Chương 42: Ngoan một chút
Quần áo bị mồ hôi lạnh thấm ướt, một luồng khí lạnh chạy dọc sống lưng, lan ra khắp cơ thể. Môi cậu cắn chặt đến trắng bệch, giọng run rẩy giải thích: “Em không nói dối.”
Sống mũi cay cay, một nỗi tủi thân mãnh liệt dâng lên. Bạch Đường nghẹn ngào: “Tại sao anh luôn không tin em…?”
“Anh lúc nào cũng theo dõi em, hạn chế em tiếp xúc với người khác. Trong mắt anh, em giống như một con vật được xỏ dây, chỉ có thể hoạt động trong một phạm vi nhất định.”
Nói xong, Bạch Đường cúp điện thoại, không nghe thêm những lời đe dọa nữa.
Du Tông Bách đi tới, thấy khuôn mặt trắng bệch của cậu, lo lắng hỏi: “Cậu có phải không khỏe không?”
Bạch Đường lắc đầu, lùi lại một bước, giữ khoảng cách với anh ta, giọng khàn khàn nói: “Tôi phải về rồi.”
“Vậy để tôi đưa cậu về.”
“Không cần, có xe đến đón tôi rồi.”
Ngay lúc Bạch Đường bước đi, Du Tông Bách đã kéo tay cậu lại: “Có phải người đàn ông kia đã bắt nạt cậu không?”
“Không phải.” Cậu giật tay ra, rời khỏi đoàn phim. Nhìn thấy chiếc xe của Trì Yến Đình, cậu do dự vài giây rồi bước tới.
“Bạch tiên sinh.” Tài xế mở cửa xe.
Bạch Đường nhìn vào bên trong xe trống vắng, hỏi: “A Đình đâu?”
“Sếp có việc cần giải quyết, bảo tôi đến đón cậu.”
Nghe vậy, Bạch Đường thở phào nhẹ nhõm.
Chiếc xe chạy êm ru, cuối cùng cũng đến trang viên khi trời vừa chập tối.
Đêm đã buông xuống, Trì Yến Đình sắp trở về. Cậu lo lắng ăn uống, tắm rửa rồi trốn vào trong chăn.
Khi sắp chìm vào giấc ngủ, phòng ngủ vang lên một tiếng “tách” rất nhỏ. Cậu vén chăn lên, trước mắt lại là một màn đêm đen kịt. Bạch Đường nhớ rõ là mình đã bật đèn…
Cậu định xuống giường thì một bàn tay to lớn bất ngờ siết chặt mắt cá chân cậu từ trong chăn. Bạch Đường hét lên một tiếng ngắn ngủi, rồi bị bịt miệng lại.
“Ngoan nào, tôi sẽ không làm em đau đâu.”
Giọng nói này… là tên b**n th** ở khách sạn lần trước!
Mắt Bạch Đường trợn tròn vì sợ hãi. Cậu vùng vẫy, kêu cứu…
Áo ngủ bị kéo ra…
Nỗi sợ hãi mãnh liệt khiến đầu óc cậu trống rỗng. Thậm chí cậu không thể nghĩ tại sao giữa một đám người hầu và vệ sĩ đông như vậy, người đàn ông này lại có thể tìm chính xác phòng ngủ của cậu.
Không, không! Cứu…!
Nước mắt tuôn trào, cơ thể cậu chỉ biết run rẩy, không thể làm bất cứ động tác nào khác.
“Mày định làm gì bảo bối của tao!”
Là giọng của Trì Yến Đình. Mắt Bạch Đường chuyển động, cuối cùng cũng bật khóc thành tiếng. Cậu co rúm lại trên giường, run bần bật.
Trong căn phòng tối đen, cậu chỉ thấy một bóng người đang chao đảo. Đèn “bật” một tiếng, ánh sáng chói mắt bao trùm cả căn phòng.
Sắc mặt Trì Yến Đình u ám, nét mặt đầy vẻ hung ác bị kìm nén. Anh ôm chặt lấy chú thỏ... đang sợ hãi tột cùng trên giường.
“Đừng sợ, đừng sợ, anh về rồi.”
Trì Yến Đình áp hàm dưới vào mái tóc của chú thỏ, ánh mắt mờ mịt, khóe môi nhếch lên nụ cười đắc ý.
“Bảo bối, chỉ có anh ở bên cạnh em thì em mới an toàn nhất.”
“Chỉ có anh mới có thể bảo vệ em.”
Ánh mắt hắn dừng lại trên xương quai xanh của chú thỏ, lập tức trở nên lạnh lùng. Đây là vết cắn của hắn, nhưng là của hắn với một thân phận khác. Gương mặt nhỏ xinh đẹp của cậu đẫm nước mắt, làn da trắng nõn lộ ra ngoài lóa mắt. Vừa thuần khiết vừa quyến rũ.
Sự ghen tuông và phẫn nộ luẩn quẩn trong lòng. Hắn đang ghen với chính mình lúc nãy. Bảo bối của hắn quá mê người, rất dễ khiến kẻ xấu thèm muốn.
“Bảo bối, em vẫn chưa nói cho anh biết, em và Du Tông Bách có quan hệ gì?”
Bạch Đường ngẩng đầu, nhìn thấy đôi mắt sâu thẳm, lạnh lùng của người đàn ông, tim cậu thót lại. Vừa thoát khỏi một nguy hiểm, cậu lại rơi vào một nguy hiểm khác.
“Bọn em… bọn em chỉ là bạn bè.”
“Chỉ là bạn bè thôi sao? Nhưng sao anh lại thấy hắn ôm em?” Sắc mặt Trì Yến Đình đột nhiên lạnh lùng đến cực điểm. Bàn tay to lớn, gân guốc v**t v* yết hầu đang run rẩy của chú thỏ: “Hai người mới quen nhau được mấy ngày đã ôm nhau rồi à?”
Bạch Đường sợ đến trắng bệch mặt, cơ thể run rẩy nhè nhẹ. Lông mày thanh tú nhíu lại đầy hoang mang: “Đó là vì bọn em đang quay phim.”
“Thật không?” Bàn tay hắn trượt từ cổ xuống xương quai xanh tinh xảo.
“Có quá nhiều người thích bảo bối. Nếu anh không về kịp, bảo bối đã bị tên b**n th** kia bắt nạt đến tả tơi rồi.”
Bạch Đường sợ hãi nắm chặt lấy bộ vest phẳng phiu của người đàn ông: “Đừng như vậy, em sợ lắm.”
“Buông em ra, em ghét anh, ghét anh, tránh xa em ra…”
Những tiếng nức nở vụn vặt bị người đàn ông nuốt trọn…
Mãi đến khi trời hừng sáng, lộ ra một vệt trắng trên chân trời, những tiếng động đó mới ngừng lại.
Người đàn ông nằm nghiêng, dùng ngón tay vuốt nhẹ mái tóc ướt đẫm của Bạch Đường, bá đạo tuyên bố sự chiếm hữu: “Em chỉ có thể là của anh.”
Trong cơn mê man, chú thỏ “ưm ưm” một tiếng đầy tủi thân. Nước mắt đọng trên hàng mi dài, trên cằm và má đều in dấu răng.
Một giờ chiều, Bạch Đường mơ màng tỉnh dậy. Cơ thể rã rời mệt mỏi, phần thắt lưng trở xuống hoàn toàn không còn cảm giác, khiến cậu sợ hãi bật khóc.
“Chân em đâu? Em bị tàn tật rồi sao?”
Trì Yến Đình ôm lấy chú thỏ trong lòng, dỗ dành: “Bảo bối không bị tàn tật đâu.”
Bạch Đường cắn một miếng vào cơ ngực vạm vỡ của hắn, vừa khóc vừa nói: “Ghét anh, ghét anh… đồ điên…”
Cậu vừa chửi vừa khóc một lúc rồi lại ngủ thiếp đi.
Khi tỉnh lại lần nữa, trời đã gần tối.
【Đường Đường, giá trị chán ghét đã tăng bốn điểm, tổng điểm hiện tại là 55 điểm.】
Bạch Đường mơ màng nhìn những bông hoa bách hợp trên tủ đầu giường. Vài giây sau, cậu hoàn toàn tỉnh táo, cầm lấy một bông hoa nhét vào miệng, nhai ngấu nghiến để xả giận.
“77, người tôi thật sự rất khó chịu.” Chú thỏ vừa nhai hoa bách hợp vừa nói: “Tôi ghét tên phản diện đó.”
Nuốt xong bông hoa, cậu lại lấy thêm một bông nữa, tiếp tục nhai nhai nhai…
“Lần này giá trị chán ghét cũng ít quá.”
Trì Yến Đình mang sữa và sandwich vào phòng, liền thấy bóng lưng chú thỏ đang nhai hoa bách hợp, hai má cứ phồng lên xẹp xuống. Hắn vội đặt khay đồ ăn xuống, bóp nhẹ hai bên má cậu để lấy bông hoa trong miệng ra.
“Sao cái gì cũng nhét vào miệng vậy?”
Bạch Đường giật mình, nước mắt rơi lã chã xuống chăn: “Anh tránh ra đi, em không muốn nhìn thấy anh.”
Trì Yến Đình bưng ly sữa, đút cho cậu một ngụm: “Tiểu bánh kem có muốn ăn nữa không?”
Bạch Đường nuốt sữa xuống, tiếp tục khóc: “Muốn ăn.”
【Đường Đường, có nhiệm vụ mới!】
【Nhiệm vụ mới: thoát khỏi tên phản diện trong một ngày.】
Tiếng khóc của Bạch Đường đột nhiên im bặt. Cậu trợn tròn đôi mắt đẫm lệ. Suốt cả ngày bị camera và vệ sĩ giám sát, làm thế nào cậu có thể thoát đi được đây?
Chương trướcChương tiếp Báo lỗi chương Bình luậnBạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.Liên hệ: [email protected] Truyện Full - Đọc truyện online, đọc truyện chữ, truyện hay. Website luôn cập nhật những bộ truyện mới thuộc các thể loại đặc sắc như truyện tiên hiệp, truyện kiếm hiệp, hay truyện ngôn tình một cách nhanh nhất. Hỗ trợ mọi thiết bị như di động và máy tính bảng.đam mỹ hài truyện xuyên nhanh ngôn tình sủng ngôn tình hài truyện teen hay ngôn tình hay truyện đam mỹ truyện ngôn tình ngôn tình hoàn ngôn tình ngược truyện kiếm hiệp hay truyện tiên hiệp hay truyện hệ thốnghttps://kiemtraphat.net/kiemtraphat.netblog.kiemtraphat.net
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License
Đăng nhập thành viên x TRUYENFULL Đọc truyện online, miễn phí, chất lượng hàng đầu Việt Nam Đăng nhập Đăng ký Email đăng nhập Mật khẩu Đăng nhập Bạn chưa có tài khoản? Đăng ký Họ và tên Email Giới tính Nam Nữ Khác Mật khẩu Nhập lại mật khẩu Đăng ký Bạn đã có tài khoản? Đăng nhập Email đăng ký tài khoản Lấy lại mật khẩu Bạn đã có tài khoản? Đăng nhập Tài khoản của tôi Xin chào, Xin chào, Đăng xuất Đăng xuất Thông tin cá nhân
Để mở chặn quảng cáo vui lòng xác thực email
Thông tin cá nhân Sửa thông tin Họ và tên Email Đã xác thực Số điện thoại Ngày sinh Họ và tên Email Số điện thoại Ngày sinh Lưu thay đổi Đổi mật khẩu Mật khẩu mới Xác nhận mật khẩu mới Lưu thay đổi Hủy Truyện đang đọc Chưa có truyện đọc
Đơn hàng của bạn Chưa có đơn hàng nào
Lịch sử mua gói Chưa có lịch sử mua gói
Mua Thẻ Chặn Quảng Cáo 📛 × 1 tháng 19.000 VNĐ 2 tháng 38.000 VNĐ 6 tháng 149.000 VNĐ Tiếp tục thanh toán Quyền lợi khi mua
- Hạn dùng theo tháng được mua
- Tất cả quảng cáo sẽ bị chặn.
- Nâng cao trải nghiệm đọc truyện.
Lưu ý: Yêu cầu chuyển đúng nội dung chuyển khoản, nếu sai nội dung hệ thống sẽ không hỗ trợ Thanh toán mã QR Đang tải mã QR...
Hoặc thanh toán thủ công Ngân hàng: BIDV Chủ tài khoản: CONG TY TNHH ECONTENT HUB Số tài khoản: 96488888888 Số tiền: 0 VNĐ Nội dung CK:
Sau khi chuyển khoản thanh toán, vui lòng đợi 3 đến 5 phút để hệ thống kiểm tra và chặn quảng cáo cho bạn, nếu không được vui lòng đăng nhập lại
Mọi thắc mắc, liên hệ, hỗ trợ chat trực tiếp tại đây 💳 📛 Nhấn để mua thẻ chặn quảng cáo 📛 Mua Chặn Quảng Cáo Gói chặn quảng cáo Giá: 19.000 VNĐ Gói chặn tất cả quảng cáo trên trang trong 1 tháng Gói chặn quảng cáo Giá: 38.000 VNĐ Gói chặn tất cả quảng cáo trên trang trong 2 tháng Gói chặn quảng cáo Giá: 149.000 VNĐ Gói chặn tất cả quảng cáo trên trang trong 6 tháng MUA NGAY X 📬 Hòm Thư Góp Ý – Cùng Truyenfull Hoàn Thiện Từng Ngày!
Truyenfull luôn trân trọng sự đóng góp từ bạn – những độc giả thân thiết đã đồng hành cùng chúng tôi trong hành trình xây dựng một không gian đọc truyện tốt hơn.
💬 Tin vui: Chúng tôi đã lắng nghe và hành động!
Thông qua hòm thư góp ý thời gian qua, chúng tôi nhận được nhiều phản hồi về việc quảng cáo xuất hiện quá nhiều. Hiện tại, Truyenfull đã giảm bớt số lượng quảng cáo và thu nhỏ những quảng cáo không thể gỡ bỏ để hạn chế ảnh hưởng đến trải nghiệm đọc truyện.
🙏 Rất mong bạn thông cảm: quảng cáo là một phần nguồn thu giúp chúng tôi duy trì hoạt động website, nên vẫn cần giữ lại ở mức cần thiết.
📱 Truyenfull đã có App chính thức!
Chúng tôi vừa ra mắt ứng dụng đọc truyện riêng dành cho điện thoại. Bạn có thể tải và trải nghiệm tại đây:
👉 [Link tải app]
Rất mong bạn sẽ trải nghiệm và gửi góp ý tại chính hòm thư này, để chúng tôi có thể tiếp tục hoàn thiện ứng dụng, mang lại trải nghiệm tốt nhất cho người dùng.
📩 Mọi ý kiến của bạn đều rất quý giá với chúng tôi.
Hãy chia sẻ suy nghĩ của bạn ngay tại đây:
✍️ Link gửi góp ý: Tại đây
Cảm ơn bạn đã đồng hành và góp phần xây dựng Truyenfull ngày càng hoàn thiện! 💖
$('head').append(''); if(!window.jwtInfo?.ads_hidden || window.jwtInfo?.ads_hidden