mập mờ Chương 120: Chương 120: 120: Một người rất khoẻ Chương 121: Chương 121: 121: Thử một lần Chương 122: Chương 122: 122: Thử Chương 123: Chương 123: 123: Chung tình Chương 124: Chương 124: 124: Người cũ Chương 125: Chương 125: 125: 1995 Chương 126: Chương 126: 126: Buổi ra mắt game Chương 127: Chương 127: 127: Sao lại là anh ấy? Chương 128: Chương 128: 128: Dựa dẫm Chương 129: Chương 129: 129: Hối hận Chương 130: Chương 130: 130: Nếm thử Chương 131: Chương 131: 131: Nhớ về Chương 132: Chương 132: 132: Người ngoài cuộc Chương 133: Chương 133: 133: Chu cấp Chương 134: Chương 134: 134: Hai phiên bản Chương 135: Chương 135: 135: Giảm giá Chương 136: Chương 136: 136: Kiệt tác biến mất Chương 137: Chương 137: 137: Đánh giá thấp Chương 138: Chương 138: 138: Mẩn ngứa Chương 139: Chương 139: Món quà lớn Chương 140: Chương 140: 140: Dài lâu Chương 141: Chương 141: 141: Thằng ăn bám Chương 142: Chương 142: 142: Tính sổ Chương 143: Chương 143: 143: Anh họ Chương 144: Chương 144: 144: Chiếc nhẫn Chương 145: Chương 145: 145: Ngũ hành khuyết Thổ Chương 146: Chương 146: 146: Biện minh Chương 147: Chương 147: 147: Rốt cuộc là ai Chương 148: Chương 148: 148: Bữa cơm tất niên Chương 149: Chương 149: 149: Chưa muộn (Hoàn chính văn) Chương 150: Chương 150: Ngoại truyện giả định: Hình như hồi bé mình từng gặp người anh họ này rồi – 150: Thời thơ ấu (1) – Nếu hai ta g� Chương 151: Chương 151: Thời thơ ấu (2) – Em là em họ của anh Chương 152: Chương 152: Thời thơ ấu (3) – Tuổi thơ của bố mẹ: Bánh ngô và kẹo lạc Chương 153: Chương 153: Thời thơ ấu (4) – Đám cưới Chương 154: Chương 154: Thời niên thiếu (1) – Mười sáu tuổi và mười tám tuổi Chương 155: Chương 155: Thời niên thiếu (2) – Anh họ? Là anh ạ? Chương 156: Chương 156: Thời niên thiếu (3) – Cổ hủ Chương 157: Chương 157: Kỳ thi Đại học – Cảm ơn anh! Nhưng mà… Chương 158: Chương 158: Cuộc sống đại học – Người anh họ trong truyền thuyết Chương 159: Chương 159: Ngoại truyện cuối – 159: Đám cưới – Chị dâu và anh rể họ